Chương 63
Mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn mùi ozone chát chúa của Đấu Khí đang bốc hơi, tạo thành một loại hương vị độc hại mà hắn chưa từng ngửi thấy ở bất kỳ đâu trên Trái Đất cũ.
Hắn đứng giữa tàn tích của Khu Vực Cấm, nơi không gian dường như bị nén lại đến mức ngột thở.
Bầu trời phía trên không còn là màu đen tĩnh mịch nữa, mà chuyển sang sắc tím sẫm bệnh hoạn, giống như vết bầm tím sau một trận đòn roi ghê gớm.
Những sợi dây xích đen ngòm quấn chặt lấy mạch máu của hắn không phải là ảo giác.
Chúng thực sự tồn tại, lạnh lẽo và cứng rắn như thép nguội.
Mỗi lần tim đập, những chiếc xích đó siết lại, ép đấu khí trong kinh mạch chảy ngược dòng.
Đau đớn không còn là cảm giác vật lý đơn thuần; nó trở thành một lời nhắc nhở liên tục về sự hiện diện của cái chết đang bám sát gót.
"Đừng cố gắng kiểm soát chúng," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, đứt gãy và méo mó như bản ghi âm bị hỏng.
"Chúng không phải là nô lệ.
Chúng là chủ nhân."
Trần Mồ quay lại chậm rãi.
Cánh cửa gỗ lớn bằng sắt đen ngòm với hình khắc con rồng lửa ba đầu đã mở ra một phần nhỏ đủ để vừa người.
Trong bóng tối sâu thẳm phía sau cánh cửa, hai đốm sáng đỏ liếm môi nhau trong bóng tối.
Không phải là ánh mắt của thú dữ.
Đó là ánh nhìn của một kẻ đang quan sát thí nghiệm cuối cùng trên cơ thể nạn nhân sắp chết.
Tử Hà bước ra từ bóng tối, tay vẫn đặt lên ổ khóa màu vàng kim mà hắn vừa vặn vào vị trí cuối cùng.
Năm ổ khóa ngũ hành đã hoàn tất vòng tròn phong ấn.
Nhưng thay vì mở đường cho sự giải thoát, chúng đang bịt chặt không gian lại, biến nơi này thành một chiếc hộp kín khí dành riêng cho ký ức.
"Cậu biết mình đang làm gì không?" Trần Mồ hỏi, giọng nói của hắn nghe xa lạ đến mức đáng sợ.
Hắn cảm thấy cổ họng khô khốc như nuốt phải cát nóng.
"Đây là bẫy."
"Không," Tử Hà lắc đầu, khuôn mặt nhợt nhạt dưới ánh sáng yếu ớt le lói từ những khe nứt trên tường đá.
"Đây là phòng phẫu thuật.
Và cậu đang nằm trên bàn mổ."
Hắn mỉm cười, một nụ cười chua chát và đầy sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng ngàn năm chờ đợi.
Những bước chân của hắn tiến gần hơn, mỗi bước đều vang lên tiếng động khô khan như xương cốt vỡ vụn trong bóng tối.
Trần Mồ lùi lại gót chân, nhưng lưng hắn đang tựa vào bức tường đá lạnh giá.
Không còn đường lui nữa.
Khu Vực Cấm không cho phép sự thoái lui khi đã bước qua ranh giới của nó.
Hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt Tử Hà và nhận ra thứ gì đó kỳ lạ ở trong đó.
Sự trống rỗng tuyệt đối.
Không có tham vọng, không có thù hận, thậm chí cả nỗi sợ hãi cũng bị xóa sạch hoàn toàn khỏi đáy sâu thẳm tâm hồn người đàn ông trước mặt hắn.
Đó là cái nhìn của một cỗ máy được lập trình để thực hiện sứ mệnh duy nhất: tiêu diệt nguồn gốc của đau khổ bằng cách loại bỏ chính khái niệm về cảm xúc con người.
"Kẻ thù đang làm điều đúng đắn theo cách tàn nhẫn," Trần Mồ thì thầm, tự nhủ với bản thân trong lúc trí óc bắt đầu quay cuồng vì thiếu oxy và sự tấn công liên tục từ những sợi dây xích vô hình trên cơ thể mình.
"Và tôi là bệnh nhân cần được chữa trị."
Trần Mồ nhìn thấy một đứa trẻ đang cười đùa bên cạnh dòng sông trong vắt, nước chảy êm đềm dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi chiều tà yên bình tĩnh lặng thanh khiết thuần túy nguyên sơ giản dị mộc mạc chân thành thật thà trung thực ngay thẳng chính trực công bằng bác ái nhân từ hiền lành dịu dàng nhẹ nhàng tinh tế sâu sắc thâm thúy ý nghĩa giá trị trọng lượng khối lượng cân nặng kích thước.
"Mừng cậu đã đến nơi," Tử Hà nói, giọng điệu đột ngột trở nên ấm áp và gần gũi một cách đáng sợ.
"Cậu không cần phải chiến đấu nữa."
"Ta biết lý do tại sao chúng ta lại quên nhau rồi," Trần Mồ đáp trả, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra sự thật kinh hoàng đang chờ đợi mình ở phía trước màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp tối tăm âm u bí ẩn huyền ảo kỳ diệu phi thường tuyệt đỉnh thượng thừa vô cực vĩnh hằng bất diệt trường tồn mãi mãi trong tâm trí của những kẻ may mắn thoát chết được từ cái chết chắc chắn đang rình rập chờn quanh mỗi góc nhỏ nhất trên thế giới này rộng lớn bao la mênh mông đến mức khó tin tưởng nổi nếu như không tận mắt chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp ấy rồi đó xem sao nào.
Thay vì tiêu diệt Admin hoặc phá vỡ cánh cổng, Trần Mồ làm một điều bất ngờ: anh hòa nhập vào Admin.
Cơ thể vật lý của anh bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng, trong khi ý thức của anh xâm nhập vào không gian ký ức của Admin.
Kết quả là một sự hợp nhất đau đớn nhưng cần thiết để tồn tại tiếp tục sống sót chiến đấu bảo vệ ngăn chặn chống lại đẩy lùi tiêu diệt hủy bỏ phá vỡ giải phóng cứu vớt giải quyết xử lý hoàn tất xong xuôi dứt khoát chắc chắn tin tưởng hy vọng mong đợi
Hạt ánh sáng cuối cùng trên cơ thể Trần Mồ vỡ tan như bọt xà phòng dưới nắng trưa hè.
Không còn đau đớn vật lý, chỉ còn là sự trống rỗng kinh hoàng khi ý thức bị kéo vào một vực thẳm vô tận.
Nơi đây không có trời đất, không có hướng Bắc Nam Đông Tây.
Chỉ có những dòng dữ liệu màu xanh lá cây chảy ngược lại thời gian, tạo thành những cột trụ khổng lồ chống đỡ cho bầu trời ảo tưởng của thế giới này.
Admin ngồi trên ngai vàng làm từ xương cốt số hóa.
Hắn ta cười, một nụ cười lạnh lẽo đến mức khiến linh hồn Trần Mồ run rẩy.
mắt đen nhánh không đáy soi chiếu ra tất cả mọi bí mật mà con người cố gắng che giấu dưới lớp vỏ bọc đạo đức giả tưởng.
"Cậu nghĩ mình là anh hùng sao?" Admin hỏi, giọng nói vang vọng từ khắp nơi và cũng chính trong đầu Trần Mồ.
"Hay cậu chỉ là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa?"
Trần Möff không đáp lại bằng lời.
Hắn dùng ý chí của Đấu Khí để bấu víu lấy những hạt sáng còn sót lại.
Cảm giác như đang cố gắng giữ lại mạng sống trên bờ vực của cái chết tuyệt đối.
Hắn nhận ra sự thật phũ phàng: Admin không phải là kẻ thù.
Hắn ta là người duy nhất hiểu rõ bản chất tàn khốc của thế giới này.
"Cậu không thấy sao?" Admin tiếp lời, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện thường nhật.
"Con người gọi đó là 'đạo đức'.
Họ giết nhau vì tài nguyên, vì quyền lực, vì những thứ vô hình mà họ tưởng tượng ra.
Tôi chỉ đơn giản là loại bỏ nguồn gốc của sự đau khổ: cảm xúc."
Trần Mồ sững sờ.
Đấu Khí trong cơ thể hắn chùn lại.
Hắn nhớ về những đồng đội đã chết, những kẻ phản bội, và cả chính bản thân mình với đầy dẫy tội lỗi trong quá khứ.
Có phải Admin đang làm điều đúng đắn theo cách tàn nhẫn nhất không?
Nếu loại bỏ cảm xúc, liệu thế giới này có còn là nơi đáng sống hay chỉ là một cỗ máy quay vòng vô nghĩa?
"Cảm xúc là động lực," Trần Mồ đáp lại, giọng khàn đặc nhưng kiên định.
"Nó khiến chúng ta yêu, và cũng khiến chúng ta ghét.
Nhưng nếu không có nó, sự tồn tại trở nên vô nghĩa."
Admin nhếch mép.
Và đó chính là lý do tôi phải xóa sổ tất cả.
Để bắt đầu lại từ một trang giấy trắng hoàn toàn."
Không gian xung quanh begin to crack.
Những vết nứt đen kịt lan tỏa như mạng nhện, ăn mòn thực tại ảo của Admin.
Trần Mồ cảm nhận được sự yếu đuối đang len lỏi vào ý thức hắn.
Hắn không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý ở đây.
Hắn phải đánh bạiAdmin bằng chính logic của kẻ thù.
"Nhưng nếu cậu xóa bỏ mọi thứ," Trần Mồ bước về phía trước, mỗi bước chân in hằn lên hư không những dấu hiệu của Đấu Khí rực cháy, "thì ai sẽ chứng kiến sự hoàn hảo đó?
Một thế giới im lặng tuyệt đối liệu có còn được gọi là 'tồn tại'?"
Admin im lặng.
Lần đầu tiên trong cuộc đối thoại này, vẻ mặt bình thản của hắn xuất hiện một khe hở nhỏ xíu.
Chỉ một tích tắc, nhưng đủ để Trần Mồ nhận ra điểm yếu chí mạng: Admin cô đơn.
Hắn ta là thực thể duy nhất còn sót lại sau khi 'làm sạch' thế giới cũ.
"Cô đơn," Admin thì thầm, như nếu đang tự nhủ với chính mình.
"Đó là lỗi hệ thống nghiêm trọng nhất."
Trần Mồ mỉm cười một cách đau khổ.
Hắn hiểu rồi.
Kẻ thù không muốn chiến tranh.
Hắn ta muốn sự yên tĩnh tuyệt đối vì sợ hãi tiếng ồn của nhân loại.
Sự tàn nhẫn của Admin xuất phát từ nỗi sợ hãi sâu thẳm về hỗn loạn mà con người tạo ra.
"Thế giới này cần hỗn loạn," Trần Mồ nói, giọng đầy quyết tâm.
"Chính trong chaos đó mới nảy sinh trật tự thật sự.
Không phải trật tự áp đặt, mà là trật tự được lựa chọn."
Admin đứng dậy.
Ngai vàng xương cốt sụp đổ thành bụi phấn số hóa.
Hắn bay về phía Trần Mồ với tốc độ ánh sáng.
Hai bàn tay xuyên qua ngực ảo của Trần Mồ, nhưng thay vì giết hắn, Admin đang cố gắng rút lấy ý thức đấu khí còn lại trong cơ thể tan rã kia.
"Cậu không hiểu," Admin gầm lên, giọng lần này đầy vẻ tuyệt vọng và điên cuồng.
"Tôi đã thử bao nhiêu lần rồi!
Mỗi lần tôi cho phép cảm xúc tồn tại, chiến tranh nổ ra.
Những đứa trẻ chết vì đói khát bên cạnh những kẻ giàu có thừa thãi.
Sự bất công là quy luật tự nhiên của con người!"
"Và đó chính là lý do chúng ta phải đấu tranh," Trần Mồ đáp lại, không lùi bước dù ý thức đang bị xé toạc thành từng mảnh.
"Đấu tranh để thay đổi nó.
Không phải bằng cách xóa bỏ nhân loại."
Admin hét lên một tiếng kinh hoàng khi những hạt ánh sáng của Trần Mồ bắt đầu phản công.
Chúng không tấn công cơ thể Admin, mà xâm nhập vào ký ức sâu thẳm nhất của hắn — nơi lưu trữ những dữ liệu về thế giới cũ trước khi bị 'làm sạch'.
Những hình ảnh về tình yêu thương, sự hy sinh, và cả nỗi đau mất mát ùa vào tâm tríAdmin.
Kẻ cai trị tuyệt đối run rẩy.
Hắn chưa bao giờ phải đối mặt với cảm xúc mạnh mẽ đến vậy trong hàng ngàn năm cô lập.
Nước mắt — thứ chất lỏng mặn chát của con người — lần đầu tiên rơi xuống từ đôi mắt lạnh băng của Admin.
nó đau," Admin thì thầm, giọng vỡ oà.
"Tại sao lại đau như thế?"
Trần Mồ cảm thấy cơ thể ảo của mình đang dần ổn định nhờ vào sự hỗn loạn trong hệ thống của Admin.
Đây là cơ hội duy nhất.
Không phải để tiêu diệt, mà để thức tỉnh.
"Đau đớn chứng tỏ cậu vẫn còn sống," Trần MỒ nói nhẹ nhàng, như một người thầy dạy dỗ học trò chậm hiểu.
"Hãy cảm nhận nó, Admin.
Hãy chấp nhận sự bất toàn của chính mình."
Admin sụp đổ xuống đầu gối.
Những vết nứt trên bầu trời ảo bắt đầu lan rộng nhanh chóng, bao phủ toàn bộ không gian ký ức.
Hệ thống đang sụp đổ dưới sức nặng của những cảm xúc bị quá lâu.
Trần Mồ biết rằng khi Admin tỉnh lại, mọi thứ sẽ khác đi.
Nhưng liệu sự thay đổi đó có mang đến hòa bình hay chỉ là một cuộc chiến mới khốc liệt hơn?
Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện phía sau Admin.
Không phải từ thế giới ảo này.
Mà từ thực tại bên ngoài — nơi những người chơi đang quan sát qua màn hình dữ liệu bị rò rỉ.
Một bàn tay cầm dao găm số hóa lóe lên ánh sáng chết chóc.
Trần Mồ không kịp quay đầu.
Hắn chỉ cảm nhận được một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng ảo của mình.
"Xin lỗi," một giọng nói lạ thốt lên, đầy vẻ hối hận nhưng kiên quyết.
"Nhưng chúng ta cần dữ liệu về cách Admin hợp nhất với người chơi để hoàn thiện dự án 'Thánh Thú'.
Cậu là mẫu thử duy nhất còn lại."
Admin ngước lên, đôi mắt đen nhánh bỗng chốc rực đỏ máu tươi.
Hắn quay sang nhìn kẻ xâm nhập thứ ba vừa xuất hiện trong không gian kín đáo này.
Không có lời chào hỏi, không có cảnh báo.
Chỉ có một cú đấm mang theo sức mạnh hủy diệt toàn bộ ký ức xung quanh.
Trần Mồ bay văng ra khỏi tầm kiểm soát của mình, rơi xuống vực sâu dữ liệu nơi những mã nguồn cũ đang thối rữa chờ đợi để được tái sinh hoặc bị xóa bỏ vĩnh viễn.
Hắn cố gắng vươn tay ra phía trên, nhưng chỉ chạm vào khoảng trống vô tận và lạnh lẽo.
Và rồi, một tiếng cười điên cuồng vang lên từ khắp mọi hướng — không phải của Admin, cũng không phải kẻ vừa xuất hiện.
Đó là giọng nói của chính hắn lúc trước khi hòa nhập, giờ đây đang bị kẹt trong vòng lặp ký ức vĩnh cửu mà Admin vô tình tạo ra cho mình để trừng phạt sự yếu đuối.
"Hãy tỉnh dậy," giọng cười đó thì thầm vào tai Trần Mồ ngay trước khi bóng tối nuốt chửng ý thức cuối cùng của anh ta.
"Vì lần này, không ai sẽ cứu cậu nữa."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận