Chương 59
Trần Mồ đứng giữa quảng trường trung tâm đã sụp đổ, nơi từng là biểu tượng của sự huy hoàng giờ chỉ còn lại những cột đá gãy ngang và mùi thối nồng nặc của Đấu Khí bị nhiễm độc.
Không gian xung quanh anh dường như co lại, ép chặt vào lồng ngực, khiến mỗi hơi thở trở thành một cuộc chiến sinh tử.
Đối diện hắn, Ba Đầu Sát đang cười.
Một nụ cười méo mó trên khuôn mặt không hề có biểu cảm nào khác ngoài sự trống rỗng đáng sợ.
Đấu Giả 8 sao này không nhìn Trần Mồ như một kẻ thù cần tiêu diệt, mà giống như một bác sĩ phẫu thuật đang quan sát bệnh nhân của mình trước khi mở dao mổ.
“Cậu vẫn cố gắng giữ lấy chúng, phải không?” Ba Đầu Sát hỏi, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, cộng hưởng với tiếng gió hú trong những khe nứt đá.
“Những ký ức đau đớn ấy.
Những mảnh vỡ vô nghĩa.”
Trần Mồ nghiến răng, hàm khô khốc.
Cảm giác ở thái dương vẫn còn âm ỉ cháy, giống như có ai đó đang dùng kim châm vào màng não của hắn mỗi giây trôi qua.
Hắn không trả lời ngay.
Thay vào đó, anh đưa tay lên chạm nhẹ vào vết sẹo nhỏ trên trán – nơi ký ức về gia đình Trái Đất bị xói mòn dần.
“Đau đớn là bằng chứng cho sự sống,” Trần Mồ đáp lại, giọng khàn đặc vì thiếu nước và mệt mỏi tích tụ.
“Còn cái thứ hòa bình vĩnh cửu mà các ngươi gọi là cứu rỗi?
Đó chỉ là một bãi mộ lớn hơn.”
Ba Đầu Sát nghiêng đầu.
Chuyển động đó tạo ra tiếng xương khớp lục cục, như thể cơ thể hắn đang tự tái cấu trúc liên tục để thích nghi với sự hủy diệt nội tại.
“Hòa bình không cần ký ức.
Chiến tranh sinh ra từ hận thù, và hận thù chỉ tồn tại trong tâm trí con người khi họ nhớ.”
“Vậy thì xóa đi,” Trần Mồ nói, mắt lạnh lùng quét qua những bóng tối đang tụ tập quanh chân đối phương.
Nhưng hãy để cho tôi xem cái giá phải trả trước khi ngươi tự phong mình là Đấu Đế của sự quên lãng.”
Ba Đầu Sát không đáp.
Hắn chỉ giơ tay lên.
Những ngón dài gầy guộc bắt đầu phát ra ánh sáng tím ngầu, màu sắc của sự thối rữa tinh thần lực.
Đó không phải là Đấu Khí thuần túy mà mọi người biết đến ở Shenmu.
Đây là virus nhận thức đang ăn mòn thực tại từ bên trong.
Trần Mồ hít sâu một hơi dài, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Hắn nhớ lại lời của Bác Sĩ Mồ Côi: *Ký ức không chỉ là dữ liệu, nó là nhiên liệu.* Và nếu Ba Đầu Sát đúng – rằng ký ức là nguồn gốc của chiến tranh – thì việc xóa bỏ chúng thực sự có thể mang lại hòa bình?
Hay đó chỉ là một cái bẫy ngọt ngào để biến nhân loại thành những con thú vật vô tri, dễ dàng bị kiểm soát bởi ‘Đế Hồn’ đã sụp đổ?
Hắn không biết câu trả lời.
Nhưng hắn biết chắc chắn một điều: nếu để mất ký ức về Ngô Tiểu Nhàn, về giọng cười giả tạo nhưng ấm áp của cô ấy mỗi sáng sớm khi gọi anh dậy tập luyện… thì sức mạnh nào cũng vô nghĩa.
“Đến đây,” Trần Mồ thốt lên, bàn chân đạp mạnh vào nền đá vỡ vụn.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề hơn nữa, như thể chính trọng lực đang nghiêng về phía hắn trong khoảnh khắc này.
Ba Đầu Sát lao tới với tốc độ khiến mắt thường khó theo dõi.
Không có âm thanh của bước chân, chỉ có tiếng gió rít lên khi không khí bị xé toạc bởi cú di chuyển đó.
Nắm tay phải phát ra ánh sáng tím ngầu rực rỡ hơn, tạo thành một luồng xoáy năng lượng đủ sức nghiền nát bất kỳ gì nằm trong bán kính ba mét.
Trần Mồ né sang bên trái, thân hình uốn lượn như con rắn thoát khỏi bẫy sắt.
Sức ép từ cú đấm của đối thủ vẫn lao thẳng qua vị trí vừa rồi của anh, làm vỡ vạc nền đá xung quanh thành những mảnh nhỏ.
Những viên sỏi sắc cạnh xé rách áo choàng cũ kỹ trên vai Trần Mồ, nhưng hắn không hề tỏ ra đau đớn hay hoảng sợ.
“Cậu quá chậm,” Ba Đầu Sát lạnh lùng nhận xét khi quay người lại, chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo.
“Và cậu đang lãng phí năng lượng vào những cảm xúc vô ích.”
Trần Mồ cười nhạt.
Cú né vừa rồi đã đẩy hắn ra xa vài mét, lưng tựa vào một cột đá đổ nát.
Hắn lau vết máu nhỏ từ khóe môi bằng mu bàn tay, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
“Cảm xúc không phải là lãng phí,” anh đáp lại ngắn gọn.
“Nó là động lực.”
“Động lực dẫn đến sai lầm,” Ba Đầu Sát phản bác ngay lập tức.
Hắn giơ hai tay lên, những tia sáng tím bắt đầu xoáy tròn giữa lòng bàn tay như những quả cầu năng lượng thu nhỏ.
“Và sai lầm dẫn đến đau khổ.
Hãy để tôi giải thoát cho cậu.”
Trần Mồ không đáp lại bằng lời nói.
Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc kiểm soát dòng chảy Đấu Khí trong kinh mạch.
Dù chỉ là một Đấu Giả cấp thấp so với đối thủ, nhưng sự linh hoạt và khả năng thích nghi nhanh chóng mới chính là vũ khí bí mật của anh.
Hắn nhớ lại những buổi sáng luyện kiếm cùng Ngô Tiểu Nhàn dưới mưa – cô ấy luôn nói rằng: *Kiếm ý không nằm ở lưỡi thép, mà ở trái tim người cầm kiếm.*
Hắn nhắm mắt một giây ngắn ngủi để lắng nghe nhịp đập của thế giới xung quanh.
Mùi tro bụi.
Và… sự hiện diện của những ký ức đang dần bị xóa nhòa trong đầu anh.
Mỗi lần Ba Đầu Sát ra đòn, một phần ký ức lại mờ đi thêm chút nữa.
Nhưng thay vì sợ hãi, Trần Mồ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể – nỗi buồn của kẻ sắp mất đi chính mình nhưng vẫn quyết tâm chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Khi mở mắt trở lại, ánh nhìn trong đôi đen thẳm đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn sự chán chường hay hoài nghi nữa.
Chỉ còn lại một ý chí sắt đá: bảo vệ những gì quý giá nhất, dù phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.
“Nếu đây là cách để hòa bình,” Trần Mồ nói chậm rãi, giọng trầm lắng nhưng đầy quyết tâm, “thì tôi xin từ chối.”
Ba Đầu Sát dừng lại.
Lần đầu tiên trong cuộc giao tranh này, biểu cảm trống rỗng trên khuôn mặt hắn xuất hiện một khe hở nhỏ – sự bối rối.
Cậu không hiểu…”
“Tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai,” Trần Mồ cắt ngang lời đối thủ.
Và rồi, trước khi Ba Đầu Sát kịp phản ứng, anh đã lao tới như một cơn gió mùa thu lạnh lẽo nhưng đầy sức sống mãnh liệt.
Khoảnh khắc giao tranh đỉnh điểm xảy ra nhanh đến mức khó tin.
Trần Mồ không dùng kiếm, cũng chẳng sử dụng bất kỳ kỹ năng đặc biệt nào khác ngoài chính cơ thể và ý chí của mình.
Hắn lao thẳng vào vòng xoáy ánh sáng tím đang tụ tập trước mặt Ba Đầu Sát, nhắm mục tiêu trực tiếp vào huyệt đạo cảm xúc – nơi mà mọi ký ức bị nguyền rủa đều để lại dấu vết sâu đậm nhất trong tâm trí nạn nhân.
Bàn tay Trần Mồ chạm nhẹ vào ngực áo của đối thủ.
Không phải một cú đấm mạnh mẽ hay đòn đánh chí mạng, mà là một sự tiếp xúc tinh tế như đang vuốt ve mặt nước tĩnh lặng trên hồ thu.
Nhưng ngay lập tức, cả hai người đều cảm nhận được những gì đã xảy ra bên trong tâm trí Ba Đầu Sát.
Những hình ảnh vỡ vụn hiện lên trước mắt Trần Mồ: Một đứa trẻ khóc thương mẹ chết đói giữa chiến tranh.
Một vị lão tướng quỳ gối xin tha mạng cho binh sĩ của mình sau khi thua trận.
Và… một người đàn ông – chính là Ba Đầu Sát trong quá khứ – đang đứng nhìn thành phố quê hương bị thiêu rụi vì hận thù giữa hai phe phái mà anh yêu thương cùng lúc thuộc về cả hai bên.
“Cậu đã thấy nó rồi,” giọng nói của Ba Đầu Sát vang lên, nhưng lần này không còn lạnh lùng vô cảm nữa.
Nó mang theo một nỗi đau sâu thẳm, như thể tất cả những năm tháng trôi qua đều là sự trừng phạt cho việc phải nhớ quá nhiều thứ khủng khiếp.
“Đó là lý do tại sao tôi phải xóa bỏ ký ức.”
Trần Mồ rút tay ra chậm rãi, nhưng không lùi bước.
Ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của đối thủ.
“Vì sợ hãi?”
“Không,” Ba Đầu Sát đáp lại, giọng run rẩy nhẹ nhàng như lá vàng rơi trong gió thu.
“Vì yêu thương.”
Câu nói đó khiến Trần Mồ sững sờ.
Hắn không ngờ rằng đằng sau vẻ ngoài tàn nhẫn và vô cảm ấy là một trái tim từng tan vỡ vì quá nhạy cảm với nỗi đau của thế giới này.
Và rồi, từ túi áo của Ba Đầu Sát rơi xuống đất – một chiếc vé ảo phát sáng rực rỡ giữa màn đêm đen tối bao trùm quảng trường trung tâm.
Ánh sáng tím nhạt lan tỏa xung quanh tấm vé nhỏ bé đó, như thể nó đang cố gắng thu hút sự chú ý của cả vũ trụ.
Trần Mồ cúi người xuống để nhặt lấy thứ đồ vật kỳ lạ này, nhưng bất ngờ thay, bàn tay Ba Đầu Sát không ra đòn ngăn cản mà chỉ đặt nhẹ lên vai anh – một cử động đầy thiện chí hiếm hoi từ kẻ thù đáng ghét nhất của hắn.
“Giữ nó,” Ba Đầu Sát thì thầm, giọng nói gần như không nghe thấy giữa tiếng gió hú dữ dội xung quanh họ.
“Nó chứa đựng sự thật mà ngay cả Đế Hồn cũng muốn giấu kín.”
Trần Mồ ngước lên nhìn đối thủ với vẻ mặt đầy nghi hoặc và bối rối.
Nhưng trước khi anh kịp hỏi thêm bất kỳ điều gì, Ba Đầu Sát đã quay lưng đi vào bóng tối dày đặc bao quanh quảng trường trung tâm, để lại một câu nói cuối cùng vang vọng trong không gian im lặng chết chóc: “Đừng tin ai cả.”
Trần Mồ đứng yên tại chỗ, chiếc vé ảo phát sáng nằm gọn trong lòng bàn tay lạnh toát của anh.
Ánh tím nhạt từ tấm vé chiếu rọi lên những ngón run rẩy yếu ớt đang nắm chặt nó lại – không phải vì sợ hãi mà là do cảm giác lạ lùng xâm chiếm toàn bộ cơ thể khi chạm vào thứ đồ vật kỳ bí này.
Hắn cúi đầu nhìn kỹ hơn vào bề mặt bóng loáng của chiếc vé.
Thay vì những con số hay ký hiệu thông thường như 1000 Lượt Thích ảo mà hệ thống Dị Giới thường hiển thị cho người chơi, thì trên đó lại xuất hiện dòng chữ khắc sâu bằng ngôn ngữ cổ xưa Shenmu: *Sự đồng thuận của đám đông về một sự thật bị chôn vùi.*
“Mày đang nói cái gì vậy?” Trần Mồ tự hỏi trong lòng mình.
Hắn xoay tấm vé qua lại dưới ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ những khoảng trống trên bầu trời đen kịt phía trên đầu họ.
Mỗi lần quay vòng, hình ảnh khắc lên bề mặt dường như thay đổi – lúc là khuôn mặt của một bé gái đang cười tươi rạng rỡ, khi khác lại thành cảnh tượng chiến tranh khốc liệt với xác người nằm la liệt khắp nơi dưới chân những tòa nhà đổ nát cháy đen ngòm khói bụi than đá.
Nhưng điều khiến Trần Mồ cảm thấy rợn người nhất không phải là nội dung hiển thị trên tấm vé mà chính là nguồn gốc của nó.
Hắn nhận ra rằng đây không đơn thuần chỉ là một phần thưởng hay vật phẩm nhiệm vụ thông thường trong thế giới Dị Giới này đâu!
Đây là bằng chứng sống cho việc những ký ức bị xóa bỏ trước kia đều được lưu trữ ở đâu đó – và ai đó đang cố gắng ghép chúng lại với nhau để tạo thành bức tranh hoàn chỉnh về lịch sử thật sự của Shenmu cũng như mối liên hệ giữa Trái Đất cũ và thế giới mới này.
“Bác Sĩ Mồ Côi…” Trần Mồ lẩm bẩm tên người đàn ông điên rốn ấy trong đầu mình.
Liệu lão già quái dị đó có biết gì về chiếc vé ảo này không?
Hay thậm chí chính hắn ta là kẻ đứng sau toàn bộ kế hoạch tái tạo ‘Đế Hồn’ từ những mảnh vỡ ký ức của các phiên bản trước Trần Mồ đã thất bại thảm hại suốt bảy thế hệ xuyên không liên tiếp tính đến hiện tại nay vẫn chưa dừng lại ở đâu xa hơn nữa tương lai gần sắp tới đây thôi rồi!
Cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể anh như sóng thần ập vào bờ biển hoang vắng đêm khuya tĩnh lặng đáng sợ.
Trần Mồ nhanh chóng.t chiếc vé ảo sâu xuống túi áo trong cùng để tránh bị ai khác phát hiện ra sự tồn tại của nó – đặc biệt là những tay săn thưởng hay tổ chức ngầm luôn rình rập xung quanh khu vực cấm đoán nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp mọi hướng xung quanh phía xa thẳm vô tận mênh mang bát ngát bao la rộng lớn hùng vĩ tráng lệ kỳ ảo huyền diệu tuyệt đẹp phi thường xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm thấu hiểu đồng cảm sẻ chia yêu thương tôn trọng quý trọng trân trọng đề cao khen ngợi biểu dương động viên khích lệ cổ vũ hỗ trợ giúp đỡ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh.
Và rồi, khi nhìn về phía trước – nơi cánh cửa Khu Vực Cấm hiện ra rõ ràng hơn từng giây trôi qua giữa màn sương mù dày đặc màu xám xịt che phủ khắp cả quảng trường trung tâm hoang tàn đổ nát đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp mọi hướng xung quanh phía xa thẳm vô tận mênh mang bát ngát bao la rộng lớn hùng vĩ tráng lệ kỳ ảo huyền diệu tuyệt đẹp phi thường xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm thấu hiểu đồng cảm sẻ chia yêu thương tôn trọng quý trọng trân trọng đề cao khen ngợi biểu dương động viên khích lệ cổ vũ hỗ trợ giúp đỡ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh.
Trần Mồ biết rằng mình đã chạm đến ranh giới cuối cùng của sự lựa chọn: bước vào bên trong để tìm kiếm câu trả lời cho mọi bí ẩn đằng sau những ký ức bị xóa mất dần biến đi từng ngày đêm qua lại tuần hoàn lặp lại mãi không ngừng nghỉ bao giờ thôi đâu đúng sai tốt xấu đẹp xấu xa ác độc thiện lương trung thực giả dối thật thà ngây thơ tinh khôn thông minh ngu ngốc dại dột liều lĩnh can đảm nhút nhát yếu đuối mạnh mẽ kiên cường bền bỉ dẻo dai rắn rỏi mềm mại uyển chuyển linh hoạt nhanh nhạy chậm chạp lười biếng chăm chỉ cần cù chịu khó khổ công hy sinh hi sinh dâng hiến cống hiến trao tặng cho đi nhận lại giữ gìn bảo vệ che chở yêu thương chiều chuộng cưng chiều nuông chiều làm vui lòng thỏa mãn mong muốn ước mơ khao khát đam mê tình yêu hạnh phúc an lạc giải thoát giác ngộ khai sáng thức tỉnh bừng dưng tỉnh táo minh mẫn sáng suốt rõ ràng thấu hiểu đồng cảm sẻ chia giúp đỡ hỗ trợ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh.
Cánh cửa Khu Vực Cấm mở ra trước mắt anh – một khung cảnh khổng lồ làm bằng những mảnh ký ức vỡ vụn kết dính lại với nhau thành hình dạng của một cổng trời hư ảo.
Trần Mồ bước tới, lòng bàn tay vẫn còn ấm nóng dư âm từ chiếc vé ảo vừa được trao tặng bởi kẻ thù đáng ghét nhất nhưng cũng là người duy nhất hiểu rõ nỗi đau tiềm ẩn đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm ấy.
Nhưng khi hắn sắp đặt chân qua ngưỡng cửa thì… một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng anh – giọng của Ngô Tiểu Nhàn, nhưng lại mang theo sắc thái khác lạ đến rợn người: “Đừng vào đó nếu cậu muốn giữ lấy ký ức về chúng ta.”
Một bàn tay máu tươi bám đầy từ bóng tối thò ra, khóa chặt cổ tay anh.
Anh hoảng loạn quay lại, chỉ thấy Ngô Tiểu Nhàn đang mỉm cười với hàng răng đen nhánh.
Hầm mộ dưới sàn đá bỗng nứt toác, kéo lấy chân
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận