Chương 12
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống quảng trường đấu trường đá xám, biến những vết nứt trên mặt đất thành những đường gân máu đen ngòm.
Lâm Phong đứng giữa vòng tròn chiến đấu, đôi bàn tay hắn run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗ lực siết chặt lại những mảnh vỡ trong tâm trí.
Giọng nói lạnh lẽo trong đầu — thứ vừa "dọn sạch bàn ăn" bằng cách thao túng tâm trí những tên Đấu Giả cấp dưới — giờ đây im bặt, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng chết chóc.
Đối diện hắn là Vưu Tắc, một đấu giả 8 sao với cơ bắp cuồn cuộn và ánh mắt hung dữ.
Nhưng điều khiến Lâm Phong cảm thấy lạnh sống lưng không phải là Đấu Khí của Vưu Tắc, mà là những suy nghĩ đang rò rỉ từ đầu hắn.
*“Giết hắn.
Giết hắn ngay bây giờ.
Không cần quy tắc.
Không cần luật lệ.
Chỉ cần một cú đấm vào cổ họng…”*
Những suy nghĩ ấy không phải là ý định chiến đấu.
Đó là tiếng gào thét của sự điên loạn, được khuếch đại bởi 'Tâm Âm' của Lâm Phong.
Hắn không chủ động nghe, nhưng ở cấp độ Đấu Sư, ranh giới giữa ý muốn và thực tế trở nên mong manh.
Khi Lâm Phong tập trung vào Vưu Tắc, hắn không chỉ thấy đối thủ, hắn thấy nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của kẻ yếu hơn.
Và nỗi sợ hãi ấy đang biến thành vũ khí.
Vưu Tắc hét lên, bước tới.
Cú đấm của hắn mang theo luồng khí nóng rực, nhưng Lâm Phong không né.
Hắn chỉ đứng đó, mắt nhắm lại, và trong tâm trí, hắn *đẩy* lại.
Không phải bằng Đấu Khí.
Mà bằng sự trống rỗng.
Lâm Phong mở rộng tâm trí, tạo ra một cái hố đen vô hình.
Những suy nghĩ hung hãn của Vưu Tắc va vào bức tường vô hình ấy và bị nuốt chửng.
Kết quả là Vưu Tắc bỗng nhiên dừng lại, khuôn mặt biến dạng trong kinh hoàng.
Hắn không nhớ mình định làm gì.
Hắn không nhớ vì sao mình lại đứng đây.
Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng kinh khủng, như thể linh hồn vừa bị rút đi một phần.
“Cậu… cậu làm gì?” Vưu Tắc lắp bắp, lùi lại hai bước, mồ hôi lạnh đẫm lưng.
Lâm Phong mở mắt.
Đôi mắt bạc kim loại của hắn phản chiếu lại sự hoảng loạn của đối thủ.
“Tôi không làm gì cả,” hắn nói, giọng đều đều, lạnh lẽo như băng giá.
“Tôi chỉ cho cậu thấy cái giá của việc mất kiểm soát.”
Vưu Tắc sững sờ.
Hắn cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Những ký ức ngắn hạn của hắn đang bị xáo trộn, bị thay thế bằng những hình ảnh mơ hồ mà Lâm Phong vô tình để lại.
Đó không phải là tấn công.
Đó là sự xâm nhập.
Và trong thế giới này, sự xâm nhập tinh thần đáng sợ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.
Lâm Phong bước qua Vưu Tắc, không nhìn lại.
Hắn biết mình vừa vi phạm một quy tắc ngầm.
Trong đấu trường, người ta đánh nhau bằng sức mạnh.
Nhưng Lâm Phong đang chơi một ván cờ khác — ván cờ của tâm trí.
Và kẻ thua cuộc trong ván cờ này sẽ không chết, nhưng sẽ sống trong nỗi ám ảnh vĩnh viễn.
Hắn quay sang nhìn Vưu Tắc, giọng nói thấp hơn, chỉ đủ để người kia nghe thấy, nhưng lại vang lên trong tâm trí của tất cả những khán giả xung quanh.
“Đừng bao giờ để suy nghĩ của ngươi trở thành vũ khí,” Lâm Phong thì thầm.
“Vì một khi đã ra khỏi tay ngươi, chúng sẽ giết chính chủ nhân của chúng.”
Vưu Tắc sụp xuống đầu gối, ôm lấy đầu, gào khóc.
Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì hắn vừa chứng kiến sự sụp đổ của ý chí bản thân.
Lâm Phong bước ra khỏi vòng tròn, ánh mắt trống rỗng.
Hắn vừa thắng, nhưng hắn cảm thấy mình vừa thua.
Vì mỗi lần hắn dùng 'Tâm Âm' như vậy, ranh giới giữa hắn và những phiên bản trước kia lại mờ nhạt hơn.
Hắn đang trở thành thứ mà hắn sợ hãi nhất: một kẻ thao túng không cần chạm vào ai.
Hành lang sau lưng đấu trường tối om, mùi mồ hôi và máu tanh nồng nặc.
Lâm Phong dựa lưng vào tường đá lạnh lẽo, đóng chặt mắt để chặn đứng dòng "Tâm Âm" ồn ào từ hàng trăm khán giả bên ngoài.
Hắn mệt mỏi.
Việc kiểm soát "Tâm Âm" để gây ảo giác mà không giết người tốn nhiều tinh thần hơn việc chiến đấu thực sự.
Mỗi suy nghĩ hắn đẩy vào đầu Vưu Tắc là một mảnh vỡ của chính ký ức hắn.
“Cậu ổn không?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, phá vỡ sự im lặng.
Trương Vô Kỵ ngồi xổm trên bậc thang đá, đang nhai một cái bánh mì còn sót lại từ bữa ăn trước.
Hắn nhai chậm rãi, mắt nhìn Lâm Phong với vẻ tò mò ngây thơ.
Không có sự dè dặt, không có sự nghi ngờ.
Chỉ có sự hiện diện thuần khiết của một người không thể bị Nghe Thầm Nghĩ.
Lâm Phong mở mắt, nhìn người bạn của mình.
Chỉ là… ồn ào.”
“Ồn ào?” Trương Vô Kỵ ngừng nhai, liếm tay.
“Tôi không nghe thấy gì cả.
Chỉ có tiếng bụng đói của tôi.”
Lâm Phong khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi.
“Đó là lý do tại sao cậu là kẻ ngoài cuộc, Vô Kỵ.
Cậu không có gì để nghe, nên thế giới không thể xâm nhập vào cậu.”
Trương Vô Kỵ nhíu mày, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn bình thường.
“Nhưng cậu thì khác.
Cậu nghe thấy quá nhiều.
Và cậu đang cố gắng che giấu nó.
Nếu cậu mạnh như vậy, tại sao lại sợ hãi?”
Lâm Phong im lặng.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Những ngón tay run rẩy nhẹ.
“Không phải sợ hãi, Vô Kỵ.
Là trách nhiệm.
Mỗi khi tôi nghe thấy một suy nghĩ, tôi thấy sự thật.
Và sự thật trong thế giới này… rất đau.”
Trương Vô Kỵ bước xuống, tiến lại gần.
Hắn đặt tay lên vai Lâm Phong.
“Cậu biết không, hôm qua tôi thấy Diệp Thiên.”
Lâm Phong cứng người.
“Diệp Thiên?
Hắn ở đây?”
“Không hẳn,” Trương Vô Kỵ nói, giọng thấp xuống.
“Tôi thấy bóng dáng của hắn.
Và tôi nghe thấy… không, tôi không nghe thấy.
Nhưng tôi cảm thấy.
Cảm giác lạnh lẽo.
Như thể tất cả mọi người xung quanh đều đang nghĩ cùng một điều.
Cùng một lúc.”
Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
“Đồng bộ hóa.
Hắn đang thử nghiệm.”
“Thử nghiệm gì?” Trương Vô Kỵ hỏi.
“Xóa bỏ sự khác biệt,” Lâm Phong nói, giọng trầm xuống.
“Diệp Thiên tin rằng nếu mọi người nghĩ giống nhau, sẽ không có chiến tranh.
Không có dối trá.
Không có đau khổ.
Hắn muốn tạo ra một thế giới hòa bình bằng cách loại bỏ ý chí riêng.”
Trương Vô Kỵ cau mày.
“Nghe có vẻ tốt đấy.
Không còn lừa dối.
Không còn chiến tranh.”
“Nhưng cũng không còn con người,” Lâm Phong đáp, ánh mắt sắc lạnh.
“Chỉ còn những con rối.
Và Diệp Thiên là người kéo dây.”
Trương Vô Kỵ im lặng.
Hắn nhìn Lâm Phong, rồi nhìn ra bóng tối phía trước.
“Vậy chúng ta phải làm gì?”
Lâm Phong đứng dậy,掸 đi bụi trên áo choàng.
“Tìm cách phá vỡ sự đồng bộ.
Nhưng trước hết, tôi cần một con đường khác.
Một con đường không dựa vào Đấu Khí, không dựa vào sự hủy diệt.”
“Con đường nào?”
“Con đường của sự hiểu lầm,” Lâm Phong nói, một nụ cười kỳ lạ nở trên môi.
“Vì chỉ khi chúng ta hiểu lầm lẫn nhau, chúng ta mới có quyền chọn lựa.”
Trương Vô Kỵ không hiểu, nhưng hắn gật đầu.
“Tôi tin cậu.”
Lâm Phong quay người, chuẩn bị bước vào bóng tối.
Nhưng bỗng nhiên, một giọng nói uy nghiêm vang lên, làm rung chuyển bụi bặm trên tường.
“Lâm Phong.”
Hắn quay người.
Trước mặt hắn là một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen thẫm, trên ngực thêu huy hiệu của học viện — một con Phượng Hoàng lửa.
Đó là Giáo sư Y Nhai, người đứng đầu lớp huấn luyện, và là một Đấu Sư cấp cao.
Ánh mắt của Y Nhai không phải là sự giận dữ, mà là sự tò mò lạnh lùng.
“Giáo sư,” Lâm Phong cúi đầu, vẻ tôn trọng giả tạo.
Y Nhai bước tới, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo lớn.
“Cậu vừa làm gì với Vưu Tắc?
Tôi thấy hắn sụp đổ.
Không phải vì thương tích.
Mà vì… tâm trí.”
Lâm Phong giữ im lặng.
Hắn biết rằng nếu hắn trả lời, Y Nhai sẽ nghe thấy suy nghĩ thật của hắn.
Và suy nghĩ thật của hắn lúc này là: *Chạy trốn.*
“Cậu không cần phải nói,” Y Nhai nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy uy áp.
“Tôi có thể nghe thấy nó.
Trong đầu cậu, có một sự trống rỗng đáng sợ.
Như thể cậu đang cố gắng che giấu một bí mật lớn.”
Lâm Phong mỉm cười.
“Có lẽ tôi chỉ mệt mỏi, thưa Giáo sư.
Đấu trường không dành cho những người yếu đuối.”
“Yếu đuối?” Y Nhai nheo mắt.
“Không, Lâm Phong.
Cậu không yếu đuối.
Cậu nguy hiểm.
Và trong học viện này, những thứ nguy hiểm thường bị loại bỏ.”
Y Nhai giơ tay lên.
Một luồng Đấu Khí màu đỏ sẫm, mang theo mùi hương của máu và tro tàn, bắt đầu tụ tập trong lòng bàn tay hắn.
“Tôi không giết cậu.
Nhưng tôi sẽ buộc cậu phải nói ra.
Cậu đang hợp tác với ai?
Ai cho cậu khả năng che giấu Tâm Âm?”
Lâm Phong nhìn vào lòng bàn tay của Y Nhai.
Hắn biết rằng nếu Y Nhai tấn công, hắn sẽ phải tự vệ.
Và nếu hắn tự vệ, hắn sẽ vô tình kích hoạt 'Luật Bất Sát'.
Hắn sẽ giết Y Nhai.
Và nếu hắn giết Y Nhai, hắn sẽ trở thành kẻ thù của học viện.
Kẻ thù của học viện sẽ bị truy sát.
Và sự truy sát sẽ dẫn đến sự chú ý của những Đấu Đế.
Và khi những Đấu Đế chú ý, họ sẽ nghe thấy suy nghĩ của hắn.
Họ sẽ nghe thấy bí mật của tám phiên bản trước.
Họ sẽ biết hắn là gì.
Lâm Phong hít thở sâu.
Hắn không thể chiến đấu.
Hắn không thể chạy.
Hắn phải chọn một con đường thứ ba.
Con đường của sự hy sinh.
“Giáo sư đúng,” Lâm Phong nói, giọng đều đều.
“Tôi xin lỗi.”
Y Nhai nheo mắt, nghi ngờ.
“Xin lỗi?”
“Tôi xin lỗi vì đã không hiểu rõ quy tắc,” Lâm Phong nói, đồng thời chậm rãi cởi bỏ chiếc vòng tay đấu khí của Vưu Tắc — thứ hắn đã lấy trong lúc đối phương mất kiểm soát — và ném xuống đất trước mũi Y Nhai.
“Và tôi xin từ chức khỏi học viện,” Lâm Phong nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong hành lang tối om.
“Tôi không phù hợp với nơi này.
Tôi là một gánh nặng.
Và tôi không muốn gây nguy hiểm cho bất kỳ ai nữa.”
Y Nhai sững sờ.
Hắn không ngờ rằng Lâm Phong sẽ chọn cách này.
Tự nguyện rời đi.
Trong thế giới của Đấu Khí, việc từ bỏ sức mạnh là điều vô nghĩa.
Nhưng đối với Lâm Phong, đó là một nước cờ.
“Cậu đang đùa phải không?” Y Nhai hỏi, giọng lạnh hơn.
“Không,” Lâm Phong đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào Y Nhai.
“Tôi nghiêm túc.
Tôi cần thời gian để tĩnh tâm.
Để hiểu rõ bản thân.
Và khi tôi trở lại, tôi sẽ mạnh hơn.
Hoặc… tôi sẽ biến mất vĩnh viễn.”
Y Nhai nhìn Lâm Phong trong im lặng.
Hắn nghe thấy suy nghĩ của Lâm Phong.
Nhưng thay vì sự sợ hãi, hắn thấy… sự trống rỗng.
Một sự trống rỗng hoàn hảo.
Không có ý định xấu.
Không có kế hoạch phản bội.
Chỉ có sự chấp nhận.
Và đó chính là điều khiến Y Nhai sợ hãi nhất.
“Được,” Y Nhai nói, hạ tay xuống.
“Cậu có ba ngày.
Sau ba ngày, nếu cậu không trở lại, hoặc nếu tôi tìm thấy cậu, tôi sẽ tự tay giết cậu.
Không phải vì cậu là kẻ thù.
Mà vì cậu là một mối nguy hiểm tiềm tàng.”
Lâm Phong gật đầu.
“Tôi hiểu.”
Hắn quay người, bỏ lại Y Nhai và Trương Vô Kỵ phía sau.
Hắn bước ra khỏi hành lang, vào bóng tối của đêm.
Trương Vô Kỵ chạy theo, nhưng Y Nhai giơ tay ngăn lại.
“Để hắn đi,” Y Nhai nói, giọng trầm xuống.
“Đôi khi, sự im lặng nguy hiểm hơn bất kỳ tiếng gào thét nào.”
Trương Vô Kỵ nhìn theo bóng dáng của Lâm Phong, cảm thấy một nỗi buồn khó tả.
Hắn không biết rằng, Lâm Phong vừa vừa thoát khỏi một cái bẫy chết người.
Và giờ, hắn phải bước vào một cái bẫy khác.
Ba ngày sau.
Rừng già cổ thụ, nơi sinh sống của Sư Tử Thần Thú.
Lâm Phong đứng một mình dưới gốc cây khổng lồ.
Không có khán giả.
Không có giáo sư.
Chỉ có tiếng gió rít và mùi hôi thối nồng nặc.
Hắn đã tìm đến đây vì một lý do đơn giản: Hắn cần một đồng minh.
Và không ai phù hợp hơn một con thú hoang dã.
Trước mặt hắn, một bóng hình khổng lồ bước ra từ bóng tối.
Đôi mắt vàng kim rực sáng, nhìn xuống hắn như nhìn một con mồi nhỏ bé.
Đó là một Sư Tử Thần Thú, một sinh vật cấp độ Đấu Đế tiềm năng.
Lâm Phong không sợ hãi.
Hắn mở rộng tâm trí, không phải để nghe, mà để *cảm nhận*.
Hắn cảm nhận nỗi đau của con thú.
Hắn cảm thấy sự cô đơn.
Hắn cảm thấy sự tức giận của nó trước sự xâm nhập của con người.
Và rồi, hắn làm điều mà không ai từng làm.
Hắn không cố gắng chế ngự nó.
Hắn không cố gắng hợp đồng nó bằng sức mạnh.
Hắn chia sẻ nỗi đau của mình.
Hắn đẩy những ký ức của tám phiên bản trước vào tâm trí của con thú.
Hắn cho nó thấy sự hủy diệt.
Sự mất mát.
Và sự hy vọng mong manh.
Sư Tử Thần Thú gầm lên, một tiếng gầm vang vọng khắp khu rừng.
Nhưng nó không tấn công.
Nó bước tới, đặt cái đầu khổng lồ của nó vào lòng bàn tay Lâm Phong.
Một liên kết được tạo lập.
Không phải bằng máu.
Mà bằng sự thấu hiểu.
Lâm Phong mỉm cười.
Hắn vừa tìm được một đồng minh.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, lạnh lẽo và xa lạ.
*“Phiên bản thứ mười, ngươi đã sẵn sàng chưa?
Vì giờ đây, họ sẽ biết ngươi ở đâu.”*
Lâm Phong nhìn lên bầu trời sao.
Những vì sao không còn là những điểm sáng.
Chúng là những con mắt.
Hàng ngàn, hàng vạn con mắt đang nhìn xuống hắn.
Và trong mỗi con mắt đó, hắn thấy bóng dáng của chính mình.
Hắn không sợ hãi.
Hắn không còn gì để mất.
Hắn bước tiếp, vào bóng tối.
Và lần này, bóng tối không còn bám theo gót chân hắn nữa.
Bóng tối đi bên cạnh hắn.
Và nó cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận