Chương 49
Hắn đứng giữa quảng trường đá đen rộng lớn, nơi những viên đá cổ xưa mang màu xám xịt của sự tàn lụi trải dài ra vô tận dưới ánh trăng.
Nhiệt độ xung quanh đang giảm nhanh chóng, từng luồng khí lạnh lẽo len lỏi qua kẽ da thịt, nhưng nỗi trong lòng hắn lại sâu thẳm hơn bất kỳ cơn bão tuyết nào ở vùng đất Shenmu này.
Đối diện anh là Ba Long Đấu Giả.
Kẻ thù kia không nói lời nào, chỉ đứng đó với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ.
Cấp độ đấu khí của đối phương đạt đến 8 sao, một khoảng cách khổng lồ so với cảnh giới Đấu Sĩ non yếu hiện tại của Lâm Phong.
Nhưng điều khiến chân hắn run lên bần bật không phải là sức mạnh chênh lệch kia mà là sự im lặng chết chóc đang bao trùm cả quảng trường.
Lâm Phong hít sâu một hơi dài, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập như muốn vỡ lồng ngực.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của người phụ nữ bí ẩn trước khi thế giới bị reset.
"Chỉ khi đó, ngươi mới thực sự trở về với bản ngã ban đầu." Những từ ngữ ấy giờ đây vang lên trong tai hắn như tiếng chuông báo tử.
Hắn đưa tay vào chiếc túi nhỏ bên hông nơi chứa cuốn sách ký ức khắc trên da.
Máu tươi vẫn còn dính ở ngón tay cái, ấm nóng và nhớp nháp.
Đó là minh chứng cho thực tại đau đớn này – rằng anh không chỉ đang chiến đấu để sống sót mà còn đang chiến đấu chống lại chính sự phai mờ của linh hồn mình khỏi thế giới này.
Ánh mắt Ba Long Đấu Giả đột ngột sáng lên một cách kỳ lạ, đôi đen nhánh mở to đến mức có thể thấy rõ những mạch máu đỏ ngầu bên trong tròng trắng.
Không phải là ánh nhìn của một kẻ thù đang chuẩn bị tấn công mà giống như đang cố gắng xuyên thấu qua lớp vỏ vô hình bao bọc lấy Lâm Phong để chạm vào thứ gì đó sâu thẳm hơn, đáng sợ hơn nhiều so với đấu khí hay thần thú.
không còn ở đây nữa đúng không?" Giọng nói của Ba Long trầm xuống, mang theo một chất giọng khàn đặc lạ thường, khác hoàn toàn với sự hung hăng thô bạo hắn thể hiện trong những trận chiến trước đó.
Câu hỏi ấy vang lên giữa không khí tĩnh mịch khiến Lâm Phong cảm giác như bị đâm vào tim bởi lưỡi dao vô hình sắc bén nhất mà hắn từng gặp phải trong đời mình cho đến nay này.
Lâm Phong cứng đờ tại chỗ, những ngón tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của cuốn sách da.
Hắn không thể trả lời ngay lập tức vì cổ họng khô khốc như bị lửa đốt cháy từ bên trong ra ngoài theo từng hơi thở gấp gáp đầy hoảng loạn đang tràn ngập lấy lý trí suy yếu dần đi nhanh chóng trước mắt hắn lúc này đây rồi thì sao nữa chứ?
Ba Long tiến về phía trước một bước chậm rãi nhưng nặng nề.
Mỗi bước chân đặt xuống nền đá đều tạo ra những vết nứt nhỏ.
tỏa xung quanh như mạng nhện đen tối đang bao phủ lấy toàn bộ không gian sống còn lại cuối cùng trong khu vực này mà thôi đâu phải chỉ đơn thuần là sự phá hủy vật chất thông thường.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt mười năm ròng rã." Ba Long nói, giọng điệu đột ngột trở nên bình tĩnh đến đáng sợ.
"Mười năm từ khi ta nhận ra rằng có một thứ gì đó đang theo sau mình, một bóng ma không thể nhìn thấy nhưng luôn hiện diện trong những giấc mơ đen tối nhất của đời người ta từng trải qua cho tới giờ phút này đây mới thôi."
Lâm Phong nín thinh, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn nhớ lại cảm giác trống rỗng kinh hoàng đang xâm chiếm linh hồn mình khi tỉnh dậy lần cuối cùng trước trận đấu định mệnh với kẻ thù đáng gờm này kia rồi thì sao nữa chứ?
Không phải là đau đớn thể xác mà chính sự cô đơn tột cùng mới là thứ giết chết con người ta nhanh nhất trong thế giới Shenmu đầy rẫy những quy luật tàn khốc như vậy đây.
"Ngươi nghĩ mình có thể trốn thoát khỏi số phận đã được định sẵn sao?" Ba Long tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh quét qua khoảng không gian nơi Lâm Phong đang đứng.
"Ta biết ngươi là ai rồi.
Ngươi không phải là một đấu giả thông thường.
Ngươi là 'kẻ bị lãng quên', thứ mà chúng ta gọi là hiện tượng Người Vô Hình trong huyền thoại cổ xưa của đại lục này đây mà thôi."
Lâm Phong cảm thấy máu lạnh toát ra trên da thịt.
Hắn đã nghi ngờ điều đó từ lâu nhưng chưa bao giờ dám đối mặt với sự thật ghê rợn kia cho đến tận giây phút quyết định cuối cùng sắp diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây rồi thì sao nữa chứ?
Quy luật Cân Bằng Tồn Tại không cho phép bất kỳ thực thể nào duy trì trạng thái vô hình mãi mãi nếu họ sử dụng quá nhiều linh lực để che giấu sự hiện diện của chính bản thân mình khỏi thế giới phàm tục xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
Hắn biết mình không thể tiếp tục lảng tránh thêm nữa.
Cơn gió xoáy từ cú đấm của Ba Long đã thổi bay những tảng đá nhỏ xung quanh, nhưng nó đi thẳng qua người Lâm Phong mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào.
Cảm giác trống rỗng kinh hoàng đang xâm chiếm linh hồn hắn trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy đấu khí trong cơ thể mình.
Hắn cảm nhận được sự kết nối mong manh giữa linh hồn và thế giới vật chất xung quanh.
Quy luật Cân Bằng Tồn Tại không cho phép anh duy trì sự vô hình mãi mãi nếu anh sử dụng quá nhiều linh lực để che giấu sự hiện diện của chính bản thân mình khỏi thế giới phàm tục xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
"Ta sẽ không để ngươi chạy trốn nữa!" Ba Long gầm lên, cả cơ thể hắn bùng nổ đấu khí 8 sao tạo thành một cơn bão năng lượng khổng lồ quét ngang qua quảng trường.
Những viên đá đen vỡ vụn thành bột mịn dưới sức mạnh hủy diệt của đòn tấn công cuối cùng mà kẻ thù kia dành tặng cho anh trước khi kết thúc trận chiến định mệnh này đây.
Lâm Phong mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào hắn từng cầm trong tay.
Hắn bước về phía Ba Long với vẻ bình tĩnh đáng sợ, mặc dù bên trong đang hỗn loạn tột độ.
Quy luật Cân Bằng Tồn Tại không cho phép anh duy trì sự vô hình mãi mãi nếu anh sử dụng quá nhiều linh lực để che giấu sự hiện diện của chính bản thân mình khỏi thế giới phàm tục xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
"Ngươi không hiểu," Lâm Phong nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm xuyên thấu qua lớp vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài.
"Ta không cố gắng trốn thoát.
Ta đang cố gắng tìm lại chính mình."
Ba Long dừng chân giữa chừng, vẻ mặt kinh ngạc lộ rõ trên khuôn mặt đanh đá vốn dĩ đầy kiêu ngạo của hắn.
Hắn chưa bao giờ gặp một đối thủ nào dám nói chuyện như vậy trong lúc giao chiến với cường giả cấp độ Đấu Giả 8 sao cả đời người ta từng trải qua cho tới giờ phút này đây mới thôi đâu phải chỉ đơn thuần là sự phá hủy vật chất thông thường.
Ba Long nằm dài trên nền đá, thở dốc.
Hắn không bị thương nặng về thể xác nhưng cảm giác như linh hồn mình vừa bị xé toạc ra bởi một sức mạnh vô hình nào đó mà hắn chưa từng chạm vào trước đây bao giờ trong suốt mười năm ròng rã chờ đợi khoảnh khắc này rồi thì sao nữa chứ?
Hắn nhìn lên, cố gắng tìm kiếm Lâm Phong.
Nhưng anh đã biến mất khỏi tầm mắt của hắn theo cách kỳ lạ nhất mà Ba Long chưa từng chứng kiến từ khi bắt đầu tu luyện đấu khí cho đến tận giây phút quyết định cuối cùng sắp diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây rồi thì sao nữa chứ?
Không, không phải là biến mất hoàn toàn.
Anh vẫn ở đó, nhưng chỉ như một bóng mờ trong sương mù dày đặc bao phủ lấy toàn bộ quảng trường hoang tàn nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
Lâm Phong đứng im lặng, cảm nhận sự thay đổi đột ngột trong cơ thể mình.
Đấu khí của anh không còn lưu thông như trước nữa mà đang bị phân tán ra xung quanh theo những tần số khác nhau tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cường hơn bất kỳ bức tường đá nào hắn từng xây dựng bằng ý chí sống sót tuyệt vọng kia rồi thì sao nữa chứ?
"Ngươi đã làm gì với ta?" Ba Long hỏi, giọng run rẩy đáng ngạc nhiên.
Hắn cảm thấy sự kết nối giữa linh hồn và thế giới vật chất xung quanh đang bị sever ra theo những cách thức mà hắn chưa từng hiểu rõ cho đến tận bây giờ mới thôi đâu phải chỉ đơn thuần là sự phá hủy vật chất thông thường.
Lâm Phong lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn xuất hiện trên môi anh.
"Ta đã làm điều mà ngươi không thể làm được trong mười năm qua," anh trả lời chậm rãi, từng từ ngữ như những viên đá nặng nề rơi xuống lòng thung lũng im lặng bao quanh hai người họ nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
"Ta đã chấp nhận sự thật rằng mình không thể thay đổi quá khứ." Lâm Phong nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm xuyên thấu qua lớp vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài vốn dĩ đầy kiêu ngạo của hắn chưa bao giờ dám đối mặt với sự thật ghê rợn kia cho đến tận giây phút quyết định cuối cùng sắp diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây rồi thì sao nữa chứ?
Lâm Phong đứng một mình giữa quảng trường hoang tàn.
Sự tĩnh lặng trở lại, nhưng lần này nó khác biệt hoàn toàn so với những lần trước đó mà anh từng trải qua trong suốt mười năm ròng rã chờ đợi khoảnh khắc này rồi thì sao nữa chứ?
Anh cảm thấy sự cô đơn sâu sắc hơn bao giờ hết khi nhận ra rằng mình đã đánh đổi sự kết nối vĩnh viễn với thế giới thực tại xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
Anh nhìn xuống lòng bàn tay đang nắm chặt cuốn sách ký ức khắc trên da máu tươi nhuộm đỏ dòng chữ vừa mới hiện ra đó không phải là ký ức quá khứ mà là hình ảnh cậu ta đang nằm chết trong vòng tay y thiên long kiếm bay về phía sau lưng trước khi cô nhấn mạnh vào nút reset thế giới bằng đóa hoa sen nở rực rỡ trong tay chỉ khi đó ngươi mới thực sự trở về với bản ngã ban đầu trước khi bị xóa sổ khỏi lịch sử tồn tại của đại lục này ma hắc long đứng đơ tại chỗ tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn trong lồng ngực đang bị tổn thương nặng nề trước đó không lâu thông tin này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn cho đến thời điểm hiện tại dù đã trải qua vô số lần chết đi sống lại để tìm kiếm chân lý về nguồn gốc xuất thân cũng như mục đích tồn tại thực sự đằng sau tất cả những gì đang diễn ra xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức khắc lên da mình ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một ngón tay xương xốc lạnh toát bất ngờ thò ra khỏi trang sách, túm chặt lấy cổ tay run rẩy của cậu.
Máu tươi trào ra, nhưng thay vì đau đớn, một luồng ý thức cổ xưa và tàn khốc his não bộ.
Nó thì thầm: "Cuối cùng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận