Chương 26

Chương 26: Đấu Khí: Linh Hồn Tan Rã



Không khí trong điện thờ cổ kính lạnh ngắt, mùi hương trầm đã chuyển sang mùi máu tanh nồng nặc.

Lâm Phong đứng chực chờ, những tia ánh sáng xanh lét vẫn đang lưu chuyển dưới da thịt hắn, giống như những con rắn độc đang ăn mòn tĩnh mạch.

Nữ tu với bộ áo choàng xám xịt bước lùi lại, ánh mắt cô ta không còn sự khinh thường ban đầu mà là nỗi sợ hãi thực sự—sự sợ hãi dành cho những thứ vượt ra ngoài hiểu biết của phàm nhân.

“Ngươi đã ký kết,” giọng nói của nữ tu run rẩy, vang lên như tiếng gió rít qua khe đá.

“Đấu khí không chỉ là năng lượng.

Nó là sự vay mượn từ ‘Bên Kia’.

Khi ngươi đạt đến đỉnh điểm, linh hồn ngươi sẽ không còn thuộc về thế giới này nữa.”

Lâm Phong không đáp.

Hắn cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, một khoảng không mênh mông nơi ký ức từng bị giam giữ giờ đã vỡ tung.

Hắn nhìn vào đôi tay của mình.

Những ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tê liệt của giác quan.

Đấu khí trong cơ thể hắn đang xoay chuyển với một nhịp điệu khác lạ, nặng nề và lạnh lẽo như băng giá địa ngục.

Hắn nhớ lại lời thì thầm của con sói, lời cảnh báo của giọng nói trong hang động.

Tất cả đều đúng.

Nhưng sự thật tàn khốc nhất không phải là cái chết, mà là sự tách biệt.

“Tôi không cần thuộc về thế giới này,” Lâm Phong lên tiếng, giọng nói của anh khàn đặc, như thể vừa nuốt trọn bụi tro.

“Tôi chỉ cần đủ mạnh để nhìn thấy họ.”

Nữ tu nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh cắt ngang không gian.

“Nhìn thấy họ?

Ngươi hiểu ý nghĩa của từ ‘Vô Hình’ không, Lâm Phong?

Khi ngươi bước qua ngưỡng cửa Đấu Vương, ngươi sẽ không còn là một phần của thực tại này.

Ngươi sẽ trở thành một bóng ma lang thang, một hiện tượng tự nhiên, một nỗi sợ trong tâm trí những kẻ yếu đuối.

Ngươi sẽ không thể chạm vào họ.

Ngươi sẽ không thể nghe tiếng cười của họ.

Và tệ hơn nữa, họ sẽ không thể nhìn thấy ngươi, trừ khi ngươi hạ thấp cảnh giới xuống.

Nhưng mỗi lần hạ thấp, linh hồn ngươi sẽ vỡ vụn thêm một mảnh.”

Lâm Phong cười, một nụ cười chua chát nở trên môi.

Anh giơ tay lên, nhìn những tia sáng xanh lịm dần đi, thay vào đó là một màu đen tuyền, sâu thẳm như vực thẳm.

“Thì ra đó là cái giá.

Tôi đã biết.

Nhưng nếu phải chọn giữa sự hiện diện vô nghĩa và sự vắng mặt vĩnh cửu, tôi chọn cái sau.

Ít nhất, khi tôi nhìn thấy họ, tôi biết họ còn sống.”

Nữ tu im lặng.

Cô ta bước đến gần, lấy một cuốn sổ da cũ kỹ từ trong áo choàng ra.

“Đây là di chúc của ngươi.

Không, đây là bản án.

Ngươi không thể quay lại.

Một khi đấu khí này thâm nhập vào huyệt đạo, nó sẽ thay thế máu của ngươi.

Ngươi sẽ không còn cảm thấy đói, khát, hay mệt mỏi.

Nhưng ngươi cũng sẽ không còn cảm thấy yêu thương, hay đau đớn.

Ngươi sẽ trở thành một cỗ máy chiến đấu, hoàn hảo và trống rỗng.”

Lâm Phong nhận lấy cuốn sổ.

Anh không mở ra.

Anh chỉ cảm nhận trọng lượng của nó, nặng nề như số phận của chín phiên bản trước.

“Tôi không sợ trống rỗng.

Tôi sợ quên.

Và nếu linh hồn tôi tan rã, ít nhất những gì còn lại sẽ là một kỷ niệm đau đớn mà tôi đã sống.”



Lâm Phong rời khỏi điện thờ dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo.

Giọt nước mưa rơi lên da thịt anh không còn cảm giác mát lạnh, mà như những mũi kim vô hình đâm vào.

Anh đi bộ dọc theo con đường đá cuội dẫn ra khỏi khu rừng cổ, nơi mà ánh sáng mặt trời dường như không bao giờ có thể xuyên thấu.

Mộc Vân đang chờ anh ở đó.

Cậu trai trẻ đứng tựa lưng vào một thân cây cổ thụ, tay cầm thanh kiếm đã gỉ sét, mắt đỏ hoe vì khóc và giận dữ.

Khi thấy Lâm Phong, Mộc Vân lao tới, nắm chặt cổ áo anh.

Nhưng thay vì cảm thấy sự ấm áp của thân xác, Mộc Vân hét lên vì đau đớn.

“Đau!” Mộc Vân thét lên, buông tay ra.

Bàn tay anh bị bỏng rát, như thể vừa chạm vào băng giá vĩnh cửu.

“Lâm Phong!

Ngươi làm gì vậy?

Ngươi cảm lạnh lẽo như xác chết!”

Lâm Phong nhìn bàn tay của bạn mình.

Những vết đỏ hằn lên da thịt Mộc Vân, giống như những dấu vết của một con thú hoang.

“Xin lỗi,” anh nói, giọng nói không chút cảm xúc.

“Đấu khí của tôi...

nó đang thay đổi.”

“Thay đổi?” Mộc Vân lùi lại, vẻ mặt đầy hoảng loạn.

“Ngươi đang nói gì?

Ngươi cảm thấy thế nào?

Ngươi có ổn không?

Hãy nhìn vào mắt tôi, Lâm Phong!

Hãy nói với tôi rằng ngươi vẫn là chính mình!”

Lâm Phong cố gắng tập trung.

Anh nhìn vào đôi mắt của Mộc Vân.

Đôi mắt đó từng chứa đựng sự kiêu ngạo, sự cạnh tranh, và cả sự lo lắng sâu thẳm.

Nhưng giờ đây, anh chỉ thấy sự trống rỗng phản chiếu lại từ chính linh hồn mình.

Anh không thể nhớ được cảm giác khi nhìn thấy một người bạn.

Anh chỉ nhớ được dữ liệu: Mộc Vân, bạn thân, đối thủ, người cần được bảo vệ.

“Tôi ổn,” Lâm Phong nói.

Nhưng giọng nói của anh nghe xa lạ, như thể đến từ một nơi rất xa.

“Tôi chỉ cần luyện tập thêm.

Để đủ mạnh.”

“Mạnh?” Mộc Vân cười, một tiếng cười đầy tuyệt vọng.

“Mạnh để làm gì?

Để trở thành một người Vô Hình?

Để bỏ lại chúng ta trong bóng tối?

Lâm Phong, cha tôi đã trở thành Vô Hình.

Tôi đã dành cả tuổi thơ để tìm cách nhìn thấy ông ấy.

Và khi tôi cuối cùng cũng đạt đến cảnh giới Đấu Tông, tôi đã thấy ông ấy.

Nhưng ông ấy không nhìn lại tôi.

Ông ấy bước qua tôi như thể tôi là một cơn gió.

Ông ấy không còn là cha tôi nữa.

Ông ấy chỉ là một hiện tượng.

Ngươi không muốn kết thúc như vậy, đúng không?”

Lâm Phong im lặng.

Anh nhớ lại hình ảnh của cha Mộc Vân trong ký ức của phiên bản thứ 9.

Một người đàn ông già, lưng còng, bước đi trong sương mù, không biết mình đang đi đâu.

Đó là sự giải thoát?

Hay đó là địa ngục?

“Tôi không sợ,” Lâm Phong nói, nhưng lần này, anh cảm thấy một cơn đau nhói lên trong ngực.

Không phải là đau đớn thể xác, mà là sự xé rách của ký ức.

“Tôi sẽ tìm ra cách.

Tôi sẽ tìm ra cách để nhìn thấy họ mà không mất đi chính mình.”

Mộc Vân lắc đầu, nước mắt chảy dài trên má.

“Ngươi đang tự lừa dối chính mình.

Quy luật của thế giới Shenmu không thể bị phá vỡ bằng ý chí.

Nó là sự cân bằng.

Ngươi muốn phá vỡ cân bằng, ngươi phải trả giá bằng linh hồn.”



Họ quay về hội trường huấn luyện.

Hoàng Thiên Tâm đang đứng ở giữa sân, luyện kiếm một mình.

Những lưỡi kiếm của cô bay ra như những tia chớp, cắt ngang không khí với tốc độ đáng kinh ngạc.

Khi thấy Lâm Phong và Mộc Vân, Hoàng Thiên Tâm dừng lại.

Cô không nói gì, chỉ nhìn Lâm Phong với ánh mắt sắc lạnh.

Nhưng trong ánh mắt đó, Lâm Phong thấy sự lo lắng.

“Ngươi cảm thấy thế nào?” Hoàng Thiên Tâm hỏi, giọng nói của cô vẫn lạnh lùng, nhưng có một sự run rẩy rất nhẹ.

“Ổn,” Lâm Phong đáp.

Anh bước về phía cô.

Hoàng Thiên Tâm lùi lại một bước, không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng tự vệ.

Đấu khí của Lâm Phong đang phát ra một loại áp lực mà cô chưa từng cảm thấy trước đây.

Nó không phải là sức mạnh, mà là sự trống rỗng.

“Lâm Phong,” Hoàng Thiên Tâm gọi tên anh.

“Nếu ngươi cảm thấy không ổn, hãy nói ra.

Chúng ta có thể tìm cách khác.

Chúng ta không cần phải mạo hiểm.”

“Không có cách khác,” Lâm Phong nói.

Anh nhìn vào kiếm của Hoàng Thiên Tâm.

“Quy luật này là một cái bẫy.

Nó giữ chúng ta lại, không cho chúng ta tiến lên, cũng không cho chúng ta thoát ra.

Tôi phải phá vỡ nó.”

“Bằng cách hủy hoại chính mình?” Hoàng Thiên Tâm bước tới, nắm lấy cánh tay anh.

Cô rùng mình khi chạm vào da thịt anh.

“Lâm Phong, ngươi đang biến thành một người Vô Hình ngay bây giờ.

Tôi có thể cảm thấy nó.

Ngươi đang mờ dần đi trong mắt tôi.”

Lâm Phong nhìn vào tay Hoàng Thiên Tâm.

Anh cố gắng nhìn rõ khuôn mặt cô.

Nhưng anh nhận ra một điều kinh hoàng: anh không thể nhớ được màu mắt của cô.

Anh biết cô ấy có đôi mắt đẹp, nhưng anh không thể nhớ được chúng là màu gì.

“Thiên Tâm,” anh gọi tên cô, giọng nói run rẩy.

“Màu mắt của ngươi là gì?”

Hoàng Thiên Tâm sững sờ.

Cô nhìn vào mắt anh, thấy sự trống rỗng đang lan rộng.

“Lâm Phong...

ngươi đang quên?”

“Tôi đang cố nhớ,” Lâm Phong nói, mồ hôi lạnh chảy trên trán.

“Nhưng nó đang tan biến.

Như sương mai.”

Hoàng Thiên Tâm nắm chặt tay anh.

“Hãy nghĩ về chúng ta.

Hãy nghĩ về những ký ức.

Đừng để nó lấy đi chúng.”

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh cố gắng tập trung.

Anh nghĩ về nụ cười của A Châu.

Anh nghĩ về sự kiêu ngạo của Mộc Vân.

Anh nghĩ về ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy quan tâm của Hoàng Thiên Tâm.

Nhưng những hình ảnh đó đang mờ dần, như những bức tranh bị nước mưa rửa trôi.

“Tôi không thể,” anh thì thầm.

“Tôi đang quên.”



Không khí trong hội trường trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Hoàng Thiên Tâm không buông tay.

Cô kéo Lâm Phong lại gần, ép anh phải nhìn vào mắt mình.

“Lâm Phong, hãy nghe tôi,” Hoàng Thiên Tâm nói, giọng nói của cô sắc bén, cắt ngang sự trống rỗng trong đầu anh.

“Ngươi nghĩ rằng ngươi là phiên bản thứ 10.

Ngươi nghĩ rằng ngươi là người duy nhất đang cố gắng phá vỡ quy luật này.

Nhưng ngươi có biết tại sao chín phiên bản trước chết không?”

Lâm Phong mở mắt.

Anh nhìn vào Hoàng Thiên Tâm, chờ đợi câu trả lời.

“Không phải vì họ quên,” Hoàng Thiên Tâm nói, giọng nói của cô run rẩy.

“Mà vì họ nhớ quá nhiều.

Họ cố gắng giữ lại tất cả.

Và chính sự ký ức đó đã giết họ.

Quy luật ‘Người Vô Hình’ không chỉ là sự tách biệt.

Nó là sự hấp thụ.

Khi ngươi đạt đến cảnh giới cao, thế giới này sẽ hấp thụ ký ức của ngươi để nuôi dưỡng sự cân bằng.

Ngươi càng nhớ, thế giới càng mạnh.

Và ngươi càng yếu.”

Lâm Phong sững sờ.

“Ngươi nói gì?”

“Tôi nói,” Hoàng Thiên Tâm nói, nước mắt chảy dài trên má cô, “rằng cách duy nhất để sống sót là buông bỏ.

Buông bỏ ký ức.

Buông bỏ nỗi đau.

Buông bỏ chính mình.

Chỉ khi linh hồn hoàn toàn trống rỗng, ngươi mới có thể tái sinh.

Ngươi đang cố gắng bám lấy những ký ức, nhưng chúng đang giết ngươi.

Chúng đang kéo linh hồn ngươi ra khỏi cơ thể.”

Lâm Phong nhìn vào đôi tay của mình.

Những tia sáng xanh đang chuyển sang màu đen.

Anh cảm thấy sự trống rỗng trong lòng mình.

Nó không còn là nỗi sợ hãi, mà là một sự bình yên đáng sợ.

“Vậy thì tôi sẽ buông bỏ,” Lâm Phong nói, giọng nói của anh lạnh lẽo, vô cảm.

“Tôi sẽ buông bỏ tất cả.

Để tôi có thể sống.”

“Không!” Hoàng Thiên Tâm hét lên.

“Đó không phải là sự sống!

Đó là cái chết!

Nếu ngươi buông bỏ tất cả, ngươi sẽ không còn là Lâm Phong nữa!

Ngươi sẽ trở thành một cái xác không hồn, giống như cha của Mộc Vân!”

“Thì ra đó là sự thật,” Lâm Phong nói.

Anh nhìn vào Hoàng Thiên Tâm.

Anh không còn nhận ra cô ấy.

Anh chỉ thấy một người phụ nữ đang khóc.

“Vậy thì tôi sẽ không buông bỏ.

Tôi sẽ mang theo nỗi đau này.

Tôi sẽ mang theo ký ức này.

Và tôi sẽ tìm ra cách để phá vỡ quy luật này, dù phải đánh đổi linh hồn.”

Hoàng Thiên Tâm nhìn anh, thấy sự quyết đoán trong mắt anh.

Nhưng trong ánh mắt đó, cô cũng thấy sự tuyệt vọng.

Cô biết rằng anh đang đi vào một con đường không có hồi quy.

“Lâm Phong,” Hoàng Thiên Tâm nói, giọng nói của cô đầy đau đớn.

“Nếu ngươi chết, tôi sẽ không tha thứ cho ngươi.”

“Tôi biết,” Lâm Phong nói.

Anh bước ra xa, rời khỏi bàn tay của cô.

“Đó là lý do tại sao tôi phải sống.”



Lâm Phong bước ra khỏi hội trường.

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, nhưng nó không còn cảm giác ấm áp.

Nó chỉ là ánh sáng.

Một hiện tượng vật lý.

Anh đi bộ trong rừng, cảm thấy sự tách biệt đang lan rộng.

Những con thú rừng chạy trốn khi thấy anh.

Không phải vì sợ hãi, mà vì chúng không thể cảm nhận sự hiện diện của anh.

Anh đang trở thành một phần của bóng tối.

Và rồi, anh thấy nó.

Một bóng đen.

Đó không phải là một con thú.

Đó là một con người.

Một người đàn ông với khuôn mặt của chính anh.

Lâm Phong dừng lại.

Anh nhìn vào người đàn ông đó.

Người đàn ông đó mỉm cười, một nụ cười mà Lâm Phong chưa bao giờ mỉm cười.

“Chào mừng,” người đàn ông nói, giọng nói của anh vang lên như tiếng vọng từ địa ngục.

“Ngươi đã đến lúc.”

“Ngươi là ai?” Lâm Phong hỏi, giọng nói của anh không chút sợ hãi.

“Tôi là ngươi,” người đàn ông nói.

“Là phiên bản thứ 11.

Là người đã sống sót sau khi linh hồn tan rã.

Và tôi đã trở về để hoàn thành nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ gì?”

“Phá vỡ quy luật,” người đàn ông nói.

“Và tiêu diệt thế giới này.”

Lâm Phong nhìn vào người đàn ông đó.

Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Không phải là sự sợ hãi, mà là sự nhận biết.

Người đàn ông đó không phải là kẻ thù.

Anh là một phần của chính mình.

Một phần mà anh đã cố gắng chối bỏ.

“Không,” Lâm Phong nói.

“Tôi sẽ không để ngươi làm điều đó.”

“Ngươi không có lựa chọn,” người đàn ông nói.

“Ngươi đã ký kết.

Ngươi đã chọn con đường đau khổ.

Và giờ, ngươi phải trả giá.”

Người đàn ông bước về phía Lâm Phong.

Và khi anh chạm vào Lâm Phong, một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh.

Đấu khí trong cơ thể anh bùng nổ, không phải để tấn công, mà để chống lại sự xâm nhập của ý niệm kia.

“Tôi sẽ không để ngươi kiểm soát tôi,” Lâm Phong hét lên.

Anh giơ tay lên, nắm chặt không khí.

Đấu khí trong cơ thể anh bùng nổ, tạo thành một cột sáng trắng xóa, xé toạc bóng tối, xé toạc sự im lặng, và xé toạc quy luật của thế giới Shenmu.

Và trong ánh sáng ấy, Lâm Phong nhìn thấy họ.

Mộc Vân, với nước mắt chảy dài trên má.

Hoàng Thiên Tâm, với ánh mắt đầy hy vọng.

Và A Châu, cậu bé thần thú nhỏ bé, đang mỉm cười với anh từ phía xa, từ một thế giới khác.

“Chào tạm biệt,” anh thì thầm.

Và rồi, anh bước vào ánh sáng.

Khi ánh sáng tan biến, Lâm Phong không còn ở đó.

Chỉ còn lại một mảnh huy hiệu, nằm trên mặt đất, với hình ảnh của A Châu khắc trên đó, đã mờ đi hoàn toàn.

Và ở nơi khác, Hoàng Thiên Tâm cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với Lâm Phong, như thể anh đang gọi cô ấy.

“Lâm Phong,” cô ấy gọi, giọng nói vang lên trong gió.

“Cậu đang ở đâu?”

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít lên, như thể đang khóc.

Và trong bóng tối của khu rừng, một bóng đen xuất hiện.

Đó là cơ thể của Lâm Phong.

Nhưng đôi mắt của anh không còn là đôi mắt của Lâm Phong.

Đó là ánh mắt của một kẻ quan sát, lạnh lùng, vô cảm, và đầy bí ẩn.

Cơ thể của Lâm Phong quay đầu, nhìn về phía hội trường nơi Hoàng Thiên Tâm và Mộc Vân đang đứng.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười mà Lâm Phong chưa bao giờ mỉm cười.

“Hãy chờ đợi,” cơ thể ấy nói, giọng nói vang lên như tiếng vọng từ địa ngục.

“Tôi sẽ trở về.

Và khi tôi trở về, thế giới này sẽ thay đổi.”

Cơ thể của Lâm Phong quay đi, bước vào bóng tối, để lại phía sau hai người bạn đang kinh hoàng và một câu hỏi lớn: Ai đang điều khiển cơ thể của anh?

Và khi nào thì linh hồn thật của Lâm Phong sẽ thức tỉnh?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập