Chương 39
Không khí trong quảng trường Học Viện Đấu Khí như bị đóng băng, nặng nề đến mức khó thở.
Trước mặt hắn là Ba Đầu, một gã khổng lồ với cơ bắp cuồn cuộn và ánh mắt hung dữ.
Gã này không chỉ mạnh về thể chất mà còn mang theo áp lực tâm trí ghê gớm của một Đấu Giả cấp 8 sao.
Lâm Phong đứng im lìm, đôi chân như đóng chặt vào mặt đá hoa cương lạnh lẽo.
Hắn cảm nhận được từng sợi dây thần kinh trên cơ thể mình đang căng đến cực hạn.
Đây không phải là một cuộc đấu tay đôi thông thường.
Đây là một trận chiến sinh tử giữa sự sống và cái chết, nơi kẻ thua cuộc sẽ mất đi cả linh hồn lẫn ý chí.
"Ngươi định đứng đó bao lâu nữa?" Ba Đầu cười khẩy, giọng nói vang lên như tiếng sấm nhỏ.
Hắn giơ nắm đấm khổng lồ của mình ra, đấu khí màu đỏ thẫm bùng cháy xung quanh bàn tay, tạo thành những luồng gió nóng hổi quét qua mặt Lâm Phong.
Lâm Phong không đáp lời.
Ánh mắt hắn sắc lạnh như băng giá.
Hắn đang quan sát từng cử động nhỏ nhất của đối thủ.
Mỗi nhịp thở, mỗi chuyển động cơ bắp, thậm chí là sự thay đổi vi tế trong ánh mắt của Ba Đầu đều nằm trong tầm ngắm của hắn.
Hắn cần tìm ra điểm yếu, bất kể đó có phải là một vết nứt trên áo giáp hay một khoảng trống trong phòng thủ tâm trí.
"Đừng làm bộ ngốc nghếch," Ba Đầu bước tới, mỗi bước chân khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.
"Ta biết ngươi đang tính toán gì đó.
Nhưng với sức mạnh của ta, mọi kế hoạch đều vô nghĩa."
Lâm Phong khẽ nhún vai, một động tác nhỏ nhưng đầy khiêu khích.
"Sức mạnh không phải là tất cả," hắn nói thầm trong lòng, giọng điệu lạnh lùng và quyết đoán.
"Đôi khi, trí tuệ mới là vũ khí đáng sợ nhất."
Ba Đầu gầm lên, giận dữ trước thái độ khinh thường của Lâm Phong.
Hắn lao về phía trước như một viên đạn bắn ra từ khẩu súng máy.
Cú đấm mang theo sức gió đủ để làm vỡ đá bay tứ tung.
Không gian xung quanh dường như bị bóp méo bởi áp lực khổng lồ phát ra từ nắm đấm đó.
Lâm Phong không né tránh.
Thay vào đó, hắn đưa tay lên, ngón tay chụm lại thành một thế thức kỳ lạ mà hắn đã học được từ những ký ức mờ nhạt của các phiên bản linh hồn trước đây.
Một luồng năng lượng mỏng manh nhưng tinh khiết tỏa ra từ lòng bàn tay, tạo thành một tấm chắn vô hình ngay trước mặt Ba Đầu.
Tiếng va chạm vang lên chói tai.
Cú đấm của Ba Đầu bị chặn lại bởi tấm chắn năng lượng đó, nhưng sức mạnh vẫn khiến Lâm Phong trượt lùi về phía sau vài bước chân.
Gót giày cạo trên nền đá tạo ra những vết xước sâu dài.
Máu chảy từ khóe môi hắn khi nén đau đớn xuống.
"Tuyệt vời," Ba Đầu cười đắc ý, liếm bớt mồ hôi trên trán.
"Ngươi có chút tài nghệ đấy."
Lâm Phong đứng dậy, lau đi vệt máu đỏ tươi trên má.
Hắn nhìn vào đôi mắt của đối thủ với vẻ bình thản đáng sợ.
"Chưa xong đâu," hắn nói ngắn gọn, giọng điệu không hề run rẩy dù cơ thể đang rung lên vì đau đớn và kiệt sức.
Đám đông xung quanh nín lặng tuyệt đối.
Họ vừa chứng kiến điều không thể tin nổi: một Đấu Giả cấp 5 sao đã chặn đứng được đòn tấn công của một Đấu Giả cấp 8 sao bằng cách sử dụng đấu khí theo kiểu hoàn toàn khác biệt.
Không có tiếng reo hò, chỉ có sự sợ hãi tột độ lan tỏa trong ánh mắt họ.
Họ biết rằng ngày hôm nay, quy tắc cũ đang bị phá vỡ.
Lâm Phong quay sang nhìn đám đông.
Ánh mắt của họ không còn là sự khinh thường hay tò mò nữa mà là nỗi kinh hoàng thuần khiết.
Hắn hiểu rõ tại sao.
Trong thế giới nơi Đấu Khí và Thần Thú thống trị, việc một người yếu hơn có thể chống lại kẻ mạnh hơn bằng trí tuệ thay vì sức mạnh thô bạo là điều gần như bất khả thi.
Nó thách thức toàn bộ hệ thống tín ngưỡng và trật tự mà họ đã tuân thủ suốt nhiều đời nay.
"Ngươi vừa phá vỡ luật lệ," Ba Đầu nói, giọng điệu đột ngột trở nên trầm xuống, mất đi sự hung hăng ban đầu nhưng lại thêm phần nguy hiểm hơn gấp bội lần.
"Luật Bất Sát không cho phép điều đó xảy ra."
Lâm Phong cười nhạt.
"Luật lệ là do người mạnh đặt ra để kiểm soát kẻ yếu," hắn đáp lại, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Nhưng nếu kẻ yếu có thể thắng bằng cách khác thì sao?
Nếu chúng ta ngừng chiến đấu và bắt đầu hiểu nhau?"
Ba Đầu nhíu mày, vẻ mặt bối rối lóe lên thoáng chốc trước khi biến thành sự tức giận tột độ.
"Ngươi điên rồi!
Sự hòa bình mà ngươi nói là ảo tưởng!" Hắn hét lên, nắm đấm lại giơ cao chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.
Lâm Phong không đáp.
Hắn chỉ đơn giản là nhìn thẳng vào mắt Ba Đầu, tìm kiếm sự rung động trong tâm trí đối phương.
Và rồi hắn thấy nó – một vết nứt nhỏ xíu nhưng đủ lớn để chui qua đó.
Đó là nỗi sợ hãi sâu thẳm mà chính Ba Đầu cũng đang cố che giấu: sợ hãi về sự cô đơn, về việc không ai hiểu được mình ngoài vỏ bọc sức mạnh hống hách kia.
"Ngươi sợ," Lâm Phong nói khẽ, vừa đủ cho cả hai nghe thấy.
"Không phải vì ta sẽ thắng ngươi.
Mà là vì nếu ta đúng.
thì toàn bộ cuộc đời chiến đấu của ngươi trở nên vô nghĩa."
Ba Đầu sững sờ.
Nắm đấm đang giơ cao bỗng chốc hạ xuống một chút.
Sự nghi ngờ và dao động hiện rõ trên gương mặt dữ tợn kia.
Đó chính là khoảnh khắc mà Lâm Phong chờ đợi – khi lý trí lấn át cảm xúc, khi sự thật phơi bày trước mắt kẻ thù.
Và rồi, trong im lặng chết chóc ấy, một bóng đen từ phía sau đám đông bước ra.
Người đàn áo choàng đen đó không mang theo bất kỳ đấu khí nào có thể nhận biết được.
Hắn đi chậm rãi, từng bước chân dường như không chạm đất mà lướt qua khoảng không giữa họ và Ba Đầu đang hoang mang.
Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi người đàn ông này tiến lại gần.
Hắn cố gắng áp dụng kỹ năng 'Nghe Thầm Nghĩ' – khả năng đặc biệt của các tu sĩ Đấu Sư trở lên để thu nhận suy nghĩ xung quanh – nhưng hắn chỉ gặp phải sự trống rỗng tuyệt đối.
Không có ý định, không có cảm xúc, thậm chí cả ý thức về sự hiện diện cũng gần như bằng không.
Người đàn áo choàng đen dừng lại ngay trước mặt Lâm Phong.
Hắn chậm rãi nâng tay lên và tháo chiếc mũ che khuất khuôn mặt ra.
Dưới ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống từ bầu trời cao xanh kia là một gương mặt quen thuộc đến rợn người – đó chính là hình hài của phiên bản thứ nhất, kẻ đã từng tồn tại ở nơi này trước khi linh hồn Lâm Phong được tái sinh lần này.
"Chào mừng trở lại," giọng nói ấy vang lên, không phải từ miệng con người mà trực tiếp réo rắc trong não bộ Lâm Phong, lạnh lùng và đầy vẻ xa lạ như thể đang chào hỏi một kẻ thù cũ sau nhiều năm ly biệt.
"Chúng ta đã chờ ngươi đủ lâu rồi."
Lâm Phong đứng chết lặng tại chỗ.
Không phải vì sợ hãi tột độ.
Mà bởi sự trống rỗng đột ngột xâm chiếm tâm trí hắn.
Hình ảnh trước mắt không chỉ là một con người hay một bóng ma.
Đó là phản chiếu của chính bản thân hắn, nhưng mang theo vẻ uy nghi và tàn nhẫn mà cậu chưa từng có trong đời này.
Kẻ kia mặc áo choàng đen tuyền, chất liệu dường như dệt từ những sợi bóng tối dày đặc.
Trên nền vải tối thẳm đó, những hoa văn màu máu tươi đang chậm rãi di chuyển, giống như mạch sống của một sinh vật khổng lồ ẩn nấp dưới bề mặt.
Đôi mắt của phiên bản thứ nhất mở to, tròng trắng không hề có đồng tử.
Chúng phản chiếu bầu trời xanh biếc phía sau, nhưng ánh sáng ấy bị hút vào sâu thẳm đôi hố đen kia mà không thể thoát ra được.
Lâm Phong nắm chặt hai tay thành đấm.
Cốt ngón tay bầm tím do siết quá mạnh.
Hắn cố gắng điều hòa hơi thở để giữ cho lý trí không sụp đổ trước áp lực khí thế khủng khiếp đang tràn lan từ đối phương.
Đấu Khí trong kinh mạch hắn bắt đầu dao động dữ dội, như thể muốn phản lại chủ nhân và dâng trào lên đỉnh điểm sự kích thích.
“Ngươi là ai?” Lâm Phong hỏi, giọng nói của cậu trầm xuống thấp nhất có thể để che giấu run rẩy bên trong.
“Tại sao ngươi trông giống ta đến thế?”
Kẻ mặc áo choàng đen khẽ nhếch mép cười.
Cười một cách đầy khinh miệt và thương cảm lẫn lộn.
Hắn giơ bàn tay phải lên, lòng bàn hướng về phía Lâm Phong.
Trên mu bàn tay xuất hiện một dấu hiệu hình tròn, phức tạp với những đường nét sắc bén như lưỡi dao cạo.
“Ta là quá khứ của ngươi,” giọng nói trong đầu vang lên lần nữa, 。 “Và cũng là tương lai mà ngươi đang cố gắng tránh né bằng mọi giá.”
Lâm Phong nhíu mày.
Cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào cơ thể.
Hắn nhớ lại những giấc mơ fragmented trước khi thức tỉnh ở thế giới này.
Những mảnh vỡ ký ức về một cuộc chiến khốc liệt, nơi bầu trời bị nhuộm đỏ bởi máu của thần thú và chiến binh.
Và trong tất cả các khung cảnh đó, luôn có bóng dáng của người đàn ông này đứng giữa đống đổ nát, tay cầm chuôi kiếm đã gãy làm đôi.
“Nếu ngươi là tôi,” Lâm Phong bước tiến một bước nhỏ về phía trước, đấu khí xung quanh thân thể bắt đầu ngưng tụ thành những luồng gió xoáy nhẹ, “thì tại sao ngươi lại nói rằng chúng ta đang chờ đợi?
Chờ đợi điều gì?”
Kẻ kia không đáp ngay.
Hắn chỉ từ từ hạ tay xuống và đưa ra một vật thể nhỏ bé nằm trong lòng bàn tay mở rộng.
Đó là một viên ngọc màu xanh lam nhạt, kích thước bằng hạt đậu, nhưng tỏa ra một luồng sáng dịu dàng đến kỳ lạ giữa khung cảnh u ám này.
Ánh sáng ấy không chói lòa mà ấm áp, giống như ánh nắng buổi sớm mai chiếu qua kẽ lá rừng sâu.
Lâm Phong nhận ra nó ngay lập tức.
Tim cậu đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực.
Viên ngọc đó.
chính là thứ đã gắn liền với linh hồn cậu từ khi bắt đầu chuyến hành trình này.
Nó không phải là bảo vật quý giá nhất về mặt năng lượng, nhưng lại chứa đựng ký ức gốc rễ của sự tồn tại hiện tại.
“Ngươi lấy nó đi?” Lâm Phong hỏi, giọng chùng xuống.
Cảm giác mất mát đột ngột ập đến dù cậu chưa hề chạm vào thứ đó trước giờ.
“Tại sao ngươi lại có nó?”
“Bởi vì chỉ có ta mới hiểu được giá trị thực sự của sự hy sinh,” kẻ áo đen trả lời, ánh mắt không đồng tử ấy dường như đang nhìn thấu xuyên qua linh hồn Lâm Phong.
“Ngươi chạy trốn khỏi số phận.
Ngươi tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ những gì mong manh nhất.
Nhưng ngươi chưa từng đặt câu hỏi: liệu việc bảo vệ chúng có đáng cái giá phải trả là sự hủy diệt hoàn toàn?”
Lâm Phong sững sờ.
Câu nói ấy chạm vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà cậu luôn cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ cứng rắn của một chiến binh.
Tử Hà – con thần thú đồng hành cùng hắn từ lúc mới đến thế giới này, hiện đang nằm im lìm trong không gian lưu trữ bên trong tâm trí cậu.
Nếu kẻ trước mặt nói đúng.
thì mọi nỗ lực của Lâm Phong cho đến nay đều là một vòng lặp vô nghĩa?
“Hủy diệt?” Lâm Phong lập lại từ đó, giọng run lên nhẹ nhàng.
“Ngươi muốn nói rằng chiến thắng sẽ dẫn đến hủy diệt?
Điều đó hoàn toàn phi lý.”
Kẻ áo đen cười khẽ.
Tiếng cười ấy vang vọng khắp vùng không gian tĩnh lặng này, làm rung động cả những hạt bụi thời gian lơ lửng trong không khí.
“Phi lý đối với kẻ chưa từng nhìn thấy chân trời cuối cùng của chiến tranh.
Đối với ngươi, Lâm Phong à, đó là một bí mật mà chỉ có người thắng cuộc mới được phép biết.”
Hắn dậm chân xuống đất.
Một vòng sóng năng lượng vô hình lan tỏa ra xung quanh, quét sạch những đám mây mù ảo ảnh bao phủ khu vực này.
Bầu trời phía sau bỗng trở nên trong trẻo đến đáng sợ, phơi bày sự trống trải và cô độc của không gian giữa hai thế giới – nơi hiện tại và ký ức giao thoa.
Lâm Phong cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong áp lực môi trường.
Không khí trở nên loãng hơn, khó thở hơn.
Đấu Khí trong người hắn bắt đầu phản ứng tiêu cực với nguồn năng lượng bí ẩn phát ra từ kẻ áo đen.
Cậu phải huy động toàn bộ ý chí để duy trì trạng thái tỉnh táo và không bị cuốn vào dòng chảy ký ức hỗn loạn mà đối phương đang giải phóng.
“Ta không sợ ngươi,” Lâm Phong tuyên bố, dù trong lòng vẫn còn nhiều nghi vấn chưa được giải đáp.
“Và ta cũng sẽ không chấp nhận một định mệnh đã được viết sẵn bởi những kẻ yếu đuối như ngươi.”
Kẻ áo đen gật đầu nhẹ, dường như hài lòng với phản ứng này.
Hắn thu tay lại, viên ngọc xanh lam biến mất vào trong huyệt đạo của hắn mà không để lại dấu vết gì.
Có lẽ vậy đối với những tiêu chuẩn thông thường.
Nhưng hãy nhớ kỹ điều ta nói hôm nay: Khi ngươi tìm thấy con đường duy nhất dẫn đến chiến thắng tuyệt đối.
đừng quay lưng lại với nó, dù giá trả là mạng sống của người thân yêu nhất.”
Nói xong, hình ảnh của kẻ áo đen bắt đầu mờ dần, tan biến thành những hạt sáng.
ngược lên bầu trời cao xanh.
Cảm giác lạnh lẽo và cô đơn ập đến mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi bóng dáng kia hoàn toàn biến mất, để lại Lâm Phong đứng một mình giữa khoảng không vô định.
Hắn cúi nhìn xuống lòng bàn tay rỗng tuếch của chính mình.
Những đường vân trên da thịt dường như đang nóng lên dữ dội, như thể có gì đó bên trong cơ thể đang cố gắng phá vỡ ra ngoài.
Một ký ức mới, sắc bén và đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trước đây, bắt đầu nảy mầm trong tâm trí cậu.
Lâm Phong nhắm chặt mắt lại.
Cậu không cần phải nhìn thấy để biết rằng bức tranh về thế giới này vừa bị xé toạc một góc lớn, phơi bày những mảnh ghép tối tăm mà hắn chưa từng dám hình dung.
Và điều đáng sợ nhất là, sâu thẳm trong lòng, cậu cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ – mong muốn được chạm vào thứ bóng tối ấy để tìm ra câu trả lời cho mọi bí ẩn đang vây quanh số phận của mình.
Khi mở mắt trở lại, cảnh tượng xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
Những tán cây cổ thụ và bầu trời xanh đã biến mất.
Thay vào đó là một hành lang dài vô tận được xây dựng bằng đá đen bóng loáng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt phát ra từ những ngọn đèn dầu treo trên hai bên tường.
Mùi hương của thảo dược đốt cháy hòa quyện với mùi máu khô cũ kỹ tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và bí ẩn.
Lâm Phong hít sâu một hơi để trấn tĩnh thần trí.
Cậu biết mình đang ở đâu rồi – hoặc ít nhất là nơi mà ý thức của cậu đang bị kéo đến sau cú va chạm tâm linh vừa xảy ra.
Đây là mê cung ký ức, nơi lưu giữ những đoạn phim tư liệu đã bị xóa nhòa khỏi nhận thức bình thường.
Và giờ đây, cánh cửa vào thế giới ngầm này đã mở rộng trước mặt hắn.
Hắn bắt đầu di chuyển theo chiều dài của hành lang.
vang lên đều đặn và rắn rỏi trên nền đá lạnh lẽo, tạo nên nhịp điệu cho bước đi quyết liệt của một người đang tìm kiếm sự thật dù có phải đối diện với bóng tối nào cũng được.
Đấu Khí trong kinh mạch ổn định trở lại, nhưng nó mang theo một màu sắc khác – đỏ thẫm hơn, nặng nề hơn, và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Đi sâu thêm vài trăm bước nữa, Lâm Phong phát hiện ra những khắc họa trên tường đá không phải là hoa văn trang trí ngẫu nhiên.
Chúng là các biểu tượng đấu khí cổ xưa, mô tả cảnh chiến tranh giữa loài người và thần thú trong quá khứ xa xôi.
Nhưng có một chi tiết khiến cậu dừng lại: trong tất cả các bức vẽ đó, hình ảnh của kẻ áo đen luôn xuất hiện ở vị trí trung tâm, không phải như một nạn nhân hay anh hùng cứu rỗi, mà là người cầm chịch – kẻ đứng sau màn điều khiển những chuỗi sự kiện bi thảm.
Lâm Phong đưa tay chạm vào biểu tượng cuối cùng trên bức tường phía trước mình.
vừa tiếp xúc với đá lạnh, một luồng điện xanh lam xôn xao chạy dọc theo cánh tay cậu, khiến toàn thân tê liệt trong tích tắc.
Trước mắt hắn xuất hiện một hình ảnh rõ ràng đến rợn người: đó là Tử Hà – con thần thú yêu quý của cậu – đang đứng giữa một hố lửa địa ngục, đôi mắt tuyệt vọng nhìn về phía một bóng người quen thuộc mà không thể thốt lên lời nào khi lưỡi liềm ánh sáng cắt ngang thân thể nó.
Đôi mắt Tử Hà bỗng mở to, đồng tử co lại thành đường thẳng khi bóng người kia quay mặt về phía hắn.
Hắn gầm lên, linh khí bùng nổ phá tan ảo cảnh, bàn tay chắp chặt vào không gian cố gắng giữ lấy hình ảnh đang tan vỡ.
Nhưng bàn tay kia lại
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận