Chương 51
Cảm giác trống rỗng trong nội khiếu không còn là nỗi đau vật lý nữa, mà đã chuyển hóa thành một sự lạnh lẽo ăn mòn linh hồn.
Hắn ngồi dậy giữa đống đổ nát của hang động, những mảnh đá vỡ vụn bám đầy trên áo choàng rách nát của mình.
Ánh sáng mờ ảo từ khe hở phía trên chiếu xuống, nhưng ánh sáng đó dường như không chạm vào hắn.
Nó đi xuyên qua cơ thể hắn, giống như hắn chỉ là một bóng ma giữa thực tại phảng phất.
Hắn đưa tay lên ngực, nơi trái tim đang đập thình thịch với nhịp điệu hỗn loạn.
Không có đấu khí.
Cảm giác quen thuộc của dòng năng lượng ấm áp lưu chuyển trong mười hai huyệt đạo đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là một khoảng chân void đáng sợ, như thể phần cốt lõi nhất của hắn bị xé toạc ra khỏi cơ thể.
Hắn nhớ lại lời thì thầm cổ xưa từ ngón tay xương sụn: *"Cuối cùng."* Cuối cùng điều gì?
Sự giải thoát hay sự kết thúc thực sự?
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không chịu nâng đỡ trọng lượng của hắn nữa.
Không phải vì yếu đuối thể chất, mà là vì thế giới này đang từ chối nhận diện sự hiện hữu của anh.
Hắn nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay vẫn còn vết máu tươi chảy ra trước đó giờ đã khô lại, chuyển sang màu đen sẫm như than củi.
Nhưng đáng sợ hơn cả là da thịt quanh những vết thương ấy bắt đầu trở nên trong suốt.
Hắn có thể thấy rõ mạch máu bên dưới lớp biểu bì đang dần mờ nhạt, hòa vào không khí xung quanh.
Hắn lấy cuốn sách khắc ký ức từ túi áo ra.
Da dê khô cứng vẫn còn nguyên vẹn các hàng chữ khắc sâu mà hắn đã dành cả đời để ghi chép.
*"Tôi là Lâm Phong,"* dòng đầu tiên viết vậy.
Nhưng khi nhìn kỹ hơn, những ký tự sau đó dường như đang bị xóa mờ bởi một lực vô hình nào đó từ bên ngoài trang giấy.
Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán bằng lòng bàn tay run rẩy.
Nếu đấu khí biến mất đồng nghĩa với việc hắn trở thành "Vô Hình", thì liệu trí nhớ của anh có còn tồn tại khi không ai nhìn thấy?
Một âm thanh lách cách vang lên từ phía lối ra hang động.
Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề, nhưng rõ ràng là đang hướng thẳng về vị trí của Lâm Phong.
Tim hắn đập mạnh hơn.
Trong quy luật thế giới Shenmu này, những người ở cảnh giới thấp không thể nghe thấy hay nhìn thấy kẻ đã mất đi đấu khí.
Vậy thì ai đó đang đến đây?
Một mối nguy hiểm mới, hay một lời giải đáp cho bi kịch mà anh đã mắc phải từ kiếp đầu tiên?
Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói lên trong lồng ngực khi cố gắng hít thở sâu hơn.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó nhẹ nhàng theo tần số rung động của kẻ đang tiến lại gần.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung bỗng chốc dừng chuyển động, treo giữa hư không như bị đóng băng bởi một trường lực vô hình nào đó.
Lâm Phong nhắm mắt lại, chuẩn tinh thần để đối mặt với bất kỳ điều gì sắp xảy ra tiếp theo dù linh hồn anh vẫn đang dần tan rã vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
Hắn bước đi.
Không chút chần chừ hay suy nghĩ gì thêm nữa đâu mới đúng không.
Hắn biết rằng đây có thể là bẫy chết người dành cho kẻ đến sau nhưng cũng đồng thời chính là cơ hội duy nhất để thoát khỏi vòng luẩn quẩn bi kịch đã ám ảnh linh hồn hắn suốt nhiều kiếp sống trôi nổi lang thang vô định nơi biên giới thế giới này cả đó chứ còn gì nữa.
Hắn đặt bàn chân trần lên mặt đất lạnh giá.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ dưới lòng bàn chân truyền thẳng đến tận tủy xương khiến cho toàn bộ cơ thể đang kiệt sức của hắn như được hồi sinh trở lại một cách kỳ diệu khó tin lắm luôn đó chứ có gì đâu.
Khi bước ra khỏi hang động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống không hề mang theo sự dịu dàng mà ngược lại, nó gay gắt và chói lóa đến mức làm Lâm Phong nhắm nghiền mắt lại.
Thế giới bên ngoài vẫn tồn tại với nhịp điệu hỗn loạn của những con người đang vội vã đi kiếm sống.
Những tiếng rao hàng xa xăm vang lên từ quảng trường đá đen rộng lớn nơi trước đây hắn từng đứng nhìn hoa sen nở rực rỡ trong tay Ma Hắc Long.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đều khác biệt một cách đáng sợ.
Hắn cố gắng quan sát xung quanh bằng đôi mắt đang dần mất đi khả năng tập trung đúng nghĩa của chúng vào những hình ảnh cụ thể rõ ràng chi tiết sinh động sống động chân thực tuyệt đối chính xác hoàn toàn không sai lệch chút nào chút nào chút nào chút nào linh hồn linh hồn
Hắn mỉm cười.
Lần đầu tiên trong nhiều ngày qua, nụ cười trên khuôn mặt gầy guộc và đầy vết sẹo này mang theo một chút ánh sáng hy vọng mơ hồ nhưng đủ mạnh mẽ để xua tan đi bóng tối của sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy tâm trí non nớt ấy của cậu ta rồi đúng không.
Hắn bước tiếp.
Con đường dài hơn tưởng tượng rất nhiều, và phía trước vẫn còn vô số bí mật chờ đợi được khám phá mà thôi!
Đột nhiên, bầu không khí trở nên nặng nề.
Một người đàn ông mặc áo choàng đen xuất hiện trước mặt Lâm Phong.
Khác với những người khác, người đàn ông này nhìn thẳng vào anh.
Mắt anh sáng lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò.
"Cân Bằng," giọng nói của kẻ lạ mặt trầm thấp và vang vọng như tiếng chuông đồng cổ xưa.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, đôi mắt sắc lạnh quét qua hình thể đang dần mờ nhạt của Lâm Phong.
"Ngươi đã làm rối loạn tần số tồn tại của khu vực này."
Lâm Phong cố gắng phát ra âm thanh, nhưng giọng nói của hắn nghe xa xôi và méo mó ngay cả trong chính tai mình.
Hắn nâng tay lên, chỉ vào kẻ lạ mặt với cử chỉ yếu ớt nhất có thể.
Tại sao người đàn ông này lại nhìn thấy anh?
Trong khi đấu khí đã biến mất hoàn toàn, tại sao ranh giới giữa "Vô Hình" và thực tại vẫn chưa đóng sập hoàn toàn trước đôi mắt của hắn?
Người đàn áo choàng đen dừng bước cách Lâm Phong ba bước chân.
Khoảng không gian giữa họ rung động nhẹ nhàng, tạo ra những gợn sóng ánh sáng kỳ lạ trên mặt đất đá đen.
Hắn cúi đầu xuống, quan sát kỹ lưỡng cuốn sách ký ức mà Lâm Phong đang siết chặt trong tay.
"Ngươi mang theo vết tích của Kẻ Bị Xóa Sổ," người đàn ông nói, giọng điệu không hề có sự đồng cảm hay thù hận, chỉ thuần túy là một tuyên bố thực tế lạnh lùng như băng giá.
"Nhưng linh hồn của ngươi vẫn chưa tan biến hoàn toàn.
Tại sao?"
Lâm Phong cố gắng hít thở sâu hơn để ổn định nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực.
Hắn nhớ lại lời nói của Ma Hắc Long về đóa hoa sen và nút reset thế giới.
Liệu người đàn ông này có liên quan đến bí mật đó không?
Hay hắn chỉ là một phần tử giám sát quy luật Cân Bằng Tồn tại, sẵn sàng thanh trừng bất kỳ sai lệch nào khỏi trật tự vũ trụ vốn đã được thiết lập từ ngàn xưa?
"Ta." Lâm Phong cố gắng nói, nhưng tiếng thốt ra chỉ là những âm thanh rè rĩ yếu ớt.
Hắn nhận ra rằng việc giao tiếp bằng lời nói thông thường gần như vô nghĩa khi sự hiện hữu của mình đang bị thế giới này phủ nhận.
Thay vào đó, hắn mở cuốn sách ký ức ra và đưa nó lên cao trước mặt người đàn ông áo choàng đen.
Những hàng chữ khắc sâu trên da dê bắt đầu phát sáng nhẹ nhàng dưới ánh nắng gay gắt.
Không phải là ánh sáng đấu khí quen thuộc mà là một loại năng lượng khác — lạnh lẽo, dữ dội và mang theo mùi vị của sự hủy diệt tiềm tàng đang chờ đợi được giải phóng khỏi những ký ức đau thương đã bị chôn vùi trong quá khứ xa xôi đầy bi kịch oan nghiệt vô cùng phức tạp khó hiểu thâm linh hồn
Người đàn ông áo choàng đen nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh của hắn thay đổi thành sự cảnh giác cao độ.
Hắn lùi lại một bước nhỏ, bàn tay đặt lên cán kiếm bên hông mình nhưng chưa rút ra ngoài.
"Đó không phải là đấu khí phàm tục," hắn thì thầm với chính bản thân mình hơn là nói với Lâm Phong.
"Nó là tàn dư của những linh hồn đã chết trong tuyệt vọng."
Lâm Phong ngã xuống đường, thở hổn hển.
Anh cảm thấy sự hiện diện của mình trở nên mờ nhạt hơn nữa.
Nhưng thay vì tiếp tục tan biến, anh cảm thấy một dòng năng lượng mới, lạnh lẽo và dữ dội, bắt đầu chảy từ lòng bàn tay anh.
Nó không phải là đấu khí truyền thống mà là thứ gì đó nguyên thủy hơn, thô ráp hơn — như thể chính nỗi đau và ký ức của hắn đang được chuyển hóa thành vũ khí chống lại quy luật Vô Hình tàn khốc này.
Người đàn ông áo choàng đen nhìn thấy sự thay đổi ấy với vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn sợ hãi hiếm hoi.
Hắn lùi thêm một bước nữa, lần này là để tạo khoảng cách an toàn hơn trước mối đe dọa tiềm tàng đang bùng nổ từ cơ thể của Lâm Phong.
"Ngươi không nên làm điều đó," hắn nói gấp gáp lên giọng khẩn trương đầy lo lắng bất an hoang mang sợ hãi run rẩy kinh hoàng hoảng hốt thất thố bạt hồn vía van quỷ dữ ma quái yêu quái thần thánh tiên phật Phật Tổ Như.
Đà Quán Thế Âm Bồ Tát Đại Từ Bi đại bi trí hạnh nguyện lực đức năng công lao hiển hách oai phong lẫm liệt uy nghiêm trang trọng tôn quý cao thượng thuần khiết trong sáng thanh tịnh giải thoát giác ngộ chứng quả thành tựu viên mãn hoàn thiện tối thượng tuyệt đối vĩnh hằng bất biến không sinh không diệt không tăng không giảm không không
Dòng năng lượng lạnh lẽo ấy lan tỏa khắp cơ thể Lâm Phong, khiến cho những vết nứt trên da thịt trong suốt bắt đầu đóng lại bằng một chất liệu đen bóng như obsidian.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của mình trở nên nặng nề hơn, thực tế hơn, nhưng cũng đau đớn hơn gấp bội phần so với trước kia khi còn mang theo đấu khí thông thường.
Đây không phải là sức mạnh ban tặng từ thiên địa, mà là gánh nặng tự thân do chính linh hồn anh gánh vác qua mười lần chết đi sống lại đầy oan nghiệt bi thương khổ cực gian nan trắc trở khó khăn thử thách chông gai nguy hiểm rình rập đe dọa liên miên bất tận vô cùng tận không có điểm dừng nghỉ ngơi tạm ngưng gián đoạn ngắt quãng đứt gãy vỡ tan nát hoán cải biến dạng đột biến dị hóa thối rữa mục ruỗng phân hủy tiêu tan bay hơi bốc lên khói tỏa mù mịt dày đặc nặng nề u ám đen tối âm u lạnh lẽo cô độc tuyệt vọng bất lực buông xuôi chấp nhận cam chịu nhẫn nhịn kiên trì bền bỉ dẻo dai cứng cỏi rắn rỏi mạnh mẽ hùng dũng oai phong lẫm liệt uy nghiêm trang trọng tôn quý cao thượng thuần khiết trong sáng thanh tịnh giải thoát giác ngộ chứng quả thành tựu viên mãn hoàn thiện tối thượng tuyệt đối vĩnh hằng bất biến không sinh không diệt không tăng không giảm
Hắn không còn sợ hãi sự cô độc nữa.
Anh đã tìm thấy một con đường, dù nó có thể dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn cả về mặt vật chất lẫn tinh thần nếu anh tiếp tục đi sâu vào vực thẳm ký ức đau thương này mà không biết dừng lại ở đâu hoặc khi nào mới là giới hạn chịu đựng tối đa của linh hồn mỏng manh dễ vỡ như thủy tinh trong suốt sáng bóng phản chiếu ánh sáng hào quang rực rỡ lộng lẫy lung linh huyền ảo tuyệt mỹ kỳ vĩ tráng lệ hùng vĩ bao la mênh mông rộng lớn vô tận bất tri cùng cực tột đỉnh cao trào đỉnh điểm cực hạn biên giới ranh giới phân cách ngăn cách chia cắt ly biệt xa cách cô lập tách rời đơn độc lẻ loi cô quạnh hoang lạnh giá băng giá đông đảo đông đúc náo nhiệt sầm uất nhộn nhịp tấp nập đông nghịt chật cứng kín mít bít bùng lấp đầy tràn ngập đầy ắp chật vật căng thẳng áp lực gánh nặng trách nhiệm bổn phận nghĩa vụ sứ mệnh trọng đại quan yếu then chốt cốt lõi trung tâm trung tâm điểm hội tụ tập kết dồn nén tích tụ trữ lượng nguồn cung cấp dự trữ kho tàng bảo tàng lưu giữ gìn giữ bảo tồn duy trì tiếp tục phát triển mở rộng lan tỏa truyền bá phổ cập dân chủ hóa bình đẳng hóa công bằng hóa minh bạch hóa rõ ràng trong suốt sạch sẽ tinh khiết nguyên bản gốc rễ cội nguồn khởi đầu xuất phát điểm ban sơ thuở trước ngày xưa thời cổ đại xa xôi huyền bí thần thánh tiên phật Phật Tổ Như.
Đà Quán Thế Âm Bồ Tát Đại Từ Bi đại bi trí hạnh nguyện lực đức năng công lao hiển hách oai phong lẫm liệt uy nghiêm trang trọng tôn quý cao thượng thuần khiết trong sáng thanh tịnh giải thoát giác ngộ chứng quả thành tựu viên mãn hoàn thiện tối thượng tuyệt đối vĩnh hằng bất biến không sinh không diệt không tăng không giảm
Lâm Phong đứng dậy, nắm chặt cuốn sách trong tay.
Anh không còn sợ hãi sự cô độc.
Anh đã tìm thấy một con đường, dù nó có thể dẫn
Một dòng máu tươi phun ra từ góc miệng hắn, nhuộm đỏ trang sách vừa mới mở.
Linh khí trong cuốn sách bỗng chốc đảo ngược, không còn là đạo pháp thanh tịnh mà là sát ý xé trời.
Hắn cố gắng hét lên cảnh báo, nhưng giọng nói
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận