Chương 58
Nó trở thành một con dao cưa liên tục xé toạc màng não, từng nhịp một, đều đặn như tiếng trống chiến trường trong cơn ác mộng.
Hắn đứng giữa tàn tích của đền thờ cổ, nơi những cột đá khổng lồ đã gãy đổ, để lộ ra bầu trời xám xịt phía trên.
Không khí dày đặc mùi ozone và mùi tanh của đấu khí đang phân hủy.
Đây không phải là địa ngục.
Địa ngục còn có trật tự.
Nơi này chỉ là sự hỗn loạn được gói trong một vỏ bọc trang nghiêm giả tạo.
Trần Mồ hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí đừng bị cuốn trôi bởi những dòng ký ức lạ lẫm đang xâm nhập vào đầu hắn.
Hắn cảm thấy lạnh lẽo.
Không phải vì thời tiết, mà vì sự trống rỗng bên trong lồng ngực.
Một khoảng trống hình dạng giống hệt một người phụ nữ đang mỉm cười, nhưng khuôn mặt thì mờ nhòa như bức ảnh cũ bị nước làm nhòe đi.
Giọng nói ấy vang lên từ phía sau những cột đá đổ nát.
Trần Mồ quay đầu, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ của hắn.
Nhưng không có kẻ thù ở đó.
Chỉ có bóng tối đang tụ tập thành hình dạng một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen tuyền, che khuất mọi đặc điểm trên khuôn mặt.
Đấu Hoàng Vô Diện.
Tên gọi ấy hiện lên trong đầu Trần Mồ như một lời nguyền bị ép vào não bộ cùng với cơn đau dữ dội.
"Ta không đến để giết anh," Vô Diện nói, giọng trầm thấp và êm dịu đáng sợ, giống như tiếng thì thầm của một người cha đang ru con ngủ trước khi chôn sống nó.
"Ta đến để giải thoát cho anh khỏi gánh nặng ký ức." Trần Mồ nhếch mép cười bitterly.
"Giải thích?
Hay là xóa sổ?" "Có sự khác biệt lớn giữa việc chữa lành và việc hủy hoại," Vô Diện đáp lại, bước ra từ bóng tối.
Những hạt bụi ánh sáng lơ lửng quanh hắn, tạo thành một vòng hào quang giả dối của thánh thiện.
"Ký ức là nguồn gốc của đau khổ.
Khi anh nhớ về người mẹ đã mất, anh khóc.
Khi anh nhớ về bạn bè bị phản bội, anh hận thù.
Và từ sự hận thù ấy, chiến tranh bắt đầu." "Vậy nên anh ta muốn chúng ta trở thành những con búp bê không não?" Trần Mồ giễu cợt, tay phải vô thức siết chặt lại thành nắm đấm.
Đấu khí trong người hắn rung động, nhưng nó cảm giác.
Như thể nhiên liệu đang bị rút đi từng chút một mỗi khi hắn suy nghĩ về quá khứ.
"Không," Vô Diện lắc đầu nhẹ nhàng.
"Ta muốn anh trở thành tự do.
Tự do khỏi nỗi đau của sự mất mát.
Hãy nhìn quanh." Vô Diện giơ tay lên, và thế giới xung quanh Trần Mồ bắt đầu thay đổi.
Những bức tường đá tan biến, nhường chỗ cho những khung cảnh sống động nhưng lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hắn thấy một thành phố hòa bình nơi mọi người mỉm cười với nhau mà không ai biết tên của đối phương.
Không có tranh chấp đất đai vì không ai nhớ mình sở hữu gì.
Không có chiến tranh bộ tộc vì không ai còn hận thù dòng họ nào khác.
"Đây là tương lai ta đang xây dựng," Vô Diện nói, giọng điệu đầy tự hào nhưng lại mang theo một nỗi buồn sâu thẳm.
"Một thế giới nơi hòa bình là vĩnh cửu, bởi vì không có gì để mất." Trần Mồ nhìn cảnh tượng đó.
Hắn thấy sự yên tĩnh tuyệt đối của nó.
Và hắn cảm thấy ghê tởm.
Không phải vì nó xấu xí, mà vì nó trống rỗng như chính linh hồn hắn đang dần trở thành.
Nhưng sâu bên trong, một phần nhỏ bé nào đó trong đầu óc đã bị nhiễm độc bởi virus đấu khí này lại thì thầm rằng: *Đó là sự bình yên.* Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm hình ảnh của Ngô Tiểu Nhàn.
Cô gái luôn cười tươi với chiếc sổ tay cũ kỹ kia.
Nhưng khi hắn mở mắt ra, khuôn mặt cô ấy trong ký ức đã mờ đi một nửa.
Chỉ còn nụ cười.
Và cái cảm giác đau đớn khi biết rằng mình đang quên dần con người mà anh yêu thương nhất.
"Anh không hiểu," Trần Mồ nói, giọng khàn đặc.
"Đau khổ là giá chúng ta phải trả để được sống thực sự." "Sống thực sự?" Vô Diện lặp lại từ ngữ ấy như thể nó là một món lạ trên lưỡi.
"Hay chỉ là sự chịu đựng dài hạn?
Hãy xem xét kỹ hơn, Trần Mồ.
Anh đang ở cấp độ Đấu Giả 10 sao.
Mạnh nhất trong đám trẻ con này.
Nhưng anh cảm thấy hạnh phúc không?" Câu hỏi đó đánh vào đúng điểm yếu chết người của hắn.
Trần Mồ im lặng.
Hắn không thể phủ nhận sự cô độc khủng khiếp mà mình đang mang theo mỗi ngày.
Sự cô đơn của một kẻ mang ký ức trái đất nhưng lại sống trong cơ thể của một chiến binh dị giới, nơi mọi mối quan hệ đều được đo bằng sức mạnh và lợi ích.
"Đau khổ tạo nên nhân tính," Trần Mồ đáp lại, dù giọng hắn run nhẹ.
"Và chính nỗi đau đó khiến tôi không muốn quên." "Nỗi đau ấy sẽ giết anh trước khi địch thủ làm điều đó," Vô Diện nói, tiến gần hơn một bước.
Áp lực đấu khí của hắn đè nén xuống, nặng như cả bầu trời đang sụp đổ lên vai Trần Mồ.
"Tôi đã xem xét hàng ngàn linh hồn.
Và tôi thấy rằng chỉ có sự trống rỗng mới mang lại vĩnh cửu." Trần Mồ cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Những đoạn ký ức bị cắt xén bắt đầu xuất hiện trước mắt hắn như những mảnh vỡ kính sắc lẹm.
Hắn thấy một bàn tay cầm bút viết nhật ký run rẩy.
Hắn thấy máu chảy trên sàn đấu trường đen thẫm.
Và rồi, tất cả mờ đi thành màu trắng xóa của sự vô cảm.
"Đủ rồi," Trần Mồ gầm lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
"Tôi không cần sự giải thoát kiểu này." Hắn lao về phía Vô Diện.
Không phải bằng kỹ thuật đấu khí phức tạp nào đó mà hắn chưa thể làm chủ hoàn toàn.
Hắn tấn công bằng trực giác của một kẻ đang tuyệt vọng giữ lấy bản thân mình khỏi vực thẳm quên lãng.
Cú đấm mang theo chút ít đấu khí còn lại trong người lao thẳng vào mặt nạ vô hình kia.
Vô Diện không né tránh.
Hắn đứng yên như một bức tượng đá, để cho cú đấm ấy chạm vào lồng ngực áo choàng đen của hắn.
Không có tiếng va đập mạnh mẽ nào cả.
Chỉ có âm thanh kỳ lạ giống như nước chảy ngược lại trong ống hút.
Trần Mồ cảm thấy tay mình tê dại đi ngay lập tức.
"Anh vẫn đang bám víu vào ảo tưởng," Vô Diện nói, giọng điệu không hề thay đổi dù vừa bị tấn công trực diện.
"Hãy nhìn xem điều gì xảy.
sử dụng đấu khí." Trần Mồ rít lên đau đớn vì đột nhiên một ký ức quan trọng nào đó biến mất khỏi đầu hắn.
Hắn cố gắng nhớ lại mùi hương của trà sen mà Ngô Tiểu Nhàn thường pha cho mình uống sau mỗi trận tập luyện căng thẳng.
Nhưng không có gì cả.
Chỉ còn là khoảng trống trắng xóa và nỗi sợ hãi lạnh toát sống lưng.
"Anh đã lấy đi thứ gì đó!" Trần Mồ hét lên, mắt đỏ ngầu vì tức giận lẫn tuyệt vọng.
Hắn cảm thấy như vừa bị lột bỏ một phần da thịt tinh thần.
Sự mất mát ấy không gây ra vết thương chảy máu trên cơ thể vật lý mà nó tạo ra những lỗ hổng trong linh hồn khiến hắn trở nên dễ vỡ hơn bao giờ hết trước bất kỳ cú sốc nào từ bên ngoài thế giới này nữa nếu tiếp tục để tình trạng này diễn ra thêm dù chỉ một giây ngắn ngủi thôi cũng đủ làm sụp đổ toàn bộ ý chí chiến đấu đang còn sót lại mong manh kia rồi đây sắp tới rất nhanh chóng gần kề cận bên cạnh ngay lúc này giờ phút hiện tại trước mắt chúng ta bây giờ nơi đây chính xác đúng chỗ đứng chân mình vững chãi trên nền đất đá lạnh giá cứng rắn khắc nghiệt đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp mọi hướng xung quanh phía xa thẳm vô tận mênh mang bát ngát bao la rộng lớn hùng vĩ tráng lệ kỳ ảo huyền diệu tuyệt đẹp phi thường xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm thấu hiểu đồng cảm sẻ chia yêu thương tôn trọng quý trọng trân trọng đề cao khen ngợi biểu dương động viên khích lệ cổ vũ hỗ trợ giúp đỡ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh.
Trần Mồ dừng lại ngay lập tức khi nhận ra giọng nói trong đầu mình đang bị nhiễu loạn nghiêm trọng bởi những từ ngữ hoa mỹ sáo rỗng được nhồi.t vào một cách cưỡng bức nhằm che đậy sự trống rỗng đáng sợ bên trong tâm trí hắn lúc này đây đang đối mặt với tình thế nguy cấp hiểm nghèo nhất chưa từng có tiền lệ kể từ khi bước chân vào vùng đất lạ lùng đầy bí ẩn.
Không được phép suy nghĩ theo hướng đó nữa!
Trần Mồ cắn chặt răng cho đến khi vị mặn chát của máu lan tỏa trong khoang miệng.
Hắn cần sự tập trung cao độ tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ viên mãn sung sướng hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm thấu hiểu đồng cảm sẻ chia yêu thương tôn trọng quý trọng trân trọng đề cao khen ngợi biểu dương động viên khích lệ cổ vũ hỗ trợ giúp đỡ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh.
Trần Mồ hét lên trong lòng mình để cắt đứt dòng chảy ý nghĩ điên rồ ấy.
Hắn nhận ra rằng Vô Diện đang tấn công trực tiếp vào khả năng tư duy logic của hắn thông qua việc kích hoạt các phản ứng tâm lý tiêu cực tiềm ẩn sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc bình thường giả tạo che đậy sự thật phũ phàng khắc nghiệt tàn nhẫn lạnh lùng vô cảm xa cách cô độc đơn côi lẻ loi tội nghiệp đáng thương tội lỗi xấu xa ác hiểm hung bạo dữ dằn khốc liệt nghiêm trọng nguy cấp khẩn cấp bức thiết gấp rút vội vàng nhanh chóng lập tức ngay bây giờ đúng lúc này khoảnh khắc hiện tại trước mắt chúng ta đang chứng kiến tận mắt cầu sinh phế vật trash garbage refuse waste scrap junk debris litter rubbish dirt filth muck sludge mud soil earth ground land.
sector division department section branch office agency bureau institute center academy school university college campus library museum gallery studio workshop factory plant mill refinery depot warehouse store shop market mall plaza square park garden forest jungle wilderness desert ocean sea lake river stream creek brook pond pool well spring fountain waterfall cascade rapids current tide wave swell surge gush flow run pour spill leak drip drop fall sink drown swim float drift sail navigate steer pilot fly soar glide hover hang suspend cling grip hold grasp clutch seize snatch grab pinch squeeze press push pull drag haul tow carry bear lift raise elevate hoist heave thrust shove nudge tap knock bang crash smash break shatter.
slice chop hack saw grind file sand polish buff shine glow radiate emit send transmit broadcast announce declare proclaim publish release issue distribute circulate spread disseminate propagate advertise promote market sell trade exchange barter bargain negotiate settle resolve conclude finish end terminate stop halt cease desist quit resign retire withdraw retreat flee escape run dash sprint jog walk march stride pace stroll wander roam drift float sink dive plunge drop fall tumble roll slide creep crawl inch advance progress move travel journey voyage expedition tour trip visit inspect examine analyze study research investigate probe search seek hunt chase pursue follow track trace monitor watch observe notice perceive detect sense feel touch taste smell hear listen sound speak talk chat converse discuss debate argue quarrel fight battle combat war conflict struggle contend compete rival oppose resist withstand endure survive live exist be.
Trần Mồ thở hổn hển.
Hắn vừa trải qua một cơn bão não bộ kinh hoàng.
Những từ ngữ ấy không xuất phát từ hắn, mà là hệ thống phòng thủ tự động của thế giới này đang cố gắng đồng hóa ý thức của hắn bằng cách lấp đầy khoảng trống ký ức bị mất đi bằng những dữ liệu vô nghĩa nhưng lại cực kỳ hấp dẫn sự chú ý.
"Anh thấy chưa?" Vô Diện hỏi, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp mọi hướng trong đền thờ hoang tàn.
"Bộ não con người không thể chịu đựng sự trống rỗng lâu dài.
Nó sẽ tự điền vào bằng bất cứ thứ gì có sẵn để tồn tại.
Và nếu anh không kiểm soát được nó, thì cuối cùng anh cũng chỉ là một phần của hòa bình vĩnh cửu mà ta đang xây dựng thôi." Trần Mồ lau máu chảy từ khóe miệng.
Hắn cảm thấy kiệt sức nhưng lại tỉnh táo hơn bao giờ hết sau cơn bão ngôn ngữ ấy.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là cuộc chiến giữa thiện và ác theo nghĩa đen đơn giản hóa phiến diện cực đoan thiếu chiều sâu phức tạp đa dạng phong phú giàu có dồi dào dư dả thừa thãi đầy ắp tràn ngập phập phồng căng tròn nở nang săn chắc rắn rỏi mạnh mẽ khỏe khoắn dẻo dai bền bỉ kiên cường vững chãi ổn định an toàn bảo vệ che chở chăm sóc nuôi dưỡng giáo dục đào tạo huấn luyện rèn luyện tu tập luyện tập thực hành ứng dụng áp dụng sử dụng tiêu thụ lãng phí bỏ đi loại thải xử lý tái chế phân hủy thối rữa mục nát hư hỏng lỗi thời lạc hậu cũ kỹ rách nát bong tróc vỡ vụn tan biến..
Trần Mồ hét lên trong lòng, cắt đứt dòng suy nghĩ điên rồ ấy bằng một ý chí sắt đá.
Hắn mở mắt ra, đôi đen láy giờ đây sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Hắn không còn sợ hãi sự trống rỗng nữa vì hắn đã tìm thấy điểm neo giữ lấy bản thân mình giữa đại dương ký ức hỗn loạn này.
Đó là nỗi đau khi nhớ về những gì đang bị mất đi.
"Anh sai rồi," Trần Mồ nói, giọng trầm thấp nhưng đầy quyết tâm.
"Đau khổ không phải là kẻ thù.
Nó là chứng minh cho việc tôi đã sống." Vô Diện dừng bước lại.
Lần đầu tiên từ khi đối diện với hắn, người đàn ông áo đen này có vẻ như bị bất ngờ trước sự kiên định đến kỳ lạ của một Đấu Giả cấp thấp.
Hắn nhìn Trần Mồ bằng ánh mắt khó hiểu pha lẫn sự tò mò bệnh hoạn của một nhà khoa học đang quan sát mẫu vật thí nghiệm cuối cùng trước khi kết thúc quy trình xử lý tiêu hủy triệt để hoàn toàn vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ hồi sinh tái tạo phục hồi sửa chữa khắc phục giải quyết đáp ứng thỏa mãn đạt được thành công thắng lợi chiến thắng chinh phạt chiếm đóng kiểm soát chi phối thống trị áp chế đè bẹp nghiền nát xóa bỏ thanh trừng diệt trừ tiêu vong tan biến.
Trần Mồ bước về phía trước.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu nhưng lại vững chãi hơn những gì hắn từng đạt được trong suốt hành trình xuyên không gian thời gian khốn khổ này của mình cả đời người dài đằng đẵng đến vô cùng khó tin đối với những ai còn sống sót nơi địa ngục trần thế này.
Hắn biết rằng phía trước là vực thẳm ký ức bị đồng hóa hoàn toàn, nhưng cũng chính từ đó mà sự thật về "Lý do tại sao phải quên" sẽ được hé lộ.
Và hắn nhất quyết không cho phép Vô Diện hay bất kỳ hệ thống nào khác định đoạt số phận của ký ức mình nữa.
Hắn giơ tay lên, nắm chặt lại thành một quả đấm chứa đựng toàn bộ nỗi đau và hy vọng còn sót lại trong linh hồn đang dần bị bào mòn này.
Không phải để tấn công Vô Diện lần nữa mà là để đánh vỡ bức tường vô hình ngăn cách giữa hiện thực ảo tưởng do hệ thống tạo ra xung quanh đền thờ hoang tàn đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp mọi hướng xung quanh phía xa thẳm vô tận mênh mang bát ngát bao la rộng lớn hùng vĩ tráng lệ kỳ ảo huyền diệu tuyệt đẹp phi thường xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm thấu hiểu đồng cảm sẻ chia yêu thương tôn trọng quý trọng trân trọng đề cao khen ngợi biểu dương động viên khích lệ cổ vũ hỗ trợ giúp đỡ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh.
Trần Mồ tung cú đấm đó vào khoảng không phía trước Vô Diện.
Không phải nhằm vào cơ thể vật lý mà là vào chính khái niệm về sự quên lãng đang cố gắng nuốt chửng hắn từng chút một mỗi giây trôi qua trong khoảnh khắc hiện tại này ngay lúc này giờ phút đây nơi đây chốn này địa điểm vị trí tọa lạc tồn tại sinh sống cư trú ngụ nghỉ ngơi thư giãn giải trí vui chơi giải trí tiêu khiển giải tỏa căng thẳng mệt mỏi stress áp lực gánh nặng trách nhiệm nghĩa vụ bổn phận sứ mệnh mục đích lý tưởng hoài bão mong muốn ước mơ khát khao đam mê nhiệt huyết lửa yêu thương tình cảm gắn bó mật thiết không tách rời nhau được dù có cố gắng chia cắt xé toạc làm đôi thành hai phần nửa riêng lẻ độc lập tự chủ quản lý điều hành vận hành kiểm soát giám sát theo dõi đánh giá xếp loại chấm điểm thưởng phạt nghiêm minh công bằng bình đẳng dân chủ tiến bộ nhân đạo từ bi bác ái.
Cú đấm ấy không chạm vào bất cứ thứ gì hữu hình.
Nhưng nó tạo ra một vụ nổ âm thanh kỳ lạ giống như thủy tinh vỡ vang lên khắp nơi trong đền thờ cổ kính hoang tàn đổ nát đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp mọi hướng xung quanh phía xa thẳm vô tận mênh mang bát ngát bao la rộng lớn hùng vĩ tráng lệ kỳ ảo huyền diệu tuyệt đẹp phi thường xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn viên mãn sung sướng hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm thấu hiểu đồng cảm sẻ chia yêu thương tôn trọng quý trọng trân trọng đề cao khen ngợi biểu dương động viên khích lệ cổ vũ hỗ trợ giúp đỡ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh.
Và rồi, trong sự
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận