Chương 37

Ánh nắng chiều tà chiếu xuống quảng trường đá lạnh lẽo của Học Viện Đấu Khí, nhuộm vàng những vết nứt trên mặt sàn đã cũ kỹ.

Không khí ở đây nặng trĩu, không phải do áp lực đấu khí của đám học sinh năm cuối đang bao vây từ xa, mà là sự im lặng đáng sợ phát ra từ chính tâm trí Lâm Phong.

Hắn đứng giữa vòng tròn vô hình được vẽ bởi ba tên Đấu Giả sao cấp 4 thuộc gia tộc Hắc Sơn.

Những kẻ này từng bị hắn khinh thường vì thực lực yếu kém, kỹ năng sơ sài và bộ dạng hợm hĩnh đầy kiêu ngạo.

Nhưng giờ đây, dưới ánh mắt của Lâm Phong, họ không còn là những học sinh thông thường nữa.

Họ là ba cái phễu hút lấy sự bình yên trong tâm trí hắn.

Bọt nước bọt dính trên mép môi gã tên gọi Vương Tuấn.

hắn nghiến răng, giọng nói khàn đặc vang lên trong khoảng không gian tĩnh mịch: "Ngươi đã phạm vào 'Luật Bất Sát' rồi, Lâm Phong.

Đừng tưởng ngươi có thể trốn thoát bằng cách giả vờ ngây thơ."

Lâm Phong hít sâu một hơi.

Mồ hôi lạnh bám đầy sống lưng hắn, làm ướt đẫm lớp vải áo đơn sơ.

Hắn không đáp lại ngay.

Thay vào đó, giác quan của hắn mở rộng ra, chạm vào dòng chảy hỗn loạn đang tuôn trào từ ba tên kia.

Đây là 'Tâm Âm' — khả năng nghe trộm suy nghĩ mà bất kỳ ai đạt cảnh giới Đấu Sư trở lên đều sở hữu một phần nào đó, dù chỉ ở mức độ sơ khai.

Nhưng với Lâm Phong, nó không phải là món quà.

Nó là lời nguyền.

Hắn cảm nhận được sự thù hận nóng bỏng của Vương Tuấn như những lưỡi dao nhỏ cứa vào vỏ não.

Hắn nghe thấy nỗi sợ hãi run rẩy ẩn sâu trong tâm trí gã tên Lý Cường đang nép sau lưng bạn bè.

Và tệ hơn cả, hắn cảm nhận được sự tính toán lạnh lùng, vô hồn từ người thứ ba — một kẻ mà trước đó Lâm Phong chưa từng để ý đến vì sự im lặng đáng ngờ của hắn ta.

"Ngươi nghĩ ngươi là kẻ săn mồi," giọng nói vang lên không phải từ bất kỳ ai trong ba tên kia, mà trực tiếp bên trong đầu Lâm Phong.

Nó nhẹ nhàng nhưng chứa đựng uy lực kinh hoàng, như sấm sét giữa bầu trời quang đãng nhất cũng có thể làm rung chuyển cả một thành phố đông đúc hàng trăm nghìn người cùng lúc nếu muốn.

Lâm Phong cứng đờ.

Linh hồn run rẩy kia không hề sợ hãi mà bật ra tiếng cười khinh miệt trong tiềm thức của hắn, xé toạc lớp bảo vệ mỏng manh mà hắn vừa mới dựng lên.

Hắn mở miệng gọi tên người đó, nhưng chỉ có gió thổi qua khe đá lạnh lẽo đáp lại.

Thay vì cố gắng chống cự hay chặn đứng dòng suy nghĩ đang xâm nhập, Lâm Phong làm một điều mà không ai ngờ đến: hắn chủ động đón nhận tất cả.

Hắn không né tránh.

Hắn lao vào dòng thác suy nghĩ hỗn loạn của kẻ địch như một con thú hoang ném mình xuống vực thẳm để tìm kiếm sự sống sót ở đáy bùn lầy.

Cảm giác tê buốt từ nơi bàn tay xương khô vừa thọc sâu xa đằng sau những câu chữ đơn giản dễ hiểu đến mức gần như trẻ con này của người bạn thân nhất hiện tại trong cuộc đời mình lúc này đây đang diễn ra trước mặt chúng ta không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy rằng sự việc sẽ sớm kết thúc.

Lâm Phong nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh bên trong đầu hắn lại sáng hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn thấy ký ức của Vương Tuấn — một cậu bé mồ côi cha mẹ vì chiến tranh giữa các gia tộc, lớn lên với niềm tin rằng sức mạnh là thứ duy nhất đáng tin cậy.

Hắn nghe thấy Lý Cường đang cầu nguyện thầm cho linh hồn mình được siêu thoát trước khi thân xác bị hủy diệt.

hắn chạm vào tâm trí của kẻ im lặng kia.

Đó không phải là một học sinh bình thường.

Đó là một công cụ.

Một vỏ bọc trống rỗng chứa đựng ý chí của Đấu Đế Diệp Thiên đang giám sát từ xa thông qua hệ thống 'Đồng Bộ Hóa'.

"Ngươi thấy rồi đúng không?" Giọng nói trong đầu Lâm Phong trở nên rõ ràng hơn, lạnh lẽo như băng giá giữa mùa hè.

"Sự riêng tư là nguồn gốc của tội ác.

Nếu mọi người biết suy nghĩ của nhau, sẽ không còn lừa dối.

Tại sao ngươi lại chống cự sự hòa bình tuyệt đối này?"

Lâm Phong mở mắt ra.

Đôi mắt hắn bỗng chuyển màu đỏ thẫm, khí tức sát khí xung thiên bao trùm cả bầu không gian quanh hắn.

Nhưng khác với lần trước, lần này hắn không tấn công thể xác.

Hắn tấn công vào 'Tâm Âm'.

Hắn lấy chính sự đa nghi của mình làm vũ khí.

Hắn phóng chiếu ra những ký ức giả mạo — những hình ảnh về một thế giới nơi mọi người đều biết suy nghĩ nhau nhưng lại sống trong nỗi kinh hoàng tột độ khi mỗi ý tưởng xấu xa nhất đều bị phơi bày trước công chúng.

Hắn đẩy cảm giác cô đơn, tuyệt vọng và sự sụp đổ tinh thần của tám phiên bản linh hồn trước đó vào tâm trí của kẻ đang kiểm soát ba tên Đấu Giả kia.

"Hòa bình?" Lâm Phong nói, giọng trầm thấp nhưng đủ để vang lên trong tâm trí tất cả những người có mặt tại quảng trường.

"Đó chỉ là nô lệ hóa bằng cách khác."

Ba tên Đấu Giả sao cấp 4 đồng loạt ôm đầu hét lên.

Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xung đột thông tin quá tải.

Họ đang nghe thấy tiếng nói của chính mình phản bội lại ý chí của họ.

Vương Tuấn quỳ xuống, nước mắt chảy thành dòng khi hắn nhớ về người mẹ đã khuất — một ký ức vốn bị che giấu bởi lớp vỏ bọc 'đồng bộ hóa' mà Diệp Thiên áp đặt lên những đứa trẻ trong học viện.

Cao trào không nằm ở cú đấm hay chiêu thức đấu khí, mà ở khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ.

tên kia lùi bước.

Lâm Phong vẫn đứng yên, đôi mắt mở to, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.

Hắn không đuổi theo.

Hắn biết rằng việc truy đuổi sẽ làm mất đi lợi thế tâm lý quý giá này.

Vương Tuấn run rẩy đứng dậy, nhưng lần này hắn không nhìn Lâm Phong với vẻ thù địch.

Trong mắt gã là sự hoang mang tột độ.

Gã vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội hơn bất kỳ trận đấu nào trên võ đài.

Hắn nghe thấy tiếng gọi của lương tri mà mình đã chôn vùi từ lâu.

ta không muốn giết người," Vương Tuấn lắp bắp, giọng nói vỡ òa.

"Tại sao chúng lại bắt tôi phải làm vậy?"

Lâm Phong bước tiến một bước.

Chỉ một bước duy nhất, nhưng nó nặng nề như cả ngàn cân đá đè lên vai của ba tên kia.

Hắn không cần đấu khí để gây áp lực nữa.

Sự thật vừa được phơi bày là vũ khí mạnh nhất.

"Vì các ngươi đã bán linh hồn mình lấy sức mạnh hời hợt," Lâm Phong đáp lại, giọng điệu lạnh lùng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu xa mà ngay cả chính hắn cũng chưa hiểu rõ nguồn gốc.

"Đấu Khí không chỉ là năng lượng.

Nó là sự phản chiếu của tâm can.

Nếu tâm can bị ô nhiễm, đấu khí sẽ trở thành độc dược."

Lý Cường hét lên, chạy trốn khỏi quảng trường trong trạng thái hoảng loạn tột độ.

Hắn không còn khả năng chiến đấu nữa vì hệ thống 'đồng bộ hóa' tạm thời bị phá vỡ do xung đột cảm xúc dữ dội từ ký ức của Lâm Phong.

Còn gã thứ ba — kẻ im lặng kia — vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt đã trống rỗng hơn trước rất nhiều.

Lâm Phong không đáp.

Hắn chỉ nhìn thẳng vào con ngươi đen đúa của đối phương và mỉm cười một cách mỉa mai.

Nụ cười ấy chứa đựng sự khinh bỉ dành cho những kẻ tự gọi mình là cứu chủ nhưng thực chất lại là nô lệ của quyền lực vô hình.

"Ta đã trả lại cho các ngươi thứ mà các ngươi đánh mất từ lâu," Lâm Phong nói khẽ, đủ để chỉ ba người họ nghe thấy.

"Sự sợ hãi."

Và đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía cổng học viện.

Những học viên khác bắt đầu tụ tập lại, không phải để chiến đấu, mà vì họ cũng cảm nhận được sự thay đổi trong 'Tâm Âm' của những đồng đội mình.

Sự im lặng đáng sợ lan tỏa nhanh hơn bất kỳ mệnh lệnh nào.

Kết quả của trận đối đầu tâm trí này không phải là chiến thắng quân sự theo nghĩa đen, mà là một sự đảo lộn thông tin mang tính chất cách mạng nhỏ bé nhưng đầy đủ ý nghĩa.

Ba tên kia bỏ chạy — hoặc nói chính xác hơn là rút lui trong hỗn loạn — nhưng sự hoảng loạn của họ đã tạo ra một sóng xung kích tâm lý lan tỏa ra khắp quảng trường.

Những học viên khác, vốn đang chuẩn bị bao vây Lâm Phong theo lệnh của gia tộc Hắc Sơn, bỗng chốc dừng lại.

Họ cảm nhận được nỗi đau và sự hoang mang từ ba đồng đội của mình thông qua mạng lưới 'Tâm Âm' kết nối lỏng lẻo giữa các Đấu Giả cùng cảnh giới.

Đó là lần đầu tiên họ nghe thấy tiếng nói thật của những người bạn mà trước đây chỉ biết tuân lệnh mù quáng.

đừng tiến lên," một học viên nữ năm thứ hai thốt lên, tay cầm kiếm run rẩy hạ xuống.

"Tôi vừa nhớ ra.

tôi không muốn đánh nhau nữa."

Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ tỉnh táo tối đa.

Hắn biết rằng đây chỉ là vết nứt đầu tiên trên bức tường kiên cố của sự kiểm soát tâm trí mà Diệp Thiên đang xây dựng.

Nhưng vết nứt này đủ lớn để ánh sáng hy vọng len lỏi vào.

Trưởng lão Hắc Sơn, người đã rời đi từ lúc trận đấu bắt đầu, bỗng xuất hiện trở lại ở mép quảng trường.

Lão không còn vẻ mặt hống hách như trước.

Thay vào đó, đôi mắt lão chứa đựng một sự kinh ngạc pha lẫn lo lắng sâu sắc khi nhìn Lâm Phong — một cậu học trò năm thứ nhất vừa đánh bại ba Đấu Giả sao cấp 4 mà không dùng đến đòn tấn công vật lý nào cả.

ngươi là ai?" Trưởng lão hỏi, giọng run rẩy bất thường cho một người tu luyện lâu đời như vậy.

Lâm Phong lắc đầu, không muốn tiết lộ danh tính thật của mình lúc này.

Hắn cần thời gian để hiểu rõ hơn về cơ chế 'Tâm Âm' và cách thức mà các phiên bản linh hồn trước đã thất bại thảm hại khi đối mặt với sức mạnh tâm trí tập thể này.

"Tôi là kẻ phá vỡ im lặng," Lâm Phong đáp lại, giọng nói vang vọng trong không khí tĩnh mịch.

"Và tôi mới chỉ bắt đầu."

Trưởng lão sững sờ.

Lão quay sang nhìn về phía những học viên đang bối rối và nhận ra rằng sự kiểm soát tuyệt đối mà gia tộc Hắc Sơn luôn tự hào đã bị rạn nứt nghiêm trọng.

Không phải vì sức mạnh đấu khí, mà vì một thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều: Sự tỉnh thức của ý chí cá nhân.

Chương kết thúc với hình ảnh Lâm Phong đứng một mình trong ánh nắng chiều vàng óng, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn bám lấy xương tủy hắn.

Trưởng lão kia đã rời đi, để lại một thông điệp mơ hồ trước khi biến mất vào bóng tối: "Đừng tìm kiếm chiếc nhẫn.

Nó sẽ tìm đến cậu khi cậu sẵn sàng chịu đựng cái giá phải trả."

Lâm Phong nhíu mày.

Chiếc nhẫn?

Hắn chưa từng nghe ai nhắc tới vật phẩm nào như vậy trong ký ức của tám phiên bản linh hồn trước đó.

Hay đúng hơn, hắn đã cố tình quên đi những mảnh ghép quan trọng nhất để bảo vệ mình khỏi sự phát điên?

Hắn cúi xuống nhặt một viên đá nhỏ trên mặt đất.

Viên đá ấy có hình dạng kỳ lạ, giống hệt như biểu tượng gia tộc của dòng máu cổ đại mà Trương Vô Kỵ — người thầy đầu tiên và đồng đội chiến đấu hiếm hoi không bị ảnh hưởng bởi 'Tâm Âm' — từng nhắc đến trong những câu chuyện ngây thơ về quá khứ xa xôi.

"Chiếc nhẫn." Lâm Phong lẩm bẩm, nắm chặt viên đá lại cho đến khi lòng bàn tay đau nhói.

"Nó là chìa khóa?"

Đột nhiên, một luồng năng lượng ấm áp nhưng đầy đe dọa bắn ra từ phía sau lưng hắn.

Không phải đấu khí.

Đó là mùi hương của hoa sen nở giữa biển lửa — dấu hiệu đặc trưng của Thần Thú cấp cao đang thức tỉnh gần đó.

Lâm Phong quay người lại trong chớp mắt.

Trước mặt hắn, một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi trên cây cổ thụ già nua nhất quảng trường, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào linh hồn run rẩy của cậu ta với vẻ tò mò khó hiểu.

"Ngươi có mùi vị.

rất giống những kẻ đã chết," con thú nói bằng tiếng người, giọng điệu trầm đục và đầy chất chứa bí ẩn.

"Nhưng tại sao ngươi lại sống?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập