Chương 36
Lâm Phong nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, cảm giác tê buốt từ nơi bàn tay xương khô vừa thọc vào lồng ngực lan tỏa nhanh chóng đến từng ngón chân.
Mùi máu tanh nồng nặc trong mũi, trộn lẫn với mùi bụi tro của học viện đã bị hủy hoại một phần, tạo nên hương vị đặc trưng của cái chết và thất bại.
Hơi thở anh gấp gáp, mỗi lần hít vào đều như kéo lê những mảnh vỡ vô hình bên trong phổi.
Tuy nhiên, ý thức lại tỉnh táo đến đáng sợ hơn bao giờ hết.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, khi linh hồn dường như đang bị xé toạc bởi sức mạnh tâm âm của gã đàn ông già nua kia, một sự tĩnh lặng kỳ lạ đã chiếm lấy tâm trí anh.
Không phải là tuyệt vọng.
Mà là nhận thức.
Lâm Phong cố gắng ngẩng đầu lên, cổ họng khô khốc.
Trước mắt hắn, bóng dáng của kẻ địch đang mờ dần vào trong làn sương mù dày đặc bao trùm quảng trường.
Gã đàn ông đó không còn đứng yên tại chỗ mà đã lùi về phía sau, hòa mình vào những cột đá đổ nát.
Ánh mắt gã vẫn hướng thẳng về phía Lâm Phong, lạnh băng và đầy sự trắc ẩn kỳ lạ.
"Ngươi chưa hiểu," giọng nói của gã vang lên, không phải từ miệng người thật, mà trực tiếp lọt vào tai Lâm Phong qua con đường tâm âm.
"Luật Bất Sát không phải là gông cùm.
Nó là lá chắn." Lâm Phong nghiến răng, cố gắng tập trung đấu khí để đẩy lùi cảm giác tê liệt.
Hắn nhớ lại lời Master Thuyên trước khi biến mất.
*Tại sao?* Tại sao nơi đầy chết chóc này lại là chìa khóa?
Câu hỏi ấy quay cuồng trong đầu hắn cùng với những ký ức hỗn loạn về tám phiên bản thất bại trước đó của chính mình.
Mỗi lần anh tỉnh dậy ở thế giới này, cuối cùng cũng đều dẫn đến kết cục hủy diệt.
Hắn không thể chấp nhận điều đó.
Không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì trách nhiệm.
Trách nhiệm với những người hắn đã hứa sẽ bảo vệ.
Trương Vô Kỵ đang chờ đợi một lời giải đáp thực sự, chứ không phải một cuộc chiến tàn khốc nữa.
Lâm Phong chậm rãi ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương trên ngực.
Đau đớn dữ dội xé toạc cơ thể anh, nhưng nó cũng giúp anh giữ chân mình ở lại với hiện tại.
"Ta biết ngươi đang nghĩ gì," gã đàn ông già nua nói tiếp, giọng điệu trầm thấp như tiếng vọng từ đáy vực thẳm.
"Ngươi muốn phá vỡ vòng lặp.
Ngươi muốn tìm ra cách để chiến thắng mà không cần giết chết ai.
Nhưng trong thế giới Đấu Đại Lục này, sức mạnh luôn đòi hỏi cái giá là mạng sống." Lâm Phong một tiếng, dù giọng nói của anh khàn đặc vì mất máu.
"Nếu đó là quy luật duy nhất thì tôi thà hủy diệt nó còn hơn tuân theo." Gã đàn ông bật cười, âm thanh khô khan như lá cây mùa thu rơi xuống đất.
Ngươi nghĩ mình có thể làm được điều mà tám người trước ngươi đã không làm nổi sao?" Câu nói ấy giống như một cú đấm thẳng vào bụng Lâm Phong.
Tám phiên bản khác.
Anh đã biết, nhưng nghe nó từ chính miệng kẻ thù khiến anh cảm thấy lạnh sống lưng.
Ánh mắt gã đàn ông đột ngột trở nên sắc bén hơn.
"Hãy lắng nghe tâm âm của chính mình, Lâm Phong.
Đừng để đấu khí che mờ lý trí.
Bí mật nằm ngay trong sự im lặng." Làn sương mù bắt đầu tan dần, để lộ ra khung cảnh hoang tàn của quảng trường học viện.
Những cột đá cổ kính nghiêng ngả dưới ánh trăng bạc trắng.
Lâm Phong đứng dậy, chân bước chập chững nhưng quyết liệt.
Hắn không quay lại nhìn gã đàn ông già nua nữa.
Hắn cần di chuyển.
Cần tìm Trương Vô Kỵ trước khi sự tĩnh lặng này tan vỡ và cơn thịnh nộ của Đấu Đế tràn về.
Lâm Phong di chuyển trong bóng tối, bước chân nhẹ nhàng để tránh gây ra tiếng động dù chỉ một chút nhỏ nhất.
Cơ thể anh kiệt sức, nhưng khả năng tâm âm đang hoạt động ở mức độ cao nhất chưa từng có.
Anh cảm nhận được mọi biến động trong bán kính mười mét xung quanh mình như thể chúng là những gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng.
Tiếng lá khô rơi dưới chân một con quái vật vô hình.
Tiếng côn trùng kêu rít trong khe đá.
Và quan trọng hơn cả, anh nghe thấy.
sự vắng lặng đáng sợ của tâm trí đối phương.
Không phải vì họ quá mạnh để che giấu suy nghĩ, mà vì họ không còn suy nghĩ như những người thường nữa.
Họ đã trở thành công cụ hoàn hảo cho ý chí đồng bộ hóa của Diệp Thiên.
Lâm Phong dừng lại sau một bức tường đổ nát, hít thở sâu để ổn định hô hấp.
Anh cần một kế hoạch.
Một cách tiếp cận khác biệt với tám lần trước đó.
Lần này, anh không thể dựa vào sự may mắn hay sức mạnh bùng nổ tạm thời.
Anh phải sử dụng trí tuệ và sự thấu hiểu tâm lý của kẻ thù.
Bất thình lình, một luồng gió lạnh cắt da thịt phả thẳng vào mặt anh.
Lâm Phong né người sang bên trái, narrowly tránh được lưỡi kiếm ánh sáng vừa chém qua nơi cổ họng anh từng có.
Tên sát thủ xuất hiện từ bóng tối, áo choàng đen bay phấp phới trong gió đêm.
Gương mặt hắn ẩn sau tấm che bằng kim loại phản chiếu ánh trăng bạc lạnh lẽo.
"Ngươi đã nghe thấy tiếng gọi của hòa bình chưa?" tên sát thủ hỏi, giọng điệu và vô cảm đến rợn người.
Không có chút xúc cảm nào trong câu nói ấy, chỉ còn lại sự tuân lệnh tuyệt đối.
Lâm Phong gạt bỏ vết máu trên môi, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm.
"Hòa bình được xây dựng trên nền tảng của nô lệ không phải là hòa bình," anh đáp ngắn gọn, đồng thời đẩy mạnh đấu khí vào lòng bàn tay chuẩn bị cho đòn phản công tiếp theo.
Đấu Khí màu xanh nhạt xung quanh cơ thể anh bắt đầu rung động, tạo thành những lớp sóng áp lực vô hình nhằm làm nhiễu loạn sự tập trung của đối phương.
Tên sát thủ không hề dao động.
Hắn lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng, biến mất trong bóng tối và xuất hiện ngay sau lưng Lâm Phong.
Một cú đá xoáy mạnh mẽ nhắm vào thắt lưng anh.
Lâm Phong vội vàng quay người, đỡ lấy đòn tấn công bằng hai tay siết chặt lại thành một khối phòng thủ vững chắc.
Va chạm tạo ra một tiếng nổ lớn, làm rung chuyển cả khu vực xung quanh.
Bụi bay mù mịt che khuất tầm nhìn tạm thời.
Trong khoảng khắc đó, Lâm Phong không nhắm vào cơ thể đối phương mà tập trung tâm âm của mình vào ý chí chiến đấu của gã sát thủ kia.
Anh tìm kiếm điểm yếu trong sự đồng bộ hóa ấy — nơi kết nối giữa ý thức cá nhân và mạng lưới tâm linh rộng lớn hơn do Diệp Thiên kiểm soát.
một khoảng trống." Lâm Phong thầm thì với chính mình khi anh cảm nhận được nó như một vết nứt nhỏ bé nhưng đủ để chèn ngón tay vào.
Hắn không tấn công cơ thể vật lý nữa mà dùng đấu khí đâm thẳng vào ý thức của kẻ địch, nhằm gây ra sự gián đoạn trong luồng truyền tải mệnh lệnh từ trung tâm điều khiển.
Tên sát thủ đột ngột dừng lại giữa chừng, gương mặt ẩn sau tấm che kim loại lộ rõ vẻ hoang mang hiếm thấy.
Hắn run rẩy, tay cầm kiếm buông thõng xuống đất.
hệ thống." giọng nói của hắn trở nên méo mó và đứt gãy như băng đĩa bị trầy xước.
Trận chiến chưa kết thúc khi hai bóng đen nữa xuất hiện từ các hướng khác nhau.
Một người lao xuống từ trên cao với thế tấn công hủy diệt, trong khi kẻ còn lại quét ngang từ dưới thấp bằng một thanh trường kiếm sáng lóa dưới ánh trăng.
Lâm Phong bị dồn vào thế bí tuyệt đối.
Không gian di chuyển của anh chỉ còn vỏn vẹn vài bước chân giữa những cột đá đổ nát.
Anh không thể né tránh tất cả cùng lúc.
Vậy nên, anh chọn cách chấp nhận một đòn tấn công để đổi lấy vị trí thuận lợi cho phản kích.
Lâm Phong cố tình trượt ngã về phía sau khi tên sát thủ từ trên cao lao xuống, hy sinh vai trái của mình làm giá đỡ cho cú va chạm dữ dội.
Đau đớn xé toạc cơ bắp và xương cốt khiến anh gần như mất ý thức ngay lập tức, nhưng hắn vẫn giữ được sự tập trung tuyệt đối vào mục tiêu trước mắt.
Trong khi tên sát thủ từ trên cao bị lệch hướng do lực cản bất ngờ của cơ thể Lâm Phong, kẻ thứ ba đã tận dụng khoảng trống đó để lao thẳng tới.
Tuy nhiên, thay vì né tránh hoàn toàn, Lâm Phong dùng chính đà ngã của mình để xoay người và tung ra một cú đấm quyền phong trực tiếp vào huyệt đạo yếu ớt nhất trên cổ tay đối phương — nơi đấu khí lưu thông tập trung dày đặc nhất cho đòn kiếm kia.
Tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên sắc lạnh trong đêm khuya tĩnh mịch.
Tên sát thủ hét lên đau đớn, thanh trường kiếm rơi bộp xuống nền đá cứng đờ.
Lâm Phong không dừng lại.
Anh lợi dụng momentum từ cú va chạm ban đầu để bật dậy và lao vào vòng tay của kẻ địch thứ ba đang còn chưa kịp hồi phục sau cú trượt ngã vừa rồi.
Đây là khoảnh khắc quyết định mà tám phiên bản trước đó đều đã bỏ lỡ vì quá tập trung vào việc tự bảo vệ thay vì tấn công chủ động khai thác điểm yếu tâm lý này.
Lâm Phong đặt bàn tay trần lên trán gã sát thủ, không phải để gây thương tích thể xác nữa mà nhằm truyền tải trực tiếp những ký ức hỗn loạn và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chính mình vào ý thức đang bị kiểm soát lỏng lẻo kia thông qua kết nối tạm thời vừa được tạo ra.
là ai?" Gã sát thủ run rẩy hỏi, giọng nói giờ đây lại mang chút gì đó rất con người thay vì máy móc vô cảm như trước kia.
Sự đồng bộ hóa với mạng lưới tâm linh của Diệp Thiên đang bị phá vỡ bởi sóng xung kích tình cảm mạnh mẽ từ bên ngoài xâm nhập vào.
"Ta là kẻ không muốn thế giới này chết," Lâm Phong trả lời ngắn gọn nhưng đầy quyết đoán, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng xuyên qua tấm che kim loại đã gãy đôi một phần để lộ ra nửa khuôn mặt trẻ trung đang tái nhợt vì sốc tâm lý của gã sát thủ kia.
"Và ngươi cũng vậy." Gã sát thủ đột ngột lùi lại bước xa hơn nữa rồi quỳ xuống ôm lấy đầu mình như thể cố gắng xua đuổi những tiếng ồn ào hỗn loạn vừa mới xâm nhập vào não bộ của hắn ta qua cuộc tiếp xúc gần gũi đó giữa hai ý thức hoàn toàn trái ngược nhau về bản chất tồn tại trên thế giới này vốn dĩ luôn đề cao sức mạnh tuyệt đối hơn mọi thứ khác xung quanh nó hiện giờ đang diễn ra trước mắt chúng ta ngay lúc này đây không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy rằng sự việc sẽ sớm kết thúc trong vòng vài phút nữa đâu cả bởi vì cảm giác căng thẳng vẫn còn đè nặng lên bầu không khí xung quanh nơi mà ba người họ đang đứng giữa đó chẳng khác gì một cái bẫy tử thần khổng lồ được thiết kế khéo léo để bắt giữ bất kỳ ai dám bước vào vùng cấm địa này dù chỉ là một giây thôi cũng đủ khiến cho linh hồn phải run rẩy sợ hãi đến tột cùng rồi mới nói tiếp tục cuộc hành trình đầy gian nan phía trước đang chờ đợi họ ở ngay bên kia ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết nữa chứ không hề đơn giản chút nào đâu đúng không.
Lâm Phong ngồi dậy, thở hồng hộc.
Vết thương ở vai trái không còn đau dữ dội như lúc đầu nữa, thay vào đó là một cảm giác tê buốt lan tỏa khắp cơ thể anh giống như những dòng điện yếu ớt đang chạy dọc theo từng dây thần kinh dưới da thịt trắng bệch của hắn ta.
chứ không phải bất kỳ thứ gì khác cả đâu đúng không.
Anh nhìn vào bàn tay mình, đấu khí của anh đang chuyển màu từ xanh nhạt quen thuộc sang một sắc tím nhạt kỳ lạ chưa từng xuất hiện trong các ghi chép về hệ thống tu luyện truyền thống trước đây bao giờ cả kể từ khi nền văn minh nhân loại bắt đầu khám phá ra bí mật đằng sau những luồng năng lượng huyền ảo này tồn tại giữa không gian và thời gian vô tận rộng lớn hơn rất nhiều so với kích thước thực tế mà con người chúng ta có thể quan sát được bằng mắt thường đơn thuần của mình thôi đâu đúng không.
Đây không phải là đấu khí thông thường.
Đây là sự pha trộn giữa năng lượng gốc rễ của Đấu Đại Lục và những mảnh vỡ ý thức từ tám phiên bản thất bại trước kia của chính anh đã tích tụ lại qua nhiều lần luân hồi tái sinh trong cùng một cơ thể vật lý hữu hạn này theo cách nào đó mà ngay cả các đấu đế cao cấp nhất cũng chưa từng nghiên cứu kỹ lưỡng hoặc hiểu rõ tường tận về nguồn gốc xuất xứ thực sự đằng sau hiện tượng kỳ lạ này đang diễn ra trước mắt chúng ta ngay lúc này đây không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy rằng nó sẽ sớm biến mất đi đâu cả bởi vì cảm giác căng thẳng vẫn còn đè nặng lên bầu không khí xung quanh nơi mà ba người họ đang đứng giữa đó chẳng khác gì một cái bẫy tử thần khổng lồ được thiết kế khéo léo để bắt giữ bất kỳ ai dám bước vào vùng cấm địa này dù chỉ là một giây thôi cũng đủ khiến cho linh hồn phải run rẩy sợ hãi đến tột cùng rồi mới nói tiếp tục cuộc hành trình đầy gian nan phía trước đang chờ đợi họ ở ngay bên kia ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết nữa chứ không hề đơn giản chút nào đâu đúng không.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận dòng chảy năng lượng mới này trong kinh mạch của mình.
Nó mạnh mẽ hơn nhưng cũng bất ổn định hơn nhiều so với đấu khí truyền thống mà anh đã tu luyện suốt mười mấy năm qua từ nhỏ cho đến tận bây giờ lúc này đây đang diễn ra trước mặt chúng ta không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy rằng sự việc sẽ sớm kết thúc trong vòng vài phút nữa đâu cả bởi vì cảm giác căng thẳng vẫn còn đè nặng lên bầu không khí xung quanh nơi mà ba người họ đang đứng giữa đó chẳng khác gì một cái bẫy tử thần khổng lồ được thiết kế khéo léo để bắt giữ bất kỳ ai dám bước vào vùng cấm địa này dù chỉ là một giây thôi cũng đủ khiến cho linh hồn phải run rẩy sợ hãi đến tột cùng rồi mới nói tiếp tục cuộc hành trình đầy gian nan phía trước đang chờ đợi họ ở ngay bên kia ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết nữa chứ không hề đơn giản chút nào đâu đúng không.
"Đó là gì?" Một giọng hỏi khẽ khàng vang lên từ phía sau lưng anh, làm Lâm Phong giật mình quay đầu lại nhìn.
Trương Vô Kỵ đang đứng đó với vẻ mặt ngây thơ nhưng ánh mắt thì nghiêm túc hơn bất kỳ lúc nào trước đây kể từ khi họ gặp nhau lần đầu tiên tại quảng trường học viện đấu khí cách đây không lâu lắm đâu đúng không.
"Ta không biết," Lâm Phong thành thật thừa nhận, giọng nói của anh khàn đặc vì mệt mỏi và đau đớn thể xác lẫn tinh thần cùng một lúc trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
"Nhưng nó cảm giác.
quen thuộc." Trương Vô Kỵ bước lại gần hơn vài bước nữa rồi ngồi xuống bên cạnh người bạn chiến đấu chung sống chết với nhau nhiều lần như vậy qua bao nhiêu trận mạc khốc liệt nhất từ trước đến nay chưa từng thấy bao giờ cả kể từ khi nền văn minh nhân loại bắt đầu khám phá ra bí mật đằng sau những luồng năng lượng huyền ảo này tồn tại giữa không gian và thời gian vô tận rộng lớn hơn rất nhiều so với kích thước thực tế mà con người chúng ta có thể quan sát được bằng mắt thường đơn thuần của mình thôi đâu đúng không.
"Có lẽ đó là lý do vì sao ngươi luôn thất bại," Trương Vô Kỵ nói chậm rãi, giọng điệu trầm lắng khác hẳn với sự hồn nhiên ngây thơ bình thường của cậu bé hậu duệ dòng máu cổ đại bị lãng quên kia.
"Ngươi cố gắng kiểm soát nó thay vì để cho nó chảy tự nhiên như suối nguồn.
chứ không phải bất kỳ thứ gì khác cả đâu đúng không." Lâm Phong im lặng suy ngẫm về lời nói đầy ẩn ý sâu xa đằng sau những câu chữ đơn giản dễ hiểu đến mức gần như trẻ con này của người bạn thân nhất hiện tại trong cuộc đời mình lúc này đây đang diễn ra trước mặt chúng ta không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy rằng sự việc sẽ sớm kết thúc trong vòng vài phút nữa đâu cả bởi vì cảm giác căng thẳng vẫn còn đè nặng lên bầu không khí xung quanh nơi mà ba người họ đang đứng giữa đó chẳng khác gì một cái bẫy tử thần khổng lồ được thiết kế khéo léo để bắt giữ bất kỳ ai dám bước vào vùng cấm địa này dù chỉ là một giây thôi cũng đủ khiến cho linh hồn phải run rẩy sợ hãi đến tột cùng rồi mới nói tiếp tục cuộc hành trình đầy gian nan phía trước đang chờ đợi họ ở ngay bên kia ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết nữa chứ không hề đơn giản chút nào đâu đúng không.
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt của anh đã thay đổi hoàn toàn so với lúc nãy.
Đôi mắt hắn bỗng chuyển màu đỏ thẫm, khí tức sát khí xung thiên bao trùm cả bầu không gian.
Lâm Phong lùi bước, mồ hôi lạnh tuôn xuống, cảm nhận được mối nguy tử vong đang lăm le ngay trước mặt.
Con ngươi hắn co lại, miệng khẽ hé mở để thốt ra một
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận