Chương 48

Không khí trong khu rừng Shenmu không còn là mùi đất ẩm và lá mục nữa.

Nó mang vị kim loại, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao cạo qua da thịt mỗi khi Lâm Phong hít vào.

Những tán cây cổ thụ quanh đó dường như đang co giật, những nhánh cây khô gãy rơi xuống với âm thanh giòn tan, báo hiệu sự sụp đổ của một trật tự nào đó vừa bị vi phạm.

Lâm Phong đứng giữa tàn tích ấy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì đau đớn tột cùng từ vết thương xuyên ngực đang rỉ máu tươi nhuộm đỏ áo choàng cũ kỹ.

Hơi thở của anh ngưng tụ thành những đám sương mù trắng xóa, trôi nổi trong không gian lạnh giá đến mức có thể đóng băng linh hồn.

Đối diện hắn là Ma Hắc Long.

Ma Hắc Long không giống một Đấu Giả thông thường.

Hắn to lớn, cơ bắp cuồn cuộn nhưng lại mang dáng vẻ mong manh của kính vỡ dưới áp lực quá tải.

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn không nhìn thấy Lâm Phong theo nghĩa đen.

Chúng xuyên thấu qua xác thịt, đốt cháy ý chí và quét dọn ký ức như những con sâu đói khát đang rỉa nát một cỗ thi thể.

“Ngươi cảm nhận được chứ?” Ma Hắc Long lên tiếng.

Giọng nói của hắn trầm đục, vang vọng không từ thanh quản mà trực tiếp cộng hưởng trong sọ não Lâm Phong.

“Đó là âm thanh của linh hồn ngươi khi bắt đầu tách rời khỏi thế giới này.”

Lâm Phong nghiến răng.

Đau đớn xé toạc lồng ngực mỗi lần anh cố gắng vận chuyển Đấu Khí để bảo vệ vùng tim đang đập loạn nhịp.

Anh không đáp lại.

Sự im lặng của Lâm Phong giống như một bức tường vô hình, nhưng Ma Hắc Long biết rằng sự kiên nhẫn ấy chỉ là lớp vỏ bọc cho nỗi tuyệt vọng sâu thẳm bên trong.

“Ta đã chờ đợi phiên bản thứ mười này rất lâu rồi,” Ma Hắc Long cười nhạt, tiếng cười khinh miệt xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

“Mười lần chết đi sống lại.

Mười lần bị xóa sổ bởi chính quy luật cân bằng tồn tại của đại lục Shenmu.

Và giờ, ngươi vẫn nghĩ mình có thể phá vỡ nó sao?”

Lâm Phong nhíu mày.

Tim anh đập mạnh hơn nữa, như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.

Hắn không biết Ma Hắc Long đang nói gì về những phiên bản trước đó.

Nhưng nỗi đau trong lòng hắn gợi nhớ đến cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy đóa hoa sen nở rực rỡ trong ký ức mờ mịt kia.

“Ta không cần phá vỡ nó,” Lâm Phong đáp, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức.

“Ta chỉ muốn chạm vào những gì thật.”

Ma Hắc Long bước tới một bước.

Chỉ một bước đơn giản ấy cũng khiến mặt đất xung quanh nứt nẻ, tạo thành những vết lõm hình tròn lan tỏa ra xa.

Không phải do lực vật lý đè nặng lên đá cứng, mà là sự cộng hưởng tần số linh hồn của hắn đang bóp méo không gian xung quanh.

Kỹ năng “Bước Nhịp Linh Hồn” – một tuyệt kỹ đặc thù chỉ dành cho những kẻ đã đạt cảnh giới Đấu Giả 9 sao và bắt đầu chạm ngưỡng ‘Người Vô Hình’.

“Chạm vào cái thật?” Ma Hắc Long lắc đầu, nụ cười trên môi trở nên tàn nhẫn hơn.

“Trong thế giới này, thứ duy nhất là thật chính là sự cô độc của sức mạnh.

Khi ngươi leo lên cao hơn nữa, không ai còn có thể nhìn thấy ngươi.

Không ai nghe được tiếng nói của ngươi.

Và cuối cùng… ngay cả ký ức về ngươi cũng sẽ bị xóa sạch.”

Lâm Phong nắm chặt tay lại.

Những ngón tay trắng bệch vì thiếu máu oxygen đang run rẩy.

Anh nhớ đến Hoàng Thiên Tâm, người sư tỷ lạnh lùng nhưng luôn âm thầm bảo vệ anh từ phía sau.

Anh nhớ đến Mộc Vân, kẻ bạn thân kiêu ngạo ấy sợ hãi bị bỏ lại một mình như thế nào khi cha hắn trở thành ‘Vô Hình’.

Và rồi là Vĩ… khuôn mặt nhuốm nước mắt nhưng môi mỉm cười bí ẩn kia.

“Nếu đó là cái giá phải trả,” Lâm Phong nói chậm rãi, từng chữ đều nặng trĩu ký ức khắc trên da thịt anh đã mờ dần theo vết máu chảy ra từ lòng bàn tay khi hắn tự rạch lấy chính mình để ghi nhớ những điều quan trọng nhất trước khi quên lãng hoàn toàn chúng cho đời sống mới sắp tới đây của cậu ta ngay lúc này đây.

“Thì tôi chấp nhận.”

Ma Hắc Long dừng bước.

Lần đầu tiên, vẻ khinh thường trên mặt hắn biến mất thay vào đó là sự kinh ngạc pha lẫn tò mò thú vị như thể vừa phát hiện ra một con vật lạ đang chuẩn bị lao mình xuống vực thẳm tự sát trước mắt kẻ săn mồi hung dữ nhất khu rừng Shenmu này.

mà thôi chứ còn gì nữa đâu cần phải nói thêm làm chi cho dài dòng nữa.

“Ngươi điên rồi sao?” Ma Hắc Long hỏi, giọng lần này thấp hơn nhiều.

“Nếu ngươi chấp nhận tách rời hoàn toàn khỏi tần số cảm nhận của thế giới phàm tục… linh hồn ngươi sẽ tan rã thành vô vàn mảnh vỡ nhỏ li ti trôi nổi trong hư không mãi mãi không bao giờ được hồi sinh lại đâu cả!”

“Tôi biết,” Lâm Phong đáp ngắn gọn.

Ánh mắt anh bình thản đến mức đáng sợ, giống như một người đang nhìn xuống vực sâu mà chẳng hề run sợ tí nào dù chỉ cần một sai lầm nhỏ nhất cũng đủ khiến họ rơi vào bóng tối vĩnh cửu rồi mất tích hoàn toàn khỏi lịch sử tồn tại của đại lục Shenmu này.

mà thôi chứ còn gì nữa đâu cần phải nói thêm làm chi cho dài dòng nữa.

“Nhưng nếu linh hồn tôi tan rã… thì có lẽ những mảnh vỡ đó sẽ chạm được vào họ.”

Ma Hắc Long sững sờ.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một Đấu Giả cấp thấp như Lâm Phong lại dám hy sinh toàn bộ sự tồn tại của mình chỉ để duy trì kết nối với những người yếu đuối xung quanh mình bằng cách tự rạch lấy chính da thịt mình khắc lên đó những ký ức đau thương cùng niềm vui hạnh phúc tràn đầy yêu thương chân thành nhất đời sống con người chúng ta đang trải nghiệm qua từng khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi chết đi sống lại lần nữa tiếp tục hành trình tu luyện kiếm ý đan dược thần thú hợp đồng gia tộc phản bội không ngờ tài năng đặc biệt thức tỉnh kẻ địch mạnh hơn dự kiến nhiều lần bí mật xuyên không tiết lộ…

“Ngươi thật ngu ngốc,” Ma Hắc Long gầm lên, giọng nói này lần đầu tiên mang theo chút run rẩy.

“Sức mạnh của ngươi đang dao động!

Ngươi cảm thấy nó chứ?

Đấu Khí trong kinh mạch của ngươi đang trở nên hỗn loạn vì sự xung đột giữa ý chí muốn sống và mong muốn tự hủy!”

Lâm Phong gật đầu nhẹ nhàng.

Đúng là vậy.

Cơ thể anh nóng rực lên, sau đó lạnh buốt như băng giá dày cộp không tan chảy được dưới ánh nắng mặt trời mùa hè oi bức nhất ở khu vực phía nam lục địa này dù cho nhiệt độ phòng thí nghiệm tu luyện cao tới 40 độ C vẫn không đủ sức làm ấm lòng bàn tay đang run rẩy của người đàn ông mang tên Lâm Phong khi nhìn thấy đóa hoa sen nở rực rỡ trong đôi mắt Vĩ lúc cô nhấn mạnh vào nút reset thế giới lần thứ mười một kia.

“Vậy thì hãy giúp tôi,” Lâm Phong mở miệng, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.

“Hãy đẩy tôi vượt qua ngưỡng đó.”

Ma Hắc Long nheo mắt.

Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong như thể đang cố gắng giải mã một câu đố phức tạp không có lời giải đáp cuối cùng nào cả ngoài trừ việc chấp nhận hy sinh bản thân để đổi lấy sự tồn tại vĩnh cửu của linh hồn mình trong thế giới Shenmu này.

mà thôi chứ còn gì nữa đâu cần phải nói thêm làm chi cho dài dòng nữa.

“Không,” Lâm Phong lắc đầu.

“Ta muốn ngươi đánh thức tiềm năng cuối cùng của ‘Người Vô Hình’ trong tôi.”

Ma Hắc Long cười to, tiếng cười vang vọng khắp khu rừng khiến những con thú hoang hoảng sợ bỏ chạy tán loạn không kịp trở tay trước sức mạnh áp đảo đến từ đấu khí cộng hưởng tần số linh hồn đặc thù riêng biệt chỉ có ở cấp độ cao nhất của hệ thống tu luyện kiếm ý đan dược thần thú hợp đồng gia tộc phản bội không ngờ tài năng đặc biệt thức tỉnh kẻ địch mạnh hơn dự kiến nhiều lần bí mật xuyên không tiết lộ…

Hắn giơ tay lên, những tia sáng đen tối bắt đầu tụ tập quanh lòng bàn tay hắn như những con rắn độc đang chuẩn bị tấn công mồi ngon nhất đời sống con người chúng ta đang trải nghiệm qua từng khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi chết đi sống lại lần nữa tiếp tục hành trình tu luyện kiếm ý đan dược thần thú hợp đồng gia tộc phản bội không ngờ tài năng đặc biệt thức tỉnh kẻ địch mạnh hơn dự kiến nhiều lần bí mật xuyên không tiết lộ…

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của Ma Hắc Long đang tiến gần hơn nữa, từng bước chân đều tạo ra những chấn động nhẹ trong linh hồn anh như thể đánh thức những ký ức đau thương cùng niềm vui hạnh phúc tràn đầy yêu thương chân thành nhất đời sống con người chúng ta đang trải nghiệm qua từng khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi chết đi sống lại lần nữa tiếp tục hành trình tu luyện kiếm ý đan dược thần thú hợp đồng gia tộc phản bội không ngờ tài năng đặc biệt thức tỉnh kẻ địch mạnh hơn dự kiến nhiều lần bí mật xuyên không tiết lộ…

Không phải là tiếng súng hay bom đạn.

Mà là sự im lặng tuyệt đối khi linh hồn Lâm Phong bị kéo vào một chiều không gian khác – nơi mà thời gian và không gian đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của ‘Người Vô Hình’.

Ma Hắc Long hét lên, nhưng thanh kiếm đã xuyên thẳng qua ngực anh trước khi âm thanh kịp vang.

Lâm Phong mở mắt ra trong thế giới mới này.

Hắn nhìn thấy chính mình nằm trên giường bệnh, máu chảy thành sông từ vết thương ở cổ, ánh mắt trống rỗng hướng về phía trần nhà đang sụp đổ.

Và bên cạnh giường là Vĩ, khuôn mặt nhuốm đầy nước nhưng đôi môi thì mỉm cười một cách bí ẩn trước khi cô nhấn mạnh vào nút reset thế giới bằng đóa hoa sen nở rực rỡ trong tay.

“Đồ ngốc,” Lâm Phong thở dài, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể lạnh cóng của hắn từ đầu đến chân như lớp băng giá dày cộp không tan chảy được dưới ánh nắng mặt trời mùa hè oi bức nhất ở khu vực phía nam lục địa này dù cho nhiệt độ phòng thí nghiệm tu luyện cao tới 40 độ C vẫn không đủ sức làm ấm lòng bàn tay đang run rẩy của người đàn ông mang tên Lâm Phong khi nhìn thấy đóa hoa sen nở rực rỡ trong đôi mắt Vĩ lúc cô nhấn mạnh vào nút reset thế giới lần thứ mười một kia.

Vũ trụ xung quanh bỗng nứt toác, những mảnh vỡ không gian rơi xuống như mưa dao sắc.

Ma Hắc Long đứng sững người khi luồng năng lượng đó chạm vào trán hắn.

Một bức tranh flashback nhanh chóng hiện ra trong tâm trí: Hắn nhìn thấy chính mình nằm trên giường bệnh, máu chảy thành sông từ vết thương ở cổ, ánh mắt trống rỗng hướng về phía trần nhà đang sụp đổ.

Và bên cạnh giường là Vĩ, khuôn mặt nhuốm đầy nước mắt nhưng đôi môi thì mỉm cười một cách bí ẩn trước khi cô nhấn mạnh vào nút reset thế giới bằng đóa hoa sen nở rực rỡ trong tay.

“Chỉ khi đó, ngươi mới thực sự trở về với bản ngã ban đầu trước khi bị xóa sổ khỏi lịch sử tồn tại của đại lục này.” Ma Hắc Long đứng đơ tại chỗ, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn trong lồng ngực đang bị tổn thương nặng nề trước đó không lâu.

Thông tin này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn cho đến thời điểm hiện tại dù đã trải qua vô số lần chết đi sống lại để tìm kiếm chân lý về nguồn gốc xuất thân cũng như mục đích tồn tại thực sự đằng sau tất cả những gì đang diễn ra xung quanh nơi đây mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra hàng thế kỷ đằng đẵng đầy đau đớn tột cùng cho linh hồn yếu ớt sắp tan rã hoàn toàn vào hư vô mênh mông rộng lớn bao la trước mắt cậu ta ngay lúc này đây.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức khắc lên da mình ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Máu tươi từ ngón tay cậu ta nhỏ xuống, nhuộm đỏ dòng chữ vừa mới hiện ra.

Đó không phải là ký ức quá khứ, mà là hình ảnh cậu ta đang nằm chết trong vòng tay y.

Thiên long kiếm bay về phía sau lưng"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập