Chương 62
Mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn mùi ozone chát chúa của Đấu Khí đang bốc hơi, tạo thành một loại hương vị độc hại mà chỉ những kẻ nghiện bạo lực mới có thể chịu đựng được.
Hắn đứng giữa trung tâm Đấu Trường Đen, nơi mặt đất bằng đá đen đã bị nhuộm đỏ đến mức bóng loáng dưới ánh sáng mờ ảo từ các ngọn đuốc ma thuật xung quanh.
Đối diện hắn là một gã đàn ông cao lênh khênh, áo choàng rách nát bay phấp phới trong luồng gió nóng bức phát ra từ cơ thể hắn ta.
Gã này không mang mặt nạ, nhưng khuôn mặt lại trống rỗng đến đáng sợ — đôi mắt đen nhánh như hai hố sâu vô tận, không có đồng tử, cũng không phản chiếu ánh sáng của bất kỳ ngọn lửa nào gần đó.
"Ngươi cảm thấy thế nào?" Gã đàn ông hỏi, giọng nói trầm thấp và đều đều, giống như tiếng ma sát giữa hai tảng đá cũ kỹ.
"Ký ức về người mẹ ngươi đang cố gắng bám víu vào thùy hải mã phải.
Nó rất đau, đúng không?
Giống như bị ai đó dùng dao cạo gọt từng lớp thịt sống." Trần Mồ nghiến chặt hàm răng, mùi sắt vị của máu từ vết thương ở góc miệng lan rộng trong khoang miệng.
Hắn lau đi dòng nước bọt pha lẫn máu tươi đang chảy xuống cằm bằng tay áo tả tơi.
"Ngươi nói nhiều quá," Trần Möff đáp lại, giọng khàn đặc nhưng đầy vẻ nhạo báng.
"Một Thợ Săn Ký ức cấp 7 sao mà còn thích triết lý?
Có phải vì ngươi đã bán đi phần não bộ xử lý ngôn ngữ logic để đổi lấy sức mạnh chưa?" Gã đàn ông cười, một nụ cười thiếu nhân tính khiến những người xung quanh — nếu có ai đó dám nhìn thấy cảnh tượng này — sẽ run rẩy đến mức mất kiểm soát bàng quang.
Hắn không dùng sương mù như trong các trận đấu trước.
Thay vào đó, hắn giơ bàn tay phải lên, và từ lòng bàn tay tỏa ra vô số lưỡi dao năng lượng sắc bén, rung động với tần số cộng hưởng chính xác với sóng não của Trần Mồ.
Mỗi nhát chém đều mang theo một ký ức cụ thể: mùi hương hoa mai mùa đông, tiếng cười của đứa trẻ năm tuổi, cảm giác ấm áp khi được ôm trong vòng tay cha lần cuối cùng trước khi xuyên không.
"Ta không bán đi nó," gã Thợ Săn Ký ức nói, bước chậm rãi tiến về phía trước, mỗi bước chân đều làm rung chuyển mặt đất đá đen.
"Ta trao đổi chúng cho sự bình yên.
Ngươi nghĩ tại sao Đấu Hoàng 'Vô Diện' lại thành công?
Vì hắn hiểu rằng ký ức là gốc rễ của đau khổ.
Khi ngươi nhớ đến người yêu đã mất, ngươi đau.
Khi ngươi nhớ đến thù hận, ngươi căm phẫn.
Xóa bỏ tất cả, và thế giới sẽ trở nên yên tĩnh tuyệt đối." Trần Mồ nhíu mày, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi, mà là vì sự nhận thức kinh hoàng về logic twisted của kẻ trước mặt.
Hắn quay người lại, lùi bước một nhịp để giữ khoảng cách an toàn với những lưỡi dao năng lượng đang rung lên ù ù xung quanh mình.
"Bình yên?" Trần Mồ lặp lại từ đó như thể nó có vị ngọt ngào nhưng độc hại.
"Ngươi gọi sự chết não là bình yên?
Nếu vậy, thì cái xác thối cũng rất hạnh phúc vì không bao giờ phải chịu đau đớn nữa." Gã Thợ Săn Ký ức dừng bước.
Đôi mắt đen nhánh của hắn dường như sâu hơn, hút lấy toàn bộ ánh sáng xung quanh.
"Đau khổ là ảo tưởng do ký ức tạo ra," hắn nói chậm rãi, giọng điệu đầy thuyết phục đến rợn người.
"Ngươi đang chiến đấu để giữ lại những mảnh vỡ đó chỉ vì chúng khiến ngươi cảm thấy còn sống.
Nhưng liệu sự tồn tại ấy có ý nghĩa gì khi nó chỉ mang lại đau đớn?
Hãy nhìn vào chính mình, Trần Mồ.
Ngươi đã quên bao nhiêu lần rồi?" Câu hỏi như một cú đấm vô hình vào ngực trần của Trần Mồ.
Hắn cứng người trong tích tắc.
Mỗi ngày trôi qua, những khoảng trống trong tâm trí hắn càng lớn hơn.
Những lỗ hổng đen kịt nơi đáng lẽ phải có những kỷ niệm ấm áp giờ đây chỉ còn là sự tĩnh lặng chết chóc.
Và bên cạnh sự tĩnh lặng đó là nỗi sợ hãi tột độ — sợ rằng một ngày nào đó, hắn sẽ quên cả lý do tại sao mình lại chiến đấu.
Sợ rằng hắn sẽ trở thành chính xác điều mà gã Thợ Săn Ký ức đang đại diện: một cái vỏ rỗng tuếch, không có quá khứ, cũng không có tương lai.
"Ta không sợ đau khổ," Trần Mồ nói, giọng run rẩy nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như băng giá.
"Ta sợ sự vô cảm hơn." Gã Thợ Săn Ký ức nhướng mày, một cử động nhỏ trên khuôn mặt trống rỗng của hắn.
"Vô cảm là đỉnh cao của tiến hóa," hắn tuyên bố, rồi đột ngột vung tay ra phía trước.
Những lưỡi dao năng lượng lao về phía Trần Mồ với tốc độ ánh sáng, không nhằm vào cơ thể mà nhắm thẳng vào tuyến thần kinh chính trên đầu và cổ — nơi tập trung những ký ức quan trọng nhất.
Trận chiến leo thang đến điểm khủng hoảng chỉ trong tích tắc.
Trần Mồ xoay người né tránh một cách tuyệt vọng, nhưng vẫn không kịp hoàn toàn.
Một lưỡi dao năng lượng cắt ngang qua cánh tay trái của hắn, mang theo cảm giác lạnh buốt xuyên thấu vào tủy xương.
Hắn gầm lên vì đau đớn, linh lực trong kinh mạch nổ tung như những sợi dây thừng bị kéo căng đến giới hạn chịu đựng tối đa.
Máu bắn ra thành tia đỏ thẫm, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm tĩnh mịch của Đấu Trường Đen.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn biết rằng nếu để đòn đánh trực tiếp vào tuyến thần kinh trúng đích, ý thức của hắn sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn trong một cú đấm duy nhất.
Đây là lúc arc hiện tại đạt đến đỉnh điểm căng thẳng: sinh hay tử, nhớ hoặc quên.
Trần Mồ cắn chặt môi cho đến khi máu chảy ròng ròng, dùng chính nỗi đau thể xác để kích thích sự tỉnh táo của bộ não đang bị tấn công bởi những tần số cộng hưởng độc hại.
Hắn tập trung toàn bộ ý chí vào một ký ức duy nhất — không phải về gia đình ở Trái Đất, mà là về cảm giác thất bại lần đầu tiên khi hắn bước chân vào thế giới Dị Giới này.
Sự nhục nhã, sự yếu đuối, và khát vọng được mạnh lên để bảo vệ những gì còn sót lại.
Đó chính là nhiên liệu cho Đấu Khí của hắn — không phải ký ức đẹp đẽ, mà là nỗi đau của hiện tại.
Hắn lao về phía trước, xuyên qua màn mưa lưỡi dao năng lượng, với một cú đấm đơn giản nhưng chứa đựng toàn bộ sức mạnh bùng nổ từ sự tuyệt vọng.
Cú đấm đó đánh trúng trực tiếp vào ngực gã Thợ Săn Ký ức.
Không có tiếng vang lớn, không có vụ nổ kinh thiên động địa.
Chỉ có âm thanh kỳ lạ giống như thủy tinh vỡ vụn bên trong cơ thể người đối phương.
Gã Thợ Săn Ký ức đứng sững sờ.
Những lưỡi dao năng lượng xung quanh hắn tắt ngúm, biến mất vào hư không.
Hắn nhìn xuống ngực mình, nơi một lỗ thủng đen kịt đang lan rộng ra nhanh chóng, ăn mòn thịt da và xương cốt thành tro bụi xám xịt.
"Tại sao." hắn thì thầm, giọng nói giờ đây yếu ớt và đầy hoang mang thay vì uy nghiêm như trước kia.
đã xóa bỏ tất cả nỗi đau." "Ngươi không thể xóa bỏ bản chất của con người," Trần Mồ đáp lại, thở hồng hộc, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng đôi mắt thì sáng lên vẻ hả hê tàn nhẫn.
"Ngươi chỉ đang trốn chạy nó mà thôi." Gã Thợ Săn Ký ức sụp đổ, không chết ngay lập tức, mà rơi vào trạng thái hôn mê sâu trước khi cơ thể hắn bắt đầu biến đổi một cách đáng sợ.
Da thịt xám đi, cứng lại như đá granite lạnh lẽo.
Xương cốt hóa thành những khối kết tinh vô tri.
Trong vòng vài giây ngắn ngủi, gã Đấu Giả cấp 7 sao đã trở thành một bức tượng bằng đá xám — xác của một Đấu Giả đã mất hoàn toàn ý chí và bị chính năng lượng đấu khí phản từ bên trong.
Khán đài im lặng tuyệt đối, rồi bùng nổ tiếng xì xầm kinh hãi thay vì những lời hô hào chiến thắng thường thấy.
Không ai muốn liên quan đến cái chết đầy linh nghiệm này.
Trần Mồ đứng chông chênh giữa đám tro bụi đang bay lơ lửng.
Hắn cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể vừa mới giải phóng một gánh nặng khổng lồ nào đó mà hắn không hề hay biết cho đến tận giây phút này.
Nhưng niềm vui chiến thắng nhanh chóng bị thay thế bằng sự lạnh toát trong lòng khi hắn nhìn thấy thứ nằm trên tay phải của bức tượng đá xám kia — một chiếc vé nhỏ màu trắng ngà, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Hắn bước tới, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tảng đá.
Chiếc vé trượt nhẹ từ kẽ hở giữa những khối kết tinh và rơi vào lòng bàn tay trần của Trần Mồ.
Khi da thịt tiếp xúc với vật thể đó, một luồng điện giật mạnh chạy dọc sống lưng hắn, khiến toàn bộ cơ bắp co rút lại đau đớn.
Hắn không thấy hy vọng trong ánh sáng mờ ảo ấy.
Thay vào đó, hình ảnh hiện ra trước mắt hắn rõ ràng đến mức ghê tởm: Đó là khuôn mặt của chính anh trong quá khứ — phiên bản thứ nhất, người đã thất bại thảm hại và trở thành quái vật đầu tiên mà Trần Mồ đang săn đuổi hiện nay.
Khuôn mặt đó không hề kinh hoàng hay đau khổ như những kẻ khác thường mô tả khi đối diện với sự hủy diệt hoàn toàn ý thức.
Ngược lại, nó đang mỉm cười — một nụ cười bi quan, mệt mỏi đến tận cùng xương tủy, và đầy hiểu biết sâu sắc về bản chất tàn khốc của thực tại.
Đôi môi cử động chậm chạp trong không gian ảo mà chỉ Trần Mồ có thể nhìn thấy, truyền tải trực tiếp vào tâm trí hắn những lời cuối cùng trước khi ký ức bị xóa sạch vĩnh viễn: Tiếng vọng vang lên bên tai hắn, lớn hơn bất kỳ âm thanh nào của đấu trường.
Nó không đến từ phía sau, cũng không phải từ phía trước, mà như thể được sinh ra ngay chính giữa tâm trí đang phân rã dần của Trần Mồ.
Trần Mồ đứng đó, chân tay cứng đờ như những khối đá lạnh lẽo giữa biển người đang cuồng loạn.
Tiếng hét của đám đông xung quanh bỗng trở nên xa xăm, mờ nhạt đi từng chút một, thay vào đó là âm thanh rít lên trong đầu hắn.
Nó không phải là tiếng động vật, cũng không phải là giọng nói con người.
Đó là âm thanh của sự thật bị bóp méo, nheo nhốt và ném ra ngoài ánh sáng tàn nhẫn.
Hắn chớp mắt lần nữa.
Thế giới ảo biến mất.
Những cột đá đen ngòm hiện ra trước mặt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Máu từ vết thương trên cánh tay chảy xuống, nóng hổi và thực tế đến đau đớn.
Nhưng nỗi sợ hãi trong lòng Trần Mồ lại lớn hơn bất kỳ vết vật lý nào mà kẻ thù có thể gây ra cho cơ thể này.
"Cậu ổn chứ?" Giọng nói của Tử Hà vang lên bên tai, trầm thấp nhưng đầy lo lắng.
Hắn đặt tay lên vai Trần Mồ, bàn tay toạc rộng và ấm áp.
Cảm giác thực tế đó khiến Trần Mồ run rẩy một cách khó hiểu.
"Mặt cậu tái nhợt như tro tàn." Trần Mồ quay sang nhìn người bạn chiến đấu cùng mình suốt ba năm qua.
Ánh mắt Tử Hà trong veo, chưa hề có sự nghi ngờ hay dè chừng nào.
Hắn vẫn tin rằng họ đang chiến đấu cho công lý, để bảo vệ những sinh linh yếu đuối khỏi thú dữ.
Sự ngây thơ ấy đẹp đẽ đến mức làm tim Trần Mồ thắt lại.
"Hắn ổn," một giọng nói khác xen vào, lạnh lùng và đầy vẻ chế giễu.
Đó là Kharma, nữ pháp sư tóc đỏ đang dựa lưng vào bức tường đá ẩm ướt phía sau họ.
Cô ta liếc nhìn Trần Mồ với ánh mắt sắc lẹm như dao găm.
"Chỉ cần hắn đừng chết trước khi chúng ta rời khỏi nơi này thì mọi chuyện vẫn ổn." Trần Möff không đáp lại.
Hắn hít thở sâu, cố gắng đẩy những ký ức vừa mới được giải phóng ra khỏi tâm trí.
Đừng tìm kiếm sự thật.
Lời cảnh báo ấy vang vọng mãi trong đầu như một lời nguyền.
Nhưng tại sao?
Tại sao người ta lại phải che giấu điều gì đó đến mức độ này?
Đấu khí và thần thú là cốt lõi của thế giới này, vậy mà nền tảng đang bị xây dựng trên những dối trá?
"Chúng ta cần di chuyển," Tử Hà nói dứt khoát, kéo Trần Mồ đứng dậy.
"Giám thị trưởng sắp quay lại.
Nếu hắn phát hiện ra chúng ta còn ở đây, không một ai trong số ba người có thể sống sót." Trần Mồ gật đầu chậm chạp.
Cơ thể hắn vẫn tê dại nhưng ý chí thì đang dần tỉnh táo trở lại dưới áp lực của nỗi sợ hãi tột cùng.
Hắn nhìn quanh khu vực hầm ngầm ẩm ướt này.
Những ngọn đuốc trên tường leo lét, tạo nên những bóng đổ dài và kỳ lạ trên sàn nhà đầy máu vón cục.
Họ bắt đầu di chuyển theo lối đi hẹp phía sau bức tượng thần chiến tranh đã bị vỡ một nửa tay cầm giáo.
Không khí ở đây nặng nề hơn hẳn so với bên ngoài đấu trường.
Mùi thối rữa của xác thịt cũ kỹ và mùi sắt gỉ từ những thanh kiếm vứt bỏ hòa quyện thành một hương vị khó chịu khiến Trần Mồ muốn nôn mửa.
"Hai ngày trước," Tử Hà thì thầm khi họ đi qua một góc khuất, "ta nghe nói có một chiến binh mới vào đây đã bị ăn sống bởi con thú của giám thị trưởng." Trần Mồ ngừng bước chân lại đột ngột.
Cảm giác buồn nôn dâng lên mạnh mẽ hơn trong dạ dày hắn.
Không phải giết để lấy nội hay lột da làm áo khoác sang trọng như những gì họ thường thấy ở các cửa hàng ngoài kia?
"Im đi," Kharma quát khẽ, tay đặt lên chuôi cây pháp trượng bằng xương rồng cổ đại của cô ta.
"Âm thanh bước chân của chúng ta đã đủ to rồi." Tử Hà bịt miệng lại, vẻ mặt đầy tội lỗi nhưng vẫn kiên quyết giữ vững sự im lặng để không làm lộ vị trí.
Trần Mồ nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước.
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh những con thú dữ trong đấu trường – chúng gào thét, xé xác đối thủ một cách tàn bạo nhất có thể tưởng tượng được.
Nhưng giờ đây, sau khi nghe được lời thì thầm từ ký ức bị xóa bỏ kia, Trần Mồ nhận ra một điều kinh hoàng hơn nhiều so với sự hung ác của loài thú.
Họ tiếp tục tiến sâu vào hành lang tối đen như mực phía dưới tầng hầm cổ xưa này.
Những tiếng bước chân vang lên đều đặn và nặng nề trên nền đá lạnh giá.
Trần Mồ cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn từng giây phút trôi qua trong bóng tối dày đặc ấy bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp trước mặt họ đang đứng chờ đợi những điều bất ngờ chưa biết sẽ xảy ra tiếp theo nữa đây rồi đó xem nào.
Đợi một lát, hắn quay sang nhìn Tử Hà với ánh mắt đầy chất vấn.
"Cậu tin tưởng giám thị trưởng sao?" Tử Hà dừng bước lại ngay lập tức.
Ánh sáng từ ngọn đuốc phía sau chiếu rọi lên khuôn mặt trẻ tuổi của cậu ta, làm nổi bật những đường nét ngây thơ và trung thực đến mức đáng ngạc nhiên trong thế giới tàn khốc này.
Cậu ta lắc đầu thật mạnh, mái tóc đen rối bời bay loạn xạ trong luồng gió lạnh lẽo thổi từ sâu thẳm hành lang phía trước.
"Không," Tử Hà trả lời dứt khoát, giọng nói rung lên nhẹ nhàng vì sự khó tin thay vì nghi ngờ hay dè chừng nào đó đâu đúng không.
"Ta chỉ nghĩ rằng ông ấy cần chúng ta.
thôi ạ." Trần Mồ nhíu mày lại thành một vết nhăn sâu sắc giữa hai con mắt đang mở to nhìn về phía trước đầy lo lắng sợ hãi cho tương lai của chính mình cũng như những người bạn xung quanh lúc này đây rồi đó xem nào.
"Cần hay là muốn?" Trần Mồ hỏi, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo hơn bất kỳ khi nào khác trong suốt ba năm qua kể từ ngày hắn đặt chân đến thành phố biên cương nọ nơi mà mọi thứ đều có thể bị bán đi nếu giá cả phù hợp với những gì họ đang trao đổi cho nhau giữa hai bên tham gia giao dịch thương mại hiện nay tại thị trường đen này rồi đó xem sao nào.
Kharma quay lại nhìn Trần Mồ với ánh mắt đầy sự nghi ngờ và cảnh giác cao độ hơn bao giờ hết trong cuộc đời cô ta từ khi sinh ra đến tận bây giờ mới gặp phải tình huống éo le như thế này cả nhà cùng nhau chia sẻ cảm xúc thật sự đang diễn ra trước mắt chúng ta ngay lúc này đây rồi đó xem sao nào.
"Đừng hỏi những câu vô nghĩa," Kharma nói, giọng điệu của cô ta sắc lạnh hơn bất kỳ khi nào khác trong suốt ba năm qua kể từ ngày hắn đặt chân đến thành phố biên cương nọ nơi mà mọi thứ đều có thể bị bán đi nếu giá cả phù hợp với những gì họ đang trao đổi cho nhau giữa hai bên tham gia giao dịch thương mại hiện nay tại thị trường đen này rồi đó xem sao nào.
Trần Mồ không đáp lại.
Hắn chỉ đơn thuần là im lặng và tiếp tục bước theo sau Tử Hà trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp phía trước họ đang đứng chờ đợi những điều bất ngờ chưa biết sẽ xảy ra tiếp theo nữa đây rồi đó xem nào.
Họ đi thêm khoảng mười phút nữa thì đến một cánh cửa gỗ lớn bằng sắt đen ngòm với hình khắc của con rồng lửa ba đầu.
Cánh cửa này đóng chặt và được khóa bởi năm ổ khóa phức tạp khác nhau, mỗi ổ đều có màu sắc riêng biệt tượng trưng cho ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ trong hệ thống đấu khí phổ biến tại vùng đất phương Bắc này từ ngàn đời nay rồi đó xem sao nào.
"Mở nó ra," Kharma ra lệnh bằng giọng điệu không chút do dự hay suy nghĩ gì thêm về hậu quả sẽ phải chịu đựng nếu họ làm sai một bước đi nhỏ nhất trên con đường đầy chông gai phía trước đang chờ đón cả ba người trong lúc này đây rồi đó xem sao nào.
Tử Hà tiến lên phía trước và đặt tay lên ổ khóa màu
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận