Chương 34
Không gian xung quanh im ắng đến mức tai ù đi.
Mùi ozone, mùi chát khét của đấu khí tàn dư và mùi máu tanh nồng nàn bao trùm.
Trần Mồ quỳ xuống, hai tay bấu chặt lấy ngực áo rách nát của mình.
Hơi thở anh đứt đoạn, từng cơn ho sặc sụa xé toạc cổ họng.
Không phải vì đau đớn thể xác.
Những vết thương trên người anh, dù sâu và chảy máu, đều đã đóng vón lại dưới lớp đấu khí tàn dư.
Điều khiến anh run rẩy, khiến bàn tay cầm bút nhật ký — thứ duy nhất anh còn lại từ phiên bản thứ sáu — run lên bần bật, là sự trống rỗng.
Một khoảng trống hình tròn, sắc nét như dao cạo, nằm ngay giữa tâm trí anh.
Trần Mồ nhắm mắt lại.
Anh cố gắng.
Anh ép não bộ phải hoạt động, phải tái tạo lại hình ảnh của người con gái mà anh vừa đánh đổi để đạt cảnh giới Đấu Giả 10 sao.
Anh nhớ cảm giác.
Anh nhớ rằng có một người phụ nữ.
Anh nhớ rằng anh yêu cô ấy.
Nhưng khuôn mặt?
Tiếng cười?
Chỉ còn lại một khái niệm trừu tượng, lạnh lẽo và vô nghĩa: *Cô ấy tồn tại.*
"Cậu vừa mất đi thứ đầu tiên," giọng nói lạnh lẽo của Lão Giả Huyền Không vang lên từ phía sau.
Vị thầy giáo cũ này không đứng, mà lơ lửng trên không trung, đôi mắt trắng bệch không tròng đảo qua lại, quan sát Trần Mồ như thể đang xem xét một con chuột thí nghiệm trong lồng kính.
"Đó là giá rẻ nhất mà Đế Hồn yêu cầu.
Ký ức về tình yêu lãng mạn.
Dễ chịu, phải không?
Không đau đớn, không day dứt.
nhạt nhẽo."
Trần Mồ không đáp.
Anh lau máu trên khóe miệng, nụ cười đen tối nở trên môi.
"Nếu tôi còn nhớ khuôn mặt cô ấy, tôi sẽ cảm thấy tội lỗi khi giết những kẻ bảo vệ cô ấy.
Giờ thì không.
Tôi giết người vì sức mạnh.
Tôi quên người yêu vì sức mạnh.
Logic hoàn hảo."
"Đừng tự欺 mình," Lão Giả Huyền Không cười khan, âm thanh như tiếng xương gãy.
"Cậu đang sợ.
Cậu sợ rằng nếu tiếp tục leo thang, cậu sẽ quên lý do tại sao mình sống.
Và khi đó, cậu sẽ trở thành một trong *họ*."
Trần Mồ quay đầu lại.
Ánh mắt anh lạnh băng.
"Họ là ai?"
"Những kẻ đã đến trước cậu.
Những Đấu Đế vô diện.
Những cái xác sống không ký ức, chỉ còn lại bản năng chiến đấu và sự hủy diệt." Lão Giả Huyền Không chỉ tay về phía chân trời, nơi những cột khói đen đang bốc lên từ các thành phố xa xa.
"Đấu Hoàng Vô Diện đang thu thập họ.
Anh ta gọi đó là 'Hòa Bình Vĩnh Cửu'.
Và cậu biết điều gì đáng sợ nhất không?
Có những lúc, tôi nghĩ anh ta đúng."
Trần Mồ đứng dậy, chân run nhưng không sẩy.
Anh rút cuốn sổ tay ra.
Trang giấy泛黄, mực đã nhòe.
Anh cần viết.
Nếu anh không viết ra, những ký ức còn lại sẽ biến thành sương mù.
*Ngày thứ 5.
Tôi quên khuôn mặt của người yêu.
Tôi nhớ cô ấy có mùi hương của hoa mai, nhưng tôi không nhớ tên cô.
Tôi nhớ cảm giác nóng bức khi chúng tôi nắm tay, nhưng tôi không nhớ lý do tại sao chúng tôi chia tay.
Tôi mạnh hơn.
Tôi là Đấu Giả 10 sao.
Nhưng tôi cảm thấy mình đang chết dần từ bên trong.
Ai đó hãy nhắc tôi tên cô ấy.*
Anh gấp sổ lại, giấu vào sâu trong túi áo.
Hành động này làm anh mất thêm 0.1 giây.
Trong thế giới của Đấu Khí, 0.1 giây là sự khác biệt giữa sinh và tử.
Một bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Không phải bước chân của sát thủ.
Đó là bước chân của một người đang chạy trốn, nhưng cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản.
Ngô Tiểu Nhàn xuất hiện từ sau một tảng đá đổ vỡ.
Cô ấy mặc bộ đồng phục học viện đã rách nát, trên tay cầm một cây bút lông và một cuốn sổ dày cộp.
Khuôn mặt cô ấy tái nhợt, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, rạng rỡ đến mức đau lòng.
"Em trai," cô ấy gọi, giọng run run.
"Em trai của em, em có thể hỏi một câu hỏi ngu ngốc không?"
Trần Mồ nhìn cô ấy.
Anh nhận ra cô.
Anh biết cô là ai.
Ngô Tiểu Nhàn.
Người phụ nữ chịu đựng việc anh quên cô mỗi ngày.
"Hỏi đi," Trần Mồ nói, giọng cụt ngủn.
"Nếu câu trả lời làm em buồn, em có quyền đánh em một trận."
Ngô Tiểu Nhàn bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh anh, bất chấp mùi máu và bùn đất.
Cô ấy mở cuốn sổ của mình ra.
Những trang giấy bên trong không phải là công pháp, mà là những bức vẽ nguệch ngoạc.
Bức vẽ một cậu bé đang cười.
Bức vẽ hai người đang ăn cơm.
Bức vẽ một người đàn ông đang ngủ.
"Cậu có nhớ hôm qua không?" cô ấy hỏi, ngón tay run run chạm vào bức vẽ cuối cùng.
Trần Mồ nhìn vào bức vẽ.
Cậu bé trong tranh có đôi mắt của anh, nhưng nụ cười thì khác.
Nụ cười của một người chưa từng biết đến sự mất mát.
"Hôm qua..." Trần Mồ nhíu mày.
Cảm giác đau nhói ở thái dương.
"Hôm qua...
chúng ta đã ăn mì?"
"Đúng," Ngô Tiểu Nhàn gật đầu, nước mắt chực trào nhưng cô ấy không để nó rơi.
"Cậu đã nói rằng mì của quán bên kia đường có vị giống như mì của mẹ cậu nấu ở Trái Đất.
Cậu đã khóc vì nhớ nhà.
Và em đã hứa với cậu rằng em sẽ không bao giờ để cậu quên mùi hương đó."
Trần Mồ sững sờ.
Anh cố nhớ.
Vị cay nồng của ớt.
Sự ấm áp của một căn phòng nhỏ.
Nhưng chỉ còn lại một khoảng trắng.
Một khoảng trắng màu xám, trống rỗng.
đã quên," anh thì thầm.
"Không phải quên hoàn toàn," Ngô Tiểu Nhàn nắm chặt tay anh.
Bàn tay cô ấy lạnh cóng.
"Cậu vẫn nhớ cảm giác.
Cảm giác của 'nhà'.
Đó là thứ duy nhất mà Đế Hồn không thể lấy đi, nếu chúng ta cùng nhau giữ nó.
Em là hiện tại của cậu, Trần Mồ.
Em là lý do để cậu nhớ hôm nay.
Thanh Tâm là kiêu ngạo của quá khứ.
Bạch Tuyết là quá khứ của ký ức.
Hắc Yểm là nỗi đau tương lai.
em là hiện tại.
Đừng để em biến mất."
Trần Mồ nhìn vào đôi mắt Ngô Tiểu Nhàn.
Anh thấy sự mệt mỏi trong đó.
Sự mệt mỏi của một người phụ nữ đang cố gắng gánh đỡ gánh nặng trí nhớ của một người đàn ông đang dần trở thành quái vật.
"Cảm ơn," anh nói, giọng khàn đặc.
"Nhưng nếu ngày mai anh quên em, em sẽ làm gì?"
Ngô Tiểu Nhàn mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch.
"Em sẽ vẽ lại khuôn mặt của em trong sổ tay của anh.
Em sẽ viết tên em vào da thịt của anh.
Em sẽ làm bất cứ điều gì để nhắc nhở anh rằng anh là Trần Mồ, chứ không phải là một con quái vật vô diện."
Trần Mồ nhìn vào bàn tay mình.
Những vết sẹo cũ và mới chồng chéo lên nhau.
Mỗi vết sẹo là một ký ức đã bị đánh đổi.
"Đừng làm vậy," anh nói, giọng nghiêm trọng hơn.
"Nếu anh quên em, nghĩa là anh đã không còn là con người.
Và một con người không có ký ức không xứng đáng được yêu thương.
Nếu ngày mai anh quên em, hãy giết anh."
Ngô Tiểu Nhàn nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống, rửa sạch bụi bẩn trên má cô.
"Em không thể.
Em không thể.
Em đã hứa với chính mình..."
Tiếng bước chân nặng nề cắt ngang cuộc trò chuyện.
Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
Nhiệt độ giảm xuống mức đóng băng.
Những đám mây trên trời cao ngưng tụ lại, tạo thành một vòng xoáy đen kịt.
Một bóng dáng bước ra từ bóng tối.
Không có mặt.
Không có đặc điểm nhận dạng.
Chỉ là một bộ giáp đen bóng, phản chiếu ánh sáng của những vì sao đang mờ dần.
Đấu Hoàng Vô Diện.
Trần Mồ đứng dậy, đấu khí trong cơ thể anh bùng nổ, nhưng nó không còn màu xanh ngọc của Thanh Tâm Phái.
Nó chuyển sang màu đen kịt, đầy gai góc, giống hệt như luồng đấu khí từ chiếc lọ chứa ký ức của phiên bản thứ nhất.
"Ngô Tiểu Nhàn," Đấu Hoàng Vô Diện nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi, không có nguồn gốc.
"Cậu đang lãng phí thời gian.
Ký ức là nguồn gốc của đau khổ.
Hãy để tôi giải thoát cho họ."
Trần Mồ bước ra trước mặt Ngô Tiểu Nhàn.
Anh chắn cô ấy lại.
"Anh ta không hiểu," Trần Mồ nói, giọng lạnh lùng.
"Đau khổ là thứ duy nhất chứng minh rằng chúng ta còn sống.
Nếu anh xóa ký ức, anh cũng xóa đi nhân tính."
"Nhân tính là yếu đuối," Đấu Hoàng Vô Diện đáp.
"Nhìn vào chính cậu.
Cậu đang run rẩy.
Cậu đang sợ hãi.
Cậu đang mất đi từng mảnh ghép của linh hồn.
Tại sao lại khổ sở như vậy?
Hãy để tôi lấy đi gánh nặng này.
Chỉ cần một cái chạm.
Cậu sẽ trở nên mạnh mẽ.
Cậu sẽ trở nên hoàn hảo.
Và cậu sẽ không bao giờ phải khóc vì mất mát nữa."
Trần Mồ nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Đấu Hoàng Vô Diện.
Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy chính mình.
Một phiên bản của anh, đã thất bại.
Một phiên bản của anh, đã chấp nhận sự trống rỗng.
"Cậu sai," Trần Mồ nói.
"Tôi không sợ mất mát.
Tôi sợ sự vô nghĩa.
Nếu tôi quên tất cả, thì sức mạnh của tôi có ý nghĩa gì?
Nếu tôi không nhớ lý do tại sao tôi chiến đấu, thì tôi chiến đấu vì ai?"
"Vì bản thân," Đấu Hoàng Vô Diện nói.
"Và đó là điều duy nhất còn lại."
Trận chiến bùng nổ.
Không phải bằng lời nói, mà bằng sức mạnh thuần túy.
Đấu Hoàng Vô Diện vung tay, một làn sóng đấu khí đen kịt quét ngang qua không gian, làm nứt nẻ cả mặt đất.
Trần Mồ đỡ đòn, hai tay anh run rẩy, nhưng anh không lùi bước.
Anh cảm thấy ký ức của mình đang bị xé toạc.
Mỗi đòn tấn công của Đấu Hoàng Vô Diện không chỉ là vật lý, mà là tâm lý.
Nó đánh vào những ký ức còn lại của anh, cố gắng làm chúng mờ đi, cố gắng thay thế chúng bằng sự trống rỗng.
Trần Mồ hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự từ chối.
Anh tập trung vào mùi hương của hoa mai.
Anh tập trung vào hình ảnh của Ngô Tiểu Nhàn.
Anh tập trung vào nỗi đau của sự mất mát.
"Anh không thể lấy đi chúng!" anh gầm lên.
"Vì chúng là của tôi!"
Đấu Hoàng Vô Diện dừng lại.
Bộ giáp đen bóng rung động.
"Chúng không phải là của cậu," Đấu Hoàng Vô Diện nói, giọng nói đột ngột thay đổi, trở nên quen thuộc đến kinh hoàng.
"Chúng là của *tôi*.
Và tôi đã lấy chúng lại."
Trần Mồ chết lặng.
Giọng nói đó.
Nó giống như giọng nói của chính anh.
Nhưng sâu hơn.
Nặng nề hơn.
"Anh là ai?" Trần Mồ hỏi, giọng run rẩy.
Đấu Hoàng Vô Diện bước lại gần.
Mặt nạ của anh ta bắt đầu nứt ra.
Và từ bên trong, một khuôn mặt lộ ra.
Đó là khuôn mặt của Trần Mồ.
Nhưng già hơn.
Mệt mỏi hơn.
Và trống rỗng hơn.
"Tôi là phiên bản thứ tám," người đàn ông đó nói.
"Và tôi đã thất bại.
Giống như bảy người trước tôi.
Và bây giờ, tôi sẽ tiêu diệt phiên bản thứ bảy của chính mình, để kết thúc chu kỳ này."
Trần Mồ nhìn vào đôi mắt của phiên bản thứ tám.
Và trong đó, anh không thấy thù hận.
Anh chỉ thấy sự thương cảm.
Sự thương cảm của một kẻ đã mất tất cả, đối với một kẻ vẫn còn đang cố gắng giữ lấy chúng.
"Chạy đi," phiên bản thứ tám nói.
"Trước khi cậu quên lý do tại sao mình phải chạy.
Vì nếu cậu không chạy, cậu sẽ trở thành tôi."
Trần Mồ quay lại, nhìn Ngô Tiểu Nhàn.
Cô ấy đang nhìn anh với ánh mắt sợ hãi.
"Chạy!" anh hét lên, đẩy cô ấy ra sau.
"Tìm Bác Sĩ Mồ Côi!
Hãy tìm cách bẻ khóa lời nguyền này!"
Và rồi, trong khi phiên bản thứ tám lao vào anh, Trần Mồ cảm thấy một thứ gì đó vỡ vụn trong tâm trí mình.
Không phải ký ức.
Mà là hy vọng.
Và khi bóng tối bao trùm, điều cuối cùng anh nhớ, không phải là khuôn mặt của người yêu, hay mùi hương của hoa mai.
Mà là tên của con mèo mà anh đã quên từ ngày thứ 4.
*Miau.*
Tiếng mèo kêu vang lên trong đầu anh, rõ ràng và sống động, trước khi sự tĩnh lặng vĩnh cửu nuốt chửng mọi thứ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận