Chương 21
Những hạt bụi đang lơ lửng ngừng chuyển động, như thể thời gian bị một bàn tay vô hình níu giữ.
A Châu lùi lại một bước, chân cô rung lên bần bật.
Cô không nhìn thấy ai, nhưng da thịt cô đang kêu cứu.
Mỗi thớ cơ bắp co rút lại vì bản năng sinh tồn, cảnh báo về một mối đe dọa chết chóc đang đứng ngay trước mặt.
Cái bóng của Lâm Phong đứng đó.
Nhưng nó không còn là con người nữa.
Nó là một chiếc xác không hồn, một cái vỏ rỗng tuếch được điều khiển bởi một ý chí ngoại lai.
Đôi mắt của "Lâm Phong" mở to, nhưng không có tròng trắng, không có đồng tử, chỉ là hai khoảng trống đen kịt, sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ.
Không có sự sống.
Chỉ có sự hiện diện của cái chết.
Elder Kael, kẻ đã mượn xác Lâm Phong, phát ra một âm thanh rè rè, giống như tiếng giấy rách xé toạc trong không khí tĩnh lặng.
*"Con thấy đó, A Châu.
Đây là kết cục của những kẻ cố gắng chống lại quy luật.
Hắn không chết.
trở nên trống rỗng."*
A Châu nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
Nỗi đau vật lý giúp cô giữ tỉnh táo.
Cô biết nếu mình hét lên, nếu mình khóc, cô sẽ mất đi lý trí.
Và trong thế giới Shenmu, mất lý trí đồng nghĩa với việc trở thành thức ăn cho những thực thể vô hình.
"Đừng làm vậy," A Châu nói, giọng cô run rẩy nhưng đầy quyết liệt.
Cô không nhìn vào cái xác trước mặt, mà nhìn vào khoảng không bên cạnh nó, nơi cô cảm nhận được sự hiện diện lạnh lẽo của Kael.
"Hắn là Lâm Phong.
Dù linh hồn hắn có ở đâu, thì cơ thể này vẫn thuộc về hắn.
Và tôi sẽ không để một kẻ vô danh dùng hắn như một con rối."
Kael cười, một tiếng cười khô khốc vang lên trong đầu A Châu.
*"Con ngây thơ quá.
Cơ thể chỉ là công cụ.
Đấu khí mới là bản chất.
Và khi linh hồn tan rã, đấu khí trở thành thứ độc hại nhất.
Hãy xem kỹ năng 'Hồn Phiệt Thiên' của hắn.
Nó không cần chủ nhân.
Nó chỉ cần nhiên liệu."*
Cái xác Lâm Phong bắt đầu chuyển động.
Những khớp xương kêu lên những âm thanh ghê rợn, như thể chúng đang bị ép vượt quá giới hạn vật lý.
Bàn tay phải của nó giơ lên, đấu khí đen ngòm bắt đầu tụ tập, xoáy tròn thành một cơn lốc nhỏ bé nhưng đầy hủy diệt.
A Châu hít một hơi sâu.
Cô không né tránh.
Cô bước tới.
Mỗi bước chân là một thách thức đối với nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt trái tim cô.
Cô phải nhìn thấy hắn.
Không phải bằng mắt thường, mà bằng linh hồn.
Cô phải tìm ra chút tàn dư của Lâm Phong còn sót lại trong đống tàn tích đó.
Không khí trở nên nặng trĩu.
Kael giơ tay lên, định thi triển kỹ năng cuối cùng: "Hồn Phiệt Thiên".
Kỹ năng này sẽ hút cạn toàn bộ sinh lực từ cơ thể chủ thể để tạo ra một vụ nổ năng lượng thuần túy, xóa sạch mọi thứ trong bán kính trăm mét.
*"Hắn đã chết từ lâu, A Châu!"* Kael gào thét, giọng nói của ông ta đầy điên loạn.
*"Hắn là một cái xác thối!
Đừng lãng phí thời gian cho một bóng ma!"*
Cơ thể Lâm Phong bắt đầu phát nổ.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong.
Những mảng da thịt bắt đầu bong tróc, rơi xuống đất như những chiếc lá mùa thu.
Dưới lớp da thịt đó, không phải là cơ bắp hay xương cốt, mà là những dòng chữ.
Hàng nghìn, hàng triệu dòng chữ được khắc sâu vào từng thớ thịt, từng mảnh xương.
Đó là những ký ức.
*"Ngày 1: Mẹ mỉm cười."*
*"Ngày 15: Mộc Vân đánh tôi vì tôi yếu đuối."*
*"Ngày 102: Thiên Tâm dạy tôi cách kiểm soát đấu khí."*
*"Ngày 500: A Châu nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ."*
Mỗi dòng chữ là một ký ức.
Mỗi ký ức là một sợi dây neo giữ linh hồn Lâm Phong lại với thế giới này.
Và giờ, chúng đang được phơi bày ra ánh sáng, dưới sự tấn công của đấu khí hủy diệt.
A Châu nhìn thấy chúng.
Cô không nhìn thấy bằng mắt, mà bằng linh hồn.
Cô thấy những dòng chữ đó sáng lên, như những ngôi sao trong đêm tối.
Chúng không chỉ là ký ức của Lâm Phong.
Chúng là bản chất của con người anh.
Là lý do tại sao anh không để mình trở thành một thực thể vô hồn.
"Lâm Phong!" A Châu hét lên.
Cô lao tới, không phải để tấn công, mà để ôm lấy cái xác đang tan rã.
*"Đừng!"* Kael cảnh báo.
*"Nó sẽ giết con!"*
A Châu không nghe.
Cô vòng tay ôm lấy cái cơ thể đang vỡ vụn.
Nỗi đau xé toạc da thịt cô.
Đấu khí ô nhiễm ăn mòn cơ thể cô, nhưng cô không buông tay.
Cô áp mặt vào ngực Lâm Phong, nơi trái tim anh đã ngừng đập từ lâu.
"Tôi thấy con," A Châu thì thầm, nước mắt rơi xuống những dòng chữ khắc trên da thịt anh.
"Tôi thấy tất cả.
Con không cô đơn.
Tôi ở đây."
Trong khoảnh khắc đó, một sự thay đổi kỳ diệu xảy ra.
Những dòng chữ trên da thịt Lâm Phong bắt đầu phát sáng mạnh mẽ hơn.
Chúng không còn là ký ức tĩnh tại.
Chúng trở thành năng lượng.
Năng lượng của tình yêu, của sự hy sinh, của nỗi đau và niềm vui.
Luồng sáng xanh từ cánh tay trái của Lâm Phong bùng nổ, lan tỏa ra toàn bộ cơ thể, nuốt chửng đấu khí đen ngòm của Kael.
Kael hét lên trong đau đớn.
*"Không thể nào!
Ký ức không thể chiến đấu với sức mạnh!"*
"Đúng vậy," A Châu nói, giọng cô lạnh lùng như băng giá.
"Nhưng ký ức là thứ duy nhất khiến chúng ta là con người.
Và con, Kael, con không phải là con người.
Con chỉ là một cái bóng."
Cột sáng tắt đi.
Đấu trường trở lại im lặng.
Nhưng sự im lặng này không còn đáng sợ.
Nó nhẹ nhàng.
Nó mang theo mùi của sự giải thoát.
A Châu mở mắt ra.
Cô vẫn đang ôm lấy cơ thể Lâm Phong.
Nhưng cơ thể đó không còn là cái xác không hồn nữa.
Nó có nhịp đập.
Yếu ớt, nhưng có thật.
Lâm Phong mở mắt.
Đôi mắt anh không còn đen kịt.
Chúng là màu đen bình thường, nhưng sâu thẳm hơn, chứa đựng một vũ trụ ký ức.
Anh nhìn A Châu.
Anh không nói gì.
Anh chỉ mỉm cười.
Một nụ cười mệt mỏi, nhưng chân thành.
"Con..." Lâm Phong thì thào, giọng khàn đặc.
"Con đã nhìn thấy tôi?"
A Châu gật đầu, nước mắt rơi xuống.
"Tôi luôn nhìn thấy con.
Dù con có vô hình đến đâu."
Lâm Phong gật đầu.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh yếu ớt quá mức.
A Châu đỡ anh dậy.
Họ đứng đó, giữa đống tàn tích của đấu trường, dưới ánh sáng trắng xóa của bầu trời nhân tạo.
Nhưng rồi, Lâm Phong nhìn xuống tay mình.
Những dòng chữ khắc trên da thịt bắt đầu mờ đi.
Chúng không còn sáng lên nữa.
Chúng đang biến mất.
"Không," Lâm Phong thì thầm, nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt anh.
"Không phải lúc này.
Tôi chưa sẵn sàng."
A Châu nhìn xuống tay anh.
Cô cũng thấy chúng mờ đi.
Những ký ức, những sợi dây neo giữ anh lại với thế giới này, đang bị xóa bỏ.
"Kael..." A Châu nói, giọng cô đầy giận dữ.
"Hắn đã làm gì?"
Lâm Phong lắc đầu.
Anh nhìn vào khoảng không, nơi Kael đã biến mất.
Anh biết điều gì đó tồi tệ hơn đang chờ đợi họ.
Kael không chỉ là một kẻ thù.
Hắn là một biểu tượng của sự quên lãng.
Và giờ, hắn đã đánh thức thứ gì đó cổ xưa hơn, nguy hiểm hơn.
Thứ gì đó đang chờ đợi trong bóng tối.
Thứ gì đó muốn xóa sạch mọi ký ức, mọi ký ức, mọi con người.
Và Lâm Phong biết, anh không thể chiến đấu một mình.
Anh cần sự giúp đỡ.
Anh cần những người bạn.
Anh cần Mộc Vân, Hoàng Thiên Tâm, và tất cả những người anh yêu thương.
Nhưng trước hết, anh phải sống sót.
Và để sống sót, anh phải học cách nhìn thấy những kẻ vô hình.
Không phải bằng mắt, mà bằng linh hồn.
A Châu nắm chặt tay anh.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách.
Dù phải đánh đổi linh hồn."
Lâm Phong nhìn cô.
Anh thấy sự kiên định trong ánh mắt cô.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, anh cảm thấy hy vọng.
Nhưng rồi, một ý niệm lạ lùng vang lên trong đầu anh.
Không phải của Kael.
Không phải của A Châu.
Mà của chính anh.
Của phiên bản thứ 10.
*"Con đã quên một điều,"* giọng nói của chính anh vang lên, đầy lạnh lùng.
*"Con không phải là người đầu tiên xuyên không.
Và con cũng không phải là người cuối cùng."*
Lâm Phong kinh hoàng.
Anh nhìn vào khoảng không.
Và lần này, anh thấy một bóng dáng.
Một bóng dáng giống hệt anh, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và đầy hận thù.
Bóng dáng đó mỉm cười.
Và rồi, nó biến mất.
Lâm Phong run rẩy.
Anh không biết điều đó có nghĩa là gì.
Nhưng anh biết một điều: cuộc hành trình của anh mới chỉ bắt đầu.
Và nó sẽ tàn khốc hơn bất cứ điều gì anh đã tưởng tượng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận