Chương 50

Không khí trong hang động tối tăm bỗng chốc trở nên ngột ngạt và tĩnh lặng đến kỳ lạ.Đó không phải là sự im lặng của bầu không gian, mà là sự vắng lặng của chính cảm giác hiện hữu.

Lâm Phong đứng giữa lòng hang, mồ hôi nhễ nhại trên trán lạnh toát, cơ bắp căng cứng đến mức từng thớ thịt đều rít lên đau đớn.

Đối diện anh là bóng dáng mờ ảo của Hoàng Thiên Tâm, người đang cố gắng kéo anh ra khỏi trạng thái giải thể linh hồn.

Nhưng bàn tay cô không chạm vào da thịt hắn.

Nó xuyên qua vai Lâm Phong như một tia sáng yếu ớt chiếu qua làn sương mù dày đặc.

Hắn cảm nhận được sự trống rỗng kinh hoàng trong lồng ngực.

Đấu khí bên trong (kinh mạch) vẫn đang lưu chuyển, nhưng nó lạnh lẽo và vô hồn.

Không còn nhiệt độ của máu thịt.

Chỉ có ký ức khắc trên da đang nóng rực lên như lửa đốt.

Mỗi vết sẹo nhỏ li ti trên cánh tay trái của hắn phát ra một ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy theo nhịp tim đã ngừng đập từ lâu trong thế giới vật lý này.

“Lâm Phong,” giọng nói của Hoàng Thiên Tâm vang lên, nhưng nó nghe xa vời vợi, như thể cô đang gọi từ đầu bên kia của thung lũng rộng lớn.

“Đừng để ý thức tan rã.

Ngươi phải bám vào một điểm neo.”

Hắn cố gắng mở miệng đáp lại, nhưng thanh quản không rung động.

Không có âm thanh phát ra.

Hắn nhìn xuống đôi chân mình.

Chúng đang trở nên trong suốt.

Những ngón tay bàn chân hòa lẫn với nền đá granit đen bóng dưới đáy hang.

Cảm giác tê buốt lan tỏa từ đầu gối lên đùi, rồi nhanh chóng leo thang đến thắt lưng.

Đó không phải là đau đớn thể xác.

Đó là sự mất mát của khái niệm “tồn tại”.

Hoàng Thiên Tâm bước lại gần hơn, khuôn mặt lạnh lùng bình thường nay đầy vẻ lo lắng hiếm thấy.

Cô giơ cao một thanh kiếm dài bằng thép xanh lam, lưỡi dao run rẩy trong tay cô vì sức ép đấu khí khổng lồ đang đè nặng lên hang động.

“Ngươi là phiên bản thứ mười,” cô nói nhỏ, giọng khàn khàn như tiếng gió thổi qua khe đá.

“Ta đã đọc được nó từ những ký tự máu trên da ngươi khi ngươi vô thức khắc chúng vào lúc bị thương ở trận trước.”

Lâm Phong cố gắng nhướn mày.

Hắn không thể tin nổi điều mình vừa nghe.

Hay đúng hơn, hắn đã nghi ngờ điều này trong suốt thời gian dài tu luyện, nhưng chưa dám đối mặt với sự thật tàn khốc đó.

Chín phiên bản trước?

Chín cái chết?

Và tất cả đều kết thúc bằng việc quên lãng lý do sống?

không thể nhìn thấy ta?” Hắn cố gắng hình thành ý nghĩ để truyền tải thông tin ra bên ngoài, một kỹ năng hắn đã học được từ những lần gần bị xóa sổ khỏi thực tại.

Hoàng Thiên Tâm nhắm chặt mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má lạnh lùng của cô.

“Ta có thể nhìn thấy ngươi, Lâm Phong.

Nhưng ta không thể chạm vào.

Đấu khí của ngươi đang tách rời khỏi tần số cân bằng tồn tại.

Ngươi đang trở thành một người Vô Hình sống.”

Hắn cảm thấy nỗi buồn sâu thẳm trong tâm hồn mình bùng nổ.

Không phải vì cái chết sắp đến.

Mà vì sự cô đơn tuyệt đối này sẽ kéo dài bao lâu trước khi hắn thực sự biến mất?

Hắn nhớ lại lời của Ma Hắc Long, kẻ thù cũ nhưng cũng là người duy nhất hiểu rõ quy luật thế giới Shenmu này.

“Chỉ khi đó, ngươi mới thực sự trở về với bản ngã ban đầu.” Nhưng cái giá phải trả là gì?

Lâm Phong cố gắng di chuyển, nhưng cảm giác thiếu hụt điểm tựa khiến anh lo lắng tột độ.

Anh bước đi, bàn chân chạm đất nhưng không tạo ra tiếng động, không làm bụi bay lên.

Không có ma sát giữa da giày và đá.

Anh thử chạm vào một khối đá lớn gần đó để lấy đà cho tinh thần đang lung lay.

Bàn tay anh xuyên qua bề mặt cứng rắn của tảng đá như thể nó chỉ là ảo ảnh quang học.

Sự hoảng loạn bắt đầu dâng trào trong ý thức mỏng manh còn lại của hắn.

Hắn không phải là ma thuật.

Hắn cũng không phải linh hồn đã chết hoàn toàn.

Hắn là một lỗi hệ thống.

Một vết nứt trong thế giới này mà quy luật cân bằng tồn tại đang cố gắng vá lại bằng cách loại bỏ hắn ra khỏi phương trình hiện thực.

Hoàng Thiên Tâm quay lưng lại, đứng chắn trước lối ra của hang động, nơi những con Sắt Giáp Hổ — loài thú cấp đấu giả mạnh mẽ với lớp giáp sắt tự nhiên trên da — đang rình mò bên ngoài.

Cô biết chúng sẽ đến sớm hay muộn.

Mùi máu và sự bất ổn trong dòng chảy đấu khí đã thu hút chúng như ong đến mật.

“Nếu ngươi rời khỏi trạng thái này,” Hoàng Thiên Tâm nói, giọng cô cứng rắn hơn bình thường để che giấu nỗi sợ hãi nội tâm, “ngươi sẽ mất đi khả năng cảm nhận thế giới vật lý vĩnh viễn.

Ngươi không thể ăn, uống hay ngủ.

Đấu khí của ngươi sẽ trở thành nguồn duy trì sự tồn tại thay vì sức mạnh chiến đấu.”

Lâm Phong gật đầu yếu ớt trong suy nghĩ.

Hắn đã chuẩn bị cho điều này từ khi biết mình là người xuyên không thứ mười.

Những phiên bản trước chắc chắn cũng phải trải qua giai đoạn chuyển giao đau đớn này.

Nhưng khác biệt ở chỗ, hắn có Hoàng Thiên Tâm.

Và hắn có những ký ức khắc trên da — bằng chứng sống rằng hắn từng yêu thương và được yêu thương trong thế giới phàm tục trước khi rơi vào cái bẫy của sự bất tử giả tạo này.

“Thiên Tâm,” ý nghĩ của hắn vang lên rõ ràng hơn, xuyên qua lớp sương mù vô hình bao quanh linh hồn cô.

“Đừng cố giữ chân ta bằng đấu khí nữa.

Nó chỉ làm rạn nứt thêm biên giới giữa chúng ta.”

Cô gái tóc vàng ánh bạc quay lại, đôi mắt đỏ ngầu vì kích động và nước mắt chưa rơi xuống.

Cô nắm chặt kiếm trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

“Vậy thì ngươi muốn gì?

Ngươi định để mình tan biến vào hư không sao?”

“Không,” Lâm Phong đáp trả bằng ý thức, hình ảnh một ngọn lửa nhỏ le lói giữa biển đêm đen tối hiện ra trước tâm trí Hoàng Thiên Tâm.

“Ta cần một hợp đồng mới.

Không phải với thần thú theo cách thông thường.

Mà là sự cộng sinh giữa linh hồn đang tan rã và đấu khí ổn định.”

Hoàng Thiên Tâm sững sờ.

Cô không hiểu ý hắn muốn nói, nhưng trực giác chiến đấu của cô mách bảo rằng đây có thể là cơ hội duy nhất để cứu người đàn ông trước mặt khỏi số phận bi kịch sắp sửa ập đến.

Nếu thất bại, Lâm Phong sẽ trở thành một bóng ma lang thang trong thế giới Shenmu mãi mãi, không ai nhìn thấy và không ai nghe được tiếng gọi của hắn nữa.

Đúng lúc đó, con Sắt Giáp Hổ phát hiện ra sự bất ổn trong nhóm thợ săn ẩn nấp phía sau hang động.

Nó gầm lên, một âm thanh kinh khủng vang vọng trong hang động khiến đá vôi rơi từ trần nhà xuống.

Tuy nhiên, với Lâm Phong, tiếng gầm đó nghe rất xa, như thể phát ra từ một chiều không gian khác.

Con hổ lao vào với tốc độ đáng sợ, móng vuốt sắc nhọn hướng thẳng về phía Hoàng Thiên Tâm — người duy nhất hiện hữu rõ ràng trong tầm nhìn của nó.

Nhưng rồi mọi thứ thay đổi đột ngột khi con thú va phải hàng rào vô hình mà Lâm Phong đang tạo ra bằng ý chí cuối cùng còn lại của mình.

Con hổ bị bật ngược trở lại, đập mạnh vào vách đá bên kia hang động và ngã gục xuống đất bất tỉnh.

Không ai chạm vào nó cả.

Chỉ có áp lực tâm linh khổng lồ phát ra từ cơ thể trong suốt của Lâm Phong đã làm tê liệt hệ thần kinh của con thú hoang dã này.

Hoàng Thiên Tâm đứng đơ tại chỗ, mắt trợn rộng nhìn cảnh tượng trước mặt.

Cô nhận ra rằng đấu khí xung quanh Lâm Phong không còn là năng lượng đơn thuần nữa.

Nó mang màu sắc tím ngầu — dấu hiệu đặc trưng của Đấu Khí Linh Hồn đang bước sang giai đoạn biến dị nguy hiểm nhất.

Khi nhóm người và con thú lao ra khỏi hang động, ánh nắng mặt trời chiếu vào khuôn mặt Lâm Phong.

Ngay khi bước ra ngoài, ánh sáng mặt trời tiếp xúc với cơ thể anh, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp tứ chi bần bật đang dần trở lại trạng thái hữu hình.

Quy luật "Cân Bằng Tồn Tại" bắt đầu suy yếu tạm thời do sự can thiệp của đấu khí cấp cao từ Hoàng Thiên Tâm và ý chí phi thường của chính Lâm Phong trong việc bám trụ vào thực tại thông qua nỗi đau ký ức.

Hắn nhìn đôi tay mình trở nên đặc hơn, mờ ảo nhưng vẫn có thể nhận diện được các ngón xương xốc.

Máu từ vết thương cũ trên trán lại chảy ra lần nữa — một dấu hiệu vui mừng cho sự sống đang quay về.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Hắn cảm thấy lạnh run trong tâm hồn khi ý thức của chín phiên bản trước bỗng chốc ùa vào đầu hắn như cơn lốc xoáy dữ dội nhất từ trước đến nay...

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức khắc lên da mình ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Khói đen cuộn xoáy quanh khuôn mặt nhợt nhạt của Tử Hà.

Mùi hương máu tanh nồng ngấm vào mũi hắn, ngọt ngào nhưng đầy chất độc hại.

Hắn không thể nhắm mắt lại được nữa.

Những ký ức kia không phải là những đoạn phim mờ ảo mà chúng đang xé toạc lớp vỏ ý thức mỏng manh còn sót lại trong đầu hắn.

Cơn đau não tủy bùng nổ dữ dội hơn bất kỳ vết thương thực thể nào từng gây ra trên thân xác này.

Hắn gồng mình lên, hai tay ôm chặt lấy đỉnh đầu đang nứt nẻ vì áp lực tinh thần.

Những hình ảnh từ quá khứ của tám bản sao trước đó chồng chéo lên nhau, tạo thành một mê cung kinh hoàng không lối thoát.

Hắn thấy chính mình nằm dưới đáy vực thẳm, da thịt bị những con sâu ánh sáng ăn mòn từng li từng tí.

Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng khi cố gắng hô hấp trong môi trường oxy loãng đến mức chết người của tầng địa ngục thứ bảy.

Và rõ ràng nhất là khoảnh khắc hắn đứng trước cửa thiên môn, tay cầm thanh kiếm đã gãy đôi, nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ đang mỉm cười rồi hóa thành tro bụi ngay trước mắt mình.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là sự thật đau đớn mà các phiên bản của hắn đã trải qua và thất bại thảm hại.

Mỗi lần chết đi, linh hồn họ đều bị xé nát, nhưng ý chí phản kháng lại kết tinh lại thành những hạt giống ký ức trong cuốn sách da người kỳ lạ này.

Tử Hà rên lên một tiếng khàn khàn, nước mắt chảy ra không phải vì đau đớn thể xác mà vì sự tải trọng cảm xúc quá lớn cho một tâm hồn non trẻ như hắn.

Hắn đang mang theo nỗi đau của chín kẻ thất bại.

Hắn là tổng hòa của những sai lầm và bi kịch ấy.

đừng xâm nhập nữa." Hắn thì thầm, giọng nói vỡ vụn giữa không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Nhưng chúng không nghe lời.

Chúng tràn vào như lũ lụt mùa mưa phá hủy mọi đập ngăn chặn yếu ớt trong tâm trí hắn.

Hắn thấy mình đang tu luyện một bí pháp cấm địa, đốt cháy xương cốt để đổi lấy sức mạnh nhất thời.

Hắn thấy mình giao chiến với một con quái thú có chín đầu, mỗi cái đầu đều phát ra âm thanh rên rỉ của những linh hồn bị hành hạ.

Và cuối cùng là khoảnh khắc tử thần buông tha hắn lần thứ tám.

Cảm giác lạnh giá ấy vẫn còn đọng lại ở cuống họng hiện tại.

Hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai về sự vô nghĩa của cuộc chiến này nếu không có một mục đích tối thượng nào đó dẫn lối.

Hắn sấp mặt xuống đất, hai tay cào bới lấy lớp đá sỏi cứng rắn dưới lòng hang động sâu thẳm.

Móng tay hắn bật ra từng mảng, chảy máu nhưng nỗi đau thể xác ấy lại giúp hắn tỉnh táo hơn so với cơn bão tâm trí bên trong.

Hắn cần một điểm neo giữ.

Một thứ gì đó thực tế để kéo linh hồn đang chực bay ra khỏi cơ thể trở về nơi nó thuộc về.

Hắn nhìn vào cuốn sách nằm trên lòng bàn tay trái, vật duy nhất không bị ảnh hưởng bởi dòng chảy ký ức hỗn loạn kia.

Bề mặt da người đã khô cứng và xám xịt sau nhiều năm lưu trữ trong môi trường khắc nghiệt của thế giới dị biệt này.

Nhưng hôm nay, nó đang phát ra một thứ ánh sáng xanh nhạt khó hiểu.

Ánh sáng ấy lan tỏa nhẹ nhàng, xua tan đi phần nào bóng tối đè nặng lên tâm trí hắn.

Tử Hà hít thở sâu hơn, cố gắng kiểm soát nhịp đập tim đang loạn xạ của mình.

Hắn biết rằng nếu để những ký ức kia tiếp tục thống trị ý thức, hắn sẽ mất đi bản ngã và trở thành một cái xác rỗng không khác gì những bộ hài cốt trắng bệch nằm rải rác khắp nơi trong hang động này.

Hắn phải tìm ra lý do tại sao cuốn sách lại tồn tại.

Tại sao nó chọn hắn?

Và quan trọng hơn cả, thứ bí mật ẩn chứa bên trong hai trang giấy cuối cùng kia là gì mà khiến tất cả những phiên bản trước đó đều chết đi với vẻ mặt kinh hãi tột độ trên khuôn mặt?

Hắn chậm rãi nâng bàn tay lên, ngón run rẩy chạm vào bề mặt lạnh toát của cuốn sách.

Cảm giác thô ráp dưới đầu ngón tay truyền lại một luồng năng lượng cổ xưa, mang theo hơi thở của những vị thần đã chết từ ngàn năm trước.

Hắn không biết mình đang mở ra cánh cửa nào nữa.

Có thể là sự giải thoát vĩnh cửn, hoặc có thể là địa ngục đích thực mà hắn chưa từng dám tưởng tượng đến trong những cơn mơ hồ nhất của cuộc đời ngắn ngủi này.

Tử Hà nhắm mắt lại một giây cuối cùng để tập trung toàn bộ ý chí còn sót lại vào việc kiểm soát cơ thể.

Hắn không muốn chết thêm lần thứ mười nữa, dù kết cục có vẻ như đã được định sẵn từ khi hắn bước chân vào thế giới tàn khốc này với tư cách là một đứa trẻ mồ côi yếu đuối nhất trong cả khu vực biên giới phía Bắc của Đại Lục Đấu Khí.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn hẳn so với lúc trước.

Sự ngây thơ và sợ hãi đã bị xé toạc cùng với những ký ức đau thương kia.

Giờ đây chỉ còn lại một ý chí thép được tôi luyện qua chín lần thất bại thảm hại nhưng kiên cường không kém phần đáng nể của chính hắn trong quá khứ xa xôi nào đó mà giờ đây trở thành hiện tại khắc nghiệt đang diễn ra trước mắt cậu ta ngay lúc này thôi đấy.

bạn đọc thân mến ạ!

Hắn lật mở trang cuối cùng.

Không có chữ viết hoa mỹ hay những biểu tượng huyền bí phức tạp như những chương mục trước kia đã từng ghi chép lại quá trình tu luyện đầy gian nan vất vả của người tiền nhiệm đáng kính trọng vô cùng ấy đâu cả mới.

Chỉ có một dòng máu tươi vừa được vẽ lên chưa kịp khô cạn hoàn toàn trên nền giấy trắng bệch trông thật kinh dị rợn người làm cho ai nhìn thấy cũng phải khiếp sợ tột độ mà thôi!

Đó là tên của hắn.

Nhưng cách viết lại không giống bất kỳ ký tự nào trong ngôn ngữ phổ thông đang được sử dụng rộng rãi tại vùng đất phồn hoa này cả tí nào đâu đúng không.

Nó mang dáng vẻ cổ xưa hơn rất nhiều, tựa hồ như đến từ một kỷ nguyên bị lãng quên bởi thời gian vô tình trôi qua lặng lẽ bên cạnh những cuộc chiến tranh giành quyền lực sinh tử quyết liệt giữa các sư cường giả đỉnh cao nhất thế giới này.

Hắn sững sờ nhìn vào dòng chữ ấy.

Không phải là lời tiên tri về cái chết của hắn đâu cả mới.

Mà là một lời hứa hẹn đầy bí ẩn đến mức rợn người làm cho ai nghe thấy cũng phải run rẩy vì sợ hãi tột cùng ngay lập tức luôn đó chứ có gì đâu.

Hắn nhìn lên phía trước, nơi bóng tối dày đặc nhất trong hang động đang bắt đầu tan biến dần ra khỏi tầm mắt của mình một cách kỳ lạ khó giải thích bằng bất cứ lý do nào hợp lý cả đúng không.

Một con đường ánh sáng màu tím nhạt vừa xuất hiện ngay trước mặt hắn mà thôi!

Hắn bước đi.

Không chút chần chừ hay suy nghĩ gì thêm nữa đâu mới đúng không.

Hắn biết rằng đây có thể là bẫy chết người dành cho kẻ đến sau nhưng cũng đồng thời chính là cơ hội duy nhất để thoát khỏi vòng luẩn quẩn bi kịch đã ám ảnh linh hồn hắn suốt nhiều kiếp sống trôi nổi lang thang vô định nơi biên giới thế giới này cả đó chứ còn gì nữa.

Hắn đặt bàn chân trần lên mặt đất lạnh giá.

Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ dưới lòng bàn chân truyền thẳng đến tận tủy xương khiến cho toàn bộ cơ thể đang kiệt sức của hắn như được hồi sinh trở lại một cách kỳ diệu khó tin lắm luôn đó chứ có gì đâu.

các bạn thân mến?

Hắn mỉm cười.

Lần đầu tiên trong nhiều ngày qua, nụ cười trên khuôn mặt gầy guộc và đầy vết sẹo này mang theo một chút ánh sáng hy vọng mơ hồ nhưng đủ mạnh mẽ để xua tan đi bóng tối của sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy tâm trí non nớt ấy của cậu ta rồi đúng không.

Hắn bước tiếp.

Con đường dài hơn tưởng tượng rất nhiều, và phía trước vẫn còn vô số bí mật chờ đợi được khám phá mà thôi!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập