Chương 33
Tiếng cười đó không đến từ một con người bình thường.
Nó vang lên từ phía sau những hàng kệ đá sứt mẻ, mang theo một sự lạnh lùng và tinh tế như tiếng dao mổ chạm vào xương.
Một bóng dáng cao lớn bước ra từ bóng tối, áo choàng thêu huy hiệu "Thanh Tâm Phái" – một trong ba đại gia tộc thống trị biên giới.
Đó là Lâm Tuyền, một Đấu Giả 8 sao với khuôn mặt thanh tú, ánh mắt bình thản như đang quan sát một thí nghiệm sinh học.
"Cậu đã làm rất tốt," Lâm Tuyền nói, giọng điệu nhẹ nhàng, trái ngược hoàn toàn với bầu không khí chết chóc xung quanh.
"Phần lớn chúng tôi đã nghĩ cậu sẽ chết vì sốc tâm lý.
Nhưng xem này, cậu còn đứng vững.
Thật đáng khen."
Trần Mồ nheo mắt, tay vẫn siết chặt mảnh sừng thần thú đang dần nguội lạnh.
Cảm giác run rẩy ở đầu ngón tay không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể anh đang phản ứng lại với sự hiện diện của Đấu Khí cao cấp.
Không khí ở đây nặng nề, ngột ngạt mùi hương của giấy cũ và máu khô.
"Tôi không cần lời khen từ một kẻ thu thập rác rưởi," Trần Mồ đáp, giọng anh khàn khàn, như vừa mới gào thét.
"Cậu muốn gì?
Lâm Phong đã mất kiểm soát.
Nếu cậu đến đây để thu thập ký ức của hắn, thì tốt nhất nên bỏ cuộc.
Hắn bây giờ là một quả bom nổ chậm."
Lâm Tuyền bước lại gần, những bước chân của anh ta không tạo ra âm thanh, như thể trọng lực không có tác động lên hắn.
"Kẻ thu thập?
Từ ngữ thô lỗ.
Chúng tôi là những người bảo tồn.
Và Lâm Phong...
ừ, hắn là một trường hợp đặc biệt.
Một thất bại đẹp đẽ.
Nhưng cậu, Trần Mồ, cậu mới là thứ mà chúng tôi đang chờ đợi."
Trần Mồ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh nhớ lại những gì Dr.
Orphan đã nói.
*Đau khổ tạo ra sức mạnh.* Và bây giờ, anh đang đứng trước một kẻ thù không chỉ mạnh hơn về sức mạnh vật lý, mà còn hiểu rõ cơ chế hoạt động của lời nguyền này hơn bất kỳ ai.
"Cậu đang nói gì?" Trần Mồ hỏi, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.
Nhưng bên trong, tim anh đập thình thịch.
Anh không thể đánh bại Lâm Tuyền bằng sức mạnh thuần túy.
Cấp độ Đấu Giả 8 sao quá xa vời so với cấp độ 5 sao hiện tại của anh.
Anh cần thời gian.
Anh cần thông tin.
"Đừng giả vờ ngu ngốc," Lâm Tuyền mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, đầy sự khinh miệt.
"Cậu đã đánh thức ký ức của Lâm Phong.
Điều đó có nghĩa là cậu đã tiếp xúc với 'Đế Hồn'.
Và nếu cậu đã tiếp xúc, thì cậu cũng đã bị nhiễm.
Câu hỏi chỉ là, cậu sẽ biến thành quái vật vào ngày thứ bao nhiêu?"
Trần Mồ cười, một tiếng cười khô khốc.
"Tôi không sợ quái vật.
Tôi sợ những kẻ như cậu, những kẻ mặc áo choàng sạch sẽ mà tay đầy máu."
Lâm Tuyền nhướng mày, vẻ mặt không thay đổi.
Từ ngữ lãng mạn.
Đây là khoa học.
Và khoa học không có cảm xúc.
Bây giờ, hãy giao nộp vật liệu.
Hoặc chúng ta sẽ lấy nó từ xác của cậu."
Tiếng bước chân vang lên.
Không phải thuộc hạ, mà là chính Hoa Vô Tận.
Ông ta bước vào thư viện, không nhìn Trần Mồ, mà nhìn vào những chiếc lọ.
"Cậu đọc nhật ký của hắn à?" Hoa Vô Tận hỏi, giọng trầm ổn.
"Hắn là một thất bại.
Hắn cố gắng giữ lại ký ức, nên hắn đã phát điên.
Ký ức không phải là quà tặng, Trần Mồ.
Nó là gánh nặng.
Và gánh nặng đó, sẽ giết chết cậu."
Trần Mồ nheo mắt.
Cậu đã quên tất cả rồi đúng không?
Để đạt được cảnh giới Đấu Giả 9 sao, cậu phải đánh đổi bao nhiêu ký ức?"
Hoa Vô Tận quay lại, ánh mắt ông ta trống rỗng, không có một chút cảm xúc nào.
"Tôi đã quên tên của vợ tôi.
Tôi đã quên mùi hương của hoa trong vườn nhà tôi.
Tôi đã quên nỗi đau khi mất con.
Nhưng đổi lại, tôi có sức mạnh.
Và sức mạnh, là thứ duy nhất còn lại trong thế giới này."
Trần Mồ cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
"Đó không phải là sức mạnh.
Đó là sự trống rỗng.
Cậu chỉ là một cái xác đang sống."
Hoa Vô Tận mỉm cười, một nụ cười đau khổ.
"Và cậu sẽ hiểu, khi cậu bắt đầu quên.
Khi cậu không còn nhớ tại sao mình chiến đấu.
Khi cậu không còn nhớ khuôn mặt của người mà cậu yêu."
Trần Mồ siết chặt tay.
Anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh phải tìm ra cách bẻ khóa lời nguyền.
Anh phải tìm ra cách để mạnh lên mà không phải trả giá bằng ký ức.
Anh nhìn vào những chiếc lọ trên kệ.
Mỗi chiếc lọ chứa một ký ức.
Một mảnh ghép của quá khứ.
Và nếu anh có thể lấy lại chúng, nếu anh có thể hiểu được bản chất của lời nguyền, thì có lẽ anh có thể tìm ra cách để phá vỡ nó.
Trần Mồ bước lại gần kệ.
Anh với tay ra, chạm vào chiếc lọ đầu tiên.
Hoa Vô Tận không ngăn cản.
Ông ta chỉ đứng đó, nhìn anh với ánh mắt thương hại.
"Hãy xem đi.
Có lẽ nó sẽ giúp cậu hiểu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận