Chương 31

Chương 31: Đấu Đế Quên Tình



Trần Mồ chạm tay vào tấm gương vỡ.

Nhưng không phải là lạnh của thủy tinh, mà là lạnh của sự trống rỗng lan tỏa từ lòng bàn tay.

Phản chiếu trong những mảnh vỡ không phải là khuôn mặt anh thường thấy, mà là một bóng người với đôi mắt trống rỗng, không màu, giống như xác sống đang ngủ yên.

Chiến Khuyển Vảy Sắt rên rỉ, chân sau co rút lại, đuôi kẹp chặt giữa hai chân.

Nó không sợ bóng tối, nó sợ *chủ nhân* của mình đang biến thành thứ gì đó xa lạ.

Trần Mồ nhắm mắt, hít sâu.

Mùi máu tanh và mùi ozone của Đấu Khí vừa mới tan biến vẫn còn bám trên áo.

Trong ký ức mảnh vỡ cuối cùng trước khi ý thức tắt ngấm, anh nhớ ra mình vừa thi triển "Hỏa Diệt Thiên Địa".

Một chiêu thức cấp độ Đấu Vương, mà cơ thể Đấu Giả của anh lẽ ra không thể chạm tới.

Cơ bắp anh gào thét, mỗi sợi cơ đều như bị đốt cháy bởi nhiệt độ nội tại, nhưng tâm trí lại lạnh giá như băng hà.

"Đau quá..." anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, vang lên trong không gian hẹp của phòng vệ sinh như tiếng vang từ một hang động sâu thẳm.

"Nhưng ít nhất, tôi vẫn còn biết đau."

Dr.

Orphan đứng đó, tay vẫn cầm chiếc hộp vàng ròng, ánh mắt nhìn Trần Mồ như nhìn một con vật thí nghiệm vừa cho ra kết quả bất ngờ.

Lão cười, nụ cười cong cong, đầy sự hả hê của kẻ đã nắm được con át chủ bài.

"Đau đớn là dấu hiệu của sự sống, Trần Mồ," Dr.

Orphan nói, giọng điệu nhẹ nhàng như đang đọc truyện đêm khuya cho trẻ con.

"Nhưng nỗi đau này không thuộc về phiên bản thứ bảy.

Nó thuộc về tổng hợp của sáu phiên bản trước.

Họ đã thất bại, họ đã điên loạn, và giờ đây, họ đang mượn cơ thể anh để thở."

Trần Mồ mở mắt.

Đôi mắt xám xịt trong gương dường như sâu thẳm hơn, như hai cái hố đen đang hút lấy ánh sáng xung quanh.

Anh quay người, đối diện với Dr.

Cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì Đấu Khí hỗn độn bên trong đang xung đột gay gắt.

"Anh muốn nói gì?" Trần Mồ hỏi, giọng lạnh lùng, cố gắng kìm nén cơn đau đầu đang bủa vây.

"Anh không phải là người đầu tiên xuyên không," Dr.

Orphan trả lời, bước chậm rãi lại gần, đặt chiếc hộp vàng xuống một cái bàn bụi bặm.

"Anh là phiên bản thứ bảy.

Sáu người trước đã cố gắng bẻ khóa lời nguyền, nhưng họ đã thất bại.

Họ mất trí nhớ, họ trở thành quái vật, và giờ đây, họ đang nằm trong đầu anh."

Trần Mồ nhìn vào chiếc hộp vàng.

Ánh sáng xanh nhạt từ viên ngọc bên trong chiếu rọi lên khuôn mặt anh, tạo nên những vệt sáng tối kỳ lạ.

Anh cảm thấy một sự hiện diện khác trong tâm trí, những giọng nói thì thầm, gầm gừ, như những con rắn độc đang cuộn mình trong bóng tối.

"Vậy thì...

tôi là gì?" anh hỏi, giọng run rẩy.

"Anh là cái bình chứa," Dr.

Orphan nói, nụ cười ngày càng rộng hơn.

"Và bây giờ, bình chứa đó sắp đầy."



Trần Mồ bỏ lại Dr.

Orphan, lao ra khỏi phòng vệ sinh.

Hành lang dài vô tận trước mắt anh, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo nên cảm giác như đang đi trong một mê cung không lối thoát.

Chiến Khuyển Vảy Sắt chạy theo sát, đôi mắt lo lắng nhìn về phía sau, như thể sợ có gì đó đang đuổi theo.

Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, trên đó khắc dòng chữ: *Khu Vực Cấm – Chỉ Cho Nhân Viên Cấp Cao*.

Trần Mồ biết nơi này.

Trong ký ức mơ hồ, anh từng thấy nó.

Một nơi lưu trữ những bí mật tối tăm nhất của học viện.

Anh rút ra cuốn sổ tay nhỏ từ trong túi áo.

Bìa da cũ kỹ, trang giấy vàng ố.

Anh mở nó ra, lật đến trang cuối cùng.

Những dòng chữ nguệch ngoạc, viết vội vã, như thể người viết đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ.

*"Ngày thứ 6.

Tôi bắt đầu quên mặt mẹ mình.

Tôi nhớ cô ấy đã từng nấu món canh cua, nhưng tôi không nhớ hương vị của nó nữa.

Chỉ còn lại hình ảnh một người phụ nữ đang cười, nhưng nụ cười đó xa lạ đến rợn người.

Orphan nói đó là quá trình thanh lọc.

Nhưng tôi biết, đó là sự tiêu diệt.

Tôi đang chết dần, từng chút một, trong khi cơ thể tôi trở nên mạnh mẽ hơn.

Tại sao sức mạnh lại đòi hỏi cái giá của ký ức?"*

Trần Mồ đọc những dòng chữ đó, tay run rẩy.

Anh không nhớ mình đã viết chúng.

Nhưng giọng văn, sự tuyệt vọng, và cả nỗi sợ hãi...

tất cả đều thuộc về anh.

"Trần Mồ?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Anh quay người, thấy Ngô Tiểu Nhàn đang đứng đó, tay cầm một cây gậy gỗ, ánh mắt đầy lo lắng.

Cô mặc bộ đồ tập luyện đơn giản, tóc buộc cao, nhưng khuôn mặt cô tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán.

"Tiểu Nhàn..." Trần Mồ gọi, giọng nói nghẹn ngào.

Anh muốn cười, muốn trêu chọc cô như thường lệ, nhưng cổ họng anh như bị nghẹn lại.

"Cậu đang làm gì ở đây?" Tiểu Nhàn bước lại gần, nhìn vào cuốn sổ tay trong tay anh, rồi nhìn vào khuôn mặt anh.

Ánh mắt cô đảo quanh, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất.

"Cậu trông...

khác lạ."

"Chỉ là một chút mệt mỏi," Trần Mồ nói, cố gắng mỉm cười.

Nụ cười đó gượng gạo, không đến nơi đến chốn.

Tiểu Nhàn lắc đầu, bước lại gần hơn.

Cô đặt tay lên vai anh, cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể anh.

"Không phải mệt mỏi.

Cậu đang mất đi thứ gì đó.

Tôi có thể cảm nhận được.

Đấu Khí của cậu...

nó hỗn loạn.

Và ký ức của cậu...

nó đang tan biến."

Trần Mồ nhìn vào đôi mắt cô.

Trong đó, anh thấy sự quan tâm, sự lo lắng, và cả một nỗi buồn sâu thẳm mà anh không hiểu tại sao.

"Tớ không sao đâu," anh nói, giọng lạnh lùng, cố gắng đẩy cô ra.

"Cậu cứ đi đi.

Đây không phải chuyện của cậu."

"Đừng nói dối," Tiểu Nhàn nói, giọng cứng rắn hơn.

"Tôi biết cậu.

Tôi biết khi nào cậu đang cố che giấu.

Và tôi biết, cậu đang cố gắng bảo vệ tôi, bằng cách đẩy tôi ra xa.

Nhưng cậu không thể làm được điều đó một mình."

Trần Mồ nhìn cô, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp.

Anh muốn tin cô, muốn dựa vào cô, nhưng nỗi sợ hãi trong đầu anh đang lớn dần.

Những giọng nói thì thầm, những ký ức bị xóa bỏ, và cả lời cảnh báo của Dr.

tất cả đang kéo anh xuống vực thẳm.

"Tiểu Nhàn," anh nói, giọng run rẩy.

"Nếu một ngày nào đó, tôi quên cậu...

quên tất cả...

thì sao?"

Tiểu Nhàn nhìn anh, ánh mắt sáng lên, như thể có một tia hy vọng nào đó.

"Thì tôi sẽ nhắc nhở cậu.

Tôi sẽ kể lại cho cậu nghe.

Tôi sẽ không để cậu quên.

Dù phải tốn bao nhiêu thời gian, dù phải trả giá bằng gì, tôi cũng sẽ giữ lại ký ức của cậu."

Trần Mồ nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp, nhưng cũng đầy đau khổ.

Anh biết, cô đang nói thật.

Nhưng anh cũng biết, giá phải trả cho điều đó là gì.

Trần Mồ rời khỏi Ngô Tiểu Nhàn, bước vào khu vực cấm.

Cánh cửa sắt mở ra, để lộ ra một căn phòng rộng lớn, tối tăm.

Trong phòng, hàng trăm chiếc hộp gỗ được xếp chồng lên nhau, mỗi chiếc đều khắc những ký tự cổ xưa.

Anh bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.

Im lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ có tiếng bước chân của anh vang vọng.

Anh cảm thấy một sự hiện diện mạnh mẽ, như thể căn phòng này đang sống, đang thở.

Trên một cái bàn gỗ cũ kỹ ở giữa phòng, có một phong thư màu vàng ố.

Trên đó, viết tên anh: *Trần Mồ*.

Anh cầm lấy phong thư, tay run rẩy.

Anh mở nó ra, đọc những dòng chữ bên trong.

*"Trần Mồ thân mến,*

*Nếu cậu đang đọc lá thư này, nghĩa là cậu đã thất bại.

Hoặc ít nhất, là đang trên đà thất bại.

Tôi là phiên bản thứ sáu.

Tôi đã cố gắng bẻ khóa lời nguyền, nhưng tôi đã không thể.

Tôi đã mất hết ký ức, trở thành một con quái vật, và cuối cùng, tôi đã tự kết liễu đời mình để giải phóng cho phiên bản tiếp theo.*

*Lời nguyền không phải là một lời nguyền thông thường.

Nó là một hệ thống, một cơ chế tiến hóa tàn khốc.

Đấu Khí không chỉ là năng lượng, nó là một loại virus nhận thức.

Nó ăn mòn ký ức của chúng ta, biến chúng ta thành những cỗ máy chiến tranh, những vũ khí hoàn hảo, nhưng trống rỗng.*

*Để phá vỡ nó, cậu không thể chỉ dựa vào sức mạnh.

Cậu phải tìm ra gốc rễ của lời nguyền.

Và gốc rễ đó, nằm trong 'Đế Hồn'.*

*Dr.

Orphan đang tìm cách tái tạo Đế Hồn từ ký ức của chúng ta.

Nhưng cậu không thể để hắn thành công.

Nếu Đế Hồn được tái tạo, toàn bộ nhân loại sẽ bị đồng hóa.

Không còn chiến tranh, không còn hận thù, nhưng cũng không còn con người.*

*Cậu phải chọn.

Hoặc là trở thành một vị thần trống rỗng, hoặc là chết như một con người.*

*Tạm biệt, Trần Mồ.

Hy vọng phiên bản tiếp theo của cậu sẽ may mắn hơn.*

*Trần Mồ (Phiên bản 6)"*

Trần Mồ gấp lại lá thư, tay run rẩy.

Anh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.

Những lời trong thư như những nhát dao cứa vào tim anh.

Anh không phải là người duy nhất.

Anh là một trong số nhiều phiên bản, nhiều nạn nhân của một trò chơi tàn khốc.

Và giờ đây, anh đang đứng trước lựa chọn cuối cùng.

Cánh cửa phòng cấm mở ra.

Orphan bước vào, tay vẫn cầm chiếc hộp vàng ròng.

Ánh mắt lão nhìn Trần Mồ, đầy sự tò mò và cả một chút khinh miệt.

"Cậu đã đọc thư của phiên bản thứ sáu?" Dr.

Orphan hỏi, giọng điệu bình thản, như thể đang hỏi về thời tiết.

Trần Mồ nhìn lão, ánh mắt lạnh lùng.

"Cậu biết tất cả.

Cậu đã sắp đặt tất cả."

"Không phải sắp đặt," Dr.

Orphan nói, bước lại gần, đặt chiếc hộp vàng xuống bàn.

"Mà là quan sát.

Tôi là một bác sĩ, Trần Mồ.

Tôi quan sát bệnh nhân của mình.

Và cậu, cùng với sáu phiên bản trước, là những bệnh nhân thú vị nhất mà tôi từng gặp."

"Cậu muốn gì?" Trần Mồ hỏi, giọng gằn.

"Tôi muốn cứu nhân loại," Dr.

Orphan nói, ánh mắt sáng lên, đầy niềm tin.

"Bằng cách xóa bỏ ký ức, xóa bỏ hận thù, xóa bỏ tham vọng.

Chúng ta sẽ đạt được hòa bình vĩnh cửu.

Không còn chiến tranh, không còn đau khổ.

Đó là điều mà Đấu Hoàng 'Vô Diện' đang theo đuổi.

Và tôi sẽ giúp hắn hoàn thành nó."

Trần Mồ nhìn vào chiếc hộp vàng.

Ánh sáng xanh nhạt từ viên ngọc bên trong chiếu rọi lên khuôn mặt anh, tạo nên những vệt sáng tối kỳ lạ.

Anh cảm thấy một sự hiện diện khác trong tâm trí, những giọng nói thì thầm, gầm gừ, như những con rắn độc đang cuộn mình trong bóng tối.

"Hòa bình vĩnh cửu?" Trần Mồ cười, một nụ cười điên rồ.

"Cậu gọi đó là hòa bình?

Đó là cái chết!

Không còn ký ức, không còn cảm xúc, không còn con người.

Đó chỉ là một thế giới của những cỗ máy!"

"Con người là nguồn gốc của đau khổ," Dr.

Orphan nói, giọng cứng rắn.

"Ký ức là nguồn gốc của hận thù.

Xóa bỏ chúng, là cứu rỗi nhân loại."

"Vậy thì, hãy xóa bỏ chính cậu trước!" Trần Mồ hét lên, lao tới, nắm chặt cổ Dr.

Orphan không hề hấn gì.

Lão chỉ cần nháy mắt, và Trần Mồ đã bị đẩy lùi lại, va mạnh vào tường.

"Cậu không hiểu," Dr.

Orphan nói, ánh mắt lạnh lẽo.

"Tôi không phải là con người.

Tôi là một công cụ.

Và công cụ không cần ký ức."

Trần Mồ nhìn vào lão, trong lòng dấy lên một cảm giác sợ hãi.

Lão không phải là một con người bình thường.

Lão là một thứ gì đó khác, một thứ gì đó xa lạ, và đáng sợ.

"Vậy thì, cậu là gì?" Trần Mồ hỏi, giọng run rẩy.

"Ta là Đế Hồn," Dr.

Orphan nói, giọng vang lên, như thể có nhiều giọng nói hòa quyện lại.

"Và giờ đây, ta sẽ hoàn thành sứ mệnh của mình."



Trần Mồ nhìn vào chiếc hộp vàng.

Ánh sáng xanh nhạt từ viên ngọc bên trong chiếu rọi lên khuôn mặt anh, tạo nên những vệt sáng tối kỳ lạ.

Anh cảm thấy một sự hiện diện khác trong tâm trí, những giọng nói thì thầm, gầm gừ, như những con rắn độc đang cuộn mình trong bóng tối.

*"Chúng tôi đã chờ đợi anh rất lâu rồi, Trần Mồ.

Bây giờ, hãy để chúng tôi ra ngoài."*

Trần Mồ nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang nóng lên, Đấu Khí bên trong đang tuôn chảy mạnh mẽ, như một con sông đang lũ lụt.

Anh không còn kiểm soát được nó.

Nó đang phá vỡ mọi ràng buộc, mọi giới hạn.

Khi anh mở mắt ra, đôi mắt anh không còn màu xám xịt nữa.

Chúng chuyển sang một màu đỏ ngầu, đầy sát khí.

Orphan nhìn anh, ánh mắt kinh ngạc.

"Không thể nào...

Cậu đã thức tỉnh?"

Trần Mồ cười, một nụ cười điên rồ, đầy sự tàn nhẫn.

"Thức tỉnh?

Tôi chỉ đang trở về với bản chất thật của mình."

Anh bước lại gần Dr.

Orphan, tay vươn ra, nắm lấy chiếc hộp vàng.

"Và bây giờ," anh nói, giọng vang lên, như thể có nhiều giọng nói hòa quyện lại.

"Là lúc trả thù."

Dr.

Orphan lùi lại, ánh mắt sợ hãi.

cậu không còn là Trần Mồ nữa."

"Đúng vậy," Trần Mồ nói, ánh mắt đỏ ngầu nhìn vào Dr.

"Tôi là phiên bản thứ bảy.

Và tôi sẽ không để cậu hoàn thành sứ mệnh của mình."

Anh vung tay, chiếc hộp vàng bay lên không trung, vỡ tan tành.

Viên ngọc Đế Hồn rơi xuống, phát ra một ánh sáng xanh rực rỡ, chiếu rọi khắp căn phòng.

Và trong ánh sáng đó, Trần Mồ nhìn thấy một bóng hình.

Một bóng hình to lớn, kinh hoàng, với sáu đôi mắt đỏ ngầu, đang nhìn anh.

*"Chào mừng trở lại, Trần Mồ,"* giọng nói vang lên, đầy sự hài lòng.

*"Bây giờ, hãy bắt đầu cuộc chiến thực sự."*

Trần Mồ nhìn vào bóng hình đó, trong lòng dấy lên một cảm giác sợ hãi tột độ.

Nhưng anh không chạy.

Anh đứng đó, đối diện với bóng hình, với ánh mắt đỏ ngầu, đầy sự thách thức.

"Chiến đấu à?" anh nói, giọng lạnh lùng.

"Thì hãy bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập