Chương 30

Trần Mồ không đợi làn khói tím nhạt tan biến hoàn toàn.

Hắn biết nếu chậm trễ dù chỉ 0.1 giây, luồng Đấu Khí mang tính chất "virus" mà Dr.

Orphan đã cấy ghép vào huyết quản sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy, biến não bộ của hắn thành một đống bột màu xám.

Chạy trốn là hành động của kẻ yếu, và kẻ yếu thì chết nhanh hơn.

Thay vào đó, Trần Mồ thực hiện một hành động điên rồ nhưng mang tính toán học lạnh lùng: tự gây chấn thương.

Hắn rút dao găm từ trong lòng áo, lưỡi dao lạnh lẽo cắt vào bắp chân trái.

Không phải một vết cứa nông, mà là một đường xẻ sâu, đứt ngang gân kheo.

Máu tươi phun ra, nóng hổi và mặn chát, hòa lẫn với mùi hôi thối của hang động.

Sự đau đớn dữ dội như một cú sốc điện, đánh lạc hướng hệ thần kinh đang bị Dr.

Orphan thao túng.

"Đau đớn là thứ duy nhất còn thuộc về tôi," Trần Mồ lầm bầm, giọng khàn đặc vì cố gắng nén tiếng thét.

Hắn dùng sức cuối cùng để đẩy mạnh cơ thể xuống lối thoát hiểm bí mật – một khe nứt đá nhỏ bé mà hắn đã phát hiện từ chuyến thám hiểm trước đó.

Cơ thể hắn trượt xuống bóng tối, va đập vào những tảng đá sắc nhọn, nhưng ý chí thì sắc bén hơn cả lưỡi dao.


Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cầu thang sắt phía xa, rung chuyển cả sàn nhà.

Một bóng dáng khổng lồ xuất hiện, che khuất ánh sáng yếu ớt.

Đó là Thương Binh Trưởng "Sắt Đá", một Đấu Giả cấp 8 sao từng được Trần Mồ kính trọng vì sự trung thành và lòng can đảm.

Nhưng giờ đây, đôi mắt của Sắt Đá không còn ánh sáng nhân tính, mà là hai viên bi thủy tinh vô hồn, phản chiếu lại hình ảnh méo mó của Trần Mồ.

Sắt Đá mặc bộ giáp sắt đen tuyền, mỗi bước chân đều khiến sàn đá nứt vỡ.

Hắn không mang vũ khí, vì bản thân cơ thể hắn đã được biến đổi thành vũ khí.

Da thịt hắn cứng như kim loại, mạch máu dưới da nổi gồ ghề như những dòng sông magma đang chảy chậm.

"Trần Mồ," Sắt Đá nói, giọng nói vang lên như tiếng sắt mài vào đá.

"Ngươi đã đánh thức Đế Hồn.

Ngươi đã phá vỡ trật tự.

Ngươi phải bị loại bỏ."

"Sắt Đá, hãy tỉnh lại!" Trần Mồ hét lên, cố gắng gọi lại ký ức của người đàn ông trung niên từng dạy hắn cách kiểm soát Đấu Khí.

"Anh là bạn của tôi!

Chúng ta đã cùng nhau sống sót qua trận chiến ở Rừng Sâu!"

Sắt Đá dừng lại, nghiêng đầu như một con thú đang phân tích con mồi.

"Bạn bè là khái niệm của quá khứ.

Quá khứ là nguồn gốc của xung đột.

Tôi không còn bạn bè.

Tôi chỉ còn nhiệm vụ.

Xóa bỏ biến số.

Khôi phục sự yên bình."

Hắn lao tới, tốc độ nhanh đến mức tạo ra một luồng sóng xung kích.

Trần Mồ né tránh, lăn người sang bên trái, nhưng luồng khí nén từ cú đấm của Sắt Đá vẫn quét ngang qua, cắt rách áo khoác của hắn và để lại một vết bỏng rát trên lưng.

"Anh không hiểu à?" Trần Mồ đứng dậy, lau máu khỏi miệng.

"Sự yên bình mà anh theo đuổi là sự yên bình của mộ phần!

Không ai chiến tranh vì không ai còn muốn sống!"

"Muốn sống là nguồn gốc của tham vọng," Sắt Đá đáp, lao tới lần nữa, hai tay nắm chặt như búa tạ.

"Tham vọng dẫn đến chiến tranh.

Chiến tranh dẫn đến đau khổ.

Tôi đang cắt bỏ gốc rễ.

Đó là sự hy sinh cao cả nhất."

Trần Mồ nhìn thấy sự "chính nghĩa" trong ánh mắt vô hồn của Sắt Đá.

Đó không phải là sự điên rồ, mà là một logic tàn nhẫn đến mức hoàn hảo.

Sắt Đá tin rằng mình đang cứu nhân loại.

Và niềm tin đó khiến hắn mạnh mẽ hơn bất kỳ Đấu Giả nào khác.


Trần Mồ lao ra khỏi tầng hầm, chạy trên hành lang dài vô tận.

Chiến Khuyển Vảy Sắt đi bên cạnh, lặng lẽ nhìn chủ nhân với ánh mắt lo lắng.

Cơ thể Trần Mồ đang kiệt quệ, vết thương ở chân và cổ tay chảy máu không ngừng, nhưng tâm trí hắn lại rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn vừa cứu được Sắt Đá, nhưng giá trả là hắn đã mất đi một phần lớn Đấu Khí của mình để kích hoạt ký ức của đối phương.

Hắn dừng lại trước một tấm gương vỡ vụn trong phòng vệ sinh khẩn cấp.

Gương đã nứt làm nhiều mảnh, phản chiếu lại khuôn mặt méo mó của hắn.

Trần Mồ nhìn vào phản chiếu của mình.

Đôi mắt hắn không còn đỏ rực như trước, mà chuyển sang một màu xám xịt, trống rỗng.

Hắn nhớ ra.

Hắn nhớ ra mọi thứ.

Nhưng cũng trong cùng khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một khoảng trống lớn trong tâm trí.

Một khoảng trống mà trước đây từng được lấp đầy bằng hình ảnh của gia đình, của bạn bè, của những ký ức đẹp đẽ.

Giờ đây, chúng đang mờ dần, như những bức tranh bị nước làm nhòe.

"Đó là giá phải trả," một giọng nói vang lên từ phía sau.

Trần Mồ quay người.

Đứng đó là Dr.

Orphan, nhưng lần này, lão không còn mặc áo choàng đen.

Lão mặc bộ vest trắng tinh, giống như một bác sĩ phẫu thuật.

Trong tay lão cầm một chiếc hộp nhỏ, bằng vàng ròng, khắc đầy những ký tự cổ xưa.

"Anh đã lấy đi ký ức của Sắt Đá để cứu hắn," Dr.

Orphan nói, giọng điệu bình thản, như thể đang giải thích một công thức toán học.

"Nhưng luật bảo toàn năng lượng vẫn tồn tại.

Ký ức không tự sinh ra, cũng không tự mất đi.

Nó chỉ chuyển đổi.

Anh đã lấy đi nỗi đau của hắn, và nỗi đau đó đã trở thành ký ức của anh.

Nhưng ký ức của anh...

đang bị ăn mòn bởi sự trống rỗng của hắn."

Trần Mồ nhìn vào chiếc hộp vàng.

Bên trong hộp là một viên ngọc nhỏ, phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Đó là "Đế Hồn" – thứ mà Dr.

Orphan đang tìm kiếm.

"Anh muốn gì?" Trần Mồ hỏi, giọng lạnh lùng.

"Anh muốn mạnh lên mà không mất ký ức," Dr.

Orphan cười, một nụ cười chua chát.

"Thì hãy đổi lấy thứ anh đang có.

Ký ức của anh.

Đổi lấy sức mạnh để bảo vệ những gì anh yêu quý.

Một giao dịch công bằng."

Trần Mồ nhìn vào viên ngọc, rồi nhìn vào phản chiếu của mình trong gương vỡ.

Hắn thấy đôi mắt mình đang dần mất đi ánh sáng.

Hắn nhớ ra khuôn mặt của mẹ mình, nhưng chỉ còn là một bóng mờ.

Hắn nhớ ra nụ cười của Tiểu Nhàn, nhưng không còn cảm thấy ấm áp.

"Vậy là anh ta đã thắng," Trần Mồ thì thầm, nhưng không phải vì thất bại.

Mà vì hắn hiểu ra sự thật tàn khốc nhất.

Orphan tiến lại gần, đưa chiếc hộp ra.

"Chọn đi, Trần Mồ.

Hoặc là sống trong sự yếu đuối và quên lãng.

Hoặc là mạnh mẽ và vĩnh cửu.

Nhưng nhớ kỹ điều này: khi anh nhận lấy Đế Hồn, anh sẽ không còn là Trần Mồ nữa.

Anh sẽ trở thành thứ gì đó...

vĩ đại hơn.

Và cô đơn hơn."

Trần Mồ đưa tay ra, nhưng không chạm vào chiếc hộp.

Hắn rút dao găm ra, cắt đứt dây thừng buộc vào cổ tay mình, để máu chảy xuống nền nhà.

"Vĩ đại?" Trần Mồ cười, một nụ cười điên rồ.

"Anh ta nhầm lẫn giữa vĩ đại và chết chóc.

Tôi sẽ không bao giờ trở thành một vị thần trống rỗng.

Tôi sẽ là một con người đầy khuyết điểm, đau khổ và yếu đuối.

Vì chỉ khi chúng ta yếu đuối, chúng ta mới cần nhau."

Hắn lao vào Dr.

Orphan, không phải để đánh, mà để cướp lấy chiếc hộp.

Orphan không hề hấn gì.

Lão chỉ cần nháy mắt, và Trần Mồ đã bị đẩy lùi lại, va mạnh vào tường.

"Anh đã chọn sai," Dr.

Orphan nói, ánh mắt lạnh lẽo.

"Và bây giờ, anh sẽ phải trả giá bằng thứ quý giá nhất của anh.

Không phải ký ức.

danh tính."

Trần Mồ nhìn vào gương vỡ.

Hình ảnh của hắn trong gương bắt đầu thay đổi.

Khuôn mặt hắn biến dạng, trở nên giống hệt Dr.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn nghe thấy một giọng nói vang lên từ chính trong đầu mình, giọng nói của phiên bản thứ nhất, thứ hai, thứ ba...

tất cả sáu phiên bản thất bại trước đó.

*"Chúng tôi đã chờ đợi anh rất lâu rồi, Trần Mồ.

Bây giờ, hãy để chúng tôi ra ngoài."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập