Chương 9

Sóng tâm âm lan tỏa không cần qua không khí, nó di chuyển như một cơn địa chấn tinh thần, đập vào ý thức của mọi người trong hội trường.那不是 (Đó không phải) là một lời nói, mà là một bức tranh cảm xúc thô ráp, chưa được lọc qua lớp vỏ bọc xã hội giả tạo.

Lâm Phong đứng giữa sàn đấu, đôi mắt khép hờ, nhưng trong tâm trí hắn, một dòng chảy dữ dội đang tuôn trào.

Hắn không tấn công bằng đấu khí, mà bằng sự thật trần trụi.

Trần Mẫn, kẻ đang tự mãn với tư cách Đấu Sư hai sao, đột nhiên ngừng lại.

Kiếm trong tay hắn run rẩy.

Hắn nhìn thấy trong đầu mình những ký ức bị chôn vùi: hình ảnh hắn bán đứng bạn bè để lấy điểm số, những đêm hắn nằm mơ thấy những người yếu thế bị nghiền nát dưới gót chân của những Đấu Đế cao cấp, và sâu thẳm nhất, là nỗi sợ hãi tột cùng rằng chính hắn cũng chỉ là một con rối trong bàn tay của Diệp Thiên.

Hàng trăm khán giả xung quanh cũng đồng loạt kêu lên, ôm lấy đầu.

Họ nghe thấy tiếng thì thầm của chính mình, những ý nghĩ xấu xa, những ham muốn thầm kín mà họ luôn cố gắng che giấu.

Không khí trong hội trường trở nên ngột ngạt, mùi vị của sự hoảng loạn và tội lỗi lan tỏa.

Lâm Phong mở mắt ra, ánh nhìn lạnh lùng quét qua đám đông.

Hắn biết rằng "Nghe Thầm Nghĩ" là quy luật tự nhiên của thế giới này, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu không chỉ bằng thể xác, mà còn bằng tinh thần.

Nhưng hôm nay, hắn đảo ngược quy luật đó.

Hắn không nghe, hắn *ép* họ phải nghe chính mình.

"Đủ rồi," một giọng nói trầm thấp vang lên từ khán đài cao nhất.

Đó là giáo sư giám khảo, một Đấu Sư năm sao.

Ông ta phẩy tay, một luồng đấu khí mạnh mẽ quét ngang hội trường, làm tan biến những ảo giác mà Lâm Phong vừa tạo ra.

Khán giả sững sờ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhìn về phía sàn đấu với ánh mắt hỗn hợp giữa sợ hãi và thù hận.

Trần Mẫn đứng đó, mặt mày tím tái, đôi mắt đỏ ngầu vì sự điên cuồng bị xâm phạm.

Hắn cảm thấy như thể linh hồn mình vừa bị lột trần trước ánh mắt của cả thế giới.

"Ngươi dám làm ta mất mặt trước toàn trường!" Trần Mẫn gầm lên, giọng nói khàn đặc vì cơn thịnh nộ.

"Ta sẽ băm ngươi ra thành từng mảnh!"

Lâm Phong không đáp.

Hắn tiến tới, từng bước chậm rãi, như một kẻ đi trong sương mù.

Trần Mẫn vung kiếm, một chiêu thức "Phách Phong" chuẩn xác, nhằm thẳng cổ Lâm Phong.

Kiếm quang lóe lên, cắt không khí thành tiếng rít.

Nhưng Lâm Phong không né.

Hắn đứng yên, để cho lưỡi kiếm dừng lại ngay trước mũi mình.

Chỉ cần một hơi thở nữa, hắn sẽ chết.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của Trần Mẫn, và trong khoảnh khắc đó, Trần Mẫn nghe thấy một giọng nói trong đầu mình, không phải của Lâm Phong, mà là của chính mình: *"Ngươi thực sự muốn giết hắn sao?

Hay ngươi chỉ muốn giết đi phần yếu đuối trong chính mình?"*

Trần Mẫn run rẩy, tay hắn không thể rút kiếm lại.

Hắn bị mắc kẹt trong chính sự do dự của mình.

Lâm Phong bước qua lưỡi kiếm, tiến sát vào mặt Trần Mẫn.

"Ngươi không thể giết ta," hắn thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén như dao cùn.

"Vì nếu ta chết, bí mật của dòng máu cổ đại trong người Trương Vô Kỵ sẽ bị lộ.

Và khi đó, Đấu Môn sẽ biết rằng ngươi, Trần Mẫn, đã cố gắng che giấu sự thật đó."

Trần Mẫn mở to mắt, kinh hoàng.

Hắn không biết Lâm Phong biết được điều đó như thế nào.

Nhưng trong thế giới nơi suy nghĩ là món ăn, bí mật không bao giờ thực sự được che giấu.

Ba tên đối thủ khác, những đồng môn của Trần Mẫn, bao vây Lâm Phong.

Chúng không còn giữ lễ nghi đấu đá.

Chúng rút dao, rút kiếm, định hạ gục Lâm Phong thật nhanh để che đậy sự thật.

Lâm Phong đứng giữa vòng vây.

Tim hắn đập thình thịch.

Hắn có thể dùng "Tâm Âm" để làm chúng mất trí, giống như với Trần Mẫn.

Nhưng nếu hắn làm vậy, hắn sẽ vi phạm "Luật Bất Sát" một cách nghiêm trọng hơn.

Luật này không chỉ ngăn cản việc giết người, mà còn ngăn cản việc hủy hoại ý chí của kẻ khác.

Nếu hắn phá vỡ luật này, hắn sẽ trở thành chính thứ mà hắn muốn tiêu diệt: một Đấu Đế độc tài, kiểm soát tâm trí của tất cả.

Hắn nhìn vào ba tên đối thủ.

Hắn thấy sự sợ hãi trong mắt chúng.

Chúng không muốn chiến đấu, chúng chỉ muốn sống sót.

Và đó là điểm mấu chốt.

"Đừng đánh," Lâm Phong nói, giọng nói vang vọng trong hội trường im lặng.

"Nếu các ngươi đánh ta, các ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm cho cái chết của một đồng môn.

Và nếu ta chết, các ngươi sẽ không bao giờ biết được sự thật về dòng máu cổ đại.

Sự thật mà có thể cứu các ngươi khỏi số phận của những con rối."

Ba tên đối thủ do dự.

Chúng nhìn nhau, rồi nhìn về phía giáo sư giám khảo.

Giáo sư vẫn đứng yên, khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt của ông ta có chút gì đó khó hiểu.

Ông ta đang quan sát, đang chờ đợi.

Lâm Phong biết rằng ông ta không can thiệp vì ông ta trung lập.

Ông ta can thiệp vì ông ta muốn xem Lâm Phong sẽ chọn con đường nào.

Con đường của sức mạnh, hay con đường của sự hy sinh.

Lâm Phong từ từ hạ tay xuống.

Hắn không rút kiếm.

Hắn mở lòng mình ra, để cho đấu khí của hắn tan biến vào không khí.

Hắn trở thành một mục tiêu dễ dàng.

Một con mồi.

"Đánh đi," hắn nói.

"Nếu các ngươi dám."

Ba tên đối thủ nhìn nhau, rồi đồng loạt hạ vũ khí.

Chúng không thể đánh.

Không phải vì sợ Lâm Phong, mà vì sợ chính sự lựa chọn của mình.

Chúng không muốn trở thành những kẻ giết người.

Hội trường im bặt.

Không ai nói gì.

Chỉ có tiếng thở dốc của Trần Mẫn và tiếng bước chân nhẹ nhàng của Lâm Phong thu dọn áo bào.

Giáo sư giám khảo bước xuống, khuôn mặt nghiêm nghị.

"Lâm Phong!

Ngươi đã vi phạm quy tắc đấu đá!

Ngươi không được dùng Tâm Âm để thao túng đối thủ!"

Lâm Phong quay lại, nhìn thẳng vào mắt giáo sư.

"Thưa giáo sư, tôi không thao túng họ.

Tôi chỉ cho họ thấy chính mình.

Và đó là điều mà Đấu Môn luôn dạy chúng ta: Sự thật là vũ khí mạnh nhất."

Giáo sư im lặng.

Ông ta nhìn Lâm Phong, rồi nhìn về phía Trần Mẫn, người đang run rẩy trên sàn đấu.

Ông ta biết rằng Lâm Phong đã thắng.

Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự hiểu biết.

"Lâm Phong," giáo sư nói, giọng nói trầm thấp.

"Ngươi đã vượt qua bài kiểm tra này.

Nhưng hãy nhớ, sức mạnh của Tâm Âm là một con dao hai lưỡi.

Nếu ngươi không kiểm soát được nó, nó sẽ cắt đứt chính linh hồn của ngươi."

Lâm Phong cúi đầu.

"Con biết, thưa giáo sư."

Nhưng trong tâm trí hắn, một giọng nói khác vang lên.

Không phải của giáo sư, không phải của Trần Mẫn.

Mà là một giọng nói xa xôi, lạnh lùng, đầy uy quyền.

*"Phiên bản thứ 9 đã thức tỉnh.

Chu trình bắt đầu lại."*

Lâm Phong nhìn lên trần nhà.

Hắn thấy một ánh sáng xanh ngọc lóe lên, rồi biến mất.

Hắn biết rằng mình đã không thoát khỏi vòng lặp.

Hắn chỉ mới bước vào một vòng lặp mới.

Và lần này, hắn sẽ không để mình thất bại.

Dù phải trả giá bằng bất kỳ thứ gì.

Khi Lâm Phong bước ra khỏi hội trường, ánh nắng chiều chiếu xuống, tạo ra những vệt dài trên sàn đá.

Hắn cảm thấy một cái lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng.

Hắn không biết tại sao, nhưng hắn có cảm giác rằng có ai đó đang theo dõi hắn.

Không phải từ phía sau, mà từ bên trong chính tâm trí của hắn.

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía cánh cửa hội trường.

Bóng tối bên trong dường như đang cử động.

Một hình bóng mờ ảo, giống hệt khuôn mặt của hắn, đang mỉm cười.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, rồi bước tiếp.

Hắn không quay lại.

Vì hắn biết rằng, nếu hắn quay lại, hắn sẽ không còn là chính mình nữa.

Bóng tối trong hội trường không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể hữu hình, dày đặc và nặng nề như bùn lầy.

Mỗi bước chân của Lâm Phong vang lên khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến rợn người, như tiếng trống trận đếm ngược thời gian sống sót của hắn.

Hắn không nhìn lại.

Không bao giờ.

Luật đầu tiên của kẻ sinh tồn trong Thung Lũng Ảo Ảnh: *Nếu ngươi nhìn thấy bóng mình cười, ngươi đã chết.*

Nhưng nỗi sợ thực sự không nằm ở cái bóng đó.

Nó nằm ở sự im lặng.

Quá im lặng.

Trong thế giới nơi Đấu Khí là thứ duy nhất xác định địa vị, tiếng động của luồng khí huyết chảy trong kinh mạch thường tạo nên một âm nền vô hình.

Nhưng ở đây, bên trong bức tường vô hình của Hội Trường Cấm Địa, mọi thứ đều bị bóp nghẹt.

Không có tiếng gió, không có tiếng lá xào xạc, thậm chí không có cả nhịp đập tim của chính hắn.

Cho đến khi nó bắt đầu.

*Đập.*

Một tiếng vang sâu thẳm, như tiếng trống lớn được gõ từ bên trong sọ não.

Lâm Phong cứng đờ.

Hắn nhíu mày, tay phải vô thức siết chặt thành nắm đấm, cơ bắp trên cánh tay căng lên, chuẩn bị kích hoạt Đấu Khí phòng vệ.

Nhưng luồng khí trong đan điền của hắn lại đóng băng, không thể vận chuyển.

*Đập.*

Lần này rõ ràng hơn.

Và kèm theo đó là một giọng nói.

Không phải bằng âm thanh, mà bằng suy nghĩ.

Một dòng chảy ý thức lạnh lẽo, tinh khiết và đầy chất độc, xâm nhập vào tâm trí hắn như một giọt mực đen rơi vào ly nước trong.

*"Ngươi nghĩ ngươi đang trốn thoát?"*

Lâm Phong nghiến răng.

Hắn cố gắng tập trung, dùng ý chí để đẩy lùi tiếng nói xâm nhập đó.

Đây là kỹ năng "Nghe Thầm Nghĩ" – đặc quyền của những vị tu sĩ cấp cao, những kẻ có thể đọc lấy suy nghĩ của kẻ yếu hơn trong bán kính hàng dặm.

Nhưng hắn là một ngoại lệ.

Hắn là "Hố Đen".

Hắn không phát ra sóng ý thức, nên hắn không thể bị nghe.

Vậy tại sao lại có tiếng?

*"Ngươi nhầm lẫn rồi, Lâm Phong.

Không phải ta đang nghe ngươi.

Mà là ngươi đang nghe ta."*

Lâm Phong dừng bước.

Hắn quay chậm người, mắt nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt.

Không có ai.

Chỉ có những cột đá cổ xưa, phủ đầy rêu phong và ký tự ma thuật đã phai màu.

"Xuất hiện đi," hắn gầm lên, giọng khàn đặc.

"Đấu Khí của ngươi không đủ mạnh để làm được chuyện này.

Ngươi đang dùng ảo thuật?"

Không có câu trả lời.

Nhưng không khí xung quanh bắt đầu rung động.

Những hạt bụi lơ lửng trong không trung ngừng chuyển động, xếp thành một hình học phức tạp, giống như một con mắt đang mở to.

Và rồi, một bóng người bước ra từ bóng tối.

Không phải bóng ma.

Không phải ảo ảnh.

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc bộ đồ trắng tinh tươm, tóc đen dài buộc gọn sau lưng.

Khuôn mặt anh ta thanh tú, bình thản, nhưng đôi mắt...

đôi mắt đó trống rỗng.

Không có đồng tử, không có tròng trắng, chỉ có một màu đen sâu thẳm, giống hệt bóng tối trong hội trường.

Lâm Phong nhận ra anh ta.

"Tiểu Bạch?" hắn thở hắt ra, một phần nhẹ nhõm, một phần cảnh giác.

"Tại sao ngươi lại ở đây?

Ngươi không còn là đệ tử của Sư Phụ sao?"

Tiểu Bạch mỉm cười.

Nụ cười đó giống hệt nụ cười của cái bóng mà Lâm Phong vừa nhìn thấy ở cửa hội trường.

"Sư Phụ?" Tiểu Bạch lặp lại từ đó, giọng điệu đầy mỉa mai.

"Ngươi vẫn còn tin vào cái huyền thoại đó ư?

Người mà ngươi gọi là người cha thứ hai, người đã dạy ngươi cách kiểm soát Đấu Khí, cách trở thành một chiến binh...

hắn ta đã chết từ mười năm trước, Lâm Phong."

Lâm Phong cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy.

"Cái gì?"

"Hắn ta đã bị tiêu diệt trong Trận Chiến Thung Lũng Huyết Nhãn," Tiểu Bạch bước lại gần, từng bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.

"Và kẻ giết hắn...

chính là ngươi."

"Không!" Lâm Phong hét lên, Đấu Khí trong cơ thể hắn bùng nổ, tạo ra một làn sóng xung kích đẩy Tiểu Bạch lùi lại vài bước.

"Ta không giết ai!

Ta chỉ là một học trò!

Ta đã được Sư Phụ bảo vệ!"

Tiểu Bạch lau sạch bụi trên vai áo, vẻ mặt vẫn bình thản.

"Đó là lý do tại sao ngươi không nhớ.

Lý do tại sao tâm trí của ngươi bị phong ấn.

Lý do tại sao ngươi lại trở thành 'Hố Đen'."

Hắn giơ tay lên, chỉ vào trán Lâm Phong.

"Ngươi không phải là một ngoại lệ, Lâm Phong.

Ngươi là một *thảm họa*.

Đấu Khí của ngươi không phải là năng lượng thuần khiết.

Nó là mảnh vỡ của linh hồn một vị Thần Thú đã chết.

Và khi ngươi chiến đấu, khi ngươi thắng...

ngươi không chỉ giết chết đối thủ.

Ngươi đang ăn mòn hiện thực."

Lâm Phong lùi lại một bước, tim đập như muốn vỡ tung.

Những ký ức mờ nhạt, đau đớn, bắt đầu trồi lên từ đáy tâm trí.

Tiếng gầm của quái thú.

Và một khuôn mặt...

khuôn mặt của chính hắn, nhưng với đôi mắt đỏ rực, đang cười điên cuồng.

"Ngươi nói dối," hắn lắp bắp.

"Ngươi đang cố gắng làm loạn tâm trí ta."

"Kiểm chứng đi," Tiểu Bạch nói, giọng lạnh băng.

"Hãy nhìn vào bàn tay của ngươi."

Lâm Phong nhìn xuống.

Bàn tay phải của hắn, bàn tay luôn nắm chặt thanh kiếm, đang run rẩy.

Nhưng không phải vì sợ hãi.

Từ lòng bàn tay, những đường vân đen, giống như rễ cây, đang lan dần ra, ăn sâu vào da thịt, tiến về phía cổ tay.

"Đó là dấu hiệu của sự hủy diệt," Tiểu Bạch giải thích, giọng điệu như một thầy giáo đang giảng bài.

"Mỗi lần ngươi sử dụng Đấu Khí, mỗi lần ngươi chiến thắng một trận đấu, những đường vân này sẽ lan rộng hơn.

Và khi chúng bao phủ toàn bộ cơ thể ngươi...

ngươi sẽ biến thành một con quái vật.

Một con quái vật không có ý thức, chỉ có bản năng giết chóc.

Và thế giới này...

sẽ bị hủy diệt."

Lâm Phong nhắm chặt mắt.

Hắn nhớ lại trận đấu cuối cùng của mình.

Trận đấu với con Rồng Sấm sét.

Hắn đã thắng.

Hắn đã cảm thấy một sự thỏa mãn tột cùng, một cảm giác quyền lực mà hắn chưa từng trải qua.

Nhưng sau đó...

con Rồng không chết.

Nó tan rã thành tro bụi, và từ đống tro bụi đó, một hố đen nhỏ bé hình thành, nuốt chửng cả khu rừng xung quanh.

Hắn đã nghĩ đó là sức mạnh của Đấu Khí.

Nhưng giờ đây, hắn hiểu ra sự thật.

"Vậy thì làm sao?" Lâm Phong mở mắt, nhìn Tiểu Bạch với ánh mắt tuyệt vọng.

"Làm sao để dừng nó lại?"

Tiểu Bạch lắc đầu, nụ cười trên môi trở nên bi thương.

"Không có cách nào.

Đây là định mệnh của ngươi.

Ngươi được sinh ra để hủy diệt.

Và chiến thắng...

là liều thuốc độc duy nhất đẩy ngươi vào vực thẳm."

"Nhưng ta không muốn hủy diệt," Lâm Phong nói, giọng run rẩy.

"Ta muốn bảo vệ.

Ta muốn bảo vệ những người mà ta yêu quý.

Ta muốn bảo vệ thế giới này."

"Thế giới này không cần được bảo vệ," Tiểu Bạch nói, bước lại gần, đặt tay lên vai Lâm Phong.

"Thế giới này cần được *thanh lọc*.

Và ngươi là công cụ hoàn hảo nhất cho điều đó."

Lâm Phong muốn gạt tay Tiểu Bạch ra, nhưng cơ thể hắn không nghe lời.

Những đường vân đen trên tay hắn lan nhanh hơn, như thể phản ứng lại với sự hiện diện của Tiểu Bạch.

"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng đầy sợ hãi.

"Ngươi không phải Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch không bao giờ nói chuyện như vậy."

Tiểu Bạch nhìn vào mắt hắn, và lần đầu tiên, Lâm Phong thấy một chút cảm xúc trong đôi mắt đen thẳm đó.

Đó là sự thương cảm.

"Tôi là ai không quan trọng," hắn nói.

"Điều quan trọng là, ngươi phải chọn.

Chiến thắng, và hủy diệt thứ ngươi yêu quý.

Hoặc thua, và để cho những kẻ khác hủy diệt nó.

Không có lựa chọn thứ ba."

Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.

Những đường vân đen đã lan đến khuỷu tay.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo cánh tay, như thể máu thịt hắn đang bị đốt cháy.

"Và nếu ta từ chối?" hắn hỏi.

Tiểu Bạch mỉm cười.

Nụ cười đó lạnh lẽo và tàn nhẫn.

"Thì ta sẽ buộc ngươi phải chọn."

Bóng tối trong hội trường bỗng dưng sẫm lại.

Những cột đá bắt đầu nứt vỡ, và từ trong kẽ nứt, những hình bóng đen kịt, giống như những con rắn, bắt đầu bò ra.

Chúng không có hình dạng rõ ràng, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự hung ác và đói khát tỏa ra từ chúng.

"Chúng là những ký ức của ngươi," Tiểu Bạch nói.

"Những trận đấu mà ngươi đã thắng.

Những mạng sống mà ngươi đã lấy.

Chúng đang đói.

Và chúng muốn ăn ngươi."

Lâm Phong lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Hắn không có lựa chọn.

Hắn phải chiến đấu.

Nhưng nếu hắn chiến đấu, hắn sẽ trở thành quái vật.

Nếu hắn không chiến đấu, hắn sẽ bị chúng xé xác.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra một điều thật sự khủng khiếp.

Hắn không sợ chết.

Hắn sợ rằng, sâu thẳm trong lòng, hắn *muốn* chiến đấu.

Hắn muốn cảm thấy sức mạnh đó.

Hắn muốn thấy những kẻ thù của mình tan rã.

Và nếu đó là định mệnh của hắn...

thì có lẽ, hắn đã chấp nhận nó từ lâu rồi.

Tiểu Bạch lùi ra xa, đứng trong bóng tối, nhìn Lâm Phong với ánh mắt của một người quan sát thí nghiệm.

"Chọn đi, Lâm Phong," hắn nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Chiến thắng...

hoặc hủy diệt."

Lâm Phong hít một hơi thật sâu.

Hắn nắm chặt bàn tay phải, cảm thấy những đường vân đen cắn sâu vào da thịt.

Và rồi, hắn mở mắt.

Đôi mắt của hắn không còn màu đen nữa.

Chúng đỏ rực.

"Ta chọn," hắn nói, giọng khàn đặc, đầy sát khí.

"Ta chọn chiến thắng."

Và thế giới, bắt đầu sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập