Chương 11

Lâm Phong chưa kịp hít một hơi thở đầy ắp, hai chân đã tự động đẩy người lao về phía trước.

Cơ thể hắn di chuyển với tốc độ kinh hoàng, vượt qua giới hạn của một Đấu Giả 5 sao, nhưng hắn không hề chủ động kích hoạt Đấu Khí.

Cơ bắp co giật, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng.

Giọng nói vừa rồi không phải là ảo giác, nó đã in sâu vào tủy sống, như một lệnh hành quân được cài đặt sẵn trong DNA.

Hắn chạy trong bóng tối của rừng rậm cổ thụ, những tán lá dày đặc che kín bầu trời sao.

Không có mục tiêu.

Không có điểm đến.

Chỉ có bản năng sinh tồn đang gào thét: *Chạy.

Đừng dừng lại.

Đừng nghĩ.*

Mỗi bước chân chạm xuống lớp lá mục tạo ra một tiếng động nhỏ, nhưng trong tai Lâm Phong, chúng vang lên như tiếng sấm.

Hắn biết tại sao.

Vì ở đây, trong vùng đất hoang vu này, 'Tâm Âm' là mạng lưới thần kinh của thế giới.

Mọi suy nghĩ đều là sóng điện từ, và hắn là một cục nhiễu khổng lồ đang di chuyển.

Đột nhiên, một bàn tay lạnh giá nắm chặt vai hắn.

Lâm Phong cứng đờ.

Hắn không quay lại.

Hắn không cần quay lại để biết rằng kẻ đó không phải là Mã Trường, cũng không phải là bất kỳ ai thuộc Đấu Môn.

Áp lực từ bàn tay kia nhẹ nhàng, nhưng nó mang theo sự trống rỗng đáng sợ — giống như khi một người nhìn vào vực thẳm và thấy vực thẳm nháy mắt lại.

"Ngươi chạy quá nhanh cho một kẻ đang sợ hãi," giọng nói ấy vang lên, không phải từ phía sau, mà từ chính trong đầu Lâm Phong.

Lâm Phong chậm rãi quay người lại.

Trước mặt hắn là Tiêu Viêm.

Nhưng không phải Tiêu Viêm mà hắn biết.

Đôi mắt của chàng trai trẻ ấy không còn màu nâu ấm áp, mà là màu đen nhánh, phản chiếu lại khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Phong.

"Tiêu Viêm?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc.

"Đúng," Tiêu Viêm mỉm cười, nụ cười không chạm đến khóe mắt.

"Nhưng cũng không hoàn toàn là sai.

Ngươi đang tìm kiếm sự im lặng, Lâm Phong.

Nhưng im lặng là thứ xa xỉ nhất mà Đấu Đại Lục có thể cung cấp."

Lâm Phong lùi lại một bước.

Trực giác cảnh giác của hắn — thứ đã giúp hắn sống sót qua tám lần thất bại trước đó — đang gào thét.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một Đấu Sư cấp cao hơn đang ẩn nấp trong bóng tối, sử dụng Tiêu Viêm làm cái bẫy.

Và tệ hơn nữa, hắn cảm thấy 'Tâm Âm' của chính mình đang bị xé toạc.


"Bình tĩnh quá là nghi ngờ, Lâm Phong."

Một giọng nói trầm ổn, quen thuộc vang lên.

Lão sư của họ, Đấu Sư 1 sao, xuất hiện từ bóng tối.

Nhưng lão không nhìn Lâm Phong.

Lão đang nhìn chằm chằm vào khoảng không giữa hai người, nơi một bóng hình mờ ảo đang dần hiện ra.

Đó không phải là một con người, mà là một thực thể tạo thành từ những mảnh vỡ ký ức.

Lão sư bước ra, tay cầm một cây đũa pháp thuật cũ kỹ.

"Ta đã chờ ngươi ở đây ba ngày, Lâm Phong.

Không phải để bắt ngươi, mà để hỏi ngươi một câu."

Lâm Phong cố gắng hít thở.

Những sợi dây Đấu Khí của Tiêu Viêm đang nới lỏng, nhưng áp lực tâm linh vẫn đè nặng lên vai hắn.

"Thưa sư phụ."

"Ngươi biết tại sao Trương Vô Kỵ lại không thể bị Nghe Thầm Nghĩ không?" Lão sư hỏi, giọng điệu bình thản như đang nói chuyện về thời tiết.

Lâm Phong nhíu mày.

"Vì hắn là hậu duệ của dòng máu cổ đại, có khả năng che giấu linh hồn."

"Không," Lão sư lắc đầu.

"Vì hắn không có linh hồn để nghe.

Hắn là một rỗng không hoàn hảo.

Và ngươi, Lâm Phong...

ngươi đang cố gắng trở thành một phiên bản khác của hắn.

Nhưng ngươi đang làm sai cách."

Lão sư giơ tay lên.

Một luồng ánh sáng trắng xóa chiếu thẳng vào trán Lâm Phong.

"Cảm giác thế nào?" Lão sư hỏi.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí.

Không phải là đau đớn thể xác, mà là sự xé rách của ký ức.

Hắn thấy những mảnh vỡ của tám phiên bản trước.

Hắn thấy họ chết.

Hắn thấy họ hủy diệt.

Và hắn thấy chính mình, trong mỗi lần chết, đều đã chọn sai.

"Ta không muốn hủy diệt," Lâm Phong gào thét trong tâm trí.

"Đó chính là vấn đề," Lão sư nói, giọng đầy bi quan.

"Thế giới này vận hành bằng hủy diệt.

Đấu Khí là năng lượng của sự phá vỡ.

Nếu ngươi không phá vỡ thứ gì đó, ngươi sẽ bị phá vỡ.

Và khi ngươi bị phá vỡ, 'Tiếng Vọng' sẽ thức tỉnh."

Tiêu Viêm lùi lại, khuôn mặt đầy sợ hãi.

"Sư phụ, đừng!

Nếu 'Tiếng Vọng' thức tỉnh, cả Đấu Môn sẽ sụp đổ!"

Lão sư quay sang nhìn Tiêu Viêm, ánh mắt lạnh lẽo.

"Đấu Môn sụp đổ là điều cần thiết.

Chỉ có sự hỗn loạn mới tạo ra không gian cho sự thật.

Và sự thật, Tiêu Viêm, là Lâm Phong không phải là người đầu tiên.

Và cũng sẽ không phải là người cuối cùng."

Lâm Phong mở mắt ra.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen nữa.

Chúng đang chuyển thành một màu bạc kim loại, phản chiếu lại toàn bộ thế giới xung quanh.

"Thưa sư phụ," Lâm Phong nói, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp mọi hướng, như thể có hàng ngàn người đang nói cùng lúc.

"Nếu vậy, tại sao thầy lại để ta sống đến giờ?"

Lão sư mỉm cười, nụ cười đầy mệt mỏi.

"Bởi vì ta cần ngươi làm chìa khóa.

Và chìa khóa không thể bị gãy trước khi mở được cửa."


Lâm Phong bước ra khỏi hầm hang.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống khuôn mặt trống rỗng của hắn.

Nhưng khi hắn cố gắng nhớ lại khuôn mặt của mẹ mình, để tìm lại chút sức mạnh tinh thần, hắn thấy...

một khoảng trắng.

Hắn đã xóa bỏ tất cả để tồn tại.

Và giờ, "Tiếng Vọng" đó, thứ mà hắn vừa né tránh, lại đang thì thầm bên tai hắn.

*"Phiên bản thứ mười, ngươi đã sẵn sàng chưa?"*

Lâm Phong nhìn lên bầu trời sao.

Những vì sao không còn là những điểm sáng.

Chúng là những con mắt.

Hàng ngàn, hàng vạn con mắt đang nhìn xuống hắn.

Và trong mỗi con mắt đó, hắn thấy bóng dáng của chính mình.

Hắn không sợ hãi.

Hắn không còn gì để mất.

Hắn bước tiếp, vào bóng tối.

Và lần này, bóng tối không còn bám theo gót chân hắn nữa.

Bóng tối đi bên cạnh hắn.

Và nó cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập