Chương 22

Cột sáng đấu khí tan biến, để lại một khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ, nặng trĩu như chì.

Không khí trong đấu trường Shenmu dường như đông cứng lại, ngưng tụ thành những giọt mồ hôi lạnh trên lưng của mọi người.

Lâm Phong đứng giữa sàn đấu, cơ thể anh còn run rẩy dữ dội, từng thớ cơ bắp co giật dư chấn của luồng năng lượng vừa bùng nổ.

Hơi thở anh đứt quãng, mỗi lần hít vào đều kèm theo một cơn đau nhói xuyên thấu lồng ngực, nơi trái tim anh – trái tim đã chết từ lâu – đang đập một cách yếu ớt và sai lệch.

Anh quay người lại, cổ họng khô khốc, cố gắng gọi tên A Châu.

Tiếng nói của anh vang lên khàn đặc, vỡ vụn, nhưng trong không gian này, nó như thể bị nuốt chửng bởi một bức tường vô hình.

Không có tiếng đáp lại.

Không có sự rung động của chân đất.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Lâm Phong nhíu mày, bước tới phía trước, tay đưa ra trong không trung.

Anh cảm thấy sự hiện diện của A Châu, con sói tuyết trắng nhỏ bé, ở ngay sau lưng mình.

Nhưng khi anh quay lại, đôi mắt anh chỉ nhìn thấy khoảng không trống rỗng.

Không có bộ lông trắng muốt, không có đôi mắt xanh ngọc sáng ngời.

Chỉ có hư vô.

"A Châu?" Anh thì thầm, giọng đầy hoảng loạn.

Anh xoay người, bước nhanh hơn, chân anh trượt trên sàn đá lạnh lẽo.

"A Châu, trả lời tôi!"

Không có phản hồi.

Nhưng anh cảm thấy nó.

Một sự rung động nhẹ nhàng, như tiếng thì thầm của gió qua khe núi, chạm vào da thịt anh.

Đó là ý niệm của A Châu.

Nó đang cố gắng giao tiếp, nhưng quy luật 'Người Vô Hình' đã bắt đầu hoạt động.

Cảnh giới đấu khí của A Châu, dù chỉ là một linh thú non, đã tạm thời vượt quá ngưỡng cảm nhận của Lâm Phong trong khoảnh khắc giao thoa năng lượng đó.

Anh không thể nhìn thấy nó.

Anh không thể nghe thấy nó.

Nhưng anh biết nó ở đó.

Lâm Phong dừng lại, tay vẫn giơ lên trong không trung, nắm chặt không khí.

Nỗi sợ hãi lan tỏa trong lòng anh, không phải vì sự cô đơn, mà vì sự thật tàn khốc: anh đang mất dần kết nối với thế giới thực.

Những dòng chữ khắc trên da thịt anh, những ký ức anh dành cả đời để bảo vệ, đang mờ dần.

Và nếu anh không thể nhìn thấy A Châu, thì liệu anh có còn là Lâm Phong?

Hay anh chỉ là một bóng ma lang thang trong thế giới của người sống?


Khi A Châu cố gắng tiến gần hơn, vượt qua lực cản vô hình, Lâm Phong mới nhận ra một sự thật kinh hoàng.

Không phải chỉ có anh là "Người Vô Hình".

Có một thứ khác, một bóng ma đen kịt, đang bám sát sau lưng anh, cười nhạo.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là hình ảnh của chính anh – nhưng là phiên bản "chết" từ đầu.

Ký ức bị ép buộc quay lại, không phải từ dòng chữ khắc trên da thịt, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức, nơi mà chín phiên bản trước của anh đã chết.

Bóng ma đó giống hệt anh, nhưng khuôn mặt không có biểu cảm, đôi mắt đen kịt, không có đáy.

Nó đứng ngay sau lưng anh, tay đặt lên vai anh, nhưng anh không cảm thấy trọng lượng.

Chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo thấu xương.

*"Con đã quên một điều,"* giọng nói của bóng ma vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và vô cảm.

*"Con không phải là người đầu tiên xuyên không.

Và con cũng không phải là người cuối cùng."*

Lâm Phong quay người lại, nhưng bóng ma biến mất.

Anh chỉ nhìn thấy khoảng không trống rỗng.

Nhưng anh biết nó vẫn ở đó.

Nó đang chờ đợi.

Chờ đợi anh quên lãng.

Chờ đợi anh trở thành một thực thể vô hồn, giống như nó.

Anh nhìn xuống tay mình.

Những dòng chữ khắc trên da thịt bắt đầu mờ đi nhanh chóng.

Chữ "Hy Vọng" mờ dần.

Chữ "Tình Yêu" biến mất.

Chỉ còn lại chữ "Nỗi Đau" vẫn còn sáng, nhưng cũng đang phai nhạt.

"Làm ơn..." Lâm Phong thì thầm, giọng anh đầy van xin.

"Đừng lấy đi ký ức của tôi."

Bóng ma xuất hiện lại, lần này nó đứng trước mặt anh, cách anh chỉ vài centimet.

Nó mỉm cười, một nụ cười đầy ác ý.

*"Ký ức là gánh nặng, Lâm Phong.

Buông bỏ chúng, con sẽ tự do.

Con sẽ không còn đau đớn.

Con sẽ không còn cô đơn."*

Lâm Phong lắc đầu, nước mắt rơi xuống.

"Nếu tôi buông bỏ ký ức, tôi sẽ không còn là tôi.

Tôi sẽ chỉ là một cái xác không hồn."

*"Và nếu con giữ lại chúng, con sẽ chết,"* bóng ma nói.

*"Con đã chết từ đầu, Lâm Phong.

Con chỉ là một bóng ma lang thang trong thế giới của người sống.

Và giờ, giờ là lúc con phải chấp nhận điều đó."*

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang tan rã.

Anh không thể chiến đấu với bóng ma này bằng đấu khí.

Anh không thể chiến đấu bằng sức mạnh.

Anh chỉ có thể chiến đấu bằng ký ức.

Nhưng ký ức của anh đang bị xóa bỏ.


Cột sáng tắt đi hoàn toàn.

Đấu trường trở lại im ắng, nhưng không phải sự im ắng của hòa bình, mà là sự im ắng của một nấm mồ.

Khán giả dừng lại, tim đập thình thịch.

Trên sàn đấu, không còn Lâm Phong.

Không còn A Châu.

Chỉ còn lại một đống áo quần rách nát và một chiếc vòng tay bằng gỗ cũ kỹ – vật duy nhất A Châu đeo trên cổ tay, giờ đã rơi xuống đất, nhuộm đỏ bởi máu.

Chiếc vòng tay gỗ cũ kỹ, khắc lên đó những ký tự cổ xưa mà không ai hiểu được, nằm im lìm trên sàn đá lạnh giá.

Nó không phát ra ánh sáng.

Nó không còn sự sống.

Nó chỉ là một món đồ vật vô tri.

Nhưng trong tâm trí của những người chứng kiến, hình ảnh của Lâm Phong và A Châu vẫn còn in hằn.

Họ không hiểu điều gì vừa xảy ra.

Họ chỉ biết rằng một cái gì đó vĩ đại, và cũng tàn khốc, vừa kết thúc.

Một bóng dáng cao lớn bước ra từ đám đông.

Đó là Mộc Vân.

Anh nhìn xuống chiếc vòng tay gỗ, mắt anh đỏ ngầu.

Anh không nói gì.

Anh chỉ cúi xuống, nhặt chiếc vòng tay lên, và nắm chặt trong tay.

"Hắn đã làm gì vậy?" Mộc Vân thì thầm, giọng anh đầy giận dữ và đau đớn.

Không ai trả lời.

Nhưng trong bóng tối sâu thẳm của đấu trường, một tiếng cười nhẹ vang lên.

Không phải của Kael.

Không phải của bóng ma.

Mà của một ai đó khác.

Một ai đó đang quan sát từ xa, từ một cảnh giới cao hơn, nơi mà người vô hình có thể nhìn thấy tất cả.

*"Chơi trò này thật thú vị,"* giọng nói đó thì thầm.

*"Nhưng nó sẽ kết thúc sớm thôi."*

Và rồi, bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập