Chương 60

Tiếng ồn ấy không đến từ tai, mà trực tiếp xâm nhập vào tủy sống của Trần Mồ.

Hàng ngàn ký ức vỡ vụn va đập nhau như những mảnh kính sắc lẹm đang quay cuồng trong một cơn bão tố vô hình.

Mùi vị của máu cũ và ozone nồng nặc khiến anh muốn nôn mửa, nhưng cơ thể hắn đã đóng băng tại chỗ.

Hắn đứng trước cánh cổng bằng xương.

Những chiếc sọ người chồng chất lên nhau tạo thành khung cửa vĩ đại, từng lỗ hổng trên trán chúng đều mở to, mắt trũng rỗng nhìn thẳng vào Trần Mồ với vẻ mặt kinh hoàng vĩnh cửu.

Đó là những Đấu Giả thất bại.

Những kẻ đã cố gắng leo lên đỉnh cao của sức mạnh và trả giá bằng chính linh hồn mình.

Chiếc vé ảo cuối cùng trong tay anh nóng rực như một cục than hồng đang tàn lụi.

Ánh sáng xanh nhạt từ tấm thẻ mỏng manh chiếu rọi lên đôi mắt đỏ ngầu của hắn, làm nổi bật những vết nứt li ti trên da mặt do đấu khí bị nhiễm độc gây ra.

Giọng nói ấy vang lên lần nữa, không phải từ phía sau lưng, mà từ chính trong đầu anh.

Ngô Tiểu Nhàn?

Không, giọng điệu quá lạnh lẽo, thiếu đi sự ấm áp và lo lắng thường trực của cô gái luôn mang theo sổ tay bên mình.

Đây là một bản sao âm thanh được đánh cắp, một mồi nhử tinh vi để kích thích nỗi sợ mất mát – điểm yếu chí mạng nhất của phiên bản thứ bảy này.

Trần Mồ nghiến răng, hàm căng thẳng đến mức phát ra tiếng lạo xạo nhẹ.

Hắn biết đây là bẫy.

Khu Vực Cấm không bao giờ cho phép sự lựa chọn tự do thực sự.

Nó chỉ cung cấp những con đường dẫn đến đau khổ dưới các hình thức khác nhau.

"Ta đã quên mất cảm giác sợ hãi từ khi nào rồi," Trần Mồ lầm bẩm, giọng khàn đặc như người vừa hút phải một điếu thuốc lá độc hại.

"Có lẽ là vào lúc ta quyết định trở thành quái vật để săn những con quái vật khác."

Hắn dậm chân xuống đất.

Một vòng sóng đấu khí màu đen tuyền lan tỏa ra xung quanh, xé toạc lớp sương mù ảo giác đang bao phủ lối đi.

Những mảnh ký ức lơ lửng trong không trung vỡ vụn thành bụi tro xám xịt khi chạm phải lực trường của hắn.

Hắn bước qua ngưỡng cửa xương.

Cốt truyện bắt đầu từ đây, và lần này, Trần Mồ sẽ tự viết kết thúc, dù cái giá là gì cũng được.

Không gian bên kia cánh cổng không tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào mà Trần Mồ từng biết trên Trái Đất hay ngay cả trong thế giới Shenmu đầy rẫy ma thuật này.

Những bức tường không phải bằng đá granite cứng rắn, mà dường như được dệt từ những sợi dây thần kinh sống đang co giật liên tục.

Chúng chuyển động nhịp nhàng theo một tần số nào đó, tạo ra âm thanh rít lên chói tai mỗi khi ánh mắt của hắn qua.

Ở giữa căn phòng rộng lớn đến vô tận ấy, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

Trần Mồ dừng bước, lòng bàn tay khẽ run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận biết sâu sắc về mối nguy hiểm chết người đang ẩn chứa trong hình hài đó.

Người đứng ở trung tâm là một phiên bản của chính hắn – hoặc ít nhất là thứ đã từng là Trần Mồ trước khi bộ não hiện tại bị xóa sạch và lắp ghép lại lần này.

Kẻ đó mặc áo choàng trắng bệch, tay cầm một cây bút lông làm từ xương ngón chân người, đang viết những dòng chữ máu lên không trung như thể nó là một cuốn sổ nhật ký khổng lồ.

Những ký tự bay lơ lửng, phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ trước khi tan biến vào bóng tối.

"Phiên bản thứ bảy," giọng nói của kẻ đó vang lên, trầm thấp và mang theo một sự mệt mỏi ngàn năm.

"Cậu đến sớm hơn dự kiến ba ngày.

Bộ não của cậu đang đồng hóa nhanh chóng hơn những anh em tiền nhiệm."

Trần Mồ nhíu mày, đấu khí trong cơ thể tuôn chảy mạnh mẽ để đối phó với áp lực tinh thần khổng lồ từ kẻ trước mặt.

"Anh là ai?

Một ảo ảnh được tạo ra bởi Đế Hồn?"

Kẻ áo trắng ngừng viết, quay sang nhìn Trần Mồ bằng đôi mắt không có tròng đen – chỉ toàn màu trắng xóa của sự trống rỗng và tuyệt vọng.

"Ta là kết quả cuối cùng của những nỗ lực thất bại trước đó.

Ta là ký ức bị bỏ lại phía sau vì quá đau đớn để mang theo."

Hắn tiến gần hơn, từng bước chân in xuống sàn nhà bằng thịt sống mềm mại dưới lòng bàn chân khiến Trần Mồ cảm thấy ghê tởm nhưng không thể rời mắt khỏi đối phương.

"Cậu nghĩ mình đang tìm cách bẻ khóa lời nguyền?

Cậu ngây thơ một cách đáng yêu."

"Lời nguyền này là gì?" Trần Mồ hỏi, giọng điệu bình thản nhưng nội tâm thì sôi sục.

Hắn cần thông tin.

Đây là cơ hội hiếm hoi để đối thoại với chính quá khứ của mình mà không bị hệ thống Dị Giới can thiệp trực tiếp.

Kẻ áo trắng cười bitterly, một nụ cười đầy chua chát và mỉa mai.

"Nó không phải là lời nguyền, Trần Mồ.

Nó là một giao dịch.

Đấu Khí ở thế giới này là virus nhận thức để tồn tại, nó cần ký ức làm nhiên liệu đốt cháy.

Nhưng 'Công Pháp Bị Nguyền' mà cậu đang tu luyện.

nó đòi hỏi thứ cao cấp hơn."

Hắn đưa tay ra, những ngón dài gầy guộc chỉ thẳng vào trái tim của Trần Mồ.

"Nó ăn thịt đi nỗi đau.

Mỗi khi cậu mạnh lên một chút, cậu sẽ quên đi một phần bi kịch trong quá khứ.

Cậu không mất trí nhớ ngẫu nhiên.

Cậu đang chủ động bán nó để mua sức mạnh."

Trần Mồ sững sờ.

Thông tin này đập vào đầu hắn như một cú đấm vô hình từ phía sau gáy.

Hắn luôn nghĩ rằng việc lãng quên là hệ quả phụ của sự xung đột năng lượng, chứ không phải là cơ chế cốt lõi của công pháp.

"Vậy tại sao họ lại làm vậy?" Trần Mồ hỏi, giọng run nhẹ dù cố gắng kìm nén.

"Tại sao phải thiết kế một hệ thống buộc con người phải đánh đổi ký ức để tồn tại?"

Kẻ áo trắng lắc đầu, những tóc đen dài rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy sẹo rớm máu.

"Bởi vì hòa bình cần sự vô tri.

Đấu Hoàng Vô Diện hiểu điều đó rõ hơn bất kỳ ai.

Khi không còn quá khứ, sẽ không có hận thù.

Khi không có ký ức về mất mát, con người sẽ ngừng chiến tranh để tìm lại những gì đã mất.

Đó là lý do tại sao ta xóa bỏ tất cả."

"Đó là sự nô dịch hóa tinh thần!" Trần Mồ hét lên, giọng điệu sắc lạnh cắt ngang không gian tĩnh lặng đầy ngột ngạt.

"Cậu gọi đó là hòa bình?

Đó chỉ là sự tê liệt vĩnh viễn!

Một xã hội không có ký ức thì khác gì một đàn súc vật được chăn dắt?"

"Và cậu đang làm gì để thay đổi điều đó, phiên bản thất bại số bảy?" Kẻ áo trắng phản bác lại ngay lập tức, giọng điệu trở nên gay gắt hơn.

"Cậu chạy trốn vào những giấc mơ hão huyền về gia đình ở Trái Đất – một nơi mà thậm chí không tồn tại trong thực tế của thế giới này.

Cậu bám víu vào nỗi đau để cảm thấy mình còn là con người.

Nhưng nhìn xem, cậu đang biến thành quái vật như chúng ta từng làm."

"Không," Kẻ áo trắng nói chậm rãi, mỗi từ ngữ đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống vực sâu.

"Đó là ký ức được cấy ghép bởi Bác Sĩ Mồ Côi để giữ cho bộ não của cậu ổn định trong giai đoạn đầu xuyên không.

Anh ta cần một neo tâm lý đủ mạnh để chống lại sự sụp đổ nhận thức ban đầu.

Cậu đang chiến đấu vì những con người chưa bao giờ tồn tại."

Thế giới xung quanh Trần Mồ dường như ngừng quay.

Những bức tường thần kinh co giật dữ dội hơn, phát ra tiếng rít chói tai khi thực tế bị xé toạc từng mảng một.

Hắn đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác trống rỗng từ đáy tim lan tỏa nhanh chóng lên cổ họng, nghẹn lại thành một cơn đau thắt ngực khủng khiếp.

Giới hạn chịu đựng của Trần Mồ đã chạm đến điểm gãy đổ.

Những lời nói vừa rồi không chỉ là thông tin tiết lộ; chúng là những lưỡi dao giũa cạo sạch lớp vỏ bọc kiên cường mà anh tự xây dựng bấy lâu nay.

Nếu gia đình ở Trái Đất chỉ là ảo ảnh, thì động lực sống sót của hắn từ đây trở đi là gì?

Hắn không còn phòng thủ nữa.

Thay vì đẩy lùi sự đồng hóa bằng ý chí, Trần Mồ chủ động mở rộng ý thức của mình ra bên ngoài cơ thể vật lý.

Hắn cho phép những ký ức vỡ vụn xung quanh xâm nhập vào tâm trí, chấp nhận mọi dữ liệu – cả thật lẫn giả – như một cách để tìm lại chính bản thân trong biển số liệu hỗn loạn này.

"Được thôi," Trần Mồ nói, giọng điệu bất ngờ trở nên bình tĩnh đến rợn người.

"Nếu tất cả đều là ảo ảnh, thì ta sẽ tạo ra thực tại mới từ những mảnh vỡ đó."

Hắn nhắm mắt lại và hít sâu một hơi thật dài.

Đấu Khí trong cơ thể bắt đầu chuyển hướng dòng chảy, không còn theo các huyệt đạo truyền thống mà di chuyển ngẫu nhiên như máu trong tĩnh mạch của một người đang bị sốc nhiệt.

Những sợi dây thần kinh trên tường bắt đầu thu hút đấu khí của hắn, cung cấp thêm năng lượng cho quá trình mở rộng nhận thức này.

Kẻ áo trắng nhìn thấy điều đó và bước lùi lại, vẻ mặt xuất hiện sự hoang mang hiếm hoi.

"Cậu không thể làm được đâu.

Bộ não của cậu sẽ cháy thành tro nếu cố gắng tiếp nhận tất cả cùng lúc."

"Thì ra đây mới là cách để sống," Trần Mồ mỉm cười, một nụ cười điên rồ nhưng đầy quyết đoán.

"Ta không cần phải nhớ chính xác từng chi tiết về quá khứ nữa.

Ta chỉ cần biết rằng nỗi đau ấy đã định hình nên con người ta ngày nay.

Và nếu đó là ảo ảnh.

thì nó cũng đủ thật để khiến ta chiến đấu."

Hắn giơ tay lên, những ngón tay bắt đầu phát ra ánh sáng trắng xóa khi đấu khí kết hợp với ký ức bị nhiễm độc tạo thành một phản ứng hóa học tinh thần mạnh mẽ.

Những sợi dây thần kinh xung quanh bắt đầu rung động cùng tần số với cơ thể hắn, hòa quyện vào nhau thay vì tấn công.

Kẻ áo trắng hét lên trong nỗi sợ hãi tột độ khi thấy Trần Mồ đang tự hủy hoại cấu trúc não bộ để đạt được trạng thái siêu việt tạm thời.

Cậu sẽ trở thành một trong chúng ta!"

"Thì ra anh cũng sợ cái chết," Trần Mồ đáp trả lạnh lùng, ánh mắt sáng rực lên như hai vì sao sắp nổ tung.

"Rất hợp lý cho một kẻ đã mất hết tất cả."

Hắn lao thẳng vào bóng dáng áo trắng, không phải bằng nắm đấm hay kiếm khí, mà là bằng toàn bộ ý thức đang bùng nổ của mình.

Hai thực thể va chạm trong thế giới tâm trí vô hình, tạo ra một vụ nổ âm thanh im lặng làm rung chuyển cả Khu Vực Cấm.

Kết quả của cuộc đối đầu không mang lại chiến thắng rõ ràng theo nghĩa truyền thống.

Không có kẻ nào bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng Admin – thực thể điều khiển những ký ức này dưới vỏ bọc quá khứ – bắt đầu sụp đổ từ bên trong.

Dưới áp lực khủng khiếp của ý chí muốn tồn tại độc lập dù phải đánh đổi bằng sự điên rồ, hệ thống phòng thủ tinh thần của Khu Vực Cấm bị phá vỡ cấu trúc logic cơ bản.

Những sợi dây thần kinh và ký ức bao quanh căn phòng tan rã thành những hạt bụi ánh sáng nhỏ li ti, lơ lửng trong không khí như tuyết rơi giữa mùa đông giá lạnh nhất.

Trần Mồ đứng sững người giữa đống đổ nát của nhận thức cũ, cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể sau khi giải phóng gánh nặng bí mật vừa được tiết lộ.

Kẻ áo trắng biến mất hoàn toàn, để lại duy nhất một cuốn sổ tay bằng da bò cũ kỹ rơi xuống sàn nhà thịt sống đang dần khô héo và chuyển sang màu nâu sẫm.

Trần Mồ cúi xuống nhặt nó lên, trang bìa không có tên chủ nhân nhưng tỏa ra mùi hương quen thuộc của mực viết và giấy tờ – mùi vị của ký ức thực sự chứ không phải ảo ảnh được cấy ghép.

"Vậy là." hắn lẩm bẩm, lật mở cuốn sổ bằng những ngón tay run rẩy vì kiệt sức lẫn phấn khích tột độ.

"Anh ta vẫn để lại manh mối."

Bên trong trang đầu tiên, chỉ có một dòng chữ viết vội vã bằng mực đỏ tươi như máu vừa mới chảy ra: *Tìm đến gốc rễ của virus nhận thức trước khi nó hoàn tất chu trình tái tạo Đế Hồn.*

Trần Mồ nhắm mắt lại, hít thở sâu để ổn định tinh thần đang rối loạn sau cú sốc thông tin.

Hắn hiểu rằng đây không phải là kết thúc, mà chỉ là bước đệm cho một trò chơi nguy hiểm hơn nhiều lần so với những gì hắn đã trải qua trước giờ.

Sự thật về nguồn gốc xuyên không và mục đích thực sự của Bác Sĩ Mồ Côi vẫn còn nằm sâu trong bóng tối chưa được khám phá.

Hắn đặt cuốn sổ vào túi áo, cảm nhận độ dày cứng cáp của nó như một lời hứa hẹn về tương lai bất định nhưng đầy tiềm năng lật đổ trật tự hiện tại.

Đấu Khí trong cơ thể ổn định hơn trước rất nhiều lần, không còn là virus hung dữ muốn ăn thịt ký ức nữa mà trở thành nguồn sức mạnh thuần khiết phục tùng ý chí mới được tôi luyện qua đau khổ và lừa dối của chính bản thân mình.

Trần Mồ bước ra khỏi Khu Vực Cấm, thế giới bên ngoài vẫn tiếp diễn với những đoạn phim ngắn cảm xúc chiếu rọi khắp nơi như một màn trình diễn nghệ thuật đầy khiêu khích.

Những người dân xung quanh vẫn sống cuộc đời bình thường của họ mà không hề hay biết rằng cấu trúc nhận thức cơ bản vừa bị thay đổi vĩnh viễn bởi hành động điên cuồng của một Đấu Giả cấp thấp sắp chết đói trong bóng tối.

Tuy nhiên, anh cảm thấy khác biệt sâu sắc bên trong.

Không còn sự mơ hồ về động lực chiến đấu nữa.

Dù gia đình ở Trái Đất có thực hay không đã trở thành câu hỏi triết học vô nghĩa trước mắt, nhưng nỗi đau mà hắn chịu đựng để bảo vệ những ký ức đó là thật.

Và chính điều ấy mới tạo nên sức mạnh của phiên bản thứ bảy – một quái vật biết khóc vì mất mát chứ không phải vì yếu đuối.

Hắn nhìn lên bầu trời đen kịt phía trên quảng trường trung tâm đã sụp đổ, nơi những cột đá gãy ngang giờ đây trông giống như những ngón tay chỉ về hướng chân trời xa thẳm ẩn chứa bí mật cuối cùng của thế giới Shenmu này.

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi hương kim loại của máu và ozone từ sâu bên trong Khu Vực Cấm vừa bị phá vỡ cấu trúc tinh thần.

Bỗng nhiên, một giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên trực tiếp trong tai anh, không phải từ hệ thống Dị Giới thông thường mà từ chính cuốn sổ tay đang nằm trong túi áo: *"Chu trình tái tạo Đế Hồn đã kích hoạt sớm hơn dự kiến 48 giờ do sự can thiệp của phiên bản thất bại số bảy.

Thời gian còn lại cho đồng hóa hoàn toàn: 6 ngày, 23 giờ."*

Trần Mồ nhíu mày, tay vô thức siết chặt lấy cuốn sổ bên trong túi áo đến mức các đốt ngón tay trắng bệch vì thiếu máu nuôi dưỡng.

Hắn quay đầu nhìn về phía bóng tối đang bao trùm dần lên quảng trường, nơi những chiếc sọ người trên cánh cổng xương bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực báo hiệu sự xuất hiện của kẻ thù thực sự sắp bước vào sân khấu trung tâm.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra để kiểm tra thêm manh mối, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở – một bức ảnh chụp đen trắng về chính khuôn mặt của Trần Mồ trong quá khứ, đang mỉm cười cùng với sáu phiên bản thất bại trước đó tạo thành vòng tròn khép kín đầy ám ảnh.

Bức ảnh bỗng rực cháy, sáu khuôn mặt kia đồng loạt mở mắt đỏ ngầu và quay về phía hắn.

Trần Mồ hét lên, linh lực trong kinh mạch nổ tung, xé toạc lớp áo tơi tả.

Một bàn tay lạnh lẽo thọc xuyên qua tấm lưng hắn, ngón tay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập