Chương 32
Trần Mồ đứng giữa khoảng không tĩnh lặng, cảm giác lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ của hang động, mà từ ánh mắt của người đối diện.
Lâm Phong — hay đúng hơn là cái vỏ bọc mà anh họ cũ của anh đang mặc — đứng đó với vẻ ngoài hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Không một sợi tóc rối, không một vết bụi trên bộ giáp bạc, và quan trọng nhất, không có gì trong mắt.
Đôi mắt của Lâm Phong trống rỗng.
Không phải sự vô cảm của một kẻ tàn nhẫn, mà là sự vắng bóng của một linh hồn.
Trần Mồ nhận ra ngay lập tức rằng mình vừa chạm vào một "hố đen" cảm xúc.
Nếu tấn công bây giờ, anh sẽ chỉ là một kẻ điên đang hét vào mặt bức tường đá.
"Cậu nhìn tôi như thể tôi là một con vật," Trần Mồ nói, giọng anh khàn đặc, khác hẳn với sự bình thản giả tạo mà anh đang cố duy trì.
"Lâm Phong, nếu đó vẫn là cậu, thì hãy khóc đi.
Hãy giận dữ đi.
Đừng đứng đó như một bức tượng đá trong nghĩa trang."
Lâm Phong không đáp lại.
Anh ta chỉ nháy mắt một lần, chậm chạp, cơ học.
Khi mí mắt hạ xuống, Trần Mồ nhìn thấy một dòng ký tự sáng lên mờ ảo trên tròng đen — một mã số, một chuỗi dữ liệu được đốt cháy bởi Đấu Khí.
"Ký ức là gánh nặng," Lâm Phong cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói vang lên không phải từ cổ họng, mà như vọng lại từ sâu trong hang động, cộng hưởng với tiếng gió rít.
"Tôi đã giải phóng bản thân khỏi nó.
Và giờ, tôi đang đến để giải phóng ngươi."
Trần Mồ cười, một nụ cười chua chát.
"Giải phóng?
Cậu gọi việc xóa sạch nhân tính là giải phóng?
Vậy thì mời cậu giải phóng cả cái đầu hói của mình trước."
Anh quay lưng lại, bước nhanh vào bóng tối.
Không phải vì sợ hãi, mà vì anh cần không gian để xử lý thông tin.
Lá thư của phiên bản thứ sáu vẫn còn nóng hổi trong túi áo, và bây giờ, anh mới hiểu rõ ý nghĩa của câu nói: *Họ không phải là quái vật.
Họ là nạn nhân đầu tiên.*
Chân bước vào hang động vang lên, tạo thành những tiếng vang kỳ lạ, như thể chính hang động đang thở cùng nhịp với bước chân của Trần Mồ.
Lâm Phong xuất hiện từ phía sau, tay cầm một thanh kiếm dài làm bằng tinh thể băng giá — thứ vũ khí có khả năng đóng băng cả ký ức lẫn cảm xúc.
Blade của nó không phát ra tiếng rít, mà là một âm thanh trầm bổng, giống như tiếng chuông tang lễ.
"Ngươi đã thấy rồi," Lâm Phong nói, giọng không chút lay động.
"Anh họ ngươi không còn là con người.
Hắn là một ổ dịch.
Nếu để hắn tồn tại, hắn sẽ lây lan sự mất trí cho tất cả những ai xung quanh.
Bao gồm cả cô gái đó."
Trần Mồ quay lại, ánh mắt sắc lạnh.
"Cô gái nào?
Tiểu Nhàn à?
Cậu nghĩ cô ấy là một bệnh nhân cần chữa trị?
Hay là một con tem cần sưu tập?"
Lâm Phong bước tới, từng bước một, không vội vã.
"Tiểu Nhàn...
tên này gợi lên một phản ứng sinh học trong não bộ của ngươi.
Một xung điện yếu.
Ngươi gọi nó là tình yêu.
Tôi gọi nó là lỗi hệ thống."
"Và cậu gọi cái gì là lý trí?" Trần Mồ hỏi, tay vẫn siết chặt mảnh sừng thần thú.
"Cậu nghĩ cậu đang làm điều đúng đắn?
Xóa bỏ ký ức để đạt được hòa bình?
Vậy thì hãy xóa bỏ chính cậu trước.
Hãy nhìn vào đôi mắt của chính mình và nói xem, cái gì đang sống ở đó?"
Lâm Phong dừng lại.
Thanh kiếm băng giá trong tay anh ta run lên một chút.
"Tôi không có mắt để nhìn.
Tôi chỉ có dữ liệu.
Và dữ liệu cho thấy, ký ức là nguồn gốc của mọi xung đột.
Hận thù, tham vọng, nỗi sợ...
tất cả đều bắt nguồn từ những gì đã xảy ra.
Nếu không có quá khứ, sẽ không có tương lai đau khổ."
"Vậy thì hiện tại là gì?" Trần Mồ hét lên, giọng anh vang vọng trong hang động.
"Hiện tại là chúng ta đang đứng đây, đối mặt với nhau!
Nếu không có ký ức, cậu thậm chí không biết mình đang cầm kiếm để làm gì!
Cậu chỉ là một cỗ máy đang thực hiện một lệnh lập trình!"
Lâm Phong chớp mắt.
Lần này, sự rung động trong thanh kiếm mạnh hơn.
"Lệnh lập trình...
là bảo vệ sự tồn tại của nhân loại khỏi chính nó."
"Nhân loại không cần được bảo vệ khỏi chính nó," Trần Mồ bước tới, không lùi bước.
"Chúng ta cần được bảo vệ khỏi những kẻ như cậu, những kẻ bán rẻ linh hồn để đổi lấy sự yên tĩnh."
Lâm Phong cố gắng phá vỡ bức tường năng lượng, nhưng hắn không thể.
Không phải vì sức mạnh của Trần Mồ mạnh hơn, mà vì thứ năng lượng đó mang một tần số "nhận thức" mà virus trong cơ thể Lâm Phong – thứ mà hắn dùng để duy trì sức mạnh đỉnh cao – phản ứng tiêu cực.
Cơ thể Lâm Phong bắt đầu run rẩy.
Những ký ức mà hắn đã cố tình lãng quên bắt đầu quay trở lại, không phải dưới dạng dữ liệu, mà dưới dạng cảm giác.
Nỗi đau của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Nỗi buồn của một người anh mất em.
Và nỗi sợ của một vị Đấu Hoàng đứng trước vực thẳm của sự trống rỗng.
Trần Mồ rút tay ra, lùi lại một bước.
Anh nhìn thấy nước mắt chảy trên má Lâm Phong.
Lần đầu tiên, đôi mắt trống rỗng đó có màu sắc.
Màu đỏ của máu, màu đen của tuyệt vọng, và màu trắng của sự tỉnh thức.
đã quên em," Lâm Phong thì thầm, giọng anh vỡ vụn.
"Không," Trần Mồ nói, giọng anh nhẹ nhàng.
"Em chỉ đang chờ anh nhớ lại."
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau họ, lạnh lẽo và đầy uy quyền.
"Thật là một cảnh tượng cảm động.
Nhưng tiếc là, nó không thay đổi kết cục."
Trần Mồ quay lại.
Orphan đứng ở cửa hang động, tay cầm một chiếc ống nghiệm chứa đầy chất lỏng xanh nhạt.
Ánh mắt lão nhìn Trần Mồ với vẻ tò mò, như thể anh là một con chuột trong mê cung.
"Cậu đã đánh thức ký ức của hắn," Dr.
Orphan nói, giọng điệu bình thản.
"Nhưng cậu có biết điều gì sẽ xảy ra khi một Đấu Hoàng nhớ lại nỗi đau của mình không?"
Trần Mồ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Cậu muốn nói gì?"
"Đau khổ tạo ra sức mạnh," Dr.
Orphan trả lời, bước vào hang động.
"Và sức mạnh đó, sẽ phá hủy tất cả những gì anh đang cố bảo vệ.
Lâm Phong không còn là một cỗ máy nữa.
Bây giờ, hắn là một vị thần của sự hủy diệt."
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt anh ta bây giờ không còn trống rỗng, mà đầy sát khí.
Anh ta nhìn Trần Mồ, rồi nhìn Dr.
Orphan, và cuối cùng, anh ta cười.
Một nụ cười điên rồ, đầy sự tàn nhẫn.
"Đúng vậy," Lâm Phong nói, giọng anh vang lên, rung chuyển cả hang động.
"Tôi nhớ lại tất cả.
Và tôi sẽ đốt cháy thế giới này để tìm lại những gì tôi đã mất."
Trần Mồ nhìn thấy ngọn lửa trong mắt Lâm Phong, và anh biết rằng mình vừa tạo ra một sai lầm lớn.
Anh đã đánh thức một con quái vật, và giờ đây, con quái vật đó không còn nghe theo bất kỳ ai.
"Chạy đi," Trần Mồ nói với Dr.
Orphan, nhưng lão chỉ cười.
Tôi không chạy.
Tôi quan sát."
Và rồi, trong khi Trần Mồ cố gắng giữ bình tĩnh, anh cảm thấy một sự hiện diện khác trong tâm trí mình.
Những giọng nói thì thầm, gầm gừ, như những con rắn độc đang cuộn mình trong bóng tối.
*"Chúng tôi đã chờ đợi anh rất lâu rồi, Trần Mồ.
Bây giờ, hãy để chúng tôi ra ngoài."*
Trần Mồ nhắm mắt lại.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang nóng lên, Đấu Khí bên trong đang tuôn chảy mạnh mẽ, như một con sông đang lũ lụt.
Anh không còn kiểm soát được nó.
Nó đang phá vỡ mọi ràng buộc, mọi giới hạn.
Khi anh mở mắt ra, đôi mắt anh không còn màu xám xịt nữa.
Chúng chuyển sang một màu đỏ ngầu, đầy sát khí.
"Chiến đấu à?" anh nói, giọng lạnh lùng.
"Thì hãy bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận