Chương 23

Hội trường đấu khí rộng lớn, vốn trước đó còn vang vọng tiếng reo hò cuồng nhiệt, giờ đây rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Không phải là sự tĩnh lặng của hòa bình, mà là sự im lặng của một nấm mồ vừa mới được đào lên.

Không khí trở nên nặng nề, đặc quánh như nhựa đường, khiến mỗi hơi thở của Lâm Phong trở thành một cuộc chiến sinh tồn.

Lâm Phong đứng giữa sàn đấu, tay vẫn còn giữ chặt chiếc vòng tay gỗ cũ kỹ của A Châu.

Vật phẩm nhỏ bé ấy đang tỏa ra một nhiệt độ lạnh buốt, ăn mòn da thịt anh từng li từng tí.

Nhưng nỗi đau thể xác không sánh được với nỗi trống rỗng trong lồng ngực.

A Châu đã biến mất.

Cậu bé thần thú, người đã hy sinh mạng sống để neo giữ ký ức của anh, giờ chỉ còn là một đống quần áo rách nát và chiếc vòng tay vô tri.

Mộc Vân bước tiến lại, gương mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán.

Đôi mắt vốn luôn kiêu ngạo và đầy thách thức giờ chỉ còn lại sự kinh hãi run rẩy.

Anh ta nhìn vào chiếc vòng tay trong tay Lâm Phong, rồi nhìn lên mặt Lâm Phong, như thể đang nhìn một con quái vật từ địa ngục bò lên.

"Lâm Phong..." Mộc Vân gọi tên anh, giọng nói nghẹn ngào, vỡ vụn giữa không khí lạnh giá.

cậu đã làm gì với A Châu?

Tại sao nó biến mất?

Tại sao cậu lại..."

Lâm Phong không đáp.

Anh cúi xuống, nhặt chiếc vòng tay lên.

Những ký tự cổ xưa khắc trên gỗ giờ đã mờ đi, chỉ còn lại những vết trầy xước đen ngòm, giống như những vết cháy của lửa địa ngục.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng ghê gớm trong tâm trí.

Có một khoảng trắng lớn, một lỗ hổng đen kịt nơi những ký ức về A Châu lẽ ra phải tồn tại.

Anh biết A Châu là ai.

Anh biết cậu bé đã cứu anh.

Nhưng cảm xúc?

Nỗi đau mất mát?

Nó bị xóa nhòa, thay bằng một sự lạnh lùng vô cảm đáng sợ.

"Tôi không biết," Lâm Phong nói, giọng anh trầm thấp, khô khan, thiếu đi mọi rung động.

"Tôi chỉ nhớ rằng tôi phải sống.

Và để sống, tôi phải trả giá."

Mộc Vân sững sờ.

Anh lùi lại một bước, chân anh chạm vào một viên đá, tạo ra tiếng động khô khốc trong sự im lặng.

"Cậu nói gì?

Cậu đang nói gì vậy?

A Châu là bạn của chúng ta!

Cậu ấy đã chết vì cậu!

Sao cậu có thể...

sao cậu có thể bình tĩnh như thế?"

Lâm Phong ngẩng đầu lên.

Ánh mắt anh lạnh như băng, không có một chút hối hận hay đau buồn.

Đó là ánh mắt của một người đã chết từ lâu, một xác sống đang lang thang giữa thế giới người sống.

"Đau buồn là một xa xỉ, Mộc Vân.

Trong thế giới này, chỉ có những kẻ mạnh mới có quyền nhớ.

tôi sắp quên mất lý do để sống rồi."

Mộc Vân hét lên, sự giận dữ và đau khổ bùng nổ trong anh.

"Câm miệng!

Đừng có giả bộ cao siêu!

Cậu không hiểu gì về mất mát!

Cha tôi đã trở thành 'Người Vô Hình', tôi không thể nhìn thấy ông ấy, không thể chạm vào ông ấy, nhưng tôi vẫn nhớ!

Tôi vẫn cảm thấy sự hiện diện của ông ấy!

Còn cậu, cậu đang để ký ức của mình tan rã!

Cậu đang trở thành một cái xác không hồn!"

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười chua chát, đầy bi kịch.

"Cậu nghĩ tôi không sợ sao?

Tôi sợ hơn bất kỳ ai.

Nhưng nếu tôi giữ lại nỗi đau, tôi sẽ chết.

Nếu tôi buông bỏ, tôi sẽ tồn tại.

Đó là lựa chọn duy nhất."

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm cắt ngang cuộc đối thoại căng thẳng.

"Đủ rồi."

Tất cả mọi người trong hội trường quay đầu lại.

Hoàng Thiên Tâm đứng ở lối ra, dáng vẻ thanh tao, lạnh lùng, nhưng ánh mắt cô ấy đang rực lên một ngọn lửa giận dữ khó hiểu.

Cô ấy bước nhanh vào giữa sàn đấu, áo choàng bay phấp phới trong làn gió vô hình.

"Lâm Phong," Hoàng Thiên Tâm gọi tên anh, giọng nói của cô ấy run lên nhẹ nhàng, một điều hiếm thấy.

"Cậu đang làm gì với linh hồn của mình?

Tôi cảm nhận được đấu khí của cậu...

nó đang tan rã.

Linh hồn của cậu đang bị xé lẻn ra từng mảnh."

Lâm Phong nhìn Hoàng Thiên Tâm.

Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy cô ấy rõ ràng hơn bao giờ hết.

Không phải vì cảnh giới, mà vì sự kết nối giữa họ.

Cô ấy là một trong những người duy nhất có thể "thấy" anh, dù anh đang dần trở thành vô hình.

"Thiên Tâm," Lâm Phong gọi tên cô ấy, giọng anh yếu đi.

"Cậu không nên ở đây.

nó nguy hiểm cho những người bình thường."

"Không có ai là bình thường trong cuộc chiến này!" Hoàng Thiên Tâm hét lên, nước mắt rơi xuống má cô ấy, nhưng cô ấy không lau đi.

"Cậu nghĩ cậu có thể hy sinh linh hồn để tồn tại?

Đó là sự ngu ngốc!

Nếu linh hồn tan rã, cậu sẽ không còn là Lâm Phong nữa!

Cậu sẽ trở thành một bóng ma, một kẻ lang thang, giống như những 'Người Vô Hình' mà chúng ta sợ hãi!"

Lâm Phong run rẩy.

Lời nói của Hoàng Thiên Tâm chạm vào nỗi sợ sâu thẳm nhất của anh.

Anh không muốn trở thành một bóng ma.

Anh muốn chạm vào bàn tay của Hoàng Thiên Tâm.

Anh muốn cảm thấy hơi ấm của Mộc Vân.

Anh muốn nhớ rõ khuôn mặt của A Châu.

Nhưng ký ức của anh đang bị xóa bỏ, thay bằng một sự trống rỗng đáng sợ.

"A Châu..." Lâm Phong thì thầm, tay anh siết chặt chiếc vòng tay gỗ.

"Nó đã chết.

tôi không còn nhớ cảm giác đau buồn là gì."

Hoàng Thiên Tâm bước lại gần, cô ấy đặt tay lên vai Lâm Phong.

Sự tiếp xúc ấy khiến Lâm Phong giật mình.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, mạnh mẽ từ bàn tay của Hoàng Thiên Tâm chảy vào cơ thể anh.

Đó không phải là đấu khí, mà là sự kết nối của linh hồn.

"Lâm Phong, hãy nhớ lại," Hoàng Thiên Tâm nói, giọng cô ấy đầy kiên quyết.

"Hãy nhớ lại lý do tại sao cậu sống.

Không phải vì sức mạnh.

Không phải vì sự tồn tại.

Mà vì những người cậu yêu thương.

Hãy nhớ lại A Châu.

Hãy nhớ lại chúng tôi."

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh cố gắng lục tìm trong tâm trí, trong những khoảng trống đen kịt.

Anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của A Châu.

Cậu bé thần thú nhỏ bé, với đôi mắt sáng lấp lánh, luôn mỉm cười với anh.

Cậu bé đã hy sinh mạng sống để cứu anh.

Và giờ, anh đang để nỗi đau ấy biến mất?

Anh không thể.

Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.

Ký ức quay trở lại, nhưng không phải là ký ức bình thường.

Đó là ký ức của chín phiên bản trước của anh.

Chín phiên bản đã chết, đã quên lãng, đã trở thành bóng ma.

Và giờ, phiên bản thứ mười, Lâm Phong, đang đứng trên bờ vực thẳm.

Anh mở mắt ra.

Ánh mắt anh không còn lạnh lùng vô cảm.

Nó đầy đau đớn, đầy tuyệt vọng, và đầy quyết tâm.

"Tôi sẽ không quên," Lâm Phong nói, giọng anh run rẩy, nhưng đầy sức nặng.

"Tôi sẽ không để linh hồn mình tan rã.

Tôi sẽ phá vỡ quy luật này.

Dù phải đánh đổi linh hồn, dù phải đối mặt với cái chết, tôi sẽ tìm ra cách để nhìn thấy họ, để chạm vào họ."

Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong Lâm Phong.

Anh không còn là một người đàn ông yếu đuối, sợ hãi ký ức.

Anh là một chiến binh, một kẻ thách thức số phận.

Nhưng trước khi họ có thể nói thêm gì, không khí trong hội trường đột ngột trở nên nặng nề hơn.

Một áp lực khủng khiếp, như thể toàn bộ bầu trời đang đè nặng lên đầu họ.

Từ bóng tối sâu thẳm của hội trường, một bóng dáng cao lớn bước ra.

Đó không phải là Kael.

Đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt che kín bởi một tấm vải trắng.

Nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh ta.

Một sự hiện diện đáng sợ, đầy uy quyền.

"Thú vị," người đàn ông nói, giọng nói của anh ta vang lên như tiếng sấm sét, rung động trong linh hồn của tất cả mọi người.

"Một 'Người Vô Hình' dám thách thức quy luật của thế giới.

Cậu thật dũng cảm.

Hoặc là ngu ngốc."

Lâm Phong bước ra phía trước, đứng chắn trước Mộc Vân và Hoàng Thiên Tâm.

Anh nhìn thẳng vào người đàn ông bí ẩn, ánh mắt anh đầy thách thức.

"Ta không sợ cậu," Lâm Phong nói, giọng anh lạnh lẽo, đầy quyết tâm.

"Và ta cũng không sợ cái chết.

Vì ta đã chết từ lâu."

Người đàn ông cười, một tiếng cười khô khốc, đầy ác ý.

Hãy để xem xem, linh hồn của cậu có đủ cứng rắn để chịu đựng sự tan rã hay không."

Người đàn ông giơ tay lên.

Một luồng năng lượng đen kịt, đầy hủy diệt, bắn về phía Lâm Phong.

Đó không phải là đấu khí.

Đó là năng lượng của sự hư vô, của sự quên lãng.

Lâm Phong không né tránh.

Anh đứng im, mở rộng hai tay, đón lấy luồng năng lượng ấy.

Anh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã, từ đầu ngón tay đến đầu ngón chân.

Nhưng anh không sợ hãi.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy bi tráng.

Vì trong khoảnh khắc ấy, anh nhớ ra.

Anh nhớ ra lý do tại sao anh sống.

Không phải vì ký ức.

Mà vì những người anh yêu thương.

Và anh sẽ không để họ đơn độc.

Lâm Phong hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và quyết tâm.

Đấu khí trong cơ thể anh bùng nổ, không phải để tấn công, mà để bảo vệ.

Một cột sáng trắng xóa bao phủ toàn bộ hội trường, xé toạc bóng tối, xé toạc sự im lặng, và xé toạc quy luật của thế giới Shenmu.

Trong ánh sáng ấy, Lâm Phong nhìn thấy họ.

Mộc Vân, với nước mắt chảy dài trên má.

Hoàng Thiên Tâm, với ánh mắt đầy hy vọng.

Và A Châu, cậu bé thần thú nhỏ bé, đang mỉm cười với anh từ phía xa, từ một thế giới khác.

Lâm Phong biết rằng anh sẽ chết.

Anh biết rằng linh hồn của anh sẽ tan rã.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng này, anh không còn cô đơn.

Và đó là điều duy nhất anh cần.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập