Chương 41
Những hạt bụi vàng lơ lửng giữa không trung, đóng băng tại chỗ dưới áp lực vô hình mà Trần Vĩ đang phát ra.
Lâm Phong đứng im lìm, hai bàn chân bám chặt vào mặt đá lạnh giá.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm sống lưng anh, làm lớp vải áo thô ráp dính sát da thịt, gây cảm giác ngứa ngáy khó chịu như hàng ngàn con kiến bò dưới làn da.
Cấp độ Đấu Giả 7 sao của anh là một con số nhún nhảy giữa sự sinh tồn và cái chết trong thế giới này.
Đối với Trần Vĩ, một kẻ đã chạm ngưỡng Đấu Sư, khoảng cách đó không chỉ là sức mạnh vật lý mà còn là vực thẳm về nhận thức.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả đấu khí chính là 'Tâm Âm' — khả năng nghe lén suy nghĩ của những người yếu thế hơn.
Lâm Phong nheo mắt, cố gắng giữ cho ý (ý niệm) trong đầu mình trống rỗng như một tờ giấy trắng.
Anh nhớ lại lời cảnh báo từ phiên bản thứ tám trước khi linh hồn anh bị xóa sổ: *"Đừng để họ biết ngươi đang sợ hãi.
Đừng để họ biết ngươi đang nghĩ gì.
lưỡi, và kẻ nắm giữ nó sẽ dùng nó để xé toạc tâm trí của những người không có phòng thủ."*
Trần Vĩ bước lại gần, từng bước chân nặng nề như đóng đinh vào tim Lâm Phong.
Gã cười khẽ, một âm thanh ma quái vang lên trong khoảng không tĩnh lặng.
"Ngươi đang cố gắng khóa chặt cửa trái tim mình đúng không?
Vô ích thôi.
Với ta, tâm trí của ngươi giống như một cuốn sách mở.
Ta có thể thấy nỗi sợ hãi.
và cả sự nghi ngờ."
Lâm Phong hít vào sâu một hơi dài.
Anh không đáp lại ngay.
Thay vào đó, anh quan sát cách Trần Vĩ di chuyển cơ thể — nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, mỗi bước chân đều kích hoạt các huyệt đạo xung quanh bàn đạp để tối ưu hóa đấu khí.
Đây là kỹ năng của người đã luyện tập suốt cả đời, khác xa với những gì Lâm Phong từng biết từ thế giới cũ.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát?" Trần Vĩ hỏi, giọng nói trầm khàn vang lên không chỉ qua sóng âm mà còn trực tiếp đập vào màng nhĩ của Lâm Phong.
Hắn giơ tay phải lên, ngón tay cái và trỏ chụm lại như đang bóp một con bọ.
"Ta đã nghe thấy nó rồi.
Tiếng thì thầm trong đầu ngươi.
Ngươi nhớ về.
Tử Hà?"
Lâm Phong cứng người.
Tim anh đập thình thịch, không vì sợ hãi mà vì sự kinh ngạc trước khả năng xâm nhập của đối phương.
Anh chưa hề nhắc đến tên con thần thú yêu quý của mình trước mặt bất kỳ ai ở học viện này, ngoại trừ Trương Vô Kỵ — kẻ duy nhất có tâm trí 'trống rỗng' đủ để không bị Tâm Âm quét qua.
"Ngươi đã làm gì với nó?" Lâm Phong hỏi, giọng nói khô khốc nhưng ổn định hơn anh mong đợi.
Anh phải giữ bình tĩnh.
Nếu cho thấy sự hoảng loạn, Trần Vĩ sẽ lợi dụng lỗ hổng đó để tấn công tâm lý mạnh mẽ hơn.
Trần Vĩ cười to, tiếng cười vang vọng giữa những bức tường đá cổ xưa của quảng trường.
"Không có gì cả.
một giấc mơ mà thôi.
Nhưng ngươi biết điều thú vị nhất không?
Trong ký ức của ngươi, Tử Hà không chỉ là một con thú.
Nó là chìa khóa."
Trận chiến này không diễn ra trên mặt đất bằng những đòn đấm đá hay kiếm thuật.
Nó xảy ra trong khoảng không vô hình giữa hai tâm trí.
Trần Vĩ không vội vã kết liễu Lâm Phong thể xác.
Hắn ta muốn chơi đùa, muốn chứng minh rằng trong thế giới Đấu Đại Lục, kẻ yếu không chỉ thua về sức mạnh mà còn thua cả ý chí tinh thần.
Lâm Phong cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên đỉnh đầu mình, như thể có một bàn tay vô hình đang cố gắng xé toạc vỏ bọc bảo vệ của anh.
Những hình ảnh bắt đầu xuất hiện trước mắt — những mảnh vỡ ký ức từ các đời trước của linh hồn này.
Phiên bản thứ nhất chết trong lửa đạn.
Phiên bản thứ ba bị giết bởi chính người mình yêu thương vì sự nghi ngờ do Tâm Âm gây ra.
"Ngươi thấy nó rồi đúng không?" Trần Vĩ nói, giọng điệu đầy vẻ thỏa mãn khi nhìn thấy mồ hôi trán Lâm Phong chảy xuống sống mũi.
"Sự cô đơn của kẻ xuyên không.
Sự tuyệt vọng của một linh hồn bị mắc kẹt trong vòng lặp thất bại."
Lâm Phong nghiến răng, đau đớn nhưng vẫn giữ vững lập trường.
Anh biết rằng nếu mình sụp đổ bây giờ, Trần Vĩ sẽ dễ dàng đọc lấy mọi bí mật về 'Luật Bất Sát' và cách phá vỡ nó.
Đó là thứ mà Diệp Thiên — Đấu Đế tương lai — đang tìm kiếm để hoàn thiện hệ thống kiểm soát toàn cầu của hắn ta.
"Ngươi không hiểu gì cả," Lâm Phong đáp lại, giọng nói run nhẹ nhưng đầy thách thức.
"Nghe trộm suy nghĩ chỉ khiến ngươi thấy những điều ngươi muốn nghe.
Ngươi đang chiếu lên tâm trí tôi những nỗi sợ hãi của chính mình."
Trần Vĩ dừng bước.
Đôi mắt hắn ta nheo lại, ánh sáng xanh lam kỳ lạ lóe lên trong đồng tử — dấu hiệu của việc sử dụng đấu khí cấp cao để tăng cường khả năng Tâm Âm.
Nhưng ngươi đang làm sai một điều lớn lao nhất: Ngươi tin rằng có thể che giấu sự thật vĩnh viễn."
Hắn ta vung tay ra hiệu, và những luồng gió xung quanh bỗng trở nên sắc bén như dao cứa vào da thịt Lâm Phong.
Những vết cắt nhỏ li ti xuất hiện trên cánh tay anh, chảy máu nhưng không đủ để gây chết người.
Mục đích của chúng là tạo ra sự đau đớn vật lý nhằm làm suy yếu khả năng tập trung tinh thần.
"Đau phải không?" Trần Vĩ hỏi, bước lại gần hơn nữa, khuôn mặt chỉ cách Lâm Phong vài centimet.
"Cảm giác này sẽ giúp ngươi nhớ lâu hơn.
Bây giờ, hãy cho ta biết.
Ai đã gửi ngươi đến đây?
Và tại sao linh hồn của ngươi lại mang theo 'Mặt Nạ Máu'?"
Lâm Phong nhắm mắt lại trong giây lát.
Anh không thể để Trần Vĩ xâm nhập sâu hơn nữa.
Anh cần một cái cớ, một sự thật giả được xây dựng cẩn thận dựa trên những gì Trần Vĩ đã biết từ trước.
Nếu anh nói dối hoàn toàn, Tâm Âm sẽ phát hiện ra mâu thuẫn và tấn công mạnh hơn.
"Không ai gửi tôi đến," Lâm Phong mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lam của đối phương.
"Tôi là một thí nghiệm thất bại.
Một cái vỏ rỗng không."
Trần Vĩ bước lùi lại, vẻ mặt kinh ngạc chuyển sang giận dữ.
Hắn ta không ngờ rằng một kẻ rác rưởi như Lâm Phong lại có thể thoát khỏi sự kiểm soát tâm trí của mình bằng cách tự làm hỏng chính ký ức của bản thân — hoặc ít nhất là khiến nó trở nên hỗn loạn đến mức không thể đọc được.
"Clever," Trần Vĩ lẩm bẩm, nhưng giọng nói của hắn ta trở nên hung hãn hơn.
"Ngươi nghĩ rằng phá hủy dữ liệu sẽ cứu ngươi?
Trong Đấu Đại Lục, sự im lặng cũng là một dạng trả lời."
Hắn ta giơ cao bàn tay phải, đấu khí bùng nổ từ các huyệt đạo trên lòng bàn tay tạo thành một hình ảnh ảo — con dấu của Học Viện, nhưng bị biến đổi màu sắc thành đen tuyền.
Đây không phải là kỹ năng phòng thủ thông thường mà là 'Triệt Tâm Ấn' — (một chiêu) chuyên dùng để xóa sạch ký ức ngắn hạn và gây tổn thương não bộ cho đối phương cấp thấp hơn.
Lâm Phong cảm thấy đầu mình đau nhói lên dữ dội, như thể có một cây búa sắt đang gõ bên trong sọ người anh.
Anh quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, cố gắng giữ lại những mảnh ký ức quan trọng nhất về Tử Hà và kế hoạch phá vỡ Luật Bất Sát.
"Ngươi không được làm vậy!" Lâm Phong gào lên, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.
"Nếu ngươi xóa đi tất cả, ngươi sẽ mất đi cơ hội tìm ra sự thật lớn hơn!
Ngươi chỉ là một quân cờ trong bàn cờ của Diệp Thiên mà thôi!"
Tên gọi 'Diệp Thiên' như một liều thuốc độc khiến Trần Vĩ sững người.
Hình ảnh ảo trên tay hắn ta rung động mạnh mẽ rồi vỡ tan thành vô số hạt sáng nhỏ li ti rơi xuống đất.
Sự im lặng bao trùm lấy quảng trường, nặng nề hơn cả tiếng gào thét trước đó.
"Ngươi biết tên của Đấu Đế tương lai?" Trần Vĩ hỏi, giọng nói thấp xuống đáng kể, không còn sự ngạo mạn ban đầu mà thay vào đó là một sự thận trọng đầy cảnh giác.
"Làm sao ngươi có thể biết?
Không ai ngoài nội viện được phép nhắc đến cái tên ấy trước khi hắn ta chính thức đăng quang."
Lâm Phong thở hồng hộc, cơ thể run rẩy vì kiệt sức và đau đớn.
Nhưng anh vẫn đứng dậy, lau đi vệt máu trên khóe miệng bằng tay áo bẩn thỉu.
Anh biết rằng mình vừa đánh cược một lá bài quan trọng — sự uy tín về thông tin bí mật của Diệp Thiên.
Nếu Trần Vĩ không tin, anh sẽ chết ngay lập tức tại chỗ này.
"Không phải là tôi biết," Lâm Phong nói chậm rãi, chọn từng từ ngữ cẩn thận như đang bước trên những viên đá mỏng manh giữa vực sâu.
"Mà là vì Tâm Âm.
nó đã cho tôi thấy tương lai.
Tương lai nơi ngươi và tất cả mọi người đều trở thành nô lệ của sự im lặng vĩnh cửv."
Trần Vĩ nghiến răng, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.
Hắn ta đang phân vân giữa việc giết anh để bịt miệng hay giữ sống anh để khai thác thêm thông tin.
Sự do dự này là cơ hội duy nhất mà Lâm Phong cần.
Đột nhiên, một giọng nói trầm vang lên từ phía sau hành lang tối tăm của học viện, cắt ngang không khí căng thẳng giữa hai kẻ đối đầu.
"Ngươi đang làm gì ở đây, Trần Vĩ?
Học Viện cấm sử dụng Triệt Tâm Ấn trong khu vực tập luyện công cộng."
Một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng xám bạc màu bước ra từ bóng tối.
Ông ta mang theo một bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ, như thể mọi âm thanh xung quanh đều bị hút vào cơ thể mình.
Trên tay ông cầm một cuốn sách cũ kỹ bằng da thú, bìa ngoài khắc những ký tự đấu khí cổ xưa đã mờ phai theo thời gian.
Trần Vĩ quay người lại, sắc mặt biến đổi nhanh chóng từ hung hãn sang (kính cẩn).
"Thưa Lão Sư.
học sinh đang xử lý một mối đe dọa tiềm tàng.
Kẻ này có liên quan đến."
"Im đi," người đàn ông ngắt lời, giọng nói không lớn nhưng mang sức nặng của một Đấu Sư thực thụ — thậm chí cao hơn nữa.
Ông ta bước qua Trần Vĩ mà không thèm nhìn gã đó thêm lần nào, tập trung ánh mắt vào Lâm Phong đang đứng khom người phía trước.
Lâm Phong nhận ra mùi hương đặc trưng từ cuốn sách trong tay ông lão — mùi của giấy mực và.
đấu khí nguyên chất chưa được tinh chế.
Đây là thứ chỉ có ở những thư viện cổ hoặc phòng thí nghiệm cấm kỵ của Học Viện Đấu Khí.
"Con tên gì?" Ông lão hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng không thù địch.
"Lâm Phong," anh đáp lại, cúi đầu chào theo nghi thức cơ bản nhất mà bất kỳ học sinh nào cũng phải tuân thủ trước mặt giáo sư cấp cao.
"Học viên lớp 3-A."
Ông lão gật đầu nhẹ, mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt của Lâm Phong.
Có một sự dò xét trong ánh nhìn đó — không phải là Tâm Âm xâm nhập mạnh mẽ như Trần Vĩ, mà giống như một tia sáng quét qua bề mặt để tìm kiếm vết nứt.
"Ngươi vừa sử dụng Đấu Khí," ông lão nói, giọng điệu khẳng định chứ không hỏi.
"Và ngươi đã khiến cho sự cân bằng Tâm Âm trong khu vực này bị rối loạn.
Tại sao?"
Lâm Phong im lặng.
Anh biết rằng nếu mình thừa nhận là tự vệ trước cuộc tấn công tâm trí của Trần Vĩ, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của những người muốn che đậy sai lầm của Trần Vĩ — hoặc tệ hơn, của chính Học Viện nếu họ phát hiện ra việc sử dụng phép cấm kỵ này.
"Tôi đã cố gắng chống lại," Lâm Phong nói thật thà nhất có thể, hy vọng vào sự ngây thơ trong lời nói sẽ đánh lừa được sự đa nghi của đối phương.
"Nhưng tôi không rõ mình đã làm gì sai."
Ông lão nhìn anh thêm vài giây nữa rồi quay sang Trần Vĩ.
"Đi theo ta ngay bây giờ.
Chúng ta cần trao đổi về.
một số vấn đề nội bộ." Hắn vung tay áo, tạo ra một luồng gió nhẹ thổi bay những hạt bụi còn sót lại trong không khí trước khi biến mất vào hành lang tối tăm cùng với Trần Vĩ đang đứng sững sờ.
Lâm Phong đứng một mình giữa quảng trường trống trải, cảm giác lạnh giá từ cuộc chiến vẫn còn đọng lại trong xương tủy.
Ông thầy đã đi, Trần Vĩ đã bị dẫn đi, nhưng sự bình yên chỉ là ảo ảnh.
Lâm Phong biết rằng mình đã chạm vào giới hạn an toàn của Học Viện Đấu Khí.
Việc sử dụng đấu khí để phản kháng Tâm Âm không những vi phạm quy tắc mà còn khiến anh trở thành một 'biến số' khó lường trong mắt các thế lực lớn hơn.
Anh cúi xuống nhặt lấy cuốn sách cũ kỹ bị ông lão vô tình làm rơi khi vội vã rời đi — hoặc có thể là cố ý?
Bìa sách lạnh ngắt dưới lòng bàn tay, những ký tự cổ xưa trên đó dường như đang chuyển động nhẹ nhàng như một sinh vật sống đang thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm.
Lâm Phong mở trang đầu tiên ra.
Không phải là kiến thức về đấu khí hay thần thú kết ước mà anh mong đợi.
Thay vào đó, chỉ có duy nhất một dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi, vẫn còn ướt đẫm như vừa mới được vẽ lên cách đây vài phút:
*"Phiên bản thứ 9 đã đánh thức con dấu.
Bước tiếp theo: Tìm Tử Hà trước khi nó bị hy sinh."*
Một bóng đen cao lớn lặng lẽ xuất hiện sau lưng hắn, hai tay đã siết chặt lấy cổ.
Hắn quay người lại, máu tươi phun trào từ khóe môi khi nhận ra đó là gương mặt của chính mình.
Con dấu trên trán
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận