Chương 36
Kiếm khí đen kịt xé toạc không gian, mang theo ý chí của "Đế Hồn" – một lực lượng muốn nuốt chửng ý thức còn sót lại của Trần Mồ.
Trần Mồ nhắm mắt, không phải vì sợ hãi, mà để lắng nghe dòng chảy của Đấu Khí đang sôi sục trong kinh mạch.
Ông nhớ lại lời cảnh báo cuối cùng: *Càng mạnh, càng trống rỗng.* Nhưng ngay lúc này, sự trống rỗng ấy lại là vũ khí duy nhất anh còn lại.
Anh không né tránh.
Thay vào đó, anh đứng im, để thanh kiếm xương rồng của Hắc Vân cắt ngang qua cánh tay trái.
Máu không chảy ra.
Thay vào đó, những mảng ký ức bay ra từ vết thương như những con bướm đêm bị cháy.
Anh nhìn thấy khuôn mặt mẹ mình trong một bữa ăn tối năm nào đó.
Nó bay ra, tan thành tro bụi trước khi chạm đất.
Trần Mồ cười, một nụ cười khẩy, đầy chất độc.
"Đau đấy," anh nói, giọng đều đều như đang nhận xét về thời tiết.
"Nhưng mà, ít nhất tôi biết đó là mẹ tôi.
Ngươi nhớ không tên của con chó cưng cuối cùng ngươi từng có?"
Hắc Vân sững lại, lưỡi kiếm còn đang rung lên những âm thanh chói tai.
"Ký ức là gánh nặng.
Ngươi đang tự hành hạ bản thân."
"Đúng," Trần Mồ đáp, tay phải cầm chặt lấy vết thương đang tỏa ra hơi lạnh giá của sự quên lãng.
"Nhưng ít nhất, nó là *của tôi*.
Còn sự bình yên của ngươi?
Nó là sản phẩm hàng loạt.
Không có nhãn mác, không có nguồn gốc.
Vô vị."
Anh bước tới, không phải để tấn công, mà để chạm vào mặt Hắc Vân.
Bàn tay lạnh lẽo của anh in lên má kẻ thù.
"Cảm giác thế nào khi không còn nỗi sợ?
Có phải nó giống như...
không còn tim?"
Hắc Vân lùi lại, vẻ mặt bối rối.
Sự bình thản của Trần Mồ là thứ vũ khí nguy hiểm hơn bất kỳ chiêu thức Đấu Khí nào.
Nó phản chiếu sự trống rỗng mà Hắc Vân hằng khao khát, nhưng lại phơi bày sự đáng sợ của nó.
Hắc Vân xuất hiện ở lối vào căn phòng, nhưng lần này, ông không vung kiếm.
Ông đứng đó, thở hồng hộc, áo choàng xé toạc.
“Ngươi tìm thấy nó rồi,” giọng ông trầm đục, đầy mệt mỏi.
“Cuốn nhật ký của tiền bối.
Người duy nhất từng ý thức được bản chất của Đấu Khí.”
Trần Mồ quay lại, tay vẫn cầm cuốn sách.
“Ngươi biết?”
“Tôi biết mọi thứ,” Hắc Vân đáp, bước chậm rãi vào phòng.
Ánh mắt anh ta không còn lạnh lùng, mà đầy bi thương.
“Tôi là người đã đọc nó trước khi Đế Hồn xóa nó khỏi lịch sử.
Và đó là lý do tại sao tôi gia nhập Vô Diện.
Không phải vì tôi muốn quên.
Mà vì tôi không thể chịu đựng được nỗi đau của việc *nhớ*.”
Hắc Vân chỉ vào cuốn sách.
“Trong đó có công thức để bẻ khóa lời nguyền.
Nhưng cái giá là ngươi phải trao đổi ký ức của mình cho một người khác.
Một người sẽ chịu đựng nỗi đau đó thay cho ngươi.
Ai sẽ là người đó, Trần Mồ?
Ngô Tiểu Nhàn?
Hay một người khác?”
Trần Mồ nhìn vào cuốn sách.
Trang giấy trắng bệch.
Không có chữ.
Chỉ có một vết mực loang sạm, giống như một vết máu.
“Ngươi nghĩ tôi sẽ làm điều đó?” Trần Mồ hỏi.
“Ngươi sẽ làm,” Hắc Vân nói chắc chắn.
“Vì ngươi là Trần Mồ.
Ngươi luôn hy sinh bản thân cho người khác.
Đó là lý do tại sao ngươi luôn thất bại.
Đó là lý do tại sao sáu phiên bản trước đã chết.”
Trần Mồ cười.
Cười đến khi nước mắt chảy thành dòng.
Tôi là kẻ ngốc.
Nhưng ít nhất, tôi là kẻ ngốc có cảm xúc.
Ngươi là một cỗ máy hoàn hảo.
Và cỗ máy thì không biết什么是 yêu.”
Hắc Vân nhíu mày.
“Yêu là nguồn gốc của tất cả đau khổ.”
“Đúng,” Trần Mồ gật đầu.
“Nhưng nó cũng là lý do khiến chúng ta sống.”
Hắc Vân đứng chết lặng, nhìn Trần Mồ lao thẳng vào bóng tối phía sau căn phòng, nơi lối thoát duy nhất nằm ở đó.
Ông cúi xuống, nhặt cuốn sách mà Trần Mồ vừa ném.
Mở trang cuối cùng, ông thấy một dòng chữ mới vừa hiện ra, như thể mực mới vừa được viết lên:
*“Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở tôi.
Nhưng lần sau, tôi sẽ không quên.”*
Hắc Vân nhìn lên.
Trần Mồ đã biến mất.
Chỉ còn lại mùi hương của hoa mai, và một cảm giác kỳ lạ trong tim Hắc Vân.
Một cảm giác mà anh đã quên từ lâu.
Và cùng với nỗi sợ, là hy vọng.
Hắc Vân đứng sững người giữa căn phòng trống rỗng, mùi hương mai thoang thoảng tan biến vào không khí lạnh lẽo của đêm đông.
Ông không vội theo bước Trần Mồ.
Thay vào đó, ông ngồi xuống, lưng dựa vào bức tường đá ẩm ướt, và bắt đầu đọc lại cuốn sách từ đầu.
Không phải để học công pháp.
Mà để tìm lỗ hổng.
Trần Mồ là một kẻ điên.
Nhưng sự điên rồ của kẻ thù luôn là bản đồ dẫn lối an toàn nhất, nếu ngươi đủ lạnh lùng để không bị cuốn theo cơn sốt của chúng.
Hắc Vân lật từng trang giấy mỏng manh.
Những ký tự cổ xưa nhảy múa trước mắt, không còn là lời chúc phúc hay lời cảnh báo đơn thuần, mà là một chuỗi phương trình phức tạp.
Mỗi lần ông hiểu thêm một ý nghĩa, một phần ký ức của ông lại mờ nhạt đi.
Hôm qua, ông đã quên tên người mẹ.
Hôm nay, ông cảm thấy tên của chính mình đang trở nên xa lạ.
*“Đấu khí là lửa.
Ký ức là nhiên liệu.”*
Câu nói đó vang lên trong đầu Hắc Vân, không phải từ sách, mà từ chính giọng nói của ông, nhưng vang vọng từ một khoảng cách xa xôi, như thể thuộc về một người khác.
Ông mỉm cười, một nụ cười bitterly cold.
Nếu muốn sống, ông phải đốt cháy quá khứ.
Nếu muốn chiến thắng, ông phải trở thành một cái vỏ rỗng, chỉ còn lại ý chí và sức mạnh.
Đó là cái giá mà thế giới này yêu cầu.
Không có gì là miễn phí, ngoại trừ cái chết.
Hắc Vân bước ra khỏi toà án, hòa vào dòng người熙熙攘攘.
Ông cần tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ.
Và nơi tốt nhất để làm điều đó là Thư Viện Cấm.
Thư Viện Cấm nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới.
Đây là nơi lưu trữ những cuốn sách bị cấm, những công pháp nguy hiểm, và những bí mật mà Hội Đồng muốn che giấu.
Hắc Vân leo xuống cầu thang xoắn ốc, bước vào căn phòng tối tăm.
Không khí ở đây nặng nề, đầy mùi mốc và bụi.
Ông thắp lên một ngọn nến, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi lên những kệ sách cao vút.
Ông không cần tìm sách.
Ông cần tìm sự im lặng.
Ông ngồi xuống, đóng cửa lại, và bắt đầu thiền định.
Đấu khí trong cơ thể ông chảy chậm lại, như dòng sông băng giá.
Ông tập trung vào những ký ức còn lại.
Những khuôn mặt.
Những giọng nói.
Những cảm xúc.
Nhưng càng cố gắng giữ lại, chúng càng phai mờ nhanh chóng.
Một khuôn mặt phụ nữ xuất hiện.
Anh ấy không nhớ tên cô ấy.
Chỉ nhớ đôi mắt màu xanh lá cây, và nụ cười ấm áp.
*“Ai đó?”* Hắc Vân tự hỏi.
Câu hỏi vang vọng trong tâm trí ông, nhưng không có câu trả lời.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Ngươi đang cố gắng nhớ, phải không?”
Hắc Vân quay lại.
Trần Mồ đứng ở cửa, bóng dáng mờ ảo trong bóng tối.
“Ngươi không thể nhớ được,” Trần Mồ nói, giọng điệu bình thản.
“Bởi vì ngươi đã bán chúng đi.
Để lấy sức mạnh.
Để sống.”
“Tôi không bán,” Hắc Vân nói, đứng dậy.
“Tôi trao đổi.”
“Cùng một thứ,” Trần Mồ cười.
“Sự khác biệt duy nhất là, ngươi không nhận ra rằng ngươi đã mất gì.”
Trần Mồ bước tiến lên, đôi mắt đỏ rực trong bóng tối.
“Hãy để tôi giúp ngươi nhớ lại.”
Hắc Vân cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể ông.
Nó không phải là đấu khí.
Nó là ký ức.
Ký ức của những kẻ đã thất bại.
Ký ức của những người đã mất hết nhân tính.
Ông thấy mình đứng giữa một cánh đồng hoa mai.
Nhưng những bông hoa không màu trắng.
Chúng màu đỏ.
Đỏ như máu.
Và ở giữa cánh đồng, là xác của những người ông đã yêu thương.
“Đây là cái giá,” Trần Mồ nói.
“Và ngươi vừa trả nó.”
Hắc Vân nhắm mắt lại.
Ông không sợ hãi.
Ông chấp nhận.
“Và bây giờ,” Trần Mồ nói, giọng lạnh băng.
“Hãy chiến đấu.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận