Chương 61
Hắn vừa trải qua một cuộc giao tranh sinh tử với nhóm cướp đường phố, những kẻ đang cố gắng "thu hoạch" ký ức của hắn để bổ sung cho kho tàng trống rỗng của chúng.
Không phải vì tiền bạc hay tài nguyên mà chỉ đơn giản là sự thèm khát cảm xúc thật.
Trong thế giới Shenmu này, Đấu Khí không chỉ là năng lượng mà còn là loại virus nhận thức xâm chiếm linh hồn.
Mỗi lần tu luyện đều đòi hỏi hy sinh một phần ký ức làm nhiên liệu.
Trần Mồ đứng dậy giữa đống đổ nát của những tảng đá vỡ vụn và xác chết nằm la liệt khắp nơi.
Hắn lau đi vết máu trên khóe môi bằng mu bàn tay run rẩy nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng giá.
Những kẻ thù trước mặt đã biến thành những bóng ma vô cảm sau khi bị hắn dùng công pháp "Phản Chiếu Cảm Xúc" để phản kích lại chính chúng.
Chúng chết mà không hề hay biết rằng mình đang chiến đấu vì điều gì cả.
Đó mới là bi kịch thực sự trong thế giới này: con người mất đi lý do sống ngay lúc họ mạnh nhất.
Hắn bước chậm rãi qua những xác nằm ngổn ngang trên mặt đất ẩm ướt và lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ ảo chiếu xuống từ bầu trời đen sẫm phía xa.
Những mảnh ký ức vỡ vụn bay lơ lửng trong không khí như những hạt bụi kim loại phát sáng yếu ớt nhưng đủ để làm chói mắt bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào chúng mà không đeo kính chắn độc đặc biệt dành riêng cho người luyện tập Đấu Khí cấp thấp dưới mười sao trở xuống cũng như các bậc thầy cao cấp hơn nữa nếu họ muốn bảo vệ bản thân khỏi bị ảnh hưởng tiêu cực từ những dư âm nguy hiểm tiềm ẩn bên trong mỗi mảnh vỡ nhỏ bé ấy.
Trần Mồ cúi đầu nhìn đôi bàn tay của chính mình đang run lên bần bật không kiểm soát nổi dù cố gắng hết sức để giữ vững thăng bằng nhưng cũng chẳng thể nào ngăn chặn được sự suy kiệt nhanh chóng diễn ra chỉ sau vài giây tiếp xúc trực tiếp với nguồn năng lượng độc hại phát ra từ những mảnh vỡ đó.
Hắn hít thở sâu nhằm cố gắng trấn an bản thân rằng mọi chuyện sẽ ổn thỏa nếu mình có thể vượt qua thử thách khó khăn này mà không cần phải hy sinh thêm bất kỳ thứ gì quý giá nào khác nữa ngoài chính mạng sống của riêng mình đang treo lủng lẳng giữa hai thế giới hư thực phân chia ranh giới rõ rệt ngay trước mắt anh ta lúc này đây.
Trần Mồ len lỏi qua những con hẻm tối tăm của khu ổ gà nơi ánh sáng Đấu Khí cao cấp hiếm khi chiếu tới không khí ở đây nặng nề mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách nhỏ bé nhất cũng như lớn lao nhất đều thấm đẫm vào từng lỗ chân lông trên cơ thể người sống sót trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy mà vẫn còn đủ can đảm để tiếp tục tồn tại mỗi ngày trôi qua đầy dằn vặt đau đớn về tinh thần lẫn thể xác nữa đâu chỉ riêng Trần Mồ mới cảm nhận được điều đó thôi đâu phải ai cũng giống hắn đâu nhưng có lẽ đây chính là lý do khiến.
quyết định tìm kiếm nơi trú ẩn tạm thời trước khi cơn bão tố ký ỨC trở lại tấn công mạnh mẽ hơn bao giờ hết nếu không sớm muộn gì thì cái giá phải trả sẽ lớn hơn nhiều lần so với những gì đang xảy ra hiện tại này cả rồi mà thôi chứ còn cách nào khác đâu.
Hắn dừng chân trước một quầy bar ngầm nhỏ tên gọi là "Quên Đi" nơi những người quên mặt nhau thường xuyên tụ tập lại cùng nhau uống rượu chè say sưa nhằm cố gắng xóa bỏ dần đi nỗi nhớ nhung da diết về quá khứ xa vời vợi không còn tồn tại nữa kể từ khi họ bước vào con đường tu luyện đầy gian nan vất vả này đây đúng là một lựa chọn tuyệt vời cho những ai muốn tạm thời thoát khỏi thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.
Trần Mồ ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ đã mục rữa theo năm tháng sử dụng liên tục bởi biết bao nhiêu khách hàng khác nhau từng đến đây tìm kiếm sự an ủi qua ly rượu cay nồng chát lưỡi nhưng lại mang hương vị ngọt ngào của sự lãng quên tạm thời dành riêng cho những tâm hồn tổn thương nặng nề không thể tự chữa lành được bằng bất kỳ phương pháp nào khác ngoại trừ việc uống thật nhiều loại đồ uống có cồn mạnh kích thích thần kinh hưng phấn quá mức dẫn đến trạng thái mất kiểm soát hoàn toàn về hành vi cũng như suy nghĩ trong đầu mỗi người trong số họ hiện diện tại đây lúc này giờ đây thôi phải không nào?
Bác Sĩ Mồ Côi xuất hiện phía sau lưng Trần Mồ khiến.
giật mình hoảng hốt suýt nữa thì làm đổ cả ly rượu đang cầm trên tay run rẩy vì sợ hãi tột độ trước sự xuất hiện bất ngờ của vị lão già điên rồ nổi tiếng khắp nơi trong khu vực này mà ai cũng biết đến danh tiếng tăm thối của hắn ta rồi chứ.
Lão cười khẩy một cách đầy vẻ tự mãn khi nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc trên khuôn mặt trắng bệch thiếu máu vì sốc quá mức không kiểm soát nổi nữa lúc đó đây đúng là cảnh tượng hài hước đen tối nhất mà Trần Mồ từng chứng kiến trong suốt cuộc đời xuyên không dài dòng phức tạp của chính mình rồi chứ còn gì khác đâu.
"Ngươi đến muộn hơn dự tính hai mươi phút, phiên bản thất bại số bảy." Bác Sĩ Mồ Côi nói với giọng điệu lạnh lùng nhưng lại pha lẫn chút hài hước đen tối đặc trưng chỉ có ở những kẻ đã trải qua đủ mọi thứ đau thương mất mát trong cuộc đời đầy dằn vặt của chính mình mà thôi.
"Ta không muốn đến đây cả nếu không vì lý do bắt buộc phải đối mặt với sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước nữa thì sao?" Trần Mồ đáp lại bằng giọng điệu chán chường nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm như thường lệ nhằm che giấu đi nỗi đau âm ỉ dai dẳng bên trong lòng dạ của chính mình mà thôi.
"Đúng vậy, ngươi không muốn đến đây cả nếu không vì lý do bắt buộc phải đối mặt với sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước nữa thì sao?" Bác Sĩ Mồ Côi lặp lại câu nói đó một cách đầy vẻ châm biếm nhưng cũng mang theo chút thông cảm ngầm ẩn sâu trong từng lời nói của lão già điên rồ này đây đúng là điều khiến cho Trần Mồ cảm thấy khó chịu tột độ không kiểm soát nổi nữa lúc đó đây phải không nào?
Trận chiến leo thang khi một Admin cấp thấp xuất hiện người quản lý khu vực này hắn mang theo thiết bị phát sóng cảm xúc nhằm triệt tiêu nỗ lực của Trần Mồ.
Admin không chiến đấu trực tiếp mà dùng quyền hạn mình để "khóa" cảm xúc khiến cho mọi hành động trở nên vô nghĩa trống rỗng như thể đang sống trong giấc mơ dài đằng đẵng không bao giờ tỉnh dậy được nữa nếu không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' thì sao?
Trần Mồ nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết rằng mình cần phải mạnh lên nhanh chóng trước khi bộ não bị hệ thống Dị Giới đồng hóa hoàn toàn trong vòng bảy ngày ngắn ngủi còn lại đây đúng là áp lực lớn lao đè nặng lên vai người đàn ông trẻ tuổi đầy bí ẩn này mà thôi.
Hắn nhắm mắt lại cố gắng tập trung vào dòng chảy Đấu Khí bên trong kinh mạch đang dần suy kiệt không kiểm soát nổi nữa lúc đó đây nếu không tìm ra cách khắc phục hậu quả nghiêm trọng do việc sử dụng công pháp bị nguyền rủa gây ra thì sao?
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng anh ta – giọng của Ngô Tiểu Nhàn nhưng lại mang theo sắc thái khác lạ đến rợn người: “Đừng vào đó nếu cậu muốn giữ lấy ký ức về chúng ta.” Trần Mồ hoảng loạn quay đầu chỉ thấy bóng tối bao trùm dần lên quảng trường nơi những chiếc sọ người trên cánh cổng xương bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực báo hiệu sự xuất hiện của kẻ thù thực sự sắp bước vào sân khấu trung tâm chiến đấu sinh tử này đây đúng là tình huống nguy hiểm tột độ không kiểm soát nổi nữa lúc đó đây phải không nào?
Trần Mồ đứng trước cánh cổng Khu Vực Cấm chiếc vé ảo trong tay phát sáng.
Hắn cảm thấy kiệt sức không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần phần ký ức mà hắn vừa hy sinh để kích hoạt công pháp "Phản Chiếu Cảm Xúc" đã biến thành tro bụi bay tan biến vào hư không vĩnh viễn mất đi không bao giờ trở lại nữa nếu như không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' thì sao?
Hắn biết rằng mình đang đứng trước ngã ba đường quan trọng nhất trong cuộc đời xuyên không dài dòng phức tạp của chính mình lúc này giờ đây đúng là áp lực lớn lao đè nặng lên vai người đàn ông trẻ tuổi đầy bí ẩn này mà thôi.
Ngô Tiểu Nhàn xuất hiện phía sau lưng Trần Mồ khiến.
giật mình hoảng hốt suýt nữa thì làm rơi chiếc vé ảo đang cầm trên tay run rẩy vì sợ hãi tột độ trước sự xuất hiện bất ngờ của cô gái hoạt bát vui vẻ luôn mang theo sổ tay bên người nhằm ghi chép lại những ký ức quý giá còn sót lại trong đầu Trần Mồ nếu không muốn chúng biến mất vĩnh viễn vào hư không nữa thì sao?
Cô mỉm cười với hàng răng đen nhánh đầy vẻ đáng sợ nhưng ánh mắt lại sự dịu dàng ấm áp hiếm thấy ở một cô gái vốn dĩ luôn che giấu sự mệt mỏi bằng tiếng cười giả tạo như thế này đây đúng là điều khiến cho Trần Mồ cảm thấy khó chịu tột độ không kiểm soát nổi nữa lúc đó đây phải không nào?
“Cậu vẫn chưa hiểu được ý nghĩa thực sự của việc quên đi ký ức phải không?” Ngô Tiểu Nhàn hỏi với giọng điệu đầy vẻ thông cảm nhưng cũng mang theo chút đau đớn âm ỉ dai dẳng bên trong lòng dạ của chính mình mà thôi.
Trần Mồ im lặng nhìn cô gái trước mặt nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết rằng mỗi lần anh ta quên đi một ký ức nào đó thì đồng nghĩa với việc Ngô Tiểu Nhàn phải chịu đựng nỗi đau mất mát lớn lao gấp nhiều lần so với những gì đang xảy ra hiện tại này cả rồi mà thôi chứ còn cách nào khác đâu.
Trần Mồ ngồi xuống chiếc ghế trong căn phòng trắng cảm giác trống rỗng trong đầu hắn giờ đây không còn là sự sợ hãi nữa mà là một nỗi đau âm ỉ dai dẳng khó chịu tột độ.
Hắn biết rằng mình không thể quay lại bộ đếm thời gian trong đầu vẫn chạy: 6 ngày, 23 giờ.
nhưng điều khiến.
cảm thấy kinh hoàng hơn cả đó chính là việc phát hiện ra bức ảnh chụp đen trắng về chính khuôn mặt của Trần Mồ trong quá khứ đang mỉm cười cùng với sáu phiên bản thất bại trước tạo thành vòng tròn khép kín đầy ám ảnh.
Bức ảnh bỗng rực cháy sáu khuôn mặt kia đồng loạt mở mắt đỏ ngầu và quay về phía hắn hét lên những lời tố cáo kinh khủng khiến.
suýt nữa thì phát điên lên vì sợ hãi tột độ không kiểm soát nổi nữa lúc đó đây đúng là tình huống nguy hiểm tột độ không thể tưởng tượng nổi được nếu như không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' thì sao?
Trần Mồ đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ cũ kỹ đang ngồi trước đó chạy thật nhanh hướng về phía cánh cửa sắt đóng sầm lại ngay sau lưng anh ta nhằm cố gắng thoát thân khỏi căn phòng trắng đầy bí ẩn này đây đúng là quyết định sáng suốt nhất mà Trần Mồ có thể đưa ra trong hoàn cảnh hiện tại khắc nghiệt như.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra để kiểm tra thêm manh mối thứ nằm giữa hai trang giấy khiến.
quên cả thở – một bức ảnh chụp đen trắng về chính khuôn mặt của Trần Mồ trong quá khứ đang mỉm cười cùng với sáu phiên bản thất bại trước tạo thành vòng tròn khép kín đầy ám ảnh.
Bức ảnh bỗng rực cháy sáu khuôn mặt kia đồng loạt mở mắt đỏ ngầu và quay về phía hắn hét lên những lời tố cáo kinh khủng khiến.
suýt nữa thì phát điên lên vì sợ hãi tột độ không kiểm soát nổi nữa lúc đó đây đúng là tình huống nguy hiểm tột độ không thể tưởng tượng nổi được nếu như không tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền 'Công Pháp Bị Nguyền' thì sao?
Trần Mồ hét lên linh lực trong kinh mạch nổ tung xé toạc lớp áo tơi tả đang mặc trên người anh ta lúc này giờ đây đúng là cảnh tượng đáng sợ nhất mà bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy khiếp đảm nếu chứng kiến tận mắt điều đó xảy ra trước mặt chính mình nữa thì sao?
Một bàn tay lạnh lẽo thọc xuyên qua tấm lưng hắn ngón tay.
Ngón tay kia bỗng xoay mạnh, vặn đứt tành xương sống của hắn.
Máu tươi phun thành tia đỏ thẫm, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm tĩnh mịch.
Giữa biển máu, một khuôn mặt quen thuộc đang mỉm cười
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận