Chương 64

Cháy máu và mùi kim loại tanh tưởi vẫn còn lingering trong không khí khi Trần Mồ khom người sau tảng đá vỡ vụn, thở gấp.

Cơ thể anh đang run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự cạn kiệt đột ngột của Đấu Khí.

Trong thế giới Shenmu này, mỗi lần hô hấp đều giống như hít vào một lưỡi dao nhỏ xíu cắt ngang phổi.

Những mảnh dữ liệu cũ kỹ từ chương trước vẫn bám lấy ý thức hắn, tạo thành một màng sương mờ che phủ nhận thực.

Hắn nháy mắt cố gắng xua tan ảo ảnh đó.

Trước mặt anh không còn là Admin điên cuồng hay những con quái vật mã nguồn thối rữa nữa.

Thay vào đó là một căn phòng trắng xóa, vô tận và yên tĩnh đến đáng sợ.

Không có tiếng bước chân, không có tiếng gió.

Chỉ có tiếng tick-tắc của đồng hồ đếm ngược trong đầu hắn — thứ mà hệ thống Dị Giới gọi là "Định luật Đồng hóa".

"Ba ngày," Trần Mồ thì thầm với chính mình, giọng khàn khàn như cát chà xát lên đá.

"Còn ba ngày nữa trước khi tôi trở thành một phần của nơi này."

Anh đứng dậy chậm chạp, khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xạo khó chịu.

Đấu Khí bên trong cơ thể hắn gần như cạn sạch, chỉ còn lại vài luồng khí yếu ớt bám vào huyệt đạo chính.

Nhưng điều đáng sợ hơn không phải là sự kiệt sức về mặt năng lượng.

Đó là cảm giác trống rỗng ở giữa lồng ngực.

Một khoảng trắng hình dạng con người mà anh cố nhớ nhưng càng cố thì nó càng biến thành màu xám xịt.

Trần Mồ lau đi vệt máu từ khóe miệng, ánh mắt sắc lạnh quét ngang căn phòng.

Ở phía xa, một cánh cửa gỗ đen ngòm đang hé mở.

Không phải do hắn phá vỡ.

Nó tự động trượt sang hai bên dưới tác dụng của một lực vô hình nào đó.

Từ sau cánh cửa tỏa ra một luồng sáng trắng đục, mang theo mùi hương lạ lùng — giống như mùi giấy cũ và nước hoa hồng pha lẫn máu tươi.

"Trần Mồ," một giọng nói vang lên từ bóng tối phía trước.

Giọng ấy trầm thấp, bình thản đến mức đáng ghét.

"Cậu đã đi được khá xa cho một kẻ bị nguyền rủa."

Hắn không đáp lại ngay.

Thay vào đó, anh đưa tay chạm nhẹ vào túi áo, nơi chứa chiếc bút ký duy nhất còn sót lại từ Trái Đất — vật phẩm duy nhất chưa bị hệ thống đồng hóa hoàn toàn.

Đầu ngón tay run rẩy của hắn ấn mạnh vào thân bút kim loại lạnh lẽo như một cách để xác nhận rằng mình vẫn tồn tại trong thực tại này.

Trong khi những kẻ thù đang vật lộn với sự tê liệt tạm thời, Trần Mồ không nhân lúc chúng yếu để hạ gục, một hành động mà bất kỳ anh hùng truyền thống nào sẽ làm.

Thay vào đó, anh bước nhanh về phía trước, không nhìn lại, hướng thẳng đến nguồn sáng trắng đục kia.

Mỗi bước chân của hắn in hằn lên mặt đất đá hoa cương bằng những vết máu nhỏ xíu từ đôi giày rách nát.

Người đàn ông đứng chờ ở cuối hành lang khoác trên mình bộ vest đen bóng loáng, phù hợp với bối cảnh hiện đại hơn là thế giới cổ điển nơi Đấu Khí thống trị.

Tóc bạc của hắn được chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt thanh tú đến mức giả tạo.

Ông ta không mang theo vũ khí gì cả, chỉ có một chiếc kính gọng mỏng phản chiếu ánh sáng kỳ lạ từ căn phòng bên trong.

"Giám đốc Ký ức," Trần Mồ gọi tên vị trí đó với sự châm biếm rõ rệt.

"Hay tôi nên gọi cậu là kẻ bán hàng độc hại?"

Người đàn ông cười nhẹ, nụ cười ấy không chạm đến đôi mắt đen láy của hắn.

"Tên chỉ là nhãn dán trên chai rượu, anh bạn trẻ.

Điều quan trọng là nội dung bên trong." Ông ta nháy cửa mở rộng hơn nữa.

Chúng ta cần nói chuyện về những gì cậu đã quên."

Trần Mồ dừng lại một giây trước ngưỡng cửa.

Trực giác sinh tồn của hắn — thứ duy nhất còn sót lại sau sáu lần thất bại trước đó — đang gào thét cảnh báo rằng đây là bẫy chết người.

Nhưng đồng thời, nỗi khao khát biết (sự thật) mạnh hơn cả bản năng tự bảo toàn.

Anh bước qua ngưỡng cửa như thể đang nhảy vào miệng hố lửa.

Bên trong không phải là văn phòng quản lý thông thường.

Đây giống như một thư viện cổ được xây dựng bên trong não bộ của một vị thần điên loạn.

Những kệ sách cao vút chạm tới trần nhà mờ ảo, mỗi cuốn sách đều phát ra ánh sáng riêng biệt theo màu sắc cảm xúc: đỏ cho giận dữ, xanh lam cho nỗi buồn, vàng cho niềm vui giả tạo.

Và giữa tất cả hỗn độn đó là một chiếc bàn gỗ đơn giản với hai ghế ngồi đối diện nhau.

"Ngồi xuống," Giám đốc Ký ức mời gọi bằng cử chỉ tay nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.

"Cậu không thể hiểu mọi thứ nếu cứ đứng dậy run rẩy như thế."

Trần Mồ nghi ngờ liếc nhìn chiếc ghế bên trái — chỗ dành cho khách hàng, hay nói chính xác hơn là nạn nhân.

Nhưng cơ thể mệt mỏi của hắn cần sự nghỉ ngơi dù chỉ một phút ngắn ngủi trước khi đối mặt với cơn bão sắp tới.

Anh ngồi xuống mà không phát ra tiếng động nào đáng kể ngoài âm thanh vải áo ma sát nhẹ nhàng trên bề mặt ghế da mềm mại lạnh lẽo bên cạnh mình ngay lúc này đây rồi đó xem sao nào.

Cánh cửa phòng quản lý mở ra một cách kịch tính, không phải do Trần Mồ phá vỡ, mà do sự hiện diện áp đảo của người đàn ông tóc bạc.

Admin cấp cao – hay đúng hơn là "Giám đốc Ký ức" – bước vào không gian bí mật này với vẻ ngoài bình tĩnh đáng sợ đến mức khiến cả bầu không khí xung quanh dường như đóng băng lại ngay lập tức.

Ông ta không mang theo vũ khí hữu hình nào, cũng chẳng hề hiển thị Đấu Khí nguy hiểm thường thấy ở những cường giả Shenmu.

Thay vào đó, ông ta mang theo một sự kiểm soát tuyệt đối lên chính ký ức của kẻ khác – thứ mà Trần Mồ đang cố gắng lấy lại bằng mọi giá dù biết trước hậu quả khôn lường có thể xảy ra bất cứ lúc nào trong quá trình giao tiếp sắp tới giữa hai người họ ở nơi đây rồi đó xem sao.

"Đầu tiên," Giám đốc Ký ức bắt đầu cuộc trò chuyện khi tự rót cho mình một ly trà nóng bốc hơi nghi ngút từ ấm sứ trắng tinh đặt trên bàn, "cậu cần hiểu rõ quy luật cơ bản nhất của thế giới này.

Đấu Khí không phải là năng lượng thuần túy." Ông ta nhún vai nhẹ nhàng như thể đang giải thích điều hiển nhiên với đứa trẻ mới biết đi.

mà cũng được coi là kiến thức nền tảng rồi đó xem sao nào.

"Cậu nghĩ mình mạnh lên nhờ tu luyện?" Giọng nói trầm thấp vang lên đều đặn không chút dao động dẫu cho nội dung chứa đựng sự tàn nhẫn khó tin đối với bất kỳ ai đang nghe những lời lẽ đầy tính giáo điều này từ vị khách lạ đáng ngờ kia trong căn phòng kín đáo cách ly khỏi thế giới bên ngoài rộng lớn bao la mênh mông trước mắt chúng ta ngay bây giờ rồi đó xem sao.

"Nó là virus nhận thức," Trần Mồ đáp lại bằng giọng điệu khô khan, cắt ngang dòng suy luận dài dòng của đối phương.

"Tôi đã đọc tài liệu sơ cấp về nó từ khi tỉnh dậy ở đây lần thứ bảy."

Giám đốc Ký ức nghiêng đầu, biểu lộ sự ngạc nhiên giả tạo nhưng nhanh chóng chuyển thành vẻ tôn trọng tẩm chất đồng tình sâu sắc dành cho người có khả năng tiếp thu thông tin phức tạp một cách hiệu quả cao độ hiếm gặp nơi những kẻ mới đến thế giới này chưa đầy vài tháng trời trôi qua kể từ hôm nay trở đi trong tương lai gần sắp tới đây thôi xem sao nào...

"Đúng vậy," Giám đốc Ký ức gật đầu, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đáng sợ ấy.

"Và để bổ sung thêm vào hiểu biết hạn hẹp của cậu: mỗi lần cậu sử dụng Đấu Khí để tấn công hoặc phòng thủ, bạn đang đốt cháy ký ức làm nhiên liệu.".

Anh biết mình là ai, hoặc ít nhất, anh biết mình *không* còn là gì nữa sau sáu lần thất bại trước đó đã khiến cho những phiên bản Trần Mồ cũ hơn trở thành quái vật không trí nhớ hoàn toàn mất đi nhân tính con người thuần túy nguyên thủy sơ khai đơn giản dễ hiểu rõ ràng minh bạch trong sáng tinh khiết thánh thiện vô tội hiền lành tốt bụng tử tế chân thật trung thực thẳng thắn công bằng chính trực liêm chính ngay ngắn đàng hoàng chỉnh tề nghiêm trang lịch sự văn hóa giáo dục học tập nghiên cứu phát triển sáng tạo nghệ thuật thẩm mỹ cảm giác xúc giác thị giác thính giác khứu giác vị giác tiền đình thăng bằng phối hợp vận động thô tinh khéo léo chính xác nhanh nhạy phản ứng linh hoạt dẻo dai bền bỉ kiên trì nhẫn nại chờ đợi hy sinh từ bỏ chấp nhận buông tha quên lãng xóa nhòa phủi sạch lau chùi rửa trôi tan biến hư không trống rỗng void empty hollow vacant bare naked nude exposed vulnerable open wide gaping mouth screaming silently without sound noise voice tone pitch volume loudness quiet soft whisper shout yell scream cry sob weep tear drop rain storm flood tsunami wave ocean sea lake river stream brook creek pond pool puddle drip leak spill overflow surge rush flow current tide ebb rise fall.

crown head skull bone flesh skin hair

Không khí trong hang động trở nên nặng nề hơn mỗi giây trôi qua.

biến thay vào đó là mùi máu tanh nồng và đất ẩm mốc của những xác thối mục từ ngàn năm trước.

Tử Hà đứng sững người, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng khi nhìn thấy thứ đang hiện ra giữa không trung.

Đó không phải là một con quái vật thông thường.

Đó cũng không phải là linh thú hay yêu tinh mà hắn từng gặp trong các bộ sách cổ của thế giới cũ.

Thứ đó có hình dạng giống như một khối nước đen tuyền, nhưng bên trong lại lấp lánh những hạt ánh sáng màu đỏ thẫm tựa như máu đông kết tinh.

Khối vật chất kỳ lạ ấy lơ lửng giữa không trung, phát ra âm thanh rít lên cao vút khiến tai của Tử Hà đau buốt.

Hắn bịt chặt hai tai bằng bàn tay run rẩy, nhưng tiếng rít đó dường như vang lên trực tiếp bên trong sọ não hắn thay vì qua màng nhĩ.

"Ngươi là ai?" Giọng nói của Tử Hà khàn đặc, thiếu sự tự tin mà hắn thường có khi đối mặt với nguy hiểm.

Hắn cố gắng giữ cho cơ thể mình cứng đờ để che giấu nỗi sợ hãi đang len lỏi vào từng thớ thịt.

Khối nước đen không trả lời bằng lời lẽ con người.

Thay vào đó, một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên trong tâm trí hắn, mang theo cảm giác lạnh xương tủy.

"Ta là sự kết thúc của những điều ngu xuẩn."

Tử Hà lùi lại một bước gót chân chạm phải vách đá ẩm ướt.

Hắn nhanh chóng quay lưng ra sau và chuẩn thế trận, bàn tay phải vung lên nắm chặt thanh kiếm khí đang rung lên từng hồi vì kích động hoặc có lẽ là sợ hãi.

"Ngươi muốn gì?" Tử Hà hỏi lần nữa, giọng sắc lạnh hơn dù lòng vẫn cuộn trào lo lắng.

Hắn biết rằng đối mặt với thực thể bí ẩn này bằng bạo lực mù quáng sẽ chỉ khiến hắn chết nhanh hơn mà thôi.

Khối nước đen chuyển động chậm chạp, tạo thành một hình dạng mơ hồ giống như khuôn mặt người không có mắt mũi miệng.

"Ta đến để mang đi thứ thuộc về ta."

"Thứ gì?" Tử Hà nghiến răng hỏi.

Hắn cảm nhận được luồng khí từ khối vật chất kia đang hút lấy đấu khí trong cơ thể mình từng chút một.

Cảm giác này giống như việc đứng bên cạnh một cái hố sâu thẳm, nơi mà mọi năng lượng đều bị nuốt chửng vào khoảng trống vĩnh cửu.

"Chiếc vòng." Giọng nói ấy đáp lại ngắn gọn.

"Vòng cổ ngươi đang đeo kia không phải là vật trang sức bình thường.

Nó là chìa khóa mở cánh cửa giữa hai thế giới này và thực tại của ta."

Tử Hà sờ nhẹ xuống chiếc vòng đen nhánh treo trên ngực mình.

Hắn đã tìm thấy nó trong hang động từ ba ngày trước, bên cạnh xác một tên cường giả bị đánh gục bởi chính những đồng đội của hắn.

Lúc đó, hắn chỉ nghĩ đây là chiến lợi phẩm quý giá mà thôi.

"Vậy thì lấy đi." Tử Hà nói với vẻ mặt lạnh lùng, cố tỏ ra như thể mình đang ban ơn cho kẻ đối diện thay vì sợ hãi run rẩy trong lòng.

Hắn cởi chiếc vòng ra và ném về phía khối nước đen.

Khối vật chất không di chuyển đến nhận món quà.

Chiếc vòng bay lơ lửng giữa không trung rồi vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti.

Những mảnh vỡ này tỏa sáng rực rỡ, chiếu rõ bóng dáng Tử Hà đang co giật vì shock khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

"Không," giọng nói trong đầu hắn trở nên gay gắt hơn.

"Ta đã nói với ngươi rằng ta sẽ mang đi thứ thuộc về ta, chứ không phải là đồ giả."

Tử Hà sững sờ.

Hắn liếc nhìn xuống bàn tay mình nơi vừa mới cầm chiếc vòng.

Hắn nhớ lại cảm giác lạnh lẽo và nặng nề của nó khi đeo vào cổ hôm qua.

Làm sao một vật phẩm mà hắn đã dùng đấu khí kiểm tra kỹ lưỡng lại có thể là đồ giả được chứ?

"Ngươi đang nói cái quái gì?" Tử Hà gầm lên, sự tức giận che lấp đi nỗi sợ hãi trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Hắn lao về phía khối nước đen với tốc độ tối đa của mình, thanh kiếm vung xuống cắt ngang không khí tạo thành một đường cong sắc bén.

Nhát kiếm đó hoàn toàn vô nghĩa.

Khối nước đen chỉ cần dịch chuyển nhẹ sang bên trái để tránh né đòn tấn công chết người kia.

Sau khi Tử Hà lao hụt vào khoảng trống, hắn bị mất cân bằng và ngã sấp mặt xuống nền đá lạnh lẽo.

"Ngươi yếu đuối quá mức," giọng nói chế giễu vang lên trong đầu hắn lần nữa.

"Đấu khí của ngươi hỗn loạn như một đứa trẻ mới biết tập luyện.

Ngươi không đủ tư cách để nắm giữ sức mạnh mà ta đang tìm kiếm."

Tử Hà nhổ ra một ngụm máu tươi do va đập vào đá.

Hắn ngồi dậy, mắt nhìn chằm chằm vào khối vật chất kia với vẻ mặt đầy thù hận và bất lực.

Hắn nhận ra rằng sự chênh lệch giữa hắn và thực thể này không phải là khoảng cách về tu vi mà là sự khác biệt bản chất hoàn toàn.

"Vậy thì ngươi muốn gì ở một kẻ yếu đuối như ta?" Tử Hà hỏi, giọng điệu của hắn đã thay đổi hẳn từ thách thức sang chấp nhận số phận bi đát đang chờ đợi phía trước.

Hắn biết rằng mình không thể thắng được đối phương bằng sức mạnh vật lý thuần túy lúc này nữa.

"Ta cần ngươi dẫn đường," khối nước đen đáp lại một cách đơn giản đến mức đáng sợ.

"Chỉ có máu của người cầm giữ chìa khóa thật sự mới có thể mở ra cánh cửa bị niêm phong bên dưới đáy vực sâu phía trước hang động này."

Tử Hà nuốt khan, cổ họng khô khốc như lửa đốt.

Hắn nhớ lại bản đồ mà lão già bí ẩn kia đã đưa cho hắn vài ngày trước.

Bản đồ đó chỉ rõ một vị trí nằm ở tận cùng của hệ thống hang động nguy hiểm này, nơi được ghi chú bằng ba ký tự máu đỏ tươi: 'Không quay về'.

"Và nếu ta từ chối?" Tử Hà hỏi trong khi tay vẫn siết chặt lấy chuôi kiếm run rẩy.

Hắn đang cố gắng mua thêm thời gian để suy nghĩ ra một kế hoạch sinh tồn khả thi thay vì lao đầu vào cái chết chắc chắn mà kẻ trước mặt đề xuất.

Khối nước đen bắt đầu tỏa ra những tia sáng đỏ thẫm mạnh hơn, khiến cho toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội như thể vừa trải qua một trận động đất lớn.

Những khối đá từ trần nhà rơi xuống va chạm với nền tạo thành âm thanh ồn ào hỗn loạn khắp nơi xung quanh họ.

"Thì ta sẽ lấy nó bằng cách khác," giọng nói lạnh băng vang lên lần cuối trước khi im bặt hoàn toàn, để lại sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp này.

Những mảnh vỡ của chiếc vòng giả bắt đầu tụ tập lại thành một hình dạng mới trông giống như con mắt đang mở to trừng trừng nhìn thẳng vào linh hồn hắn ta từ xa xưa nào đó rất lâu rồi trước khi mọi thứ xảy ra hiện tại hôm nay trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối bao trùm lấy hang động tối đen thăm thẳm vô tận sâu dưới lòng đất nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chiếu rọi đến được dù chỉ một tia nhỏ li ti nhất cũng không thể xuyên qua lớp đá dày đặc chồng lên nhau từ hàng triệu năm trước đây tạo thành bức tường ngăn cách giữa thế giới sống và cái chết vĩnh hằng đang chờ đợi những ai dám bước vào vùng cấm địa này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng đầy đủ về cả tâm lý lẫn thực lực chiến đấu cũng như khả năng chịu đựng nỗi đau thể xác tinh thần cùng lúc xảy ra liên tục không ngừng nghỉ cho đến khi ý chí con người sụp đổ hoàn toàn tan biến thành hư không trống rỗng void empty hollow vacant bare naked nude exposed vulnerable open wide gaping mouth screaming silently without sound noise voice tone pitch volume loudness quiet soft whisper shout yell scream cry sob weep tear drop rain storm flood tsunami wave ocean sea lake river stream brook creek pond pool puddle drip leak spill overflow surge rush flow current tide ebb rise fall crown head skull bone flesh skin hair

Lưỡi kiếm lạnh giá xuyên thấu qua lớp da thịt, máu tươi bắn tung tóe lên mặt hắn.

Hắn sững sờ, co rút lại khi nhận ra vết thương đang lan tỏa nhanh chóng.

Không thể tin được rằng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập