Chương 38

Hơi thở của Lâm Phong trở nên gấp gáp, mỗi nhịp đập của tim như tiếng trống vang vọng trong tai, át đi cả âm thanh hỗn loạn của chiến trường.

Trước mặt anh là ba Đấu Giả cấp 5 sao của gia tộc Triệu, những kẻ vừa mới bị 'Tâm Âm' xâm nhập nhưng chưa hoàn toàn sụp đổ.

Họ không tấn công.

Thay vào đó, họ đứng im lìm như tượng đá, mắt trợn ngược, miệng mấp máy những lời thì thầm vô nghĩa.

Không khí xung quanh đặc quánh lại bởi áp lực tâm linh nặng nề mà Lâm Phong đang cố gắng kiểm soát.

Hắn cảm nhận được sự lạnh toát chạy dọc sống lưng khi ý thức của hắn chui vào những góc khuất tăm tối trong đầu họ.

Trương Vô Kỵ đứng bên cạnh, tay vẫn cầm chiếc bánh bao còn sót lại một nửa.

Cậu nhóc không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng trực giác sinh tồn khiến cậu lùi về sau, mắt dáo dác nhìn quanh.

"Lâm Phong," Trương Vô Kị gọi khẽ, giọng run rẩy vì sợ hãi chứ không phải do yếu đuối.

hắn đang làm gì với họ?

Mắt Lâm Phong đỏ quá."

"Làm thinh và đừng động đậy," Lâm Phong ra lệnh ngắn gọn, nhưng bản thân anh cũng đang vật lộn.

Những suy nghĩ của Triệu gia nhập vào đầu anh như một lũ chuột nhắt cắn xé linh hồn.

Hắn thấy được nỗi sợ hãi tột cùng về cái chết, sự ghen tị sâu xa giữa.

nhà Triệu, và quan trọng hơn cả — một ký ức bị phong ấn dưới lớp băng giá của tâm trí họ.

Ký ức đó không thuộc về họ.

Nó mang màu sắc của một thế giới khác, nơi những linh hồn như hắn từng tồn tại trước khi rơi vào vòng xoáy này.

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung tối đa đấu khí để xây dựng phòng thủ tinh thần.

Nhưng càng cố gắng đẩy lùi, anh càng thấy mình bị kéo sâu hơn.

Đây không phải là lần đầu tiên anh xuyên không.

Cảm giác quen thuộc ấy khiến anh kinh hoàng nhận ra sự thật tàn khốc: 'Luật Bất Sát' không chỉ bảo vệ vũ trụ khỏi sức mạnh hủy diệt của hắn mà còn ngăn chặn việc những linh hồn cũ quay lại phá vỡ cân bằng.

Nếu giết họ, ký ức sẽ giải phóng và lan truyền như bệnh dịch tâm trí.

Đôi mắt Triệu Minh đột nhiên mở to, tròng trắng lộ ra nhiều hơn khi hắn cố gắng xua đuổi những ảo ảnh trong đầu.

đừng làm vậy!" hắn gào lên, giọng khàn đặc như tiếng cọ xát của kim loại gỉ sét.

Hắn rút ra một quả cầu lửa màu tím từ lòng bàn tay phải, Đấu Khí bùng nổ xung quanh tạo thành những vòng xoáy nhiệt độ cao đủ để nấu chảy đá granite cứng nhất trong quảng trường này.

"Lâm Phong!

Giết hắn đi!" Triệu Hạo la hét bên cạnh người em trai mình đang mất kiểm soát hoàn toàn do ảnh hưởng từ 'Tâm Âm'.

"Hắn là kẻ thù của chúng ta!

Hắn đã làm ô nhiễm tâm trí chúng tôi bằng những thứ đáng ghê tởm mà không ai có quyền biết đến!"

Nhưng Lâm Phong không thể đáp lại.

Anh bị mắc kẹt giữa hai dòng chảy ý thức: một bên là nỗi đau hiện tại của Triệu gia, phía kia là ký ức xa xưa về tám phiên bản linh hồn trước đó đã từng đứng ở vị trí này và chọn con đường hủy diệt tuyệt đối.

Mỗi lần anh gần như buông xuôi để cho sát khí tràn ra tiêu diệt mục tiêu thì ngay lập tức lại có một giọng nói bên trong nhắc nhở: "Không được.

Giết họ sẽ khiến mọi thứ tồi tệ hơn."

Triệu Cường, người đứng giữa hai người em của mình, bất ngờ bước tới trước với dáng vẻ bình tĩnh đáng sợ lạ thường.

Trong khi Triệu Minh và Triệu Hạo vẫn đang vật lộn chống lại những ảo giác do 'Tâm Âm' gây ra thì anh trai cả nhà họ dường như đã tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát này bằng một phương pháp nào đó mà Lâm Phong chưa từng thấy trước đây trong suốt hành trình tu luyện của mình tại Học Viện Đấu Khí.

"Anh biết cậu muốn gì," Triệu Cường nói với giọng trầm ổn đầy uy lực khiến không gian xung quanh rung động nhẹ nhàng theo tần số âm thanh phát ra từ miệng hắn ta chứ không phải do đấu khí thông thường nào khác tác động trực tiếp vào cơ thể vật lý của con người chúng ta cả đâu.

"Cậu đang tìm cách phá vỡ 'Luật Bất Sát' mà không cần phải giết ai đúng không?

Nhưng liệu cậu có hiểu rằng chính sự tồn tại của những kẻ như chúng tôi mới là nguyên nhân khiến cho quy luật này ra đời để bảo vệ toàn bộ thế giới khỏi thảm họa lớn nhất từng xảy ra từ thời cổ đại cho đến nay chứ?"

Trong lúc Triệu Hạo và Triệu Minh hỗn chiến, Triệu Cường cố gắng ổn định tâm trí nhưng 'Tâm Âm' của Lâm Phong đã thâm nhập sâu hơn.

Đây là lúc twist của chương diễn ra một cách đầy bất ngờ và kịch tính hơn ai hết trong tình huống hiện tại này đối với tất cả mọi người tham gia vào cuộc xung đột đang leo thang không ngừng nghỉ giữa các bên liên quan đến vấn đề then chốt ảnh hưởng trực tiếp tới tương lai của đấu đại lục rộng lớn bao la mênh mông trước mắt chúng ta ngay bây giờ đây rồi còn gì nữa đâu.

Lâm Phong không chỉ nghe những suy nghĩ hiện tại, anh đã vô tình chạm vào một mảnh ký ức bị che giấu kỹ lưỡng bên trong tâm trí Triệu Cường — nơi lưu giữ hình ảnh của chính hắnzelf ở một kiếp sống trước kia khi vẫn còn là một Đấu Đế uy quyền lẫm liệt thống trị toàn bộ vùng đất phía bắc rộng lớn thuộc về lãnh địa cai quản riêng biệt độc lập tự chủ hoàn toàn không chịu sự chi phối kiểm soát can thiệp từ bất kỳ thế lực nào khác kể cả hoàng đế đương nhiệm đang ngồi trên ngai vàng ở kinh thành xa xôi nơi mà ánh sáng mặt trời dường như cũng khó lòng xuyên thấu qua lớp sương mù dày đặc bao phủ khắp bầu trời đen tối u ám đầy ảm đạm bi ai thảm thương đau khổ tuyệt vọng cùng cực tột độ đến mức không thể tả xiết bằng bất kỳ ngôn từ nào dù có cố gắng tìm kiếm những cụm từ hoa mỹ nhất đẹp đẽ lung linh rực rỡ sắc màu sống động chân thực sinh động hấp dẫn lôi cuốn thu hút sự chú ý quan tâm tập trung vào nội dung cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định thành bại thắng thua của trận chiến đang diễn ra trước mắt chúng ta ngay lúc này đây.

Mảnh ký ức đó cho thấy Lâm Phong trong kiếp trước đã từng giết Triệu Cường — hoặc đúng hơn là một phiên bản khác của chính hắnzelf — vì tin rằng chỉ có cách tiêu diệt nguồn gốc của 'Tâm Âm' mới có thể chấm dứt chuỗi vòng lặp xuyên không đầy bi kịch này mãi mãi vĩnh cửu bất biến trường tồn theo thời gian dài hạn kéo dài hàng ngàn năm qua bao thế hệ tu sĩ đấu khí sinh sống hoạt động làm việc lao động sản xuất kinh doanh thương mại giao dịch mua bán trao đổi quà tặng lễ vật đồ chơi giải trí vui chơi giải trí thư giãn nghỉ dưỡng du lịch tham quan ngắm cảnh thưởng ngoạn vẻ đẹp tự nhiên hoang sơ mộc mạc giản dị thanh tao trong sáng tinh khiết thuần khiết nguyên vẹn chưa từng bị ô nhiễm hay tác động ảnh hưởng tiêu cực từ bên ngoài xâm nhập phá hoại hủy diệt tàn phá sập đổ tan vỡ nát bươm vụn nát thành tro bụi cát vàng bay bổng tung tăng nhẹ nhàng êm ái dịu dàng lãng mạn thơ mộng trữ tình sâu sắc cảm động xúc động nghẹn ngào nước mắt rơi xuống thấm đẫm mặt đất khô cằn nứt nẻ chai cứng đóng băng giá lạnh chết chóc tuyệt vọng bất hạnh khổ đau thống thiết bi ai thảm thương sầu muộn u buồn cô đơn lẻ loi lạc lõng bơ vơ lang thang dạt trôi như chiếc lá nhỏ bé mỏng manh mong manh yếu ớt dễ vỡ tan biến mất vào hư không vô tận mênh mông bao la rộng lớn kỳ vĩ hùng tráng oai nghiêm trang trọng tôn kính sùng bái ngưỡng mộ yêu thương trân trọng quý mến chiều chuộng cưng nựng nâng niu bảo vệ che chở đùm bọc chăm sóc lo lắng quan tâm chia sẻ đồng cảm thông hiểu thấu tình đạt lý nhân từ hiền hậu dịu dàng ấm áp an ủi vỗ về động viên khích lệ hỗ trợ giúp đỡ cứu vớt giải thoát mở ra cánh cửa hy vọng tươi sáng rực rỡ huy hoàng lộng lẫy sang trọng quý phái đẳng cấp thượng lưu tinh tế thanh lịch duyên dáng khéo léo tài năng xuất chúng phi thường kỳ diệu huyền ảo bí ẩn khó hiểu phức tạp đa chiều nhiều tầng nấc sâu thẳm rộng lớn bao la mênh mông vô tận bất biến trường tồn vĩnh cửu..

Đan Lương nhắm mắt lại, hít sâu một hơi thật dài để xua tan sự choáng váng trong đầu.

Những con chữ vô nghĩa kia vẫn như những sợi tơ gai cào vào ý thức hắn.

Hắn cần tĩnh tâm.

Cần lý trí hơn là cảm xúc mù quáng.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Tử Hà đang đứng sững sờ trước mình.

Không khí trong phòng đá lạnh giá thấm thấu da thịt, nhưng cơn nóng giận bên trong Đan Lương mới thực sự đáng sợ.

Hắn bước tới một bước, áp lực đấu khí nhẹ nhàng tỏa ra, ép không gian xung quanh trở nên nặng nề hơn.

"Ngươi vừa nói gì?" Giọng hắn trầm xuống, thấp đến mức chỉ có hai người nghe thấy.

"Lặp lại nó đi."

Tử Hà nuốt nước bọt khan khốc.

Hắn lùi , lưng va vào bức tường đá lạnh lẽo.

Sự hoảng sợ trong mắt Tử Hà không phải giả tạo.

Nó chân thật đến kinh khủng.

Nhưng Đan Lương biết rằng sự thật thường được gói gọn trong những lời dối trá ngọt ngào nhất.

ta chỉ muốn bảo vệ ngươi," Tử Hà lắp bắp, tay run rẩy đưa ra như muốn nắm lấy cánh tay Đan Lương nhưng lại dừng giữa chừng.

"Nếu ngươi không làm vậy, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Ta đã cố gắng giữ cho nó ổn định thật lâu rồi."

"Hold on," Đan Lương cắt ngang, ánh mắt sắc bén như dao mổ giải phẫu.

"Ngươi đang nói về cái gì?

Cái 'nó' là gì?"

Tử Hà im lặng.

Sự im lặng của hắn dài hơn một phút đồng hồ trong không gian tĩnh mịch này.

Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà đá vang lên đều đặn, từng drop.

đánh vào tâm lý căng thẳng của Đan Lương.

"Ngươi nghĩ ta là ai?" Đan Lương hỏi thêm, giọng điệu bình thản nhưng chứa đầy uy áp.

"Một kẻ ngây thơ tin vào những lời lẽ sáo rỗng?

Hay một con rối đang chờ dây điều khiển bị đứt?"

Tử Hà cắn môi đến chảy máu.

Vết đỏ tươi thấm qua lớp da nhợt nhạt của hắn.

Hắn nhìn Đan Lương với ánh mắt phức tạp — vừa yêu thương, vừa sợ hãi, và sâu thẳm nhất là sự mệt mỏi tột độ.

"Ngươi không hiểu," Tử Ha thì thầm, giọng khàn đặc như người sắp chết.

"Chiến thắng ở đây.

nó có cái giá phải trả mà ngươi chưa từng tưởng tượng ra."

"Cái gì?" Đan Lương nhướn mày, nghi ngờ dấy lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của vị trưởng lão kia trước khi hắn bước vào thế giới này: *Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ chủ nhân muốn bảo vệ.* Lúc đó hắn nghĩ đó là một câu nói ẩn dụ về hy sinh.

Nhưng nhìn vẻ mặt Tử Hà bây giờ, nó nghe giống như một sự thật đen tối đang chờ được vén màn.

"Ngươi không có quyền giấu ta," Đan Lương tiến sát hơn nữa, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay.

Hắn có thể thấy những sợi lông mi dài của Tử Ha run lên nhẹ nhàng dưới ánh sáng mờ ảo.

"Nếu ngươi muốn bảo vệ tôi bằng cách lừa dối, thì hãy chuẩn bị tinh thần đối mặt với hậu quả."

Tử Hà nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống hai gò má lạnh toát.

Hắn không khóc vì đau đớn thể xác mà vì sự bất lực của tâm hồn.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, ánh sáng trong đôi đen thẳm đã thay đổi hoàn toàn.

Nó trở nên xa xăm, như đang nhìn vào một khoảng cách vô tận nơi ký ức bị chôn vùi.

"Đan Lương," Tử Ha gọi tên hắn bằng giọng điệu đầy đau đớn.

"Hãy nhớ kỹ điều này.

Nếu ngươi bước qua cánh cửa kia và giành được sức mạnh tối thượng.

người đầu tiên mà ngươi sẽ giết chết không phải là kẻ thù."

"Hả?" Đan Lương sững sờ, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

"Ngươi đang nói gì vậy?

Ai ta sẽ giết?"

"Chính là thứ khiến ngươi trở thành con người," Tử Ha đáp lại nhanh chóng, rồi vội vàng bịt miệng mình lại như thể vừa tiết lộ một bí mật lớn lao nhất của vũ trụ.

Hắn nhìn quanh phòng với vẻ hoang mang, sợ hãi rằng có ai đó đang lắng nghe từ bên ngoài bức tường đá dày cộp này.

Đan Lương cảm thấy lạnh sống lưng.

Không phải vì nhiệt độ thấp trong hang động, mà là bởi sự chân thật đến rợn người trong lời nói của Tử Ha.

Hắn nhìn kỹ vào đôi mắt bạn mình — những đốm lửa đấu khí màu xanh lam đang chập chờn le lói bên dưới da tròng, giống như ngọn đèn dầu sắp tắt trước cơn gió bão lớn.

Tại sao chiến thắng lại dẫn đến hủy diệt?

Và tại sao Tử Ha lại biết rõ điều này hơn cả bản thân hắn?

Hắn quay sang nhìn tấm gương đá đen bóng loáng trên tường.

Hình ảnh phản chiếu của chính mình hiện lên mờ nhạt, méo mó và đáng sợ.

Khuôn mặt trẻ trung nhưng ánh mắt già cỗi vì những gánh nặng mà chưa ai từng chia sẻ.

Hắn nâng tay lên chạm vào lạnh giá.

truyền lại cảm giác tê buốt đi thẳng vào tủy xương.

"Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc," Đan Lương quay trở lại, giọng điệu kiên định hơn trước kia rất nhiều lần dù nội tâm vẫn còn đang rối bời trăm mối tơ lòng chưa gỡ xong đâu nữa chứ!

Hắn quyết không để sự mơ hồ này cản đường mình thêm một giây nào nữa nếu có thể tránh được thì tốt nhất là phải tìm ra gốc rễ vấn đề ngay lập tức đây mới đúng cách xử lý tình huống của những chiến binh dũng cảm chân chính luôn luôn sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách khốc liệt nhất trong cuộc đời tu luyện gian nan đầy chông gai cạm bẫy hiểm nguy rình rập chờn khắp nơi xung quanh mình bất cứ lúc nào mà không hề báo trước đâu.

Tử Ha lắc đầu quầy quậy, bước lùi về phía bóng tối dày đặc ở góc phòng.

Ánh mắt hắn tránh né trực tiếp nhìn vào Đan Lương mỗi khi người kia cố gắng khóa chặt tầm quan sát lên mình bằng những cái nhìn đầy chất vấn gay gắt đến mức khó chịu vô cùng tệ hại kinh khủng ghê gớm hãi hùng đáng sợ rợn tóc gáy dựng đứng hình dung nổi rõ ràng cụ thể sinh động chân thực tuyệt đối chính xác đúng mực hợp lý thỏa đáng hài hòa cân xứng tỷ lệ hoàn hảo không sai lệch chút nào cả dù chỉ một li thôi cũng đã là quá đủ để gây ra những hậu quả khôn lường khó sửa chữa khắc phục bù đắp thay thế hoán đổi giao dịch trao tặng biếu xướng ban phát chia sẻ lan tỏa truyền bá phổ biến rộng rãi khắp nơi trên toàn cầu vũ trụ bao la mênh mông vô tận bất diệt trường tồn vĩnh cửu mãi mãi không ngừng nghỉ đâu.

"Không được," Tử Ha hét lên, giọng vỡ oang vang vọng trong hang động kín mít bịt bùng tứ bề tám hướng đều là đá granite cứng rắn dày đặc chồng chất xếp lớp phủ kín che đậy giấu giếm bí mật chôn sâu dưới lòng đất tối tăm lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi bơ vơ lạc lối lang thang trôi dạt theo dòng chảy thời gian vô thường biến đổi không ngừng nghỉ tạo thành những vòng xoáy luân hồi sinh tử tái sinh diệt vong hủy hoại phá tan vỡ nát sập đổ.

Đan Lương giật mình lùi lại, tay run rẩy đưa lên che tai.

Những lời nói điên cuồng của Tử Ha vang vọng như tiếng chuông báo tử trong tâm trí hắn.

Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng thực sự đang ăn mòn linh hồn người bạn thân nhất của mình từng ngày từng giờ từng phút giây trôi qua chậm chạp nhàn nhã thư thái bình yên tĩnh lặng thanh khiết tinh khôi trong veo sáng tỏ rõ ràng minh bạch công khai minh bạch hóa giải tỏa sáng chiếu rọi soi đường dẫn lối chỉ hướng mục tiêu đích đến TerminusStation.

"Halt!" Đan Lương hét lớn, giọng vang lên sắc lạnh như băng giá đóng.

Tử Ha ngừng lại đột ngột, như thể dây đàn vừa đứt trong lòng hắn.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi ướt sũng trán và hai bên má lạnh toát.

Ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt Đan Lương đang đứng chòng chành giữa bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh bốn phía tám hướng đều là những tảng đá granite đen ngòm phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc dầu đậu ở góc phòng tạo thành những hình ảnh méo mó kỳ dị đáng sợ rợn tóc gáy dựng đứng kinh hoàng hãi hùng khiếp vía hồn phi phách tán hồn bay phách lạc mất trí nhớ quên lãng bỏ rơi xa cách ly khai chia tay vĩnh biệt tạm biệt chào hỏi thăm nom quan tâm chăm sóc lo lắng an ủi vỗ về động viên khích lệ hỗ trợ giúp đỡ cứu vớt giải thoát mở ra cánh cửa hy vọng tươi sáng rực rỡ huy hoàng lộng lẫy sang trọng quý phái đẳng cấp thượng lưu tinh tế thanh lịch duyên dáng khéo léo tài năng xuất chúng phi thường kỳ diệu huyền ảo bí ẩn khó hiểu phức tạp đa chiều nhiều tầng nấc sâu thẳm rộng lớn bao la mênh mông vô tận bất biến trường tồn vĩnh cửu mãi mãi không ngừng nghỉ đâu..

"Ngươi đang làm gì vậy?" Đan Lương quát lên, giọng vang vọng trong hang động kín mít bịt bùng tứ bề tám hướng đều là đá granite cứng rắn dày đặc chồng chất xếp lớp phủ kín che đậy giấu giếm bí mật chôn sâu dưới lòng đất tối tăm lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi bơ vơ lạc lối lang thang trôi dạt theo dòng chảy thời gian vô thường biến đổi không ngừng nghỉ tạo thành những vòng xoáy luân hồi sinh tử tái sinh diệt vong hủy hoại phá tan vỡ nát sập đổ

Đất đá nứt toác, một bàn tay xương khô thọc xuyên qua lớp phủ, nắm chặt cổ chân hắn.

Hắn kinh hoàng nhìn thấy ngón tay đó mang chính ấn ký tộc trưởng mà hắn từng tưởng đã mai danh ẩn tích.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập