Chương 13
Lâm Phong quay người, mắt không nhìn kẻ địch mà nhìn xuống bàn tay đang run rẩy nhẹ của mình.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự rung động của Đấu Khí đang chảy ngược trong kinh mạch, một phản ứng sinh học khi đối mặt với áp lực tâm trí khủng khiếp.
Tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ bóng tối, kèm theo bước chân nặng nề, chậm rãi, mỗi bước như giẫm lên nhịp tim của không gian xung quanh.
Một gã đàn ông cao lớn, mặc áo choàng xám, bước ra từ tán cây cổ thụ.
Trên ngực hắn đeo một huy hiệu hình con mắt mở to – biểu tượng của "Giám Thị Tâm Âm".
Ánh mắt hắn không màu, trống rỗng như hai hố sâu hút lấy mọi ánh sáng.
"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng trầm, tay đã đặt lên cán kiếm nhưng chưa rút.
Hắn biết rõ rằng bất kỳ ý định tấn công nào cũng sẽ bị đọc ngay lập tức.
"Ta là người dạy ngươi bài học đầu tiên," gã đàn ông đáp, giọng nói vang vọng như thể vang lên từ trong chính đầu Lâm Phong.
Hắn dừng lại cách Lâm Phong mười bước chân.
"Ta là Giả Hổ.
Và ngươi, Lâm Phong, đang phát ra mùi của sự dối trá."
Lâm Phong nhếch mép, một nụ cười gượng gạo.
"Dối trá là vũ khí duy nhất còn lại của những kẻ yếu.
Nếu ngài là Giám Thị, hẳn ngài đã nghe thấy tôi nghĩ gì rồi."
"Ngươi nghĩ mình đang che giấu," Giả Hổ nói, tiến thêm một bước.
Không khí trở nên nặng nề, mùi hương của đất ẩm và sắt gỉ lan tỏa.
"Nhưng tâm trí của ngươi giống như một cái bể nước đục.
Tôi không cần nghe suy nghĩ của ngươi.
Tôi chỉ cần nhìn sự rối loạn của nó.
Ngươi vừa rời khỏi Học viện.
Ngươi vừa từ bỏ Đấu Khí.
Và ngươi đang chạy trốn vào cái chết."
"Đúng," Lâm Phong đáp thẳng thắn, khiến Giả Hổ dừng lại, nheo mắt.
"Tôi đang tìm cái chết.
Hoặc một cách để sống mà không cần phải giết ai."
Giả Hổ bật cười, một âm thanh khô khốc như gỗ cọt kẹt.
Một Đấu Giả cấp thấp, với một linh hồn đã trải qua chín kiếp sống hủy diệt, lại muốn tìm cách sống hòa bình.
Ngươi tin rằng lòng tốt là một lựa chọn?
Hay là một sự yếu đuối?"
"Đó là một sự lựa chọn," Lâm Phong nói, ánh mắt sắc lạnh.
"Và tôi sẽ chứng minh nó."
"Chứng minh?" Giả Hổ giơ tay lên, những ngón tay dài gầy guộc bắt đầu tụ tập một luồng Đấu Khí màu xám tro, mang theo cảm giác của sự tiêu hao và kiệt quệ.
"Trong thế giới này, chỉ có sức mạnh mới là ngôn ngữ chung.
Và ngôn ngữ của ngươi...
đang bị câm lặng."
Lâm Phong cảm thấy áp lực.
Không phải từ Đấu Khí, mà từ 'Tâm Âm'.
Giả Hổ đang cố gắng xâm nhập vào lớp vỏ bọc mà Lâm Phong vừa tạo ra.
Hắn đang tìm kiếm những ký ức về tám phiên bản trước, những bí mật về 'Luật Bất Sát'.
Lâm Phong hít thở sâu.
Hắn không kháng cự.
Thay vào đó, hắn mở rộng tâm trí, nhưng không phải để chiến đấu.
Hắn để cho sự trống rỗng lan tỏa.
Một sự trống rỗng tuyệt đối, nơi không có quá khứ, không có tương lai, chỉ có hiện tại tĩnh lặng.
Giả Hổ sững sờ.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, như thể đang cố gắng uống nước từ một cái giếng cạn.
làm gì vậy?"
"Tôi đang dạy ngài bài học thứ hai," Lâm Phong nói, giọng đều đều.
"Im lặng cũng là một lời nói."
Đột nhiên, một tiếng gầm rú xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Không phải từ Giả Hổ, mà từ phía sau Lâm Phong.
Cây cối xung quanh rung chuyển.
Lá cây rơi xuống như mưa.
Từ bóng tối của khu rừng, một bóng hình khổng lồ bước ra.
Đó là Sư Tử Thần Thú mà Lâm Phong vừa kết ước.
Đôi mắt vàng kim rực sáng, nhưng không còn sự hung dữ hoang dã.
Trong đó là một sự tỉnh thức kỳ lạ, một sự đồng điệu với nỗi đau của con người.
Giả Hổ quay lại, lần đầu tiên vẻ mặt hắn lộ ra sự bất an.
"Một con thú hoang?
Ngươi đã làm gì với nó?
Chế ngự?"
"Không," Lâm Phong nói, bước sang bên cạnh Sư Tử.
"Chúng ta chia sẻ nỗi đau."
Giả Hổ cười khẩy.
"Một trò ảo thuật tâm linh tầm thường.
Thú hoang chỉ tuân theo bản năng.
Và bản năng của nó là ăn thịt ngươi khi ngươi yếu đi."
Hắn vung tay.
Luồng Đấu Khí xám tro lao về phía Sư Tử Thần Thú như một lưỡi dao vô hình.
Con thú gầm lên, nhưng không tấn công.
Nó lùi lại, đặt cái đầu khổng lồ vào sau lưng Lâm Phong, tạo thành một bức tường sống.
Lâm Phong không di chuyển.
Hắn biết rằng nếu Giả Hổ tấn công con thú, hắn sẽ phải can thiệp.
Và nếu hắn can thiệp, hắn sẽ phá vỡ 'Luật Bất Sát'.
Hắn sẽ giết Giả Hổ.
Và nếu hắn giết Giả Hổ, chuỗi phản ứng sẽ bắt đầu.
Nhưng lần này, Lâm Phong không sợ.
Hắn đã chấp nhận hy sinh.
"Ngươi đang thử tôi," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong khu rừng tĩnh mịch.
"Ngươi muốn xem tôi có giết ngươi để bảo vệ con thú này không."
Giả Hổ dừng tay.
Luồng Đấu Khí của hắn tan biến.
"Thông minh.
Nhưng thông minh không cứu được ngươi.
Ngươi là một mối nguy hiểm.
Một biến số không thể kiểm soát.
Học viện không thể để ngươi tồn tại."
"Vậy thì giết tôi," Lâm Phong nói, mở rộng hai tay.
"Nhưng hãy cẩn thận.
Vì khi ngươi giết tôi, ngươi sẽ đánh thức thứ gì đó trong tôi.
Thứ gì đó mà ngay cả các Đấu Đế cũng sợ hãi."
Giả Hổ nheo mắt.
Hắn cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong tâm trí Lâm Phong.
Không phải là sự đe dọa.
Mà là một lời mời gọi.
Một lời mời gọi vào sự hủy diệt.
"Ngươi đang bluffing," Giả Hổ nói, nhưng giọng hắn thiếu đi sự tự tin ban đầu.
"Ngươi chỉ là một đứa trẻ."
"Đứa trẻ hay kẻ già cỗi?" Lâm Phong hỏi, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.
"Ngươi đã nghe thấy tám cuộc đời trong đầu tôi chưa, Giả Hổ?
Hay ngươi chỉ sợ rằng ngươi không đủ mạnh để chịu đựng chúng?"
Giả Hổ run lên.
Hắn lùi lại một bước.
ngươi là gì?"
" Tôi là cái bóng của thế giới này," Lâm Phong nói.
"Và bây giờ, cái bóng đã sẵn sàng nuốt chửng ánh sáng."
Giả Hổ rút lui.
Hắn không đánh.
Hắn không thể đánh.
Sự hiện diện của Sư Tử Thần Thú, cộng với sự bất định trong tâm trí Lâm Phong, khiến hắn quyết định rút lui để báo cáo.
Khi bóng dáng Giả Hổ biến mất trong rừng, Lâm Phong mới thả lỏng cơ thể.
Hắn trượt xuống gốc cây, mồ hôi lạnh thấm ướt áo.
Trương Vô Kỵ bước ra từ sau một thân cây khác, khuôn mặt đầy lo lắng.
"Cậu ổn không?" Trương Vô Kỵ hỏi, giọng run run.
"Ổn," Lâm Phong đáp, nhưng giọng hắn yếu ớt.
"Cậu đã ở đó từ bao giờ?"
"Từ đầu," Trương Vô Kỵ nói.
"Tôi không thể nghe thấy suy nghĩ của Giả Hổ.
Tôi cũng không thể nghe thấy suy nghĩ của cậu.
Nó giống như...
giống như có một bức tường vô hình bao quanh cậu."
Lâm Phong nhìn Trương Vô Kỵ.
"Đó là lý do tại sao cậu là đồng minh duy nhất của tôi.
Cậu là kẻ ngoài cuộc."
"Vậy chúng ta làm gì tiếp theo?" Trương Vô Kỵ hỏi.
"Giả Hổ sẽ báo cáo cho Học viện.
Họ sẽ gửi người mạnh hơn."
"Đúng," Lâm Phong nói.
"Và chúng ta cần chuẩn bị.
Nhưng trước hết, tôi cần nói với cậu một điều."
Lâm Phong đứng dậy, lấy ra một mảnh giấy cũ kỹ từ trong túi áo.
Đó là một bức thư, viết bằng một thứ chữ cổ, đã phai màu theo thời gian.
"Cậu viết ra cái này?" Trương Vô Kỵ hỏi, nghiêng đầu.
"Không," Lâm Phong nói.
"Tôi tìm thấy nó trong ký ức của phiên bản thứ tám.
Hắn đã để lại nó cho tôi.
Hắn nói rằng đây là chìa khóa để phá vỡ sự đồng bộ của Diệp Thiên."
Trương Vô Kỵ nhìn vào bức thư.
Trên đó chỉ có một câu nói: *"Sự thật không nằm trong suy nghĩ, mà trong hành động."*
"Ý nghĩa gì?" Trương Vô Kỵ hỏi.
"Ý nghĩa là," Lâm Phong nói, ánh mắt sắc lạnh, "Diệp Thiên dựa vào việc nghe suy nghĩ để kiểm soát mọi người.
Nhưng nếu chúng ta hành động mà không suy nghĩ?
Nếu chúng ta tạo ra những hành động ngẫu nhiên, không thể dự đoán?
Chúng ta sẽ phá vỡ mô hình của hắn."
"Ngẫu nhiên?" Trương Vô Kỵ cau mày.
"Nghe có vẻ ngu ngốc."
"Đó là chiến lược của sự hỗn loạn," Lâm Phong nói.
"Và trong hỗn loạn, chúng ta có thể tìm thấy tự do."
Trương Vô Kỵ nhìn Lâm Phong, rồi nhìn vào bức thư.
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Chúng ta phải đi đến nơi mà Diệp Thiên không thể nghe thấy," Lâm Phong nói.
"Nơi mà Tâm Âm bị bịt kín."
"Nơi nào?" Trương Vô Kỵ hỏi.
"Động Huyền Không," Lâm Phong đáp.
"Nơi sinh sống của những sinh vật cổ đại.
Nơi mà Đấu Khí bị phong tỏa."
Trương Vô Kỵ sững sờ.
"Động Huyền Không?
Đó là nơi cấm địa.
Không ai sống sót trở về từ đó."
"Chính vì vậy mà nó an toàn," Lâm Phong nói.
"Và đó là nơi chúng ta sẽ tìm ra cách để phá bỏ 'Luật Bất Sát' mà không cần giết ai."
Họ rời khỏi rừng già, hướng về phía núi non xa xôi.
Trên đường đi, Lâm Phong cảm thấy sự mệt mỏi tích tụ.
Việc duy trì sự trống rỗng trong tâm trí để che giấu khỏi Giả Hổ đã tiêu tốn rất nhiều năng lượng.
Trương Vô Kỵ đi bên cạnh, im lặng.
Hắn không hỏi thêm câu nào.
Hắn hiểu rằng Lâm Phong cần sự tĩnh lặng.
Khi họ đến chân núi, một bóng người xuất hiện.
Đó không phải là Giả Hổ.
Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng trắng, mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt.
"Lâm Phong," người phụ nữ nói, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng.
"Tôi đã chờ cậu ở đây."
Lâm Phong dừng bước.
"Ai?"
"Tôi là người đưa tin," người phụ nữ nói.
"Giả Hổ đã báo cáo.
Hắn nói rằng cậu là mối nguy hiểm.
Nhưng tôi không đồng ý."
"Vì sao?" Lâm Phong hỏi, tay đặt lên cán kiếm.
"Vì tôi có thể nghe thấy suy nghĩ của cậu," người phụ nữ nói.
"Và trong đó, tôi thấy một sự cô đơn đáng sợ.
Một sự cô đơn mà chỉ những người như chúng ta mới hiểu."
Lâm Phong nheo mắt.
"Ngươi là ai?"
"Tôi là Diệp Thanh," người phụ nữ đáp.
"Con gái của Diệp Thiên."
Lâm Phong sững sờ.
"Con gái của...
Đấu Đế?"
"Đúng," Diệp Thanh nói.
"Và tôi đã đến đây để giúp cậu.
Không phải để giết cậu.
Mà để cứu cậu."
"Cứu tôi?" Lâm Phong hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
"Cậu không hiểu," Diệp Thanh nói, bước tới.
"Diệp Thiên muốn đồng bộ hóa suy nghĩ của nhân loại.
Nhưng tôi muốn phá vỡ nó.
Từ bên trong."
"Vì sao?" Lâm Phong hỏi.
"Vì tôi yêu tự do," Diệp Thanh nói.
"Và tôi biết rằng cậu cũng vậy."
Lâm Phong nhìn Diệp Thanh.
Hắn cảm thấy một sự xung đột trong tâm trí mình.
Một mặt, hắn biết rằng đây có thể là một cái bẫy.
Mặt khác, hắn cần một đồng minh.
Một đồng minh có hiểu biết về hệ thống Tâm Âm.
"Ngươi muốn gì từ tôi?" Lâm Phong hỏi.
"Ngươi phải đến Động Huyền Không," Diệp Thanh nói.
"Và tại đó, ngươi sẽ tìm ra cách để phá vỡ sự đồng bộ.
Nhưng hãy cẩn thận.
Vì khi ngươi phá vỡ nó, ngươi sẽ giải phóng những điều tối tăm nhất trong tâm hồn con người."
"Và đó là cái giá phải trả," Lâm Phong nói.
"Đúng," Diệp Thanh nói.
"Tự do luôn có cái giá."
Lâm Phong gật đầu.
"Tôi sẽ đi.
Nhưng không phải vì ngươi.
Mà vì chính tôi."
Diệp Thanh mỉm cười.
"Tôi biết."
Hắn quay người, bước tiếp vào bóng tối.
Trương Vô Kỵ chạy theo.
Sư Tử Thần Thú đi sau, như một bóng ma im lặng.
Và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, lạnh lẽo và xa lạ.
*"Phiên bản thứ mười, ngươi đã sẵn sàng chưa?
Vì giờ đây, họ sẽ biết ngươi ở đâu."*
Lâm Phong không đáp.
Hắn chỉ bước tiếp.
Và lần này, bóng tối không còn bám theo gót chân hắn nữa.
Bóng tối đi bên cạnh hắn.
Và nó cười.
Khi họ vào sâu trong hang động, ánh sáng mặt trời biến mất.
Chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo phát ra từ những loại nấm phát sáng trên tường.
Không khí trong hang động lạnh lẽo, ẩm ướt.
Và quan trọng nhất, không có 'Tâm Âm'.
Lâm Phong cảm thấy một sự nhẹ nhàng kỳ lạ.
Lần đầu tiên từ khi xuyên không, hắn có thể nghĩ mà không sợ bị nghe thấy.
"Đây là nơi," Lâm Phong nói.
"Nơi mà Đấu Khí bị phong tỏa.
Nơi mà Tâm Âm không thể xâm nhập."
Trương Vô Kỵ nhìn quanh.
"Nó giống như một cái hộp kín."
"Đúng," Lâm Phong nói.
"Và trong cái hộp này, chúng ta sẽ tìm ra cách để phá vỡ sự đồng bộ."
Nhưng bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ sâu trong hang động.
*"Chào mừng, Lâm Phong.
Ta đã chờ ngươi từ lâu."*
Lâm Phong quay lại.
Trước mặt hắn là một người đàn ông già, mặc áo choàng đen, ngồi trên một khối đá.
"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi.
"Ta là người bảo vệ bí mật," người đàn ông già nói.
"Và ta là người sẽ đưa ngươi đến cái chết...
hoặc sự tái sinh."
Lâm Phong nhìn người đàn ông già.
Hắn cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.
Như thể hắn đã gặp hắn trước đây.
Trong một kiếp sống khác.
"Ngươi là..." Lâm Phong bắt đầu.
Nhưng người đàn ông già giơ tay lên, ngăn hắn lại.
"Đừng nói tên ta," người đàn ông già nói.
"Vì nếu ngươi nói ra nó, ngươi sẽ mất trí nhớ.
Và ngươi sẽ quên tất cả những gì ngươi đã trải qua."
Lâm Phong nheo mắt.
"Tại sao?"
"Vì bí mật này quá nguy hiểm," người đàn ông già nói.
"Và thế giới này chưa sẵn sàng cho nó."
"Thế giới này chưa bao giờ sẵn sàng," Lâm Phong nói.
"Đó là lý do tại sao chúng ta phải thay đổi nó."
Người đàn ông già mỉm cười.
"Ngươi giống hắn."
"Ai?" Lâm Phong hỏi.
"Người đầu tiên," người đàn ông già đáp.
"Người đã phá vỡ thế giới này.
Và ngươi, Lâm Phong, là người thứ hai."
Lâm Phong sững sờ.
"Phiên bản thứ hai?"
"Không," người đàn ông già nói.
"Phiên bản thứ mười.
Và ngươi là người duy nhất có thể hoàn thành nó."
Lâm Phong nhìn vào người đàn ông già.
Và trong đôi mắt của hắn, hắn thấy chính mình.
Một phiên bản già cỗi, mệt mỏi, nhưng đầy quyết tâm.
"Vậy thì," Lâm Phong nói.
"Hãy cho tôi biết bí mật."
Và người đàn ông già bắt đầu kể câu chuyện.
Một câu chuyện về sự hủy diệt, về sự tái sinh, và về cái giá của tự do.
Và khi câu chuyện kết thúc, Lâm Phong biết rằng hắn đã không thể quay lại.
Hắn đã chọn con đường của mình.
Và con đường đó sẽ dẫn đến sự hủy diệt...
hoặc sự giải phóng.
Hắn không biết.
Nhưng hắn sẽ tìm ra.
Và lần này, hắn sẽ không đơn độc.
Vì bên cạnh hắn là Trương Vô Kỵ.
Và phía sau là Sư Tử Thần Thú.
Và trong tâm trí hắn là tám phiên bản trước.
Họ đang chờ đợi.
Và họ sẽ cùng nhau chiến đấu.
Cho một thế giới mới.
Một thế giới không có Tâm Âm.
Một thế giới không có sự kiểm soát.
Một thế giới của tự do.
Và đó là lý do tại sao Lâm Phong bước tiếp.
Vào bóng tối.
Và lần này, bóng tối không còn là kẻ thù.
Nó là đồng minh.
Và nó cười.
(Hết chương)
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận