Chương 25
Cánh tay phải của Lâm Phong vung ra, không phải do ý chí của anh, mà như thể cơ bắp đã ghi nhớ một phản xạ chết chóc từ một đời sống khác.
Luồng đấu khí màu xanh biếc, lạnh lẽo như băng hà, phun trào từ huyệt đạo, không tạo thành kiếm khí mà hóa thành một tấm lưới năng lượng mỏng manh nhưng vô cùng bền chắc.
Bóng đen của nữ tu Giáo Hội lao thẳng vào lưới.
Không có tiếng va chạm kim loại.
Không có tiếng xương cốt gãy.
Chỉ có một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng thủy tinh vỡ dưới đáy biển sâu, vang lên trong đầu Lâm Phong.
Bóng đen xuyên qua lưới, nhưng tốc độ của nó bị giảm đi đáng kể, như thể đang bơi trong một bể mật đặc quánh.
"Ngươi đã đánh thức nó," giọng nói của nữ tu vang lên, không còn lạnh lùng vô cảm mà mang một sắc thái kinh ngạc, thậm chí là...
"Đấu khí của người xuyên không không thuần khiết.
Nó là hỗn hợp của ký ức và sự hủy diệt."
Lâm Phong đứng vững, mồ hôi lạnh nhễ nhại trên trán.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự xung đột nội tại.
Một nửa linh hồn muốn giết chết nữ tu kia, còn nửa kia — phần còn lại của Lâm Phong — đang cố gắng giữ lấy nhân tính.
"Ta không cần biết ngươi là ai," Lâm Phong nói, giọng khàn khàn.
"Nhưng nếu ngươi cản đường ta tìm cách trở lại thực tại, ta sẽ xóa ngươi khỏi thế giới này."
Nữ tu cười, một nụ cười chua chát.
Ngươi nghĩ ngươi vẫn có thể quay về sao?
Hãy nhìn vào tay ngươi, Lâm Phong."
Lâm Phong cúi xuống.
Bàn tay trái của anh đang mờ dần.
Những ngón tay trở nên trong suốt, xuyên qua ánh sáng mặt trời lọc qua tán lá rừng.
Anh có thể nhìn thấy rễ cây phía dưới lòng bàn tay mình.
"Đây là gì?" anh hỏi, giọng run run.
"Đây là giá của việc sử dụng đấu khí của những phiên bản trước," nữ tu đáp, bước chậm rãi tiến lại gần.
"Họ đã chết, nhưng đấu khí của họ vẫn tồn tại trong linh hồn ngươi.
Nó mạnh mẽ, nhưng nó ăn mòn thực tại.
Càng sử dụng nó, ngươi càng trở nên 'Vô Hình'.
Ngươi đang tách rời khỏi thế giới này, Lâm Phong.
Ngươi đang trở thành một phần của bóng tối."
Lâm Phong nắm chặt tay.
Sự mờ nhạt biến mất tạm thời, nhưng cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh.
"Tôi không在乎 điều đó.
Tôi chỉ cần đủ mạnh để phá vỡ quy luật."
"Quy luật không thể bị phá vỡ," nữ tu nói, giọng trở nên nghiêm trọng.
"Nó có thể bị né tránh.
Bằng cách trở thành một phần của nó.
Hãy để chúng tôi giúp ngươi.
Hãy để Giáo Hội thu phục ngươi.
Ngươi sẽ không còn cô đơn.
Ngươi sẽ thuộc về chúng ta."
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của nữ tu.
Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy sự trống rỗng trong đó.
Không phải sự lạnh lùng, mà là sự thiếu vắng hoàn toàn cảm xúc.
Anh nhận ra điều đó.
Nữ tu này không phải là con người.
Cô ấy là một 'Người Vô Hình' cấp cao, đã tách rời hoàn toàn khỏi nhân tính.
"Không," Lâm Phong nói, lùi lại một bước.
"Tôi thà chết trong nỗi đau còn hơn sống trong sự trống rỗng."
Nữ tu nhíu mày.
"Vậy thì ngươi sẽ chết.
Và linh hồn của ngươi sẽ trở thành thức ăn cho những bóng tối khác."
Cô ấy giơ tay lên.
Không khí xung quanh bắt đầu rung động, tạo thành những gợn sóng vô hình.
Lâm Phong cảm thấy áp lực khổng lồ đè lên ngực mình, như thể cả thế giới đang sụp đổ lên vai anh.
Anh nhắm mắt lại.
Trong sự im lặng của tâm trí, anh nghe thấy tiếng gọi của A Châu.
Cậu bé thần thú nhỏ bé, với đôi mắt sáng晶晶, đang mỉm cười với anh từ phía xa.
*Hãy sống, Lâm Phong,* A Châu nói.
*Hãy sống cho chúng ta.*
Lâm Phong mở mắt.
Đấu khí trong cơ thể anh bùng nổ, không phải màu xanh biếc của sự hủy diệt, mà là màu trắng xóa của hy vọng.
Anh hét lên, một tiếng hét chứa đựng tất cả nỗi đau, ký ức và yêu thương của mười đời sống.
Ánh sáng trắng xóa xé toạc bóng tối, xé toạc áp lực, và xé toạc quy luật của thế giới Shenmu.
Mộc Vân chạy đến bên cạnh Hoàng Thiên Tâm, mặt đỏ bừng vì gắng sức.
"Cậu đã gọi hắn?
Hắn không nghe thấy đâu.
Hắn đang trở thành Vô Hình, Thiên Tâm.
Hắn đang tách rời khỏi chúng ta."
Hoàng Thiên Tâm quay sang nhìn Mộc Vân, đôi mắt cô ấy đỏ ngầu vì khóc.
Hắn vẫn còn đó.
Tôi cảm thấy hắn.
Hắn đang chiến đấu.
Hắn đang cố gắng phá vỡ quy luật."
Mộc Vân lắc đầu, vẻ mặt tuyệt vọng.
"Hắn không thể làm được.
Quy luật của thế giới Shenmu là tuyệt đối.
Cảnh giới cao hơn sẽ trở nên Vô Hình.
Đó là định mệnh.
Chúng ta không thể thay đổi nó."
"Thì sao?" Hoàng Thiên Tâm hỏi, giọng nói lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm.
"Nếu định mệnh là cô đơn, thì chúng ta sẽ phá vỡ nó.
Chúng ta sẽ tìm ra cách để nhìn thấy nhau, chạm vào nhau, dù phải đánh đổi tất cả."
Mộc Vân nhìn vào bạn mình, thấy sự kiên định trong đôi mắt cô ấy.
Anh nhớ lại cha mình, người đã trở thành Vô Hình từ khi anh còn nhỏ.
Anh nhớ cảm giác tuyệt vọng khi không thể nhìn thấy, không thể chạm vào người thân yêu nhất.
"Vậy thì chúng ta phải mạnh hơn," Mộc Vân nói, nắm chặt tay.
"Mạnh hơn cả quy luật.
Mạnh hơn cả cái chết."
Hoàng Thiên Tâm gật đầu.
Chúng ta sẽ tu luyện.
Chúng ta sẽ đạt đến cảnh giới Đấu Vương.
Và khi đó, chúng ta sẽ nhìn thấy hắn.
Chúng ta sẽ cứu hắn."
Hai người đứng đó, dưới ánh nắng mặt trời, đưa ra lời thề với gió.
Lời thề của sự phản kháng, của tình yêu, và của hy vọng.
Bên trong hang động, không gian rộng lớn hơn ngoài tưởng tượng.
Những cột đá khổng lồ vươn lên trần nhà, tạo thành một mái vòm thiên nhiên.
Và ở giữa, là một hồ nước trong vắt, phản chiếu ánh sáng trắng xóa từ trên cao.
Lâm Phong bước đến mép hồ.
Anh nhìn xuống.
Và anh thấy khuôn mặt của chính mình.
Nhưng không phải là khuôn mặt của anh hiện tại.
Đó là khuôn mặt của một người đàn ông già, tàn tạ, với đôi mắt trống rỗng.
"Ngươi đã nhìn thấy sự thật rồi sao?" một giọng nói vang lên, không từ một hướng cụ thể, mà từ khắp mọi nơi.
Lâm Phong quay đầu.
Không ai ở đó.
Nhưng không khí xung quanh anh đang rung động, tạo thành những gợn sóng vô hình.
"Quá khứ của ngươi là một vòng lặp," giọng nói ấy vang lên.
"Ngươi là phiên bản thứ mười.
Chín phiên bản trước đã chết.
Họ chết vì họ cố gắng giữ lại quá nhiều.
Họ chết vì họ sợ quên.
Và ngươi...
ngươi đang lặp lại sai lầm của họ."
Lâm Phong run rẩy.
"Tôi chỉ muốn sống.
Tôi muốn nhớ những người tôi yêu thương."
*"Yêu thương là gánh nặng,"* giọng nói đáp lại, đầy ác ý.
*"Trong thế giới Shenmu, ký ức là nhiên liệu cho sự vô hình.
Càng nhớ, càng tách rời.
Càng tách rời, càng cô đơn.
Ngươi muốn phá vỡ quy luật?
Hãy nhìn vào linh hồn của chính mình."*
Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu Lâm Phong.
Anh ngã xuống, ôm lấy đầu.
Trước mắt anh, những hình ảnh hiện ra.
Không phải là ký ức của anh, mà là ký ức của chín phiên bản trước.
Anh thấy một Lâm Phong khác, đang khóc bên mộ của A Châu.
Anh thấy một Lâm Phong khác, đang chiến đấu đến cùng, tay cầm thanh kiếm gãy.
Anh thấy một Lâm Phong khác, đang tự khắc tên của Hoàng Thiên Tâm lên ngực mình cho đến khi máu chảy thành dòng.
Và tất cả họ đều chết.
Tất cả họ đều biến mất, trở thành những 'Người Vô Hình' lang thang trong bóng tối, không ai có thể nhìn thấy, không ai có thể chạm vào.
"Ngươi không thể phá vỡ quy luật bằng cách cố gắng bám lấy nó," giọng nói ấy nói.
*"Ngươi phải buông bỏ.
Buông bỏ ký ức.
Buông bỏ nỗi đau.
Buông bỏ chính mình.
Chỉ khi linh hồn hoàn toàn trống rỗng, ngươi mới có thể tái sinh."*
Lâm Phong ngẩng đầu lên.
Máu chảy từ khóe mắt anh.
"Nếu tôi buông bỏ, tôi sẽ không còn là tôi nữa.
Tôi sẽ trở thành một cái xác không hồn, giống như cha của Mộc Vân."
*"Đó là sự giải thoát,"* giọng nói đáp lại.
*"Sự cô đơn vĩnh viễn.
Không đau khổ.
Không mất mát.
Chỉ có sự tĩnh lặng."*
Lâm Phong cười.
Một nụ cười chua chát, đầy bi kịch.
"Tĩnh lặng?
Đó không phải là sự sống.
Đó là cái chết.
Tôi chưa sẵn sàng chết."
Anh đứng dậy, đấu khí trong cơ thể anh bùng lên, không phải để tấn công, mà để chống lại sự xâm nhập của ý niệm kia.
"Tôi sẽ không buông bỏ.
Tôi sẽ mang theo nỗi đau này.
Tôi sẽ mang theo ký ức này.
Và tôi sẽ tìm ra cách để phá vỡ quy luật này, dù phải đánh đổi linh hồn."
Giọng nói im lặng.
Không khí ngừng rung động.
Và rồi, một bóng đen xuất hiện trước mặt Lâm Phong.
Đó là nữ tu Giáo Hội.
Cô ấy nhìn anh, với một biểu cảm khó đọc.
"Ngươi đã chọn con đường đau khổ," cô ấy nói.
"Vậy thì hãy chuẩn bị để chịu đựng nó."
Lâm Phong nhìn vào cô ấy.
"Tôi không sợ đau khổ.
Tôi sợ sự quên lãng."
Nữ tu gật đầu.
"Vậy thì hãy đi.
Hãy tìm kiếm sự thật.
Và khi ngươi tìm thấy nó, hãy trở về đây.
Chúng ta sẽ chờ đợi ngươi."
Lâm Phong quay đi, bước ra khỏi hang động.
Anh không biết mình đang đi đâu, nhưng anh biết rằng anh phải tiếp tục.
Và khi anh bước ra khỏi hang động, anh thấy ánh sáng mặt trời chiếu xuống.
Nó không phải là ánh sáng bình thường.
Nó là ánh sáng của hy vọng.
Và trong ánh sáng đó, anh thấy một bóng dáng.
Một bóng dáng quen thuộc.
"A Châu?" anh gọi, giọng nói của anh run rẩy.
Bóng dáng quay lại.
Đó là A Châu.
Cậu bé thần thú nhỏ bé, với đôi mắt sáng晶晶, đang mỉm cười với anh.
"Lâm Phong," A Châu nói, giọng nói của cậu vang lên trong đầu anh.
"Cậu đã tìm thấy con đường."
Lâm Phong bước lại gần, nhưng khi anh cố gắng chạm vào A Châu, bàn tay của anh xuyên qua cơ thể cậu.
"Không," anh nói, giọng nói của anh đầy tuyệt vọng.
"Đừng rời đi.
Đừng rời đi nữa."
A Châu mỉm cười, một nụ cười đầy bi tráng.
"Tôi không rời đi, Lâm Phong.
Tôi luôn ở đây.
Trong ký ức của cậu.
Trong nỗi đau của cậu.
Trong hy vọng của cậu."
Và rồi, A Châu biến mất.
Lâm Phong đứng một mình, dưới ánh sáng mặt trời.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng anh.
Nhưng anh cũng cảm thấy một sự bình yên.
Anh biết rằng anh sẽ chết.
Anh biết rằng linh hồn của anh sẽ tan rã.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng này, anh không còn cô đơn.
Anh giơ tay lên, nắm chặt không khí.
Đấu khí trong cơ thể anh bùng nổ, tạo thành một cột sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối, xé toạc sự im lặng, và xé toạc quy luật của thế giới Shenmu.
Và trong ánh sáng ấy, Lâm Phong nhìn thấy họ.
Mộc Vân, với nước mắt chảy dài trên má.
Hoàng Thiên Tâm, với ánh mắt đầy hy vọng.
Và A Châu, cậu bé thần thú nhỏ bé, đang mỉm cười với anh từ phía xa, từ một thế giới khác.
"Chào tạm biệt," anh thì thầm.
Và rồi, anh bước vào ánh sáng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận