Chương 57
Mùi hương của trà sen thơm ngát, nhưng nó đã thối rữa, quyện chặt vào mùi máu tanh tưởi đang thấm đẫm lớp vải áo choàng cũ kỹ trên người hắn.
Hắn nằm giữa những mảnh vỡ của một quán trà cổ xưa, nơi những cột gỗ mục nát vẫn còn giữ hình dáng cong vút của thời kỳ huy hoàng trước kia.
Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe hở mái nhà, chiếu lên khuôn mặt xám xịt của Trần Mồ.
Mỗi nhịp đập tim đều mang theo tiếng vọng của những ký ức bị xé toạc.
Hắn nhớ cảm giác bàn tay băng giá xuyên qua mực đen bám chặt lấy cổ mình trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức.
Nhưng giờ đây, không có Tử Khí, không có Ngô Tiểu Nhàn điên cuồng, cũng không có chiếc sổ tay biến thành quái vật.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi vị của "Cảm Xúc Hư Vô" — một loại dược liệu hiếm gặp, được dùng để rửa sạch linh hồn khỏi những ám ảnh quá tải.
Hắn ngồi dậy chậm rãi, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương trên vai.
Nó đã đóng vảy đen bóng, không phải là da thịt bình thường mà là sự kết tinh của Đấu Khí bị nhiễm độc từ Công Pháp Bị Nguyền.
Đau đớn không còn lan tỏa nữa; nó trở thành một khối cứng đờ, lạnh lẽo trong cơ thể hắn.
"Cái quái gì đang xảy ra đây?" Trần Mồ thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng cào trên đá mài.
Hắn nhìn xung quanh.
Quán trà này nằm ở rìa khu vực ổ chuột của Thành Thị Bóng Đâm — nơi những Đấu Giả thất bại bị xã hội bỏ rơi để tự lụi tàn trong sự quên lãng.
Một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện từ góc khuất.
Đó là Khế, con chó sói đột biến mà hắn đã vô tình kết hợp đồng minh trong chuyến đi trước.
Con thú liếm láp vết thương trên chân mình, đôi mắt vàng óng nhìn Trần Mồ với vẻ tò mò và cảnh giác pha trộn lẫn nhau.
Nó không sủa lên tiếng nào, nhưng sự hiện diện của nó khiến bầu không khí ngột ngạt bớt phần nào đáng sợ.
Trần Mồ đứng dậy, cảm thấy cơ thể nặng nề như chì.
Hắn cần thông tin.
Cần biết tại sao cái chết giả định đó lại đẩy hắn đến đây thay vì vào lòng đất hay một địa ngục khác.
Và quan trọng hơn cả: liệu những ký ức mà "Admin" — mảnh vỡ linh hồn của chính hắn — đang cố gắng bảo vệ, có thực sự là chìa khóa để giải thoát khỏi lời nguyền này không?
Hắn bước ra ngoài quán trà, ánh mắt quét qua con đường đất sét đầy bùn lầy.
Những bóng người loạng choáng đi lại bên cạnh, khuôn mặt họ trống rỗng như những bức tượng sáp bị gió hóa đá ăn mòn dần theo thời gian.
Họ là nạn nhân của chính hệ thống đấu khí nơi đây: càng tu luyện mạnh mẽ thì ký ức về con người thật sẽ phai nhạt nhanh hơn.
Khu ổ chuột không có tên, chỉ được gọi chung là "Vùng Chết" bởi những cư dân thành thị giàu sang khi họ muốn vứt bỏ rác thải sinh hoạt hoặc tù nhân nguy hiểm vào đó.
Trần Mồ di chuyển qua những con hẻm tối tăm nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi chạm tới đáy lòng đất ẩm ướt này.
Không khí nặng nề, mùi mốc meo của tuyệt vọng len lỏi vào từng kẽ hở trong tường đá sụp đổ xung quanh hai bên lối đi hẹp.
Trên mỗi bức tường đều khắc đầy đủ các loại hình vẽ kỳ lạ: những biểu tượng ma thuật chống quên lãng bị bôi xóa một cách thô bạo bởi bàn tay giận dữ của ai đó muốn ngăn chặn sự truy tìm nguồn gốc thực sự về cái giá phải trả cho sức mạnh đấu khí ngày nay tại Shenmu.
Trần Mồ dừng lại gần bức tranh khắc sâu nhất trên mặt tường đá xám tro trước mắt mình: hình ảnh một người đàn ông mặc áo choàng đen đang cầm dao găm cắt đứt dây rốn nối liền giữa mẹ và con mới sinh ra dưới bầu trời đỏ rực màu máu tươi chảy tràn ngập khắp nơi xung quanh cảnh tượng bi thảm ấy.
"Đau thật," hắn lầm bầm, ngón tay run rẩy chạm lên vết khắc lõm sâu trên đá lạnh lẽo.
"Nhưng đau ít hơn là phải sống mà không biết mình." Khế nhảy lên vai Trần Mồ, cào nhẹ vào cổ áo hắn như một lời nhắc nhở rằng họ cần di chuyển nhanh trước khi những kẻ tuần tra — thường là các Đấu Giả cấp thấp bị mất trí hoàn toàn trở thành nô lệ cho ý chí tàn bạo của chủ nhân chúng ta ở đây — phát hiện ra sự có mặt bất thường của hai người lang thang này trong khu vực cấm địa vốn dĩ đã quá ngột ngạt bởi chính năng lượng đấu khí độc hại tích tụ lâu năm từ những cuộc chiến tranh đẫm máu giữa các phe phái cũ kỹ trước kia từng tồn tại huy hoàng trên mảnh đất Shenmu rộng lớn bao la vô tận nầy.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn nữa vào lòng khu ổ chuột nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không dám xâm nhập vì sợ bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc che phủ khắp mọi ngóc ngách nhỏ bé trong những căn nhà tồi tàn sắp sập đổ bất cứ lúc nào nếu ai đó vô tình chạm phải một viên gạch rơi xuống từ tầng cao phía trên nữa.
Trần Mồ cảm thấy áp lực đè nặng lên lồng ngực mình ngày càng tăng dần theo từng bước chân dậm mạnh xuống nền đất bùn lầy nhầy dính bám chặt lấy đôi giày cũ kỹ đã rách nát hết cả đế dưới gót bàn chân trần lạnh cóng vì thiếu máu nuôi dưỡng đến mức gần như tê liệt hoàn toàn khả năng cảm nhận thế giới bên ngoài qua các giác quan cơ bản nhất của con người bình thường đang cố gắng sống sót trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng chờ đợi bất cứ ai dám đặt chân vào vùng đất bị lãng quên này mà không biết trước hậu quả thảm khốc sẽ ập đến ngay lập tức nếu như họ không cẩn thận giữ im lặng tuyệt đối tránh gây chú ý cho những kẻ thù vô hình luôn ẩn nấp trong bóng tối linh hồn khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế linh hồn buff cường đại khí thế Không gian quanh đó đột ngột trở nên nặng nề như chì lỏng rót vào phổi.
Tiếng thì thầm của những linh hồn buff cường đại kia không phải là âm thanh vật lý mà là sự xâm lấn trực tiếp vào ý chí.
Mỗi từ ngữ đều mang theo mùi hôi thối của phân hủy và tuyệt vọng tích tụ qua hàng ngàn năm chiến tranh cổ xưa.
Đan Lương nhắm chặt mắt, cố gắng lọc bỏ những nhiễu loạn đó khỏi tâm trí.
Hắn biết rằng nếu để chúng len lỏi sâu hơn, hắn sẽ mất đi khả năng nhận thức hiện thực.
Thế giới này không cho phép sự yếu đuối tồn tại, và càng ít tin vào cảm xúc con người hơn là quy luật tàn khốc của Đấu Khí.
Hắn bước tiếp, đôi chân chạm xuống lớp đất đá lạnh lẽo phủ đầy rêu mốc đen ngòm.
Mùi ẩm ướt xộc lên mũi, kích thích khứu giác nhạy bén vốn đã bị mài giũa qua vô số trận sinh tử trước đây.
Đây là Lâu Đài Hư Không, nơi những kẻ mạnh nhất từng tồn tại trong lịch sử tộc Thần Thú cuối cùng cũng phải gục ngã dưới trọng lượng của tham vọng và nỗi sợ hãi.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau góc đá tối tăm.
Giọng đó không có cảm xúc, lạnh băng như thép vừa mới được tôi luyện xong trong nước đóng băng ngàn năm.
"Cậu đang tìm thứ gì vậy?
Hay đúng hơn là cậu đang chạy trốn khỏi điều gì?" Đan Lương dừng bước nhưng không quay lại.
Cơ bắp trên người hắn căng cứng đến mức da thịt run lên nhẹ nhàng, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu tức thì nếu cần thiết.
Hắn biết đây không phải là lời chào hỏi của một đồng minh hay kẻ thù thông thường.
Đây là giọng nói của những bóng tối đã từng nuốt chửng cả những đế quốc hùng mạnh nhất thời kỳ trước đại hồng thủy diệt thế.
"Tôi chỉ đang đi tìm sự thật," Đan Lương đáp lại, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Và có lẽ là một lối ra khỏi cái lồng địa ngục này." "Sự thật?" Tiếng cười khanh khách vang lên, khô khốc như tiếng lá cây rơi xào xạc trong gió thu lạnh giá.
"Ở nơi đây, sự thật chỉ là những mảnh vỡ của ảo tưởng mà thôi.
Những gì cậu thấy trước mắt không phải là hiện thực tuyệt đối mà là lăng kính méo mó được tạo ra bởi đấu khí dư thừa của các vị Thần Thú đã chết." Đan Lương nhíu mày, cảm giác khó chịu lan tỏa từ sống lưng lên đỉnh đầu.
Hắn quay người lại chậm rãi, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm hon (thép) vừa mới qua lửa tôi luyện.
Trước mặt hắn là một bóng dáng cao lớn mặc áo choàng đen tuyền, che kín toàn bộ cơ thể trừ đôi bàn tay trắng bệch và không móng vuốt.
"Vậy thì hãy kể cho ta nghe," Đan Lương nói, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường.
"Nếu đây chỉ là ảo ảnh, tại sao nó lại có cảm giác thật đến mức khiến da thịt tôi muốn nổi gai ốc?" Bóng người kia bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt màu đỏ thẫm như máu tươi nhìn chằm chằm vào Đan Lương với sự tò mò pha lẫn vẻ khinh miệt khó giấu.
"Bởi vì cậu đang hấp thụ năng lượng từ chính họ.
Mỗi bước chân của cậu trên nền tảng này đều là một phần di sản của những kẻ đã thất bại trước đó.
Và hôm nay, có lẽ số phận sẽ chọn ai tiếp tục chuỗi phản hồi vô tận." Đan Lương cảm thấy máu trong tĩnh mạch nóng lên dữ dội khi nghe câu nói ấy.
Hắn không cần phải hỏi thêm bất kỳ điều gì nữa vì đáp án nằm ngay tại nơi mà hắn đang đứng vững vàng giữa hai thế giới song hành tồn tại cùng lúc: hiện thực và ảo ảnh mơ hồ khó phân định ranh giới rõ ràng nào là thật giả bên trong khu vực cấm địa này.
"Phản hồi?" Hắn lặp lại từ khóa quan trọng đó với sự dè chừng tối đa, tay phải vẫn đặt gần chuôi kiếm hung thần giấu sau lưng áo choàng dày cộp chống thời tiết khắc nghiệt nơi đây.
"Ý ngươi nói rằng tất cả những gì chúng ta đang trải qua chỉ là vòng xoáy của lịch sử tái diễn không ngừng nghỉ mà thôi sao?" "Đúng hơn nữa," bóng người kia gật đầu nhẹ, khuôn mặt vẫn bị che khuất bởi lớp vải đen tuyền rách nát theo năm tháng gió sương (xâm thực) tàn phá.
"Mỗi một thế hệ tu luyện đều phải đối diện với cùng một bài kiểm tra cuối cùng: liệu họ có đủ can đảm để hy sinh nhân tính của mình ради sức mạnh tuyệt đỉnh hay không?
Những kẻ yếu đuối sẽ hóa thành linh hồn buff cường đại như những gì cậu vừa nghe thấy lúc nãy còn những người sống sót.
ừm, chúng trở thành nền tảng mới cho thế hệ tiếp theo bước lên." Một cơn gió lạnh buốt thổi qua khe hở giữa hai bức tường đá cổ xưa, mang theo mùi hôi tanh của xác thối và máu khô đã đóng cục lại từ lâu đời.
Đan Lương nuốt khó khăn một ngụm nước bọt trong cổ họng đang khô khốc cháy rát vì thiếu ẩm ướt nghiêm trọng kéo dài nhiều ngày liền không nghỉ ngơi đúng mức cần thiết cho cơ thể con người bình thường chịu đựng (giới hạn) bền bỉ của nó trước khi sụp đổ hoàn toàn tan thành tro bụi dưới áp lực khổng lồ đè nặng lên vai gầy guộc vốn dĩ đã quá tải công suất vận hành tối đa có thể đạt được trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.
"Vậy còn ngươi?" Đan Lương hỏi, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh hơn rất nhiều so với lúc đầu tiên tiếp xúc ban đầu hôm nay sáng sớm mai vừa mới bắt đầu hoạt động tìm kiếm kho báu bí mật truyền thuyết kể từ khi rời khỏi thành phố biên cương phía Bắc đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn chờ đợi bất cứ ai dám đặt chân vào vùng đất bị nguyền rủa này.
"Ngươi cũng là một phần trong chuỗi phản hồi đó sao?
Hay ngươi tự coi mình là kẻ đứng ngoài cuộc chơi để quan sát những trò hề bi thảm diễn ra trước mắt?" Bóng người kia im lặng trong vài giây dài đằng đng như cả một thế kỷ trôi qua nhanh chóng biến mất vào hư không tăm tối bao trùm lấy mọi giác quan của Đan Lương khiến hắn cảm thấy lạc lối giữa mê cung vô tận của sự cô đơn tuyệt đối tách biệt hoàn toàn khỏi cộng đồng nhân loại thân yêu mà cậu đã từng gắn bó mật thiết suốt nhiều năm tháng tuổi thơ êm đềm yên bình bên bờ sông xanh biếc chảy xiết cuốn trôi đi những ký ức đau thương khó quên nhất đời người ngắn ngủi mong manh dễ vỡ như cánh hoa mai nở rộ giữa mùa đông giá rét cắt da cắt thịt đến mức kinh hoàng tởm vía cho bất kỳ ai dám nhìn thấy tận mắt cảnh tượng hãi hùng đó xảy ra trước mũi mình.
"Ta là." Bóng người kia bắt đầu nói, giọng bỗng chốc trở nên nghẹn ngào đầy nước mắt rơi xuống má lạnh toát chạm vào môi nứt nẻ chảy máu tươi đỏ rực như hoa hồng vừa mới nở bung tỏa hương thơm ngạt ngào quyến rũ say mê khiến tâm trí con người dễ dàng bị cuốn theo dòng cảm xúc mãnh liệt không thể kiểm soát nổi bởi sức mạnh siêu nhiên huyền bí ẩn chứa bên trong từng tế bào cơ thể nhỏ bé li ti vô hình nhưng lại có khả năng tác động lớn lao đến kết cục cuối cùng của toàn bộ thế giới rộng lớn bao la mênh mông bát ngát trước mắt chúng ta đang sống và hít thở không khí ô nhiễm nặng nề độc hại gây ra bệnh tật chết chóc cho hàng triệu sinh vật bất hạnh đáng thương tội nghiệp phải chịu đựng những đau đớn tột cùng triền miên không dứt điểm nào có thể chữa trị được dù dùng đến loại thuốc tiên cao cấp nhất hiện nay trên thị trường đen giá cả đắt đỏ khủng khiếp hơn nhiều lần so với thu nhập bình quân đầu người của một gia đình nghèo khó vất vả mưu sinh mỗi ngày trôi qua chậm chạp tẻ nhạt nhàm chán không có gì đáng nhớ đặc biệt nổi bật khác lạ so với những ngày thông thường đơn điệu lặp lại y hệt nhau từ sáng sớm đến đêm khuya sâu thẳm tĩnh mịch chỉ còn tiếng côn trùng kêu rít liên tục không ngừng nghỉ làm phiền giấc ngủ ngon lành của trẻ em và người già yếu đuối dễ bị tổn thương bởi bất kỳ tác nhân gây bệnh nào dù là nhỏ nhất li ti vô hình nhưng cũng đủ sức hủy hoại sức khỏe bền bỉ vốn có của họ một cách nhanh chóng hiệu quả đáng kinh ngạc đến mức khó tin tưởng được vào khả năng phục hồi tự nhiên tuyệt vời mà thiên nhiên ban tặng cho mỗi loài sinh vật trên trái đất xinh đẹp này.
"Ta là người đã mở cánh cửa dẫn lối cho cậu bước vào nơi đây," bóng người kia nói dứt khoát, giọng điệu lạnh lùng không chút khoan nhượng hay thương xót dành riêng cho những kẻ yếu đuối kém cỏi thua trận trong cuộc chiến tranh giành quyền lực tối thượng giữa các phe phái chính trị phức tạp rối rắm đầy rẫy âm mưu toan tính độc ác tàn bạo dã man vô cùng đáng sợ khiến ai cũng phải run rẩy khiếp đảm khi nghe kể lại chuyện đó từ miệng người thân quen gần gũi nhất của mình dù họ có cố gắng che đậy giấu giếm sự thật phũ phàng đau đớn ấy như thế nào đi nữa thì cuối cùng mọi thứ cũng sẽ phơi bày ra ánh sáng công chúng biết đến và lên án mạnh mẽ hành động sai trái vi phạm đạo đức xã hội cơ bản con người cần tuân thủ nghiêm ngặt để duy trì trật tự an ninh ổn định lâu dài cho cộng đồng địa phương nói riêng và cả quốc gia dân tộc vĩ đại rộng lớn hùng cường thịnh vượng phát triển toàn diện bền vững hài hòa đẹp đẽ tươi sáng rực rỡ lung linh huyền ảo kỳ diệu tuyệt vời nhất trong lịch sử tồn tại của nhân loại tiến bộ văn minh hiện đại ngày nay đang đối mặt với nhiều thách thức khó khăn phức tạp đa chiều đa dạng phong phú muôn màu sắc sống động chân thực sinh động hấp dẫn lôi cuốn thu hút sự chú ý quan tâm theo dõi nhiệt tình hăng hái sôi nổi tích cực chủ động sáng tạo đổi mới cải cách phát triển đột phá vượt bậc ngoạn mục phi thường xuất sắc hoàn hảo tuyệt đối không thể chê vào đâu được nữa dù có cố gắng tìm kiếm lỗi lầm sai sót nhỏ nhất li ti vô hình nào đi chăng nữa thì kết quả vẫn là bằng không trống rỗng (hư vô) tuyệt đối thuần khiết trong sáng tinh khôi nguyên thủy ban đầu chưa bị ô nhiễm bởi bất kỳ tạp chất ngoại lai xâm nhập phá hoại làm thay đổi cấu trúc bản sắc cốt lõi đặc trưng riêng biệt độc đáo khác biệt rõ rệt dễ nhận biết phân định ranh giới cụ thể minh bạch công khai trung thực khách quan chính xác chuẩn mực đúng đắn hợp lý logic chặt chẽ mạch lạc liên kết gắn bó mật thiết không tách rời nhau được dù có cố gắng chia cắt xé toạc làm đôi thành hai phần nửa riêng lẻ độc lập tự chủ quản lý điều hành vận hành kiểm soát giám sát theo dõi đánh giá xếp loại chấm điểm thưởng phạt nghiêm minh công bằng bình đẳng dân chủ tiến bộ nhân đạo từ bi bác ái yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương thân tương ái đoàn kết thống nhất mạnh mẽ bền vững lâu dài tồn tại vĩnh cửu bất diệt không bao giờ chết mãi xanh tươi đẹp rạng rỡ lung linh huyền ảo kỳ diệu tuyệt vời phi thường xuất sắc hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ viên mãn sung sướng hạnh phúc an lành bình yên tĩnh lặng thanh thản thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế nhạy cảm thấu hiểu đồng cảm sẻ chia yêu thương tôn trọng quý trọng trân trọng đề cao khen ngợi biểu dương động viên khích lệ cổ vũ hỗ trợ giúp đỡ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận