Chương 14
Đại bàng đen chắp cánh, một luồng sáng vàng kim bùng nổ, xuyên thấu vào trán Lâm Phong.
Không phải đau đớn, mà là sự trống rỗng.
Cơ thể anh cứng đờ.
Bản năng chiến đấu trong anh – thứ đã cứu mạng anh qua bao cuộc giao đấu sinh tử – bỗng chốc bị khóa chết.
"Lâm Phong!
Tránh ra!" Tiếng hét của Tiểu Yên vang lên, hỗn loạn.
Ba tên Đấu Sư từ bóng tối lao ra, kiếm khí lóe sáng lạnh lẽo.
Họ không cần nói nhiều.
Trong thế giới này, ý định giết người là một bữa tiệc tinh thần.
Và họ đang đói.
Lâm Phong cố gắng cử động ngón tay.
Đấu khí trong huyệt đạo chảy chậm như mật ong đông lạnh.
Hắn cảm thấy những ánh mắt vô hình đang cào xé tâm trí mình.
Đó không phải là lời nói, mà là sự xâm nhập.
Ba cặp mắt tinh thần đang nhúng vào ý thức của hắn, như những con đỉa hút máu.
*"Đừng sợ,"* một giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu hắn.
Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm ký ức.
*"Sự im lặng là vũ khí.
Đừng cảm xúc.
Chỉ quan sát."*
Lâm Phong nhắm mắt.
Hắn không chống cự.
Thay vào đó, hắn thả lỏng.
Hắn để cho những luồng tâm âm của kẻ thù tràn vào.
Nhưng thay vì bị chúng kiểm soát, hắn tạo ra một hố sâu trong tâm trí – một khoảng trống hoàn toàn.
Một cái bẫy.
Hơi thở gấp gáp.
Mùi máu tanh nồng.
Ba tên Đấu Sư bao vây, cười khẩy.
Họ không giết ngay.
Họ thích "đọc" nỗi sợ.
"Đừng lo, Lâm Phong," tên dẫn đầu nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng mắt thì băng giá.
Hắn bước tới, mũi kiếm chạm nhẹ vào má Lâm Phong.
"Ta sẽ nhẹ tay.
Ta chỉ muốn nghe xem, kẻ bị nguyền rủa thì nghĩ gì khi sắp chết.
Có lẽ ngươi đang cầu nguyện?
Hay là hận thù?"
Lâm Phong mở mắt.
Ánh mắt hắn trống rỗng như mặt hồ thu.
Không có sợ hãi.
Không có giận dữ.
Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ.
Tên Đấu Sư dẫn đầu sững lại.
Hắn cảm thấy sự bất an.
Hắn không thể đọc được gì.
Tâm trí của Lâm Phong giống như một bức tường đá lạnh.
Không có suy nghĩ nào lọt ra ngoài.
Không có ý định nào lộ ra.
*"Ngươi đang làm gì?"* Tên thứ hai hỏi, giọng run run.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của thứ gì đó tối tăm đang潜伏 trong tâm trí Lâm Phong.
Không phải là đấu khí, mà là một sự trống rỗng vô tận.
Lâm Phong không đáp.
Anh chỉ nhìn thẳng vào mắt kẻ thù.
Và trong sự im lặng đó, anh bắt đầu *nghe*.
Không phải nghe bằng tai, mà bằng sự trống rỗng của chính mình.
Anh cảm nhận được sự lo lắng của tên thứ hai.
Anh cảm nhận được sự nghi ngờ của tên thứ ba.
Và anh cảm nhận được sự tham lam của tên dẫn đầu.
Họ nghĩ rằng họ đang đọc tâm trí anh.
Nhưng thực tế, anh đang để họ bước vào mê cung của chính họ.
Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt đứt bằng dao.
Đại bàng đen đậu trên vai Lâm Phong, mắt vàng kim chớp liên tục.
Nó không cần chủ nhân ra tay.
Nó cần chủ nhân *chi phối*.
Ba tên Đấu Sư đồng loạt tấn công.
Không còn sự phối hợp.
Chỉ còn sự hoảng loạn.
Kiếm khí lao về phía Lâm Phong từ ba hướng.
Nhưng Lâm Phong không né.
Hắn đứng yên.
Từng bước chân đều đặn.
Anh không dùng đấu khí để phòng thủ.
Anh dùng sự im lặng.
Khi lưỡi kiếm của tên dẫn đầu đến gần cổ anh, Lâm Phong quay sang bên trái.
Chỉ một góc nhỏ.
Kiếm刃 trượt qua, xé rách áo choàng.
Nhưng đồng thời, cánh tay phải của Lâm Phong vung lên, không phải để đánh, mà để *chạm*.
Anh chạm vào ngực tên Đấu Sư thứ hai.
Không có đấu khí.
Chỉ có một luồng tâm âm ngược lại – sự trống rỗng từ tâm trí Lâm Phong tràn vào tâm trí kẻ thù.
Tên Đấu Sư thứ hai hét lên.
Hắn ngã quỵ xuống, ôm đầu, gào khóc.
Tại sao lại câm thế?"* Hắn không thể chịu đựng được sự trống rỗng.
Tâm trí hắn vốn dựa vào việc "nghe" để tồn tại.
Khi không có gì để nghe, hắn sụp đổ.
Tên dẫn đầu sững sờ.
Hắn rút kiếm ra, tay run rẩy.
Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt sợ hãi.
Hắn không hiểu.
Hắn không thể đọc được ý định tiếp theo của Lâm Phong.
Hắn không biết Lâm Phong sẽ tấn công hay phòng thủ.
Sự không chắc chắn đó là thứ đáng sợ nhất đối với một người sống bằng Tâm Âm.
"Cút đi," Lâm Phong nói.
Giọng nói của anh bình thản, lạnh lùng như đá.
"Trước khi ngươi cũng bị câm lặng vĩnh viễn."
Tên dẫn đầu nghiến răng.
Hắn muốn tấn công.
Nhưng trực giác bản năng mách bảo hắn rằng nếu hắn tiếp tục, hắn sẽ mất đi khả năng nghe nghĩ của mình.
Hắn sẽ trở thành một kẻ điếc trong thế giới của những kẻ nghe.
Hắn lùi bước.
Rồi hắn quay đi, kéo theo hai đồng đội đang run rẩy.
Họ biến mất vào bóng tối, để lại sự im lặng chết chóc.
Lâm Phong thở dài.
Anh cảm thấy kiệt sức.
Việc duy trì sự trống rỗng trong tâm trí tốn nhiều năng lượng hơn là chiến đấu.
Nhưng đây là cách duy nhất để sống sót mà không vi phạm "Luật Bất Sát".
Anh không giết ai.
Anh chỉ làm cho họ *mất khả năng kiểm soát*.
Tiểu Yên chạy đến, mắt đỏ ngầu.
"Lâm Phong!
Anh ổn không?
Anh vừa làm gì vậy?"
Lâm Phong không trả lời.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Trên mu bàn tay, một ký tự cổ xưa, màu đen như mực tàu, đang dần hiện rõ.
Nó không phải là đấu khí.
Nó là dấu hiệu của một sự thức tỉnh.
*"Ngươi đã mở cánh cửa,"* giọng nói trong đầu anh vang lên lần nữa.
Lần này, nó rõ ràng hơn.
*"Cánh cửa dẫn đến Abyss."*
Lâm Phong nhíu mày.
Đó là nơi mà những phiên bản trước của anh đã thất bại.
Nơi mà tâm trí con người bị xé toạc bởi sự hỗn loạn của vô số ý thức.
"Trương Vô Kỵ," Lâm Phong gọi.
Trương Vô Kỵ bước ra từ sau bụi cây, tay cầm một khúc xương cừu nướng.
Hắn nhai nhồm nhoàm, nhìn Lâm Phong với ánh mắt tò mò.
"Cậu làm gì vậy?
Nhìn buồn thế."
"Ta vừa gặp một cái bóng," Lâm Phong nói.
"Và nó đang cười."
Trương Vô Kỵ ngừng nhai.
Hắn nhìn chăm chú vào ký tự trên tay Lâm Phong.
"Đó là dấu hiệu của Thần Thú cổ đại," hắn nói, giọng nghiêm túc bất thường.
"Dấu hiệu của sự kết thúc...
hoặc khởi đầu."
Lâm Phong nắm chặt tay.
Ký tự đó nóng rực lên, như thể đang đốt cháy da thịt.
Hắn biết rằng mình đã không thể quay lại.
Hắn đã chọn con đường của sự im lặng.
Và con đường đó sẽ dẫn đến sự hủy diệt...
hoặc sự giải phóng.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua khu rừng.
Lá cây rơi xuống, tạo thành một vòng tròn quanh họ.
Từ giữa vòng tròn đó, một bóng người xuất hiện.
Đó là một người đàn ông mặc áo choàng xám, mặt nạ bằng xương che nửa khuôn mặt.
Hắn cầm một cây gậy dài, đầu gậy là một quả cầu pha lê đang xoay chậm.
"Lâm Phong," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng như từ xa.
"Ngươi đã thức tỉnh.
Nhưng ngươi chưa sẵn sàng."
Lâm Phong bước tới, tay đặt lên cán kiếm.
"Ai là ngươi?"
"Ta là người dẫn đường," người đàn ông đáp.
"Và ta là người sẽ đưa ngươi đến nơi mà Diệp Thiên không thể nghe thấy."
"Động Huyền Không," Lâm Phong nói.
"Đúng," người đàn ông gật đầu.
"Nhưng hãy cẩn thận.
Vì khi ngươi bước vào đó, ngươi sẽ không còn là chính mình nữa."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt qua khe mặt nạ.
Hắn thấy một sự trống rỗng tương tự như trong tâm trí mình.
Và trong sự trống rỗng đó, hắn thấy một sự thật đáng sợ.
Người đàn ông này không phải là người.
Hắn là một *phiên bản* trước của chính Lâm Phong.
Một phiên bản đã thất bại và trở thành bóng tối.
"Ta đã chờ ngươi từ lâu," phiên bản trước nói.
"Bây giờ, hãy bắt đầu trò chơi."
Và rồi, bóng tối bao trùm.
Lâm Phong cảm thấy tâm trí mình bị kéo vào một vực thẳm vô tận.
Nơi đó, không có suy nghĩ.
Không có ý thức.
Chỉ có sự im lặng vĩnh cửu.
Và trong sự im lặng đó, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Diệp Thiên.
*"Chào mừng, con trai của ta,"* giọng nói đó thì thầm.
*"Ngươi đã về nhà."*
Lâm Phong mở mắt ra.
Không phải trong vực thẳm.
Không phải trong bóng tối.
Mà là trên một tấm thảm lụa đen tuyền, dệt bằng những sợi tơ của chính cái chết.
Xung quanh hắn, không khí lạnh giá đến mức từng giọt mồ hôi trên trán đóng băng thành những viên ngọc nhỏ li ti, rồi vỡ tan dưới áp lực của đấu khí.
Hắn đang ngồi.
Đối diện hắn là một bàn trà gỗ cổ thụ, mùi hương trầm ngào ngạt, đủ để làm mê hồn một tu sĩ cấp độ Hoàng Giả.
Và ngồi bên kia bàn, là Diệp Thiên.
Người đàn ông này không còn là bóng tối mờ ảo.
Hắn có hình hài cụ thể, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, hút lấy tất cả ánh sáng và hy vọng.
"Ngươi đã về nhà," Diệp Thiên lặp lại, giọng điệu bình thản, như thể đang chào đón một vị khách quen đến uống trà.
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn nặng nề như chì.
Đấu khí trong kinh mạch bị khóa chặt, không thể lưu thông.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất lực tột cùng.
"Đây là đâu?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn khàn.
"Đây là Tâm Giới của ta," Diệp Thiên đáp, nhẹ nhàng rót một chén trà nóng hổi.
"Nơi mà suy nghĩ của ngươi trở thành hiện thực.
Nơi mà những bí mật được phơi bày dưới ánh sáng của sự thật."
Lâm Phong nheo mắt.
"Ngươi muốn nói gì?"
Diệp Thiên mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai.
"Ta muốn nói rằng, ngươi đã hiểu sai mọi thứ.
Ngươi nghĩ mình là người bảo vệ?
Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu cho công lý?"
"Đúng vậy," Lâm Phong đáp lại, giọng cứng rắn.
"Ta chiến đấu để bảo vệ những người yếu đuối.
Để bảo vệ thế giới này khỏi sự hủy diệt."
Diệp Thiên lắc đầu, chậm rãi.
"Ngươi ngây thơ quá mức.
Thế giới này không cần được bảo vệ.
Nó cần được...
tái sinh."
Lâm Phong cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Ngươi muốn nói là hủy diệt?"
"Chính xác," Diệp Thiên gật đầu.
"Hủy diệt là bước đầu tiên của sự sáng tạo.
Và ngươi, Lâm Phong, là công cụ hoàn hảo nhất để thực hiện điều đó."
Lâm Phong nhíu mày.
Ngươi nói gì vậy?"
Diệp Thiên đứng dậy, bước quanh bàn trà, tiến lại gần Lâm Phong.
Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong.
"Ngươi không nhớ sao?
Ngươi đã quên quá nhiều.
Nhưng ta nhớ.
Ta nhớ mọi thứ.
Ta nhớ khi ngươi còn là một đứa trẻ, khi ngươi chưa biết gì về đấu khí, về thần thú, về sự tàn khốc của thế giới này."
Lâm Phong cố gắng chống cự, nhưng giọng nói của Diệp Thiên như một con rắn, len lỏi vào tâm trí hắn.
Hắn bắt đầu nhớ lại.
Những mảnh vỡ ký ức.
Một căn nhà nhỏ.
Một người mẹ đang hát ru.
Một người cha...
Người cha của hắn.
Diệp Thiên.
"Ngươi là con trai ta," Diệp Thiên thì thầm.
"Và ngươi sẽ giúp ta hoàn thành kế hoạch."
Lâm Phong lùi lại, mắt mở to.
Không thể nào...
Mẹ ta nói cha ta đã chết trong một trận chiến..."
"Chết?" Diệp Thiên cười nhạt.
"Chết chỉ là một từ ngữ.
Trong thế giới của đấu khí và thần thú, chết chỉ là sự chuyển giao năng lượng.
Ta đã 'chết' để bảo vệ ngươi.
Để ngươi có thể lớn lên, trở nên mạnh mẽ, và cuối cùng...
trở thành chìa khóa mở cánh cửa của sự hủy diệt."
Lâm Phong cảm thấy thế giới xung quanh mình đang sụp đổ.
Những gì hắn tin tưởng, những gì hắn chiến đấu cho, tất cả đều là một cái bẫy.
"Vì sao?" Lâm Phong hỏi, giọng rung lên.
"Vì sao lại là ta?"
Diệp Thiên ngồi xuống, đối diện Lâm Phong lần nữa.
"Bởi vì chỉ có ngươi mới có thể làm được.
Chỉ có đấu khí của ngươi, kết hợp với linh hồn của thần thú, mới có thể phá vỡ lớp vỏ bọc của thế giới này.
Và khi lớp vỏ bọc vỡ ra, sự thật sẽ lộ diện."
"Sự thật gì?"
Diệp Thiên không trả lời.
Thay vào đó, hắn đưa ra một chén trà.
"Uống đi," Diệp Thiên nói.
"Sau khi uống, ngươi sẽ nhớ lại tất cả.
Và khi đó, ngươi sẽ hiểu."
Lâm Phong nhìn chén trà.
Nó tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, vừa thu hút vừa đáng sợ.
Hắn biết rằng nếu uống nó, hắn sẽ mất đi tự do ý chí.
Hắn sẽ trở thành một con rối trong tay Diệp Thiên.
Nhưng hắn cũng biết rằng nếu không uống, hắn sẽ không bao giờ biết được sự thật.
Và sự thật, đôi khi, là thứ duy nhất có thể cứu rỗi một người.
Lâm Phong cầm lấy chén trà.
Tay hắn run rẩy.
"Ngươi nghĩ ngươi đang kiểm soát tình thế?" Lâm Phong hỏi, giọng đầy thách thức.
Diệp Thiên mỉm cười.
"Ta luôn kiểm soát tình thế.
Ngay cả khi ngươi nghĩ mình đang chạy trốn."
Lâm Phong đưa chén trà lên môi.
Hắn ngửi thấy mùi hương của ký ức.
Mùi hương của những ngày tháng đã mất.
Mùi hương của sự thật đau đớn.
Vị trà đắng chát, lan tỏa trong miệng, rồi đi thẳng vào tâm trí.
Và thế giới nổ tung.
Lâm Phong bước ra khỏi hang động.
Bầu trời xám xịt, mây đen cuồn cuộn.
Sấm sét gầm rú, như thể muốn xé toạc bầu trời.
Hắn đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, nhìn xuống thung lũng bên dưới.
Ở đó, một thành phố đang cháy.
Những tòa nhà sụp đổ, những người dân chạy trốn, khóc than.
Và ở giữa trung tâm thành phố, một bóng đen đang ngự trị.
Diệp Thiên.
Lâm Phong nắm chặt双拳.
Đấu khí trong cơ thể hắn bùng nổ, tạo thành một luồng gió mạnh, quét đi những đám mây mù.
"Ngươi đã làm gì?" Lâm Phong hét lên, giọng vang vọng trong thung lũng.
Diệp Thiên ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Phong.
Đôi mắt hắn sáng lên, đầy vẻ kiêu hãnh.
"Ta đã bắt đầu," Diệp Thiên đáp.
"Và ngươi, con trai ta, sẽ là người kết thúc nó."
Lâm Phong lao xuống, nhanh như một tia chớp.
Hắn nhắm thẳng vào Diệp Thiên.
"Ta sẽ không để ngươi hủy diệt thế giới này!"
Diệp Thiên mỉm cười.
"Ngươi không có lựa chọn nào khác."
Và rồi, hai bóng người va chạm.
Một vụ nổ đấu khí khổng lồ xé toạc không gian.
Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong nghe thấy một giọng nói.
*"Chào mừng, con trai của ta,"* giọng nói đó thì thầm.
*"Bây giờ, trò chơi mới thực sự bắt đầu."*
Lâm Phong mở mắt ra.
Hắn đang nằm trên tấm thảm lụa đen tuyền.
Diệp Thiên đang ngồi bên kia bàn.
Và chén trà vẫn còn nóng hổi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận