Chương 35

Lâm Phong đứng giữa quảng trường đá xám lạnh lẽo của Học Viện Đấu Khí, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Không khí xung quanh nặng trĩu, không phải do áp lực đấu khí của đám học sinh năm cuối đang bao vây, mà là sự im lặng đáng sợ của "Tâm Âm".

Ở thế giới này, khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới Đấu Sư trở lên, họ có khả năng 'Nghe Thầm Nghĩ'.

Họ thu nhận những suy nghĩ, ý định, thậm chí là ký ức ngắn hạn của những kẻ yếu hơn trong bán kính nhất định.

Đây không phải là phép thuật tâm linh huyền ảo, mà là quy luật tàn khốc nhất của Đấu Đại Lục: sự thật luôn thuộc về người mạnh nhất.

Ba gã học sinh năm cuối đứng chắn trước mặt hắn.

Máu tươi còn loang trên nền đá từ cú tấn công vô hình vừa rồi.

Một bàn tay xương khô đã thọc thẳng vào tim Lâm Phong trong ảo giác, nhưng thực tế, đó chỉ là áp lực tinh thần cực hạn do 'Tâm Âm' gây ra.

"Cậu không thể giấu được gì đâu," gã cao lớn nhất lên tiếng, giọng điệu đầy khinh miệt.

"Đấu khí của cậu yếu ớt như một đứa trẻ mới sinh.

Nhưng thứ khiến chúng ta lo lắng lại là sự tĩnh lặng kỳ lạ trong đầu cậu." Lâm Phong nháy mắt chậm rãi.

Hắn không đáp lời.

Thay vào đó, hắn tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

*Thump-thump.

Thump-thump.* Mỗi tiếng đập đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Hắn nhớ lại lời Master Thuyên nói trước khi biến mất: *"Luật Bất Sát không phải là gông cùm, mà là tấm gương."* Hắn nhìn vào đôi mắt của gã học sinh kia.

Trong ánh mắt đó, hắn thấy sự tò mò pha lẫn sợ hãi.

Họ muốn biết tại sao một Đấu Giả lại dám đối mặt với ba Đấu Sư.

Nhưng quan trọng hơn, họ đang cố gắng 'nghe' suy nghĩ của Lâm Phong để tìm ra điểm yếu.

Lâm Phong hít thở sâu.

Hắn không đẩy đấu khí ra ngoài để phòng thủ theo cách thông thường.

Thay vào đó, hắn rút nó lại, nén chặt vào huyệt đan điền.

Hắn tạo ra một khoảng trống tuyệt đối trong tâm trí mình.

Một cái bẫy tĩnh lặng.

"Đánh đi," Lâm Phong nói khẽ, giọng vang lên lạnh lẽo giữa không gian im phăng phắc.

"Nếu các cậu sợ hãi những gì mà chính mình không thể hiểu được." Gã học sinh trung đội trưởng nhíu mày, vẻ mặt trở nên hung hãn hơn.

Hắn giơ nắm đấm phải lên, đấu khí màu xanh lá cây bùng nổ bao quanh bàn tay, tạo thành một lớp màng năng lượng dày đặc.

"Cậu đang đùa với chúng ta sao?

Hãy xem xét cái giá cho sự ngông cuồng này." Trần Phong bước lên một bước, đấu khí của anh ta bùng nổ mạnh mẽ hơn nữa, tạo thành một làn sóng vô hình đánh thẳng vào mặt Lâm Phong.

Không chỉ là lực vật lý, mà còn là một cú đấm vào tinh thần thông qua 'Tâm Âm'.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong nhìn thấy những hình ảnh lộn xộn hiện ra trước mắt: sự ghen tị của Trần Phong với người khác, nỗi sợ bị lãng quên trong gia tộc, và khát vọng quyền lực vô tận đang ăn mòn linh hồn anh ta.

Thông tin này tràn vào đầu Lâm Phong như một cơn lũ dữ dội.

Thông thường, một Đấu Giả sẽ bị quá tải và hôn mê ngay lập tức dưới áp lực tinh thần khủng khiếp này.

Nhưng Lâm Phong không phải là người bình thường.

Hắn đã sống qua tám lần chết yểu trong các phiên bản song song trước đó.

Hắn biết cách phân loại thông tin.

Hắn không chống lại dòng chảy 'Tâm Âm' của đối phương.

Thay vào đó, hắn để nó tràn vào, rồi dẫn chúng xuống dưới đất bằng kỹ thuật 'Đấu Khí Dẫn Lưu'.

Đây là một bí pháp cấm kỵ mà các phiên bản trước đã từng thử và thất bại thảm hại vì cố gắng kiểm soát mọi thứ.

Nhưng lần này, Lâm Phong không cố gắng kiểm soát.

Hắn chỉ đơn giản là.

Khi sóng xung kích tinh thần chạm vào lớp phòng thủ vô hình của hắn, nó dội ngược lại với cường độ gấp đôi.

Trần Phong sững người lại.

Ánh mắt anh ta đột nhiên trống rỗng.

Anh ta cảm thấy như thể vừa bị một con thú dữ thọc vào não bộ, nhưng không phải là nỗi đau vật lý, mà là sự trống rỗng kinh hoàng khi ý thức của chính mình bị phản chiếu trở lại.

Cao trào diễn ra khi Lâm Phong thực hiện một động tác bất ngờ.

Thay vì né tránh cú đấm tiếp theo của Trần Phong – nếu anh ta còn đủ sức để đánh – hay lùi bước, anh bước vào phạm vi tấn công gần như chạm da thịt.

Trần Phong hoảng sợ, nghĩ rằng Lâm Phong đang tự sát hoặc mất trí.

Nhưng đó là một bẫy tâm lý tinh tế nhất mà Lâm Phong đã chuẩn bị từ lâu trong những đêm không ngủ tại thư viện cổ xưa của học viện.

Khi hai người cách nhau chưa đến nửa mét, khí tức giữa họ va chạm.

Trần Phong định thu hồi đấu khí để bảo vệ ý thức, nhưng quá muộn rồi.

'Tâm Âm' là một chiều đường đôi.

Nếu bạn có thể nghe được suy nghĩ kẻ thù, thì khi tinh thần của đối phương đủ mạnh và đủ tĩnh lặng, hắn cũng sẽ nhìn thấy những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn bạn mà chính bạn còn cố tình che giấu.

Lâm Phong không dùng đấu khí để tấn công cơ thể Trần Phong.

Hắn dùng sự tỉnh táo lạnh lùng của mình như một tấm gương soi chiếu vào bóng tối trong lòng gã học sinh năm cuối này.

"Trần Phong," Lâm Phong gọi tên đối phương, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng đến đáng sợ.

"Cậu không đánh tôi vì thù hận hay để khẳng định bản thân đúng không?

Cậu đánh tôi vì cậu sợ rằng nếu không chứng minh được mình là 'đỉnh cao', thì ba năm nỗ lực của cậu sẽ trở thành trò cười cho cả học viện này." Trần Phong run lên bệch màu.

Nắm đấm đang vung xuống đột ngột dừng lại giữa chừng, dao động trong không khí.

Đấu khí xung quanh anh ta xáo trộn hỗn loạn, rồi tắt ngúm một cách bất thường.

Anh ta nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy kinh hãi, không phải vì thất bại trong võ thuật, mà vì cảm giác rằng mọi suy nghĩ của mình đều đã được phơi bày trần trụi trước người đàn ông yếu ớt kia.

nhìn thấy." Trần Phong lắp bắp, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa trên trán anh ta.

"Cậu làm thế nào?

Tôi là Đấu Sư!

Cậu chỉ là một con kiến!" Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt buồn bã nhưng kiên định.

"Đấu khí cao hơn không đồng nghĩa với việc tâm trí dày dặn hơn.

Các cậu học cách nghe lén người khác, nhưng lại quên mất rằng chính sự ồn ào trong nội tâm mới là kẻ thù lớn nhất của các cậu." Trần Phong ngã xuống quỳ trên nền đá lạnh giá, hai tay ôm đầu, run rẩy không kiểm soát được cơ thể.

Anh ta không bị thương tích nghiêm trọng về thể xác, mà ý chí chiến đấu đã sụp đổ hoàn toàn trước sự thật tàn khốc vừa bị bóc trần.

Hai gã học sinh còn lại lùi lại vài bước, ánh mắt đầy dè dặt và sợ hãi nhìn Lâm Phong như thể hắn là một con quái vật đáng gờm hơn bất kỳ Đấu Đế nào họ từng nghe nói đến.

Lâm Phong quay lưng lại, bước đi giữa hai hàng người đang dè dật mở ra bởi sự hoảng loạn của đám đông xung quanh.

Anh cảm thấy những ánh mắt soi mói, những suy nghĩ tò mò và ghen tị đang va vào lớp phòng thủ tâm linh mới hình thành của mình như những viên đá nhỏ đập vào mặt nước hồ yên tĩnh.

Chúng tạo ra gợn sóng nhẹ nhàng rồi tan biến nhanh chóng.

Anh không quay lại nhìn Trần Phong nữa.

Anh biết rằng tin tức về ngày hôm nay sẽ lan truyền khắp Học Viện Đấu Khí với tốc độ đáng kinh ngạc.

Không phải là một chiến thắng võ thuật ngoạn mục, mà là một sự kiện kỳ lạ: Một gã học sinh mới nhập học đã đánh bại ba tên năm cuối chỉ bằng cách.

nói chuyện?

Lâm Phong bước nhanh về phía cánh cổng chính của quảng trường.

Gió mùa thu lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi hương đất ẩm và hơi thở của những bí mật đang chờ được khai quật.

Hắn cần gặp Trương Vô Kỵ ngay lập tức.

Gã cậu bé hồn nhiên ấy là kẻ duy nhất không bị ảnh hưởng bởi 'Tâm Âm' vì dòng máu cổ đại đặc biệt trong người mình.

Khi bước qua cổng, Lâm Phong chợt nhận ra một điều bất thường.

Trong túi áo của hắn, chiếc nhẫn đen mà Master Thuyên để lại đang tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng, khác hẳn với sự lạnh lẽo vốn có trước đây.

Và cùng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu hắn, không phải là 'Tâm Âm' của người khác, mà trực tiếp từ sâu thẳm bên trong linh hồn chính mình – hoặc ít nhất thì cảm giác như vậy.

*"Phiên bản thứ 9,"* giọng nói ấy thì thầm, mang theo một sự mỉa mai khó hiểu và một nỗi buồn cổ xưa.

*"Cuối cùng ngươi cũng đã bước qua cánh cửa đầu tiên của Luật Bất Sát.

Nhưng hãy cẩn thận, vì kẻ thù thực sự không nằm ở ngoài kia."* Lâm Phong dừng chân đột ngột giữa dòng người tấp nập đang nhìn hắn với vẻ tò mò lẫn sợ hãi.

Hắn chạm tay vào chiếc nhẫn đen lạnh toát bên hông mình, cảm giác đó khiến máu trong người hắn như đông cứng lại hoàn toàn một lần nữa.

Giọng nói tiếp tục vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết, xé toạc sự tĩnh lặng mà hắn vừa mới thiết lập được: *"Và bây giờ, hãy quay về nhìn phía sau lưng ngươi xem ai đang đứng đó đi."* Lâm Phong không quay lại ngay lập tức.

Cơ thể hắn cứng đờ như một tảng đá giữa dòng chảy hỗn loạn của thị trấn biên giới.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo vải thô.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện đó từ phía sau, nặng nề và suffocating, giống như bầu không khí trước khi bão tố ập đến.

Giọng nói trong đầu hắn vẫn còn vang vọng, mang theo một sự mỉa mai đáng sợ.

"Kẻ thù thực sự không nằm ở ngoài kia." Câu nói ấy vừa là lời cảnh báo, vừa là lời thách thức trực tiếp vào lòng tự tôn của một chiến binh đã từng chinh phục vô số trường đấu sinh tử.

Hắn từ từ xoay người.

Chuyển động chậm rãi, đầy kiểm soát.

Đôi mắt sắc lạnh quét qua đám đông đang lùi lại tạo thành một vòng tròn trống rỗng giữa quảng trường đá xám.

Không có ai đứng đó cả.

Chỉ có những ánh nhìn tò mò, sợ hãi và dè chừng của cư dân địa phương.

Họ tránh né cái nhìn trực diện của hắn như thể tránh né một con thú dữ vừa mới thoát khỏi lồng sắt.

Lâm Phong nhíu mày, bàn tay phải không siết chặt thành nắm đấm.

Đấu khí trong kinh mạch khẽ rung động, chuẩn bị bùng phát nếu cần thiết.

Hắn quay lưng lại lần nữa, bước đi nhanh hơn để rời khỏi tâm điểm chú ý này.

Không thể đối đầu ở nơi công cộng khi hắn chưa hiểu rõ tình hình.

Luật Bất Sát không chỉ là quy tắc tu luyện, nó còn là sợi dây thừng vô hình đang chặt cổ họng hắn mỗi ngày một nhiều hơn.

Hắn len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp, mùi hôi thối của rác thải và thức ăn thừa đập vào mũi.

Ánh sáng mặt trời bị che khuất bởi những bức tường cao cũ kỹ, tạo ra bóng tối u ám nơi mà ánh mắt người khác khó với tới.

Đây là nơi hắn cần để suy nghĩ rõ ràng.

Chiếc nhẫn đen bên hông lại lạnh toát hơn nữa.

Nó không chỉ là một trang sức hay vật phẩm lưu trữ thông thường.

Từ khi lấy nó từ xác chết của tên già bí ẩn kia, cảm giác này đã trở thành bóng hình theo đuổi hắn.

Nhưng hôm nay khác biệt.

Sự lạnh lẽo ấy dường như đang phản ứng với giọng nói trong đầu hắn.

*"Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy trốn khỏi định mệnh bằng cách vào bóng tối?"* Giọng nói trơ trọi vang lên, không chút cảm xúc nhưng đầy uy lực.

*"Luật Bất Sát không phải là ân sủng.

Nó là lời nguyền."* Lâm Phong dừng chân ở một góc hẻm vắng vẻ.

Hắn dựa lưng vào bức tường rêu phong, thở dài nhẹ nhàng.

Không khí ẩm ướt xâm nhập vào phổi, mang theo mùi mốc meo của thời gian và sự bỏ rơi.

"Ta không cần ân sủng," hắn thì thầm với chính mình, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định.

"Ta chỉ cần sức mạnh để bảo vệ những gì thuộc về ta." Nhưng sâu thẳm trong tim, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo mầm.

Kẻ thù thực sự.

ai đang đứng sau màn sương mù này?

Và tại sao hắn lại cảm thấy rằng việc tuân thủ luật lệ của chiếc nhẫn đen kia sẽ dẫn đến cái giá phải trả lớn hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng?

Hắn nhớ về Tử Hà.

Gã đàn ông già nua nhưng đôi mắt sáng rực như sao trời ấy đã nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ trước khi biến mất vào bóng tối rừng sâu.

"Cẩn thận," gã nói, "sự thật thường đau đớn hơn lưỡi dao." Lời cảnh báo đó giờ đây vang lên trong tâm trí Lâm Phong với một cường độ mới.

Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua hẻm nhỏ, cuốn theo tờ giấy cũ nát bay lơ lửng trước mặt hắn.

Trên những trang giấy ấy, không phải là quảng cáo hay thông tin thị trường như hắn mong đợi.

Đó là những ký tự cổ xưa, uốn lượn kỳ lạ, phát ra ánh sáng đỏ nhạt chập chờn trong bóng tối.

Lâm Phong nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Những ký tự này.

chúng quen thuộc đến rợn người.

Hắn đã thấy chúng trước đó, sâu trong giấc mơ hỗn loạn của mình, nơi những tòa tháp bằng xương sọ vươn lên chạm tới bầu trời đen kịt.

Chúng là ngôn ngữ của Thần Thú cổ đại, thứ mà chỉ có số tu luyện giả mới dám nghiên cứu vì sự điên cuồng nó mang lại.

*"Chúng đang gọi tên ngươi,"* giọng nói trong đầu hắn cười nhạt, một âm thanh lạnh giá cắt ngang dòng suy nghĩ.

*"Và chúng biết nơi trú ẩn của ngươi."* Hắn lao ra khỏi hẻm nhỏ trước khi bất kỳ ai kịp nhận ra sự hiện diện của mình.

Bước chân nhanh như gió, lướt qua những góc phố tối tăm.

Đấu khí trong người hắn bắt đầu chảy mạnh hơn, đốt cháy mệt mỏi và lo lắng tạm thời.

Hắn cần một nơi an toàn để phân tích những ký tự này.

Hắn cần tìm hiểu xem chúng liên hệ thế nào với chiếc nhẫn đen và giọng nói bí ẩn kia.

Thị trấn biên giới này không còn là nơi trú ẩn nữa.

Nó đã trở thành bẫy, hoặc ít nhất là điểm khởi đầu cho cơn bão sắp ập đến.

Và Lâm Phong biết rằng hắn phải chuẩn bị sẵn sàng cho những gì tồi tệ hơn cả cái chết đang chờ đợi ở phía trước.

Hắn dừng lại trước cửa một quán rượu nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp chiếu ra từ khe hở của tấm rèm vải rách nát bên trong.

Mùi bia nồng và thịt nướng phảng phất trong không khí, tạo cảm giác bình yên giả tưởng nhưng cần thiết cho sự tỉnh táo hiện tại.

Hắn đẩy cánh cửa gỗ nặng nề vào bên trong.

Quán rượu trống rỗng, ngoại trừ một gã đàn ông ngồi góc xa nhất đang uống ly rượu vang đỏ sẫm đến đen ngòm.

Gã này không nhìn lên khi Lâm Phong bước vào, chỉ tập trung vào những giọt rượu nhỏ xuống thành cốc.

Sự im lặng bao trùm nơi đây khác biệt hoàn toàn với sự ồn ào hỗn loạn bên ngoài.

Lâm Phong ngồi xuống bàn gỗ thô sơ gần cửa sổ.

Hắn đặt tay lên mặt bàn, cảm nhận độ ẩm của nước ngưng tụ từ chiếc bình đá lạnh lẽo mà gã phục vụ đưa đến mặc dù không ai gọi.

Gã đàn ông ở góc phòng vẫn không nhúc nhích.

Nhưng có gì đó khác lạ về cách hắn ngồi—cứng đờ, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công nào trong một phần mười giây tiếp theo.

*"Đừng uống,"* giọng nói trong đầu cảnh báo khẩn cấp.

*"Nó đã bị."* Lâm Phong dừng tay lại ngay trước khi chạm vào ly rượu.

Hắn liếc nhìn gã đàn ông ở góc phòng lần nữa.

Gã này cuối cùng cũng quay mặt về phía hắn, đôi mắt trống rỗng nhưng miệng mỉm cười một cách kỳ quặc.

"Chào mừng đến với bữa tiệc," gã nói, giọng khàn đặc như sỏi đá ma sát nhau.

Lâm Phong đứng dậy, chuẩn bị rời đi trước khi mọi thứ trở nên phức tạp hơn nữa.

Nhưng bàn tay hắn chưa kịp chạm vào nắm đấm thì cửa quán rượu đóng sầm lại từ bên ngoài.

Tiếng khóa cài vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh đáng sợ của căn phòng nhỏ bé này.

Hắn quay sang nhìn gã đàn ông kia với vẻ mặt lạnh băng.

"Ngươi là ai?" Hắn hỏi, giọng nói trầm xuống mức thấp nhất mà vẫn đủ để đe dọa bất kỳ kẻ nào dám thách thức hắn trong lãnh địa riêng tư tạm thời này.

Gã đàn ông không trả lời ngay lập tức.

Thay vào đó, gã nâng ly rượu lên và uống cạn nó một hơi dài, sau đó đặt chiếc cốc rỗng xuống bàn với một tiếng 'clink' nhỏ nhưng vang dội như chuông báo động trong tai Lâm Phong.

"Ta là người giữ cửa," gã nói chậm rãi, từng chữ như được nhai kỹ trước khi nuốt vào bụng rồi thò ra ngoài qua môi đỏ mọng của gã đàn ông già nua ấy.

Lâm Phong cảm thấy máu trong tĩnh mạch chân mình dường như đóng băng hoàn toàn trong khoảnh khắc đó.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức đột ngột rằng hắn đã đi quá xa khỏi vùng an toàn của chính mình để quay lại.

Hắn không thể chạy trốn nữa.

Cuộc chiến này đã bắt đầu từ lâu trước khi hắn biết đến nó.

Gã đàn ông ở góc phòng đứng dậy chậm rãi, những bước chân nặng nề vang lên trên sàn gỗ mục nát.

Ánh mắt gã không còn trống rỗng mà chứa đựng một sự thông thái đáng sợ, như thể đang nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc đấu khí dày đặc của Lâm Phong để chạm đến linh hồn run rẩy bên trong nó.

"Ngươi nghĩ ngươi là kẻ săn mồi," gã nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực kinh hoàng không kém gì sấm sét giữa bầu trời quang đãng nhất cũng có thể làm rung chuyển cả một thành phố đông đúc hàng trăm nghìn người cùng lúc nếu muốn.

Bất thình lình, linh hồn run rẩy kia không hề sợ hãi mà bật ra tiếng cười khinh miệt, xé toạc lớp bảo vệ của hắn.

Lâm Phong kinh hoàng khi thấy bàn tay mình đang từ từ hóa thành tro bụi dưới ánh mắt lạnh băng.

Hắn mở miệng gọi tên người đó, nhưng chỉ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập