Chương 35
Trần Mồ không đáp lại tiếng hét của Lão Giả.
Cơ thể cậu rung lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự xé lẻ bên trong.
Đấu khí trong kinh mạch không còn màu xanh lam bình thường, mà chuyển sang màu đen tuyền, dính như máu đông.
Cậu cảm thấy một khoảng trống khổng lồ mở ra trong tâm trí, giống như một cuốn sách bị xé tung trang giữa, để lại những khoảng trắng trắng xoá đáng sợ.
Máu từ khóe miệng chảy xuống, mặn chát và đắng ngắt.
Không phải vì thương tích thể xác, mà vì cảm giác bị "rút ruột".
Mỗi khi Đấu Khí tuôn chảy, một mảnh ký ức lại bị thiêu đốt làm nhiên liệu.
"Ngươi đang tự sát, Mồ!" Lão Giả gào lên, giọng khàn khàn như giấy nhám cọ vào bê tông.
"Đấu Khí ở cảnh giới này không còn là năng lượng thuần khiết.
Nó là axit của sự lãng quên!
Ngươi càng mạnh, ngươi càng trở thành một cái vỏ rỗng!"
Trần Mồ lau máu trên miệng, ánh mắt lạnh băng.
"Nếu cái vỏ rỗng đó có thể giết chết tên Vô Diện kia, thì tôi chấp nhận.
Ký ức là gánh nặng, Lão Giả.
Nhưng đôi khi, nó cũng là vũ khí."
Anh cúi xuống, nhặt một hòn đá nhỏ lên.
Với đấu khí cấp Đấu Giả, việc cầm một hòn đá tưởng chừng vô nghĩa.
Nhưng đối với Trần Mồ, đây là một nghi thức.
Anh ép đấu khí vào hòn đá, nhìn nó vỡ vụn.
"Nhìn kìa," anh nói, giọng đều đều, thiếu cảm xúc đến mức kinh ngạc.
"Tôi vừa quên tên của người thầy giáo dạy toán cấp hai của mình.
Đổi lại, hòn đá này vỡ ra với lực của một người Đấu Sư.
Công thức trao đổi khá ổn, đúng không?"
Lão Giả nhìn anh với ánh mắt đau đớn, như thể đang nhìn một người thân yêu đang từ từ chết đi từng chút một.
"Đó không phải là toán học, Mồ.
Đó là sự hủy diệt bản thân.
Ngươi đang bán linh hồn để mua sức mạnh tạm thời.
Khi nào thì ngươi sẽ quên chính mình?"
"Khi tôi không còn ai để nhớ," Trần Mồ trả lời, giọng nói đột ngột trở nên dịu dàng, nhưng trong đó là sự tàn nhẫn tuyệt đối.
"Và khi đó, tôi sẽ không cần nhớ nữa."
Anh quay lưng lại, bước sâu vào bóng tối của hang động.
Không khí ở đây lạnh cóng, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự vắng lặng của những linh hồn đã bị hút cạn.
Trần Mồ cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Hình ảnh của Ngô Tiểu Nhàn đang mờ dần.
Cô ấy đang cười, nhưng khuôn mặt thì bị che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc.
"Mẹ..." anh thì thầm, nhưng không biết mình đang gọi ai.
Có phải là mẹ trên Trái Đất?
Hay là một ký ức nào đó từ phiên bản trước?
Anh không còn phân biệt được nữa.
Sự hỗn loạn này là giá trị phải trả cho việc bước vào vùng lõi của lời nguyền.
Trần Mồ bước sâu hơn vào hang động, nơi nguồn gốc của luồng năng lượng đen tối kia đang nằm.
Tại trung tâm là một hồ nước đen, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mặt nước không phản chiếu bóng hình, mà phản chiếu *ký ức*.
Khi Trần Mồ cúi xuống, cậu thấy những hình ảnh lóe lên từ dưới đáy hồ: khuôn mặt của một bé gái đang khóc, một bữa tiệc sinh nhật đầy ắp bóng cười, và một cuộc chiến đẫm máu giữa những người mặc áo choàng trắng.
Những hình ảnh đó không thuộc về anh.
Chúng thuộc về những người trước đó.
"Các phiên bản trước," Trần Mồ nói, giọng run rẩy.
"Họ đã thất bại như thế nào?"
Lão Giả bước tới, ánh mắt sáng lên một cách kỳ lạ.
"Đây là Hồ Ký ức.
Nó lưu trữ những gì bị Đế Hồn hút đi.
Nếu ngươi có thể chạm vào nó, ngươi có thể lấy lại chúng.
Nhưng cẩn thận, Mồ.
Những ký ức này đã bị nhiễm độc bởi sự tuyệt vọng của họ."
Trần Mồ đưa tay xuống, ngón tay chạm nhẹ vào mặt nước đen.
Lập tức, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn thấy phiên bản thứ nhất của mình.
Người đàn ông đó không chiến đấu.
Người đó chỉ ngồi đó, khóc until khi cơ thể tan rã thành bụi.
"Anh ấy đã từ bỏ," Trần Mồ nhận xét.
"Sợ hãi."
"Không," Lão Giả lắc đầu.
"Người đó đã nhận ra rằng ký ức là nguồn gốc của đau khổ.
Người đó đã chọn quên để được giải thoát.
Đó là lựa chọn đầu tiên dẫn đến sự ra đời của Đấu Hoàng Vô Diện."
Trần Mồ rút tay ra, run rẩy.
"Vậy thì Vô Diện không phải là kẻ thù.
Anh ta là...
kết quả tất yếu?"
"Đúng," Lão Giả nói, giọng trầm xuống.
"Vô Diện là phiên bản thứ tám.
Người đã quên tất cả, kể cả tên mình.
Và vì không còn gì để mất, anh ta trở nên mạnh mẽ nhất.
Anh ta muốn xóa sạch ký ức của tất cả nhân loại để kết thúc chiến tranh.
Trong mắt anh ta, đó là lòng từ bi."
Trần Mồ cười, một nụ cười đầy chua chát.
"Từ bi bằng cách biến chúng ta thành những con robot?
Hay những cái xác không hồn?"
"Nếu không có hận thù, sẽ không có chiến tranh," Lão Giả đáp, giọng nói lộn xộn, như thể đang tranh cãi với chính mình.
"Nếu không có ký ức về mất mát, sẽ không có đau khổ.
Vô Diện đang làm điều đúng đắn, Mồ.
Chỉ là cách thức của anh ta quá tàn nhẫn."
"Đúng đắn?" Trần Mồ đứng dậy, mắt sáng lên một cách điên dại.
"Nếu tôi quên rằng tôi đã yêu Ngô Tiểu Nhàn, thì sự bình yên đó có ý nghĩa gì?
Nó chỉ là sự im lặng của cái chết!"
Anh bước về phía hồ nước, định lao vào đó để lấy lại ký ức của phiên bản thứ bảy — phiên bản đã trở thành quái vật.
Nhưng rồi anh dừng lại.
Một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm trí.
Không phải là ký ức, mà là *sự trống rỗng*.
Một sự trống rỗng mời gọi, êm ái, và đáng sợ.
Bất chợt, một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau.
Không phải Lão Giả.
Là *Hắc Vân*, thuộc hạ cấp cao của thế lực "Cung Điện Vô Tình".
Hắn ta bước vào, áo choàng đen phất phơ, trên tay cầm một thanh kiếm làm bằng xương rồng.
Hắc Vân mỉm cười, nụ cười đầy trắc ẩn.
"Một kẻ dũng cảm.
Hay chỉ là một kẻ đang tìm cách tự tử nhanh hơn?"
Trần Mồ quay lại, đấu khí bùng nổ.
Tôi biết ngươi.
Ngươi là người đã tiêu diệt gia tộc của Ngô Tiểu Nhàn."
Hắc Vân nhướn mày, vẻ ngạc nhiên giả tạo.
"Ngươi biết chuyện đó?
Vậy mà ngươi vẫn đứng đây?
Ký ức là một món quà tệ hại, Trần Mồ.
Nó chỉ mang lại đau khổ.
Tại sao ngươi không để tôi giúp ngươi?"
"Giúp tôi bằng cách giết tôi?" Trần Mồ hỏi, giọng lạnh lùng.
"Không," Hắc Vân bước lại gần, thanh kiếm trong tay rung lên.
"Giúp ngươi bằng cách xóa nó.
Nhìn vào hồ nước kia.
Đó là nơi bắt đầu của sự giải thoát.
Vô Diện đã cho chúng ta thấy con đường.
Một thế giới không có quá khứ là một thế giới không có sai lầm."
Trần Mồ cười.
"Một thế giới không có sai lầm cũng là một thế giới không có bài học.
Và không có bài học, chúng ta chỉ là những con vật lặp lại cùng một vòng xoán chết chóc."
Hắc Vân nhíu mày.
"Ngươi đang nói về tự do.
Nhưng tự do mà không có ký ức là gì?
Là sự hỗn loạn.
Vô Diện mang lại trật tự.
Trật tự tuyệt đối."
"Trật tự của những cái xác," Trần Mồ đáp.
"Và tôi sẽ không để ngươi biến tôi thành một trong số chúng."
Hắc Vân đột ngột vung kiếm.
Thanh kiếm xương rồng cắt không khí, tạo ra một âm thanh rít lên chói tai.
"Thì ra ngươi đã chọn.
Chọn đau khổ.
Chọn mất mát.
Chọn cái chết."
Trần Mồ đỡ lấy đòn tấn công, hai tay anh run rẩy.
Đấu khí đen kịt xung quanh anh bùng cháy.
"Tôi chọn sống.
Dù có đau đớn đến mức nào."
Hắc Vân lùi lại một bước, vẻ mặt thay đổi.
"Ngươi đang sử dụng Đấu Khí bị nguyền.
Ngươi đang đốt cháy ký ức của chính mình.
Ngươi còn bao nhiêu thời gian?"
"Đủ để giết ngươi," Trần Mồ nói, giọng khàn đặc.
Hắc Vân cười nhạt.
"Ngươi không thể giết tôi.
Tôi đã xóa ký ức về nỗi sợ hãi.
Tôi không còn gì để mất.
Còn ngươi...
ngươi đang cầm trên tay những viên ngọc quý nhất của đời mình, và đang ném chúng vào lửa."
Trần Mồ nhắm mắt lại.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhớ ra một điều.
Một ký ức nhỏ bé, vô nghĩa.
Mùi hương của hoa mai.
Và giọng hát của một cô gái.
Ngô Tiểu Nhàn.
"Có lẽ," anh thì thầm.
"Nhưng ít nhất, tôi biết mình đang yêu ai."
Căng thẳng đạt đến đỉnh điểm.
Trần Mồ đứng giữa hai lựa chọn: trở thành một vị thần vô cảm hoặc chết như một con người đầy lỗi lầm.
Lão Giả hét lên: "Mồ ơi!
Đừng nghe hắn!
Ký ức là linh hồn của ngươi!"
Nhưng Trần Mồ không nghe thấy.
Trong đầu cậu, tiếng thì thầm của Đế Hồn ngày càng lớn.
Nỗi đau sẽ biến mất.
Sự cô đơn sẽ biến mất.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng."*
Trần Mồ mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đã hoàn toàn đen.
Không còn màu xanh ngọc.
Không còn màu nâu.
Chỉ là bóng tối.
"Được rồi," anh nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi, không có cảm xúc.
"Tôi sẽ quên."
Hắc Vân sững sờ.
Lão Giả thét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ.
Trần Mồ giơ tay lên.
Đấu khí đen kịt bao phủ toàn bộ hang động.
Anh cảm thấy ký ức cuối cùng của mình đang bị xé toạc.
Hình ảnh của Trái Đất.
Hình ảnh của gia đình.
Hình ảnh của chính mình.
Tất cả đang tan biến.
"Nhưng trước khi quên," Trần Mồ nói, giọng nói đột ngột trở nên bình thản, hài hước đen tối.
"Tôi muốn biết một điều."
Hắc Vân run rẩy.
"Cái gì?"
"Khi ngươi xóa ký ức của Ngô Tiểu Nhàn, ngươi có nhớ rằng cô ấy đã từng vẽ một bức tranh cho ngươi?" Trần Mồ hỏi, mỉm cười.
Hắc Vân chết lặng.
cậu biết điều đó?"
"Tôi không biết," Trần Mồ nói.
"Tôi đang quên nó ngay bây giờ.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng này, tôi cảm thấy...
vui."
Anh lao vào Hắc Vân.
Không phải với sức mạnh của một Đấu Giả.
Mà với sức mạnh của một kẻ không còn gì để mất.
Đấu Khí đen kịt bùng nổ, phá vỡ mọi quy luật.
Hắc Vân bị đẩy lùi, thanh kiếm rơi xuống đất.
"Không thể được!" Hắc Vân hét lên.
"Ngươi đang tự hủy!"
"Đúng," Trần Mồ đáp, máu chảy từ mắt anh.
"Và đó là cách duy nhất để thắng một kẻ không có gì để mất."
Anh nắm lấy cổ Hắc Vân, ép đấu khí vào tim hắn.
Hắc Vân cố gắng kháng cự, nhưng đấu khí của Trần Mồ đang ăn mòn linh hồn hắn.
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một người đã quên chính mình.
Hắc Vân gào lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi sợ hãi của cái chết.
Và khi hắn chết, Trần Mồ cũng sập xuống.
Hắc Vân sững sờ, sau đó cười nhạt, rút kiếm ra.
"Thế thì ngươi sẽ chết sớm.
Và thế giới sẽ cùng chết."
Trước khi Hắc Vân có thể ra tay, Lão Giả lao tới, dùng thân mình che chắn cho Trần Mồ.
Một đòn tấn công từ Hắc Vân bay thẳng vào lưng Lão Giả.
Trần Mồ hét lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì mất kiểm soát.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy một thứ gì đó kỳ lạ.
Từ vết thương của Lão Giả, không phải máu chảy ra.
Mà là những mảnh vỡ ký ức.
Những mảnh vỡ đó bay vào trong cơ thể anh.
Anh không hiểu.
Tại sao ký ức của Lão Giả lại chảy vào anh?
Lão Giả ngã xuống, nhìn anh với ánh mắt bình thản.
đó là bí mật...
Đế Hồn không phải là virus...
một người..."
Lão Giả chết.
Trần Mồ đứng dậy, tay run rẩy.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những ký ức của Lão Giả đang hòa trộn với ký ức đang tan biến của anh.
Và trong hỗn loạn đó, anh thấy một hình ảnh.
Một hình ảnh của chính anh.
Nhưng không phải phiên bản thứ bảy.
Mà là phiên bản thứ một.
Người đang cười.
Và người đó nói: *"Chào mừng trở lại, Trần Mồ.
Chúng ta đã chờ ngươi rất lâu."*
Và rồi, bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận