Chương 24

Chương 24 — "Đấu Khí: Linh Hồn Tan Rã"

PHẦN 1: Tiếng Thét Trong Chân Không

Cột sáng trắng xóa không phải là sự giải cứu, mà là một lời nguyền.

Nó xé toạc màn đêm của hội trường, nhưng cũng đồng thời xé toạc ranh giới giữa thực tại và hư vô.

Lâm Phong đứng giữa vầng sáng ấy, cơ thể anh run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác kỳ lạ khi các giác quan bị kéo giãn đến giới hạn chịu đựng.

Không gian xung quanh anh biến mất.

Không phải là bóng tối, mà là sự *không tồn tại*.

Những tia đấu khí rực rỡ trước kia giờ đây chỉ còn là những vệt sáng mờ ảo, xuyên qua cơ thể cậu như thể cậu là một khối nước.

Cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ xương sống, không phải là nhiệt độ của môi trường, mà là sự cô lập tuyệt đối của một linh hồn đang bị tách rời khỏi thể xác.

"Đừng..." Giọng nói của Hoàng Thiên Tâm vang lên, nhưng nó nghe xa xôi, như thể được truyền qua một lớp kính dày đặc.

"Lâm Phong!

Hãy nắm chặt lấy ý thức!"

Anh cố gắng quay đầu, nhưng cổ anh cứng đờ.

Ánh mắt anh nhìn thấy Hoàng Thiên Tâm, nhưng hình ảnh của cô ấy đang vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính nhỏ li ti.

Mỗi mảnh kính phản chiếu một phiên bản khác của cô ấy: một người lạnh lùng, một người khóc, một người cười, và một người...

Mộc Vân hét lên, tiếng hét của anh bị bóp nghẹt bởi sự im lặng của chân không.

"Cậu đang làm gì vậy?

Cậu đang tự hủy hoại bản thân!"

Lâm Phong không thể trả lời.

Cổ họng anh khô khốc, không còn không khí để hô hấp.

Anh cảm thấy trọng lực đang buông tha cho anh.

Đôi chân anh lơ lửng, không chạm đất.

Anh đang rơi, nhưng không phải xuống dưới, mà là ra khỏi thế giới này.

Quy luật 'Cân Bằng Tồn Tại' đang trừng phạt anh.

Anh đã thách thức sự vô hình, và giờ đây, thế giới đang xóa bỏ sự hiện diện của anh để cân bằng lại phương trình.

Anh nhớ lại lời của người đàn áo đen: *Linh hồn của cậu có đủ cứng rắn để chịu đựng sự tan rã hay không?*

Đau đớn.

Một nỗi đau dữ dội xé toạc tâm trí anh.

Không phải đau đớn về thể xác, mà là nỗi đau của sự quên lãng.

Những ký ức anh đã khắc lên da, lên đá, lên linh hồn, giờ đây đang bắt đầu mờ nhạt.

Khuôn mặt của A Châu, cậu bé thần thú đã chết vì anh, đang dần biến thành một đốm màu xám.

"Không..." Lâm Phong thì thầm, nhưng không có ai nghe thấy.

Tiếng thét của anh bị nuốt chửng bởi chân không.

Anh giơ tay lên, cố gắng nắm lấy không khí, nhưng bàn tay anh chỉ xuyên qua hư không.

Anh đang trở thành một 'Người Vô Hình' thực thụ, không phải vì cảnh giới cao, mà vì linh hồn đã tan vỡ.

PHẦN 2: Dấu Tích Của Sự Phá Hủy

Khi cột sáng tắt dần, sự căng thẳng trong không khí tan biến.

Lớp "vô hình" bao quanh Lâm Phong bắt đầu thưa thớt, cho phép ánh sáng và âm thanh của thế giới phàm tục tràn trở lại.

Nhưng nó không hoàn toàn trở về.

Nó trở về một cách méo mó, như thể thế giới này đã bị một vết nứt vĩnh viễn.

Lâm Phong ngã quỵ xuống đất, cơ thể anh run rẩy vì kiệt sức.

Mồ hôi lạnh bám đầy trên trán, nhưng anh không cảm thấy lạnh.

Anh cảm thấy trống rỗng.

Một sự trống rỗng kinh hoàng, như thể ai đó đã khoét lấy phần ruột của anh và ném nó vào hư không.

"Phong!"

Giọng nói của Mộc Vân vang lên, gần gũi hơn.

Lâm Phong mở mắt.

Cậu bạn đang quỳ bên cạnh anh, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ và lo lắng.

Nhưng lạ lùng thay, khi Lâm Phong nhìn vào Mộc Vân, anh thấy rõ từng giọt mồ hôi trên trán cậu, thấy rõ sự run rẩy của đôi môi, nhưng anh không thể cảm nhận được hơi thở của cậu.

"Lâm Phong?

Cậu ổn chứ?" Mộc Vân đưa tay ra, cố gắng chạm vào vai anh.

Nhưng bàn tay của Mộc Vân xuyên qua vai Lâm Phong.

Cả hai người đều chết lặng.

Mộc Vân thụt tay lại, mắt trợn tròn.

cậu không thể..."

Lâm Phong nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng mờ nhạt, trong suốt như sương mai.

Anh cố gắng siết chặt nắm đấm, nhưng không có lực cản nào.

Đấu khí trong cơ thể anh vẫn còn, nhưng nó không còn kết nối với thể xác.

Nó đang trôi nổi tự do, như những bong bóng khí trong nước.

Hoàng Thiên Tâm bước lại gần.

Ánh mắt cô ấy không còn lạnh lùng nữa, mà đầy dằn vặt.

Cô ấy đặt tay lên mặt Lâm Phong.

Lần này, bàn tay cô ấy chạm vào da thịt anh, nhưng cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng của Hoàng Thiên Tâm.

"Nó đang diễn ra," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng cô ấy rung lên.

"Quy luật đang đẩy cậu ra khỏi thế giới này.

Cậu đang trở thành vô hình, nhưng không phải vì sức mạnh.

Mà vì linh hồn của cậu không còn thuộc về nơi này nữa."

Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh trượt trên sàn đá.

tôi vẫn còn đây," anh nói, giọng nói của anh nghe như thể phát ra từ dưới đáy giếng.

"Tôi vẫn còn ý thức.

Tôi vẫn nhớ A Châu.

Tôi vẫn nhớ..."

"Nhớ gì?" Một giọng nói lạnh lẽo cắt ngang.

Lâm Phong quay đầu.

Người đàn ông áo đen vẫn đứng đó.

Nhưng lần này, anh ta không còn ẩn mình trong bóng tối.

Anh ta bước ra từ ánh sáng, khuôn mặt lộ ra.

Đó không phải là một khuôn mặt quái dị, mà là một khuôn mặt quen thuộc đến đáng sợ.

Đó là khuôn mặt của chính Lâm Phong.

Nhưng già đi, tàn tạ, và đôi mắt thì trống rỗng như hai cái hố sâu.

PHẦN 3: Bóng Ma Của Quá Khứ

Khi Lâm Phong đang chìm trong suy nghĩ, một giọng nói vang lên từ phía sau.

Không phải là lời nói, mà là ý niệm trực tiếp truyền vào đầu óc cậu.

*"Con đã nhìn thấy sự thật rồi sao?"*

Lâm Phong quay người, tay nắm chặt mảnh huy hiệu.

Không ai đứng ở đó.

Nhưng không khí xung quanh anh đang rung động, tạo thành những gợn sóng vô hình.

"Quá khứ của ngươi là một vòng lặp," giọng nói ấy vang lên, không từ một hướng cụ thể, mà từ khắp mọi nơi.

"Ngươi là phiên bản thứ mười.

Chín phiên bản trước đã chết.

Họ chết vì họ cố gắng giữ lại quá nhiều.

Họ chết vì họ sợ quên.

Và ngươi...

ngươi đang lặp lại sai lầm của họ."

Lâm Phong run rẩy.

Tôi chỉ muốn sống.

Tôi muốn nhớ những người tôi yêu thương."

*"Yêu thương là gánh nặng,"* giọng nói đáp lại, đầy ác ý.

*"Trong thế giới Shenmu, ký ức là nhiên liệu cho sự vô hình.

Càng nhớ, càng tách rời.

Càng tách rời, càng cô đơn.

Ngươi muốn phá vỡ quy luật?

Hãy nhìn vào linh hồn của chính mình."*

Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu Lâm Phong.

Anh ngã xuống, ôm lấy đầu.

Trước mắt anh, những hình ảnh hiện ra.

Không phải là ký ức của anh, mà là ký ức của chín phiên bản trước.

Anh thấy một Lâm Phong khác, đang khóc bên mộ của A Châu.

Anh thấy một Lâm Phong khác, đang chiến đấu đến cùng, tay cầm thanh kiếm gãy.

Anh thấy một Lâm Phong khác, đang tự khắc tên của Hoàng Thiên Tâm lên ngực mình cho đến khi máu chảy thành dòng.

Và tất cả họ đều chết.

Tất cả họ đều biến mất, trở thành những 'Người Vô Hình' lang thang trong bóng tối, không ai có thể nhìn thấy, không ai có thể chạm vào.

"Ngươi không thể phá vỡ quy luật bằng cách cố gắng bám lấy nó," giọng nói ấy nói.

*"Ngươi phải buông bỏ.

Buông bỏ ký ức.

Buông bỏ nỗi đau.

Buông bỏ chính mình.

Chỉ khi linh hồn hoàn toàn trống rỗng, ngươi mới có thể tái sinh."*

Lâm Phong ngẩng đầu lên.

Máu chảy từ khóe mắt anh.

Nếu tôi buông bỏ, tôi sẽ không còn là tôi nữa.

Tôi sẽ trở thành một cái xác không hồn, giống như cha của Mộc Vân."

*"Đó là sự giải thoát,"* giọng nói đáp lại.

*"Sự cô đơn vĩnh viễn.

Không đau khổ.

Không mất mát.

Chỉ có sự tĩnh lặng."*

Lâm Phong cười.

Một nụ cười chua chát, đầy bi kịch.

"Tĩnh lặng?

Đó không phải là sự sống.

Đó là cái chết.

tôi chưa sẵn sàng chết."

Anh đứng dậy, đấu khí trong cơ thể anh bùng lên, không phải để tấn công, mà để chống lại sự xâm nhập của ý niệm kia.

"Tôi sẽ không buông bỏ.

Tôi sẽ mang theo nỗi đau này.

Tôi sẽ mang theo ký ức này.

Và tôi sẽ tìm ra cách để phá vỡ quy luật này, dù phải đánh đổi linh hồn."

PHẦN 4: Sự Tan Rã Của Bản Thân

Lâm Phong hét lên, cố gắng nén đấu khí lại.

Nhưng càng cố nén, nó càng bùng nổ.

Những mảnh ký ức cuối cùng về tuổi thơ – nụ cười của mẹ, mùi hương của bữa tối – bắt đầu vỡ vụn như kính vỡ.

Thay vào đó, những ký ức ngoại lai tràn vào.

Hắn nhớ cách giết người.

Hắn nhớ cách thao túng linh hồn.

Hắn nhớ cảm giác của sự hủy diệt tuyệt đối.

Đó không phải là ký ức của anh.

Đó là ký ức của những kẻ đã chết trước anh.

Những phiên bản thứ 1 đến thứ 9.

Họ đã để lại những mảnh linh hồn trong anh, như những lời nguyền.

"Lâm Phong!" Hoàng Thiên Tâm hét lên, cô ấy lao về phía anh, cố gắng giữ anh lại.

Nhưng khi cô ấy chạm vào anh, bàn tay của cô ấy xuyên qua cơ thể anh lần nữa.

Lâm Phong đang biến mất.

Anh nhìn thấy bàn chân của mình đang mờ dần, hòa vào không khí.

Anh cảm thấy sự hiện diện của mình đang bị kéo giãn, như thể một sợi dây thừng đang bị cắt từng chút một.

"Thiên Tâm," anh gọi, giọng anh yếu ớt.

"Cậu không thể chạm vào tôi nữa.

Tôi đang trở thành một phần của thế giới này.

Một phần vô hình."

Hoàng Thiên Tâm khóc.

Nước mắt cô ấy rơi xuống sàn đá, nhưng không chạm vào chân Lâm Phong.

Hãy ở lại với chúng tôi!"

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Hoàng Thiên Tâm.

Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy cô ấy rõ ràng hơn bao giờ hết.

Không phải vì cảnh giới, mà vì sự kết nối giữa họ.

Cô ấy là một trong những người duy nhất có thể "thấy" anh, dù anh đang dần trở thành vô hình.

"Thiên Tâm," anh nói, giọng anh run rẩy.

"Hãy nhớ lấy.

Đừng quên tôi.

Hãy nhớ lấy A Châu.

Hãy nhớ lấy chúng ta."

"Nhưng nếu cậu biến mất, làm sao tôi có thể nhớ?" Hoàng Thiên Tâm hét lên, sự tuyệt vọng trong giọng nói của cô ấy xé toạc không khí.

"Bằng cách sống," Lâm Phong nói.

"Sống cho tôi.

Sống cho A Châu.

Và một ngày nào đó, khi cảnh giới của cậu đủ cao, cậu sẽ nhìn thấy tôi.

Và khi đó, hãy chạm vào tôi."

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi tráng.

Anh biết rằng anh sẽ chết.

Anh biết rằng linh hồn của anh sẽ tan rã.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng này, anh không còn cô đơn.

Anh giơ tay lên, nắm chặt không khí.

Đấu khí trong cơ thể anh bùng nổ, tạo thành một cột sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối, xé toạc sự im lặng, và xé toạc quy luật của thế giới Shenmu.

Trong ánh sáng ấy, Lâm Phong nhìn thấy họ.

Mộc Vân, với nước mắt chảy dài trên má.

Hoàng Thiên Tâm, với ánh mắt đầy hy vọng.

Và A Châu, cậu bé thần thú nhỏ bé, đang mỉm cười với anh từ phía xa, từ một thế giới khác.

PHẦN 5 - HOOK: Kẻ Quan Sát Mới

Lâm Phong – linh hồn thật – nhìn thấy cơ thể mình bước đi.

Nhưng không phải đi về phía trước, mà đi vào trong bóng tối của khu rừng.

Cơ thể đó di chuyển theo một quỹ đạo kỳ lạ, như thể đang vẽ một phép thuật nào đó trên mặt đất.

Bất chợt, một bóng đen từ trong rừng nhảy ra.

Không phải là thú dữ, mà là một sinh vật kỳ lạ, có hình dáng con người nhưng không có mặt.

Nó đứng trước cơ thể của Lâm Phong, đưa tay ra, chạm vào ngực anh.

Và rồi, cơ thể của Lâm Phong dừng lại.

Đôi mắt mở ra.

Nhưng đó không phải là ánh mắt của Lâm Phong.

Đó là ánh mắt của một kẻ quan sát, lạnh lùng, vô cảm, và đầy bí ẩn.

Sinh vật không mặt lùi lại, biến mất trong bóng tối.

Cơ thể của Lâm Phong quay đầu, nhìn về phía hội trường nơi Hoàng Thiên Tâm và Mộc Vân đang đứng.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười mà Lâm Phong chưa bao giờ mỉm cười.

"Hãy chờ đợi," cơ thể ấy nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ địa ngục.

"Tôi sẽ trở về.

Và khi tôi trở về, thế giới này sẽ thay đổi."

Cơ thể của Lâm Phong quay đi, bước vào bóng tối, để lại phía sau hai người bạn đang kinh hoàng và một câu hỏi lớn: Ai đang điều khiển cơ thể của anh?

Và khi nào thì linh hồn thật của Lâm Phong sẽ thức tỉnh?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập