Chương 51

Không khí trong Dungeon Cấp 3 "Nghìn Mắt" không chỉ ngột ngạt.

Nó còn nặng mùi kim loại và sự sợ hãi đã lên men, một thứ mùi đặc trưng của những linh giả thất bại trước đó.

Mùi máu tanh trộn lẫn với ozone từ những tia linh khí rò rỉ bám vào da thịt, tạo thành lớp màng ẩm ướt khó chịu trên cổ Diệp Băng Phong.

Hắn đứng giữa căn phòng chờ rộng lớn nhưng tù túng, nơi mà các bức tường dường như đang thở nhẹ nhàng theo nhịp đập của trái tim con quái vật khổng lồ phía xa.

Trần Nam lắp bắp bên cạnh, nắm chặt cây kiếm năng lượng run rẩy trong tay.

Cậu bạn thân này luôn tỏ ra nhiệt tình, trung thành mù quáng đến mức thiếu suy nghĩ, nhưng giờ đây, sự sợ hãi nguyên thủy đã át đi mọi bản lĩnh chiến đấu của hắn.

"Mười bảy lần?" Trần Nam hỏi lại, giọng nói vỡ vụn giữa tiếng gió hú từ những khe nứt trên tường.

Hắn không dám tin vào tai mình đang nghe thấy điều gì vừa mới vang lên trong đầu óc trống rỗng của anh lúc này đây.

Diệp Băng Phong gật đầu nhẹ, ánh mắt lạnh băng nhìn vào con ngươi khổng lồ kia bỗng co giãn phía xa.

Con ngươi đó hút lấy toàn bộ ánh sáng và không khí trong khu vực chiến đấu, khiến cho da thịt cậu có cảm giác nóng rát khó chịu.

Nhưng thay vì lùi bước, hắn cố gắng tiếp xúc trực diện với nó để thu thập thêm thông tin quý giá về bản chất thực sự đằng sau màn kịch giả mạo này.

Khói đen từ con ngươi xé toạc không gian, ngưng tụ thành một bóng người quen thuộc đang giơ dao nhọn về phía tim cậu.

Đó là hình ảnh của cha anh.

Không phải ký ức mơ hồ hay ảo giác tầm thường.

Đó là hiện thực bị (bóp méo) bởi ý chí của Dungeon.

Máu lạnh tuôn xuống sống cổ Diệp Băng Phong trong tưởng tượng, nhưng kinh mạch trên cơ thể hắn lại chết lặng hoàn toàn trước cú sốc tinh thần này.

Hắn nhận ra sự thật đáng sợ: Cha anh không biến mất.

Mà đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên, và chính anh là nguyên nhân gián tiếp khiến cha mất kiểm soát.

Diệp Băng Phong nhắm mắt lại, hít một hơi sâu để trấn tĩnh những dây thần kinh đang co thắt đau đớn.

Hắn cần tư duy logic, cần sự phân tích lạnh lùng thay vì cảm xúc hoang mang.

"Băng Phong, chúng ta phải rút lui!" Trần Nam hét lên, kéo vai hắn.

Sự nhiệt tình của cậu bạn giờ đây biến thành hoảng loạn thuần túy.

"Không," Diệp Băng Phong nói khẽ, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ.

Hắn đẩy tay Trần Nam ra nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

"Nếu chúng ta rời đi bây giờ, vòng lặp sẽ tiếp tục.

Lần sau, con mắt đó sẽ lớn hơn.

Và lần kia nữa." Hắn ngừng lại, nhìn vào những vết nứt trên sàn nhà đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu tím sẫm.

Đó không phải là máu của quái vật thông thường.

Hắn bước tiến về phía trước, bỏ mặc sự phản đối gào thét trong đầu Trần Nam.

Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra âm thanh vang vọng như tiếng gõ lên (quan) táng.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, những bức tường đá xám xịt dần chuyển màu thành thịt đỏ tươi, nhầy nhụa và đầy mạch máu pulsating.

Đây là lúc khám phá bí ẩn thực sự bắt đầu.

Hắn không sợ hãi nữa mà cảm thấy một sự tò mò morbid (lạ lùng) dâng lên trong lòng.

Diệp Băng Phong giơ tay phải ra, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt tường đang đập thình thịch.

Một luồng điện tĩnh nhỏ chạy dọc theo da thịt hắn, kết nối với nhịp điệu của căn phòng.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một ý thức khác nằm sâu bên trong lớp vỏ bọc đá này.

Không phải là Ma Vương Tang Nguyệt hay bất kỳ boss nào mà Tổ chức Quản lý Linh Giả đã ghi chép trong hồ sơ.

Mà là thứ gì đó cũ hơn, nguyên thủy hơn và đầy thù hận.

"Nó nhớ chúng ta," Diệp Băng Phong thì thầm, một phát hiện kinh hoàng bật ra từ môi khô khốc của hắn.

"Dungeon không chỉ là mê cung tĩnh.

Nó học hỏi." Hắn quay lại nhìn Trần Nam với vẻ mặt xanh xao nhưng ánh mắt sáng rực lên sự tỉnh táo tàn nhẫn.

"Mỗi lần chúng ta chết ở đây, nó ghi nhớ điểm yếu của chúng ta và điều chỉnh chiến thuật cho lần sau.

Chúng ta đang đánh một trận đấu mà đối phương đã biết kết thúc trước khi bắt đầu."

Trần Nam ngậm chặt miệng lại, nỗi sợ hãi trong mắt chuyển sang sự hoang mang tột độ.

vậy làm sao chúng ta có thể thắng được?" Câu hỏi ngây thơ đó vang lên giữa không gian chết chóc, tạo ra một khoảng lặng dài dằng dặc.

Diệp Băng Phong mỉm cười chua chát.

Sự hài hước tự trào luôn là lá chắn duy nhất của hắn trước những cơn ác mộng này.

"Chúng ta không cố gắng để thắng," Hắn trả lời, giọng nói trầm xuống thấp hơn nữa.

"Chúng ta phải làm sai điều mà nó mong đợi." Đây chính là con đường thứ ba mà cả hai phe đều bỏ qua.

Phe kiểm soát muốn tiêu diệt dungeon bằng sức mạnh áp đảo.

Phe linh thú muốn bảo vệ sự cân bằng bằng cách loại bỏ kẻ xâm lược.

Nhưng Diệp Băng Phong nhận ra rằng, nếu dungeon là một cơ thể sống có ý thức và khả năng học hỏi, thì giải pháp không nằm ở chiến tranh mà nằm ở.

ngoại giao?

Hay đơn giản hơn là sự nhầm lẫn hệ thống?

Hắn bắt đầu di chuyển theo một quỹ đạo ngẫu nhiên, phá vỡ mọi quy tắc phòng thủ thông thường.

Thay vì né tránh những xúc tua tấn công từ bóng tối, hắn chủ động lao vào chúng.

Trần Nam hét lên trong kinh hãi khi thấy bạn mình tự sát như vậy.

Nhưng Diệp Băng Phong không hề hoảng loạn.

Hắn đang thu thập dữ liệu về phản ứng của dungeon đối với các hành vi phi lý trí.

Căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn, những tiếng gầm gừ từ sâu thẳm trong lòng đất trở nên rõ ràng và gần gũi hơn bao giờ hết.

Diệp Băng Phong dừng lại trước một cánh cửa bằng xương trắng bệch, nơi mà luồng khí lạnh lẽo nhất tỏa ra từ đó.

Hắn biết đây là trung tâm thần kinh của dungeon này.

Nơi mà ý thức tập trung cao độ nhất để kiểm soát toàn bộ cơ thể sống khổng lồ này.

"Đừng mở nó!" Trần Nam la hét, nhưng Diệp Băng Phong đã đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa xương.

Cảm giác truyền lại không phải là sự kháng cự hay phòng thủ.

Mà là một lời mời gọi đầy ma mị.

Một thứ âm thanh tần số thấp vang lên trong đầu hắn, giống như tiếng thì thầm từ đáy vực thẳm.

Diệp Băng Phong đóng mắt lại và mở rộng tâm trí của mình ra, cho phép luồng tín hiệu lạ xâm nhập vào ý thức.

Hắn không chiến đấu với nó bằng linh năng mà bằng sự chấp nhận.

Sự cẩn trọng đến mức nhút nhát của hắn giờ đây biến thành lợi thế khi hắn quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trong dòng chảy thông tin này.

Hắn thấy những mảnh vỡ ký ức: hình ảnh một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng giữa cơn bão linh khí, khuôn mặt đau khổ và tuyệt vọng trước sự sụp đổ của lý trí.

Đó là cha anh.

Không phải là quái vật vô tri mà là nạn nhân đầu tiên của vòng lặp này.

Và giờ đây, ý thức còn sót lại của người đàn ông đó đang bị mắc kẹt trong mạng lưới thần kinh của dungeon, chờ đợi một cơ hội để thoát ra hoặc.

để trừng phạt thế giới đã bỏ rơi hắn.

"Nghen đây," Diệp Băng Phong nói với bóng tối bên trong cánh cửa.

Giọng nói của anh không run rẩy nữa mà đầy quyết đoán.

"Tôi biết ông ở đó." Một luồng ánh sáng trắng xoá bắn ra từ kẽ hở giữa hai tấm xương, xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc.

Trần Nam lùi lại (vài bước), mặt mày xanh mét khi chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên này diễn ra trước mắt mình.

Diệp Băng Phong không né tránh.

Hắn đứng im như một bức tượng đá, để cho luồng ánh sáng đó quét qua cơ thể mình.

Nó không gây đau đớn vật lý mà đốt cháy những ảo tưởng cuối cùng còn lại trong tâm trí anh về cuộc sống bình thường.

Anh nhận ra rằng linh năng của mình đang thay đổi.

Không phải là sự tiến hóa tự nhiên mà là sự đột biến do tiếp xúc trực diện với nguồn gốc thực sự của dungeon này.

Khi luồng ánh sáng tắt đi, cánh cửa xương không mở ra theo cách thông thường.

Nó tan rã thành vô số mảnh vụn nhỏ.

lơ lửng trong không khí, tạo thành một đường hầm xoắn ốc dẫn xuống sâu thẳm hơn nữa.

Diệp Băng Phong bước vào mà không cần suy nghĩ thêm gì cả.

Trực giác đang dẫn dắt anh lúc này mạnh mẽ hơn bất kỳ kỹ năng phân tích nào trước đây từng có.

Bên trong đường hầm đó, thời gian dường như ngừng chảy.

Không còn mùi máu tanh hay ozone khó chịu nữa.

Chỉ có một sự tĩnh lặng tuyệt đối và lạnh lẽo đến thấu xương da thịt.

Ở cuối cùng của con đường ánh sáng mờ ảo là một khối tinh thể khổng lồ đang lơ lửng giữa hư không.

Bên trong nó, hình ảnh của Ma Vương Tang Nguyệt hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết – không phải như một kẻ thù hung bạo mà như một tù nhân đau khổ bị giam cầm bởi chính sức mạnh mà hắn ta cố gắng bảo vệ.

Diệp Băng Phong tiến lại gần khối tinh thể, cảm nhận được sự xung đột dữ dội bên trong nó.

Linh khí đang chảy ngược chiều tự nhiên ở đây, tạo ra những vết nứt nhỏ trên bề mặt kết cấu rắn chắc của vật thể này.

Mỗi vết nứt đại diện cho một lần thất bại của con người khi cố gắng chinh phục dungeon – và mỗi lần như vậy đều khiến cân bằng thiên địa bị đảo lộn thêm một chút nữa thôi.

"Ông đang bảo vệ thế giới khỏi chúng ta," Diệp Băng Phong nói khẽ, giọng đầy sự thông cảm hiếm thấy ở anh.

"Nhưng cách ông làm chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn." Khối tinh thể rung lên mạnh mẽ, phát ra âm thanh giống như tiếng khóc than của ngàn linh hồn đau khổ cùng lúc.

Hình ảnh bên trong nó bắt đầu biến đổi nhanh chóng – từ cảnh tượng chiến tranh khốc liệt đến những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khilinh khí (linh khí) tràn vào thế giới hiện đại này một cách tàn bạo và không kiểm soát được như ngày nay vậy đó!

Diệp Băng Phong đưa tay ra chạm nhẹ lên bề mặt lạnh giá của khối tinh thể.

Một luồng năng lượng đen tuyền bất ngờ bùng nổ từ lòng bàn.

tỏa khắp cả đường hầm xoắn ốc xung quanh nơi đây đang trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết dưới tác động trực tiếp từ nguồn gốc sâu xa nhất trong tiềm thức tập thể của tất cả mọi người tham gia vào cuộc chiến sinh tồn giữa hai phe đối lập nhau ngày nay!

Trần Nam đứng ngoài kia chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này với ánh mắt đầy sững sờ không dám tin những gì đang xảy ra trước mặt mình nữa đâu rồi đây?!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập