Chương 10

Lâm Phong dừng bước.

Cánh tay còn lại của hắn run lên nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự đè nén cực độ.

Cơn lạnh thấu xương từ chương trước không phải là gió, đó là *Tâm Âm*.

Hắn đứng trước cổng ra của Hội Trường Đấu Khí, nơi ánh nắng chiều cắt ngang qua những vệt bóng đen dài trên sàn đá hoa cương.

Trước mặt hắn, không gian dường như bị méo mó, những đường vân đen trên da thịt đang dần thụt lùi vào trong, nhưng cảm giác nặng nề trong đầu lại càng thêm dữ dội.

Tiếng thì thầm ấy không phải đến từ bên ngoài, mà từ chính sâu thẳm trong tiềm thức của hắn, một lời cảnh báo lặp đi lặp lại như một vòng lặp vô tận: *“Đừng tin.

Đừng nhìn.”*

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp thở để ổn định Đấu Khí đang hỗn loạn trong kinh mạch.

Không khí ở đây ngột ngạt, nồng nặc mùi mồ hôi, bụi đất và một thứ gì đó ngọt ngào, tanh hôi – mùi của ý chí bị ép buộc.

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía sảnh chính.

Ở đó, Mã Trường đang đứng giữa đám đông thinh lặng, ánh mắt hắn quét qua từng người như một con đại bàng săn mồi.

“Lâm Phong,” giọng nói của Mã Trường vang lên, rõ ràng và sắc bén, xuyên qua sự im lặng chết chóc.

“Ngươi trốn đi đâu?

Hay là ngươi sợ đối mặt với sự thật?”

Lâm Phong không đáp.

Hắn biết rằng bất kỳ câu trả lời nào cũng sẽ trở thành chất xúc tác cho cuộc tấn công tâm linh tiếp theo.

Trong thế giới này, suy nghĩ là vũ khí, và lời nói là lá chắn mỏng manh nhất.

Hắn bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để không tạo ra tiếng động lớn, nhưng cũng không quá nhẹ nhàng đến mức gây nghi ngờ.

Khi hắn tiến lại gần, Mã Trường nở một nụ cười lạnh lùng.

“Đừng giả vờ im lặng.

Ta có thể nghe thấy những suy nghĩ của ngươi, Lâm Phong.

Ngươi đang lo lắng.

Ngươi đang sợ hãi.

Và sâu thẳm trong lòng, ngươi đang cầu cứu.”

Lâm Phong dừng lại cách Mã Trường ba bước chân.

Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt bình thản nhìn thẳng vào đối thủ.

“Ta không cầu cứu ai,” hắn nói, giọng đều đều, không chút dao động.

“Và ngươi cũng không thể nghe thấy gì cả.”

Mã Trường nhíu mày, vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên khuôn mặt.

“Ngươi nghĩ ta là ai?

Một kẻ ngu xuẩn?

Ta là Đấu Sư cấp bảy, Lâm Phong.

Với ta, tâm trí của một Đấu Giả như ngươi chẳng khác gì một cuốn sách mở.”

“Thế thì tại sao ngươi lại nhìn chằm chằm vào ta như thể ngươi đang cố gắng giải một câu đố?” Lâm Phong hỏi, ánh mắt sắc lẹm.

“Nếu ngươi có thể nghe thấy suy nghĩ của ta, ngươi đã biết ta định làm gì.

Vậy mà ngươi vẫn đứng đó, chờ đợi.”

Mã Trường im lặng.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để Lâm Phong nhận ra sự bối rối trong ánh mắt đối thủ.

Đó không phải là sự bối rối của một kẻ mạnh bị thách thức, mà là sự hoang mang của một người đang đối mặt với điều gì đó không thể giải thích.

“Đừng chơi trò tinh thần với ta,” Mã Trường gầm lên, Đấu Khí trong cơ thể hắn bùng nổ, tạo ra một làn sóng áp lực nặng nề đè lên vai Lâm Phong.

“Ta nói là nghe được, là nghe được!

Ngươi đang giấu giếm điều gì?”

Lâm Phong cúi đầu xuống, nhìn vào đôi giày cũ kỹ của mình.

“Ta không giấu giếm điều gì,” hắn nói nhỏ.

“Ta chỉ đơn giản là...

trống rỗng.”

Mã Trường sững người.

“Trống rỗng?

Ý ngươi là gì?”

“Ý ta là,” Lâm Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn đen đặc, sâu thẳm như vực thẳm, “ngươi không thể nghe thấy gì cả, bởi vì không có gì để nghe.

Tâm trí của ta, trong khoảnh khắc này, chỉ là một khoảng trống.

Không có suy nghĩ.

Không có cảm xúc.

Chỉ có sự tĩnh lặng.”

Mã Trường lùi lại một bước, bản năng cảnh giác mách bảo hắn rằng có gì đó sai sai.

“Anh biết quy luật của Đấu Đại Lục chứ?” Mã Trường cười nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm như dao cứa.

“Ở đây, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, không chỉ bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng ý chí.

Suy nghĩ của ngươi là thức ăn cho ta.

Nếu ngươi không có suy nghĩ, thì ngươi là một cái xác không hồn.

Và một cái xác không hồn không thể tồn tại trong thế giới này.”

“Có lẽ vậy,” Lâm Phong đáp, giọng điệu vẫn lạnh lùng.

“Nhưng nếu ngươi cố gắng ăn một cái xác không hồn, ngươi sẽ bị nghẹn.”

Mã Trường giận dữ, nắm chặt双 tay, Đấu Khí trong cơ thể hắn cuộn xoáy dữ dội.

“Ngươi dám khiêu khích ta?

Ta sẽ nghiền nát tâm trí của ngươi, dù ngươi có trống rỗng đến mức nào!”

Hắn giơ tay lên, chuẩn bị phóng ra một đòn tấn công tâm linh mạnh mẽ.

Nhưng ngay lúc đó, Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười nhỏ, khó hiểu, nhưng chứa đựng một sự tự tin đáng sợ.

“Thử đi,” hắn nói.

“Nhưng nhớ kỹ, Mã Trường.

Khi ngươi nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại ngươi.”

Mã Trường lẩm bẩm, vẻ kiêu ngạo trong mắt dần chuyển thành sự nghi ngờ, rồi đến sự tức giận.

“Anh đang chơi trò gì thế?”

Ba tên Đấu Sĩ dưới sàn đột nhiên đồng loạt khòe người dậy, miệng mở rộng, nhưng không phát ra âm thanh bằng dây thanh quản.

Thay vào đó, một sóng âm thanh tâm linh cực mạnh, giống như tiếng gầm của một con thú hoang dã, vang lên trong đầu của tất cả mọi người trong hội trường.

Đó không phải là tiếng nói của Mã Trường, mà là tiếng vọng của chính những suy nghĩ, nỗi sợ hãi và tham vọng của họ.

Lâm Phong đứng yên, bất động như một bức tượng.

Hắn cảm nhận được sự rung động của không khí, sự thay đổi của áp suất, và sự hoảng loạn trong tâm trí của những người xung quanh.

Hắn không chặn đứng sóng âm thanh đó.

Hắn để nó đi qua, như thể hắn là một dòng sông, và sóng âm thanh chỉ là những hạt bụi trôi nổi trên mặt nước.

Mã Trường lùi lại một bước, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

anh là ai?”

Lâm Phong không nói lời nào.

Hắn đặt bàn tay phải lên ngực trái, nơi trái tim đập thình thịch.

Hắn không kích hoạt Đấu Khí để tấn công.

Thay vào đó, hắn kích hoạt một kỹ năng đặc biệt mà hắn đã nghiên cứu từ cổ di tích: *Tâm Âm Phản Chiếu*.

Kỹ năng này không tiêu diệt đối thủ, mà phản chiếu lại chính những suy nghĩ của họ vào chính tâm trí của họ.

Nó giống như một tấm gương vô hình, nhưng thay vì phản chiếu hình ảnh, nó phản chiếu ý thức.

Mã Trường hét lên, ôm lấy đầu, mắt đỏ ngầu.

Hắn không thấy bóng dáng của Lâm Phong, mà thấy chính mình – một phiên bản của mình đang cười điên cuồng, đang giết chóc, đang hủy diệt.

Hắn thấy những ký ức đen tối nhất của mình, những tội lỗi mà hắn đã che giấu, những nỗi sợ hãi mà hắn đã đè nén.

Tất cả chúng trồi lên, tấn công hắn từ bên trong.

Dừng lại!” Mã Trường gào thét, nhưng giọng nói của hắn bị chìm vào trong tiếng gầm rú của chính tâm trí hắn.

Lâm Phong nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng nhưng không hề có sự hả hê.

Hắn biết rằng kỹ năng này không phải là giải pháp lâu dài.

Nó chỉ là một biện pháp tạm thời, một cách để mua thời gian.

Nhưng hắn cần thời gian.

Hắn cần tìm ra cách để phá bỏ ‘Luật Bất Sát’ mà không phải giết ai, và bảo vệ những người thân thiết khỏi sự kiểm soát tâm trí của các Đấu Đế.

Khi cơn thịnh nộ tâm linh lắng xuống, sự im lặng chết chóc bao trùm hội trường.

Mã Trường nằm sấp trên sàn, bất động, chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp.

Ba tên thuộc hạ cũng vậy, run rẩy và hoảng loạn.

Lâm Phong bước tới, cúi xuống nhặt lấy hạt giống thần thú từ túi áo.

Nó vẫn nguyên vẹn.

Hắn liếc nhìn Mã Trường, người đang run rẩy như lá trong gió.

“Ngươi đã nói đúng một điều,” Lâm Phong nói, giọng khàn đặc.

“Thế giới này cần được thanh lọc.

Nhưng không phải bằng cách hủy diệt.

Mà bằng cách thức tỉnh.”

Hắn quay lưng lại, bước ra khỏi hội trường.

Ánh nắng chiều chiếu vào lưng hắn, kéo dài bóng đen ra phía sau.

Nhưng khi hắn bước qua cánh cửa, bóng đen của hắn không biến mất.

Nó tách ra, đứng độc lập, và mỉm cười.

Tiếng thì thầm vang lên lần nữa, lần này rõ ràng hơn, gần gũi hơn: *“Phiên bản thứ mười, ngươi đã sẵn sàng chưa?”*

Lâm Phong dừng bước, nhưng không quay lại.

Hắn biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù lớn nhất của hắn không phải là Mã Trường, hay thậm chí là Diệp Thiên.

Kẻ thù lớn nhất của hắn là chính linh hồn của hắn, và những phiên bản trước đó đã thất bại.

Hắn bước vào ánh nắng, nhưng bóng tối vẫn bám chặt lấy gót chân.

Và sâu thẳm trong tim, một câu hỏi đau đớn nảy sinh: *Nếu chiến thắng là hủy diệt, và thua cuộc là mất mát, thì lựa chọn duy nhất còn lại là gì?*

Hắn không có câu trả lời.

Nhưng hắn biết rằng, câu trả lời đó sẽ nằm ở nơi mà mọi bí mật đều bị chôn vùi – trong những tàn tích của quá khứ, nơi mà linh hồn của các phiên bản trước đang chờ đợi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập