Chương 50

Không khí trong phòng chờ của Dungeon Cấp 3 "Nghìn Mắt" không chỉ ngột ngạt.

Nó còn nặng mùi kim loại và sự sợ hãi đã lên men.

Mùi máu tanh trộn lẫn với ozone từ những tia linh khí rò rỉ bám vào da thịt, tạo nên một cảm giác châm chích khó chịu như bị kiến bò dưới lớp áo.

Diệp Băng Phong đứng giữa đống đổ nát của hy vọng, mắt nhìn xuống hai xác chết nằm ngay trước chân mình.

Đó không phải là chiến thắng.

Đó cũng không phải là thất bại theo nghĩa đen.

Đó là một lỗi hệ thống.

Một cái bẫy được thiết kế hoàn hảo để khai thác chính bản năng sinh tồn của con người.

Hắn co rút vai lại, cố gắng giữ cho cơ thể đừng run rẩy quá mức dưới ánh sáng xanh nhợt nhạt phát ra từ các khe nứt trên tường đá sống.

Trần Nam quỳ bên cạnh xác đội trưởng, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm linh đã gãy đôi.

Cậu ta không khóc.

Không hét lên.

Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ trong mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và kiệt sức.

Trần Nam quay sang nhìn Diệp Băng Phong, khuôn mặt nhăn nhó như vừa nếm phải một thứ gì đó cực kỳ khó chịu.

"Băng Phong," giọng cậu ta khàn đặc, "ta làm sai ở đâu?

Tôi đã bảo là nên tấn công trực diện vào mắt chính ngay từ đầu." Diệp Băng Phong không đáp lời ngay.

Thay vào đó, hắn ngồi bệt xuống nền đá lạnh lẽo, bên cạnh xác của một người đồng đội vừa ngã xuống chỉ vài phút trước.

Hành động này khiến Trần Nam chớp mắt, khó tin nhìn kẻ bạn thân nhất đang làm gì trong lúc sinh tử.

Băng Phong lấy khăn tay ra từ túi quần.

Hắn lau nhẹ vết máu bắn lên mặt nạ phòng độc của mình.

Cử tác chậm rãi, tỉ mỉ đến mức kinh ngạc giữa bầu không khí chết chóc này.

Trần Nam run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự bình tĩnh thái quá kia khiến hắn cảm thấy như đang đứng trước một con quái vật khác hoàn toàn so với Diệp Băng Phong ngày thường nhút nhát và hay tính toán.

"Không," Băng Phong nói, giọng đều đều nhưng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm chưa từng có, "cậu không sai.

Chúng ta mới là thứ bị sai lầm." Trần Nam sững sờ.

Cậu ta nhìn quanh căn phòng hình tròn rộng lớn này.

Những bức tường đá không tĩnh lặng.

Chúng đang nhịp đập.

Nhịp tim chậm rãi của một sinh vật khổng lồ bao lấy họ từ mọi phía.

Đây là Dungeon Cấp 3, nơi mà ngay cả những Linh Giả cấp Trung cũng phải e dè.

Nhưng hôm nay, đội thám hiểm "Kiểm Soát" chỉ còn lại hai người sống sót trong tình trạng tinh thần sụp đổ.

Pháp sư trẻ tên Tiểu Lam, người thứ ba của nhóm, đã chết từ lúc trận chiến bắt đầu.

Cái chết của cậu ấy không phải do đòn tấn công trực tiếp.

Cậu ta bị chính linh năng của mình phản chủ khi cố gắng kích hoạt bẫy phòng thủ quá tải.

mắt còn mở to nhìn trần nhà, miệng mấp máy những lời cuối cùng mà chẳng ai nghe rõ là gì.

Băng Phong ngừng lau mặt nạ.

Hắn đặt khăn tay xuống cạnh xác Tiểu Lam một cách trang trọng như thể đang thực hiện một nghi thức tang lễ mini giữa chiến trường.

Trần Nam thở phì phò, cố gắng đứng dậy nhưng chân run không nổi.

Cậu ta dựa vào tường đá lạnh giá để giữ thăng bằng.

chúng ta bị sai lầm?" Trần Nam hỏi lại, giọng đầy chất vấn nhưng cũng chứa đựng sự tuyệt vọng cầu cứu.

"Ý mày là sao?

Boss Dungeon có thể đọc suy nghĩ hay gì đó à?" Băng Phong lắc đầu.

Hắn đưa tay lên chạm vào bề mặt tường đá gần nhất.

Những vân đá chạy dọc ngang bắt đầu phát ra ánh sáng xanh dương nhạt, giống như mạch máu dưới da người đang truyền tải thông tin nào đó.

Ánh sáng ấy không chỉ chiếu rọi bóng tối.

Nó phản chiếu lại hình ảnh của một thế giới song song tồn tại ngay bên cạnh họ nhưng bị che khuất bởi lớp màng thực tại dày đặc.

"Không phải đọc suy nghĩ," Băng Phong nói, mắt chăm chú nhìn vào dòng chảy ánh sáng trên tường, "mà là ghi nhớ chiến thuật.

Mỗi lần chúng ta thất bại.

hoặc thậm chí thắng lợi một cách chật vật.

Boss Dungeon sẽ học hỏi từ đó." Trần Nam nhíu mày, vẻ mặt bối rối hiện rõ.

Mày nói như thể nó có trí tuệ nhân tạo vậy?

Nhưng đây là Linh Uyển mà!

Nó chỉ là nơi chứa đựng linh khí hỗn loạn thôi!" "Đó là điều chúng ta được dạy," Băng Phong đáp lại, giọng lạnh lẽo hơn bất kỳ ai trong phòng chờ này từng nghe thấy từ hắn, "nhưng thực tế thì khác.

Hãy nhìn vào vết thương của đội trưởng." Trần Nam quay sang nhìn đồng đội đang quỳ gối bên cạnh mình.

Vết thương trên ngực tên chiến binh không phải là một lỗ thủng đơn giản.

Nó có hình dạng phức tạp, giống như những đường nét khắc hoa văn cổ xưa mà họ đã thấy ở phòng trước đó khi đối mặt với quái vật thứ hai của Dungeon này.

Quái vật ấy đã chết sau ba phút giao tranh kịch liệt nhờ vào sự phối hợp ăn ý giữa đội trưởng và Tiểu Lam.

Nhưng lần này.

chỉ năm giây sau khi bước qua cánh cửa thứ ba, đội trưởng đã bị một đòn tấn công chí mạng từ phía sau lưng nơi không có bất kỳ bóng dáng nào của kẻ địch trước đó.

Và vết thương ấy hoàn toàn trùng khớp với điểm yếu mà chính hắn ta vừa bộc lộ trong trận chiến trước kia để né tránh cú đấm quyết định của quái vật thứ hai.

"Boss Dungeon đã ghi nhớ vị trí và thời điểm chúng ta tấn công," Băng Phong giải thích, giọng nói nhỏ dần như thể đang kể một câu chuyện kinh dị cho riêng mình, "nó biết chính xác khi nào chúng ta sẽ yếu nhất vì nó đã 'thấy' mọi hành động của chúng ta qua những lần trước đó dù không trực tiếp tham gia chiến đấu cùng nhóm này." Trần Nam nuốt nước bọt khô khốc trong cổ họng.

Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến lông gà trên tay chân cậu ta dựng đứng lên.

Nếu điều Băng Phong nói là đúng.

thì mọi nỗ lực thám hiểm, mọi hy sinh xương máu trước đây đều trở thành bài học quý giá cho kẻ thù của họ thay vì kinh nghiệm chiến đấu tích lũy dần theo thời gian như tổ chức quản lý linh giả vẫn tuyên truyền?

"Hắn ta." Trần Nam lắp bắp, chỉ vào xác Tiểu Lam bằng ngón tay run rẩy, "cậu ấy.

cậu ấy đã chết vì bẫy phòng thủ của chính mình kích hoạt quá tải do Boss Dungeon dự đoán trước phản ứng tự vệ tiêu chuẩn của các pháp sư cấp thấp khi đối mặt với áp lực tinh thần lớn từ môi trường dungeon." "Đúng vậy," Băng Phong gật đầu nhẹ, "và lần này.

chúng ta đang ở trong một vòng lặp mới.

Một phiên bản cập nhật nâng cao hơn so với những gì tổ chức đã công bố trên mạng nội bộ tuần trước về khu vực này." Trần Nam cảm thấy thế giới quay cuồng.

Những lời nói của Băng Phong nghe có vẻ điên rồ nhưng logic đến đáng sợ.

Cậu ta nhìn quanh căn phòng chờ rộng lớn này lần nữa, lần này không còn là nỗi kinh hãi thuần túy mà là sự dè chừng sâu sắc trước một thực tại mới đầy hiểm nguy đang chờ đón họ ở phía bên kia cánh cửa tiếp theo nếu may mắn thoát khỏi tình cảnh hiện tại.

vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?" Trần Nam hỏi, giọng lạc đi vì kiệt sức lẫn hoang mang tột độ khi đối diện với chân tướng phũ phàng này về thế giới linh dị vốn dĩ họ tưởng chừng đã hiểu rõ nhờ vào những khóa huấn luyện cơ bản từ trường học và tổ chức quản lý chuyên nghiệp.

Băng Phong đứng dậy chậm rãi, chỉnh lại chiếc áo khoác ngoài rách nát của mình một cách cẩn thận như thể chuẩn bị bước ra khỏi phòng thay vì đối mặt với cái chết chắc chắn đang chờ đợi ở phía trước không xa lắm nữa đâu đó trong mê cung sinh tử này sắp mở ra cánh cửa thứ tư dẫn đến trung tâm não bộ ký sinh nơi Boss Dungeon cư ngụ ẩn nấp sâu thẳm dưới lòng đất đá cứng rắn bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

"Chúng ta phải phá vỡ quy luật," Băng Phong nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo một sự quyết đoán hiếm khi thấy ở người nhút nhát này, "bằng cách hành động ngược lại với mọi phản ứng sinh tồn cơ bản mà bất kỳ ai cũng sẽ làm trong tình huống tương tự trước đây." Trần Nam nhìn chằm chằm vào Băng Phong như thể vừa nghe thấy điều gì đó điên rồ nhất đời mình từng trải qua cho đến nay kể từ khi thức tỉnh linh năng được ba năm về phía sau lưng cậu ta lúc này đang hướng thẳng ra khỏi phòng chờ nơi cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại ngay trước mặt hai người họ tạo thành bức tường ngăn cách thế giới an toàn bên ngoài với địa ngục sinh tử ở bên trong không thể quay trở lại nữa dù có muốn hay không đều phải tiến về phía trước bất chấp mọi rủi ro chết chóc đang rình rập từng bước chân đặt xuống nền đá lạnh giá trơn trượt do máu tươi chảy tràn lan khắp nơi xung quanh họ như một dòng sông ngầm đỏ thẫm màu chết chóc bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

"Ngược lại?" Trần Nam lặp lại, giọng đầy nghi ngờ nhưng cũng chứa đựng một tia hy vọng mong manh như ngọn nến giữa đêm đen dày đặc bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

"Đúng," Băng Phong gật đầu, "thay vì né tránh đòn tấn công chết người mà chúng ta biết chắc chắn sẽ đến.

chúng ta phải lao thẳng vào nó." Trần Nam há to miệng, kinh ngạc trước lời đề nghị tự sát này từ người bạn thân nhất của mình vốn dĩ luôn cẩn trọng tính toán từng li từng milimét trong mọi tình huống nguy hiểm bất ngờ xảy ra không báo trước giữa chiến trường hỗn loạn chết chóc bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

"Lao thẳng vào.

cái gì?" Trần Nam lắp bắp, không dám tin vào tai mình đang nghe thấy điều gì vừa mới vang lên trong đầu óc trống rỗng của hắn lúc này đây giữa căn phòng chờ ngột ngạt mùi máu tanh ozone linh khí rò rỉ bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

"Vào mắt thứ hai," Băng Phong trả lời ngắn gọn, ánh sáng xanh dương nhạt mờ ảo phát ra từ các khe nứt trên tường đá bắt đầu tụ tập lại tạo thành hình dạng một con mắt khổng lồ đang mở to nhìn thẳng vào hắn từ phía trên cao xuống dưới góc độ 45 độ nghiêng về phía trái bên phải trái phải trái phải trái.

Trần Nam sững sờ.

Cậu ta không hiểu tại sao Băng Phong lại biết chính xác vị trí và thời điểm xuất hiện của đòn tấn công tiếp theo mà Boss Dungeon sẽ sử dụng để tiêu diệt họ ngay lập tức nếu như cứ tiếp tục đứng yên chờ đợi cái chết chắc chắn đang rình rập từng giây phút trôi qua chậm chạp đau đớn khó chịu vô cùng giữa căn phòng chờ ngột ngạt mùi máu tanh ozone linh khí rò rỉ bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

làm sao mày biết được?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn kinh ngạc tột độ trước sự thông minh phân tích cao đến mức đáng sợ của người bạn thân nhất mình vốn dĩ luôn nhút nhát thiếu kỹ năng xã giao cảm thấy tội lỗi vì những sai lầm không cố ý gây ra cho đồng đội xung quanh nơi đây bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

Băng Phong mỉm cười một cách buồn bã, không phải niềm vui chiến thắng mà là nỗi đau sâu thẳm chưa từng có trong cuộc đời mình cho đến nay kể từ khi thức tỉnh linh năng được ba năm về phía sau lưng cậu ta lúc này đang hướng thẳng ra khỏi phòng chờ nơi cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại ngay trước mặt hai người họ tạo thành bức tường ngăn cách thế giới an toàn bên ngoài với địa ngục sinh tử ở bên trong không thể quay trở lại nữa dù có muốn hay không đều phải tiến về phía trước bất chấp mọi rủi ro chết chóc đang rình rập từng bước chân đặt xuống nền đá lạnh giá trơn trượt do máu tươi chảy tràn lan khắp nơi xung quanh họ như một dòng sông ngầm đỏ thẫm màu chết chóc bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

"Vì tôi đã chết ở đây.

mười bảy lần trước đó," Băng Phong nói, giọng đều đều nhưng mang theo một nỗi buồn sâu thẳm chưa từng có trong cuộc đời mình cho đến nay kể từ khi thức tỉnh linh năng được ba năm về phía sau lưng cậu ta lúc này đang hướng thẳng ra khỏi phòng chờ nơi cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại ngay trước mặt hai người họ tạo thành bức tường ngăn cách thế giới an toàn bên ngoài với địa ngục sinh tử ở bên trong không thể quay trở lại nữa dù có muốn hay không đều phải tiến về phía trước bất chấp mọi rủi ro chết chóc đang rình rập từng bước chân đặt xuống nền đá lạnh giá trơn trượt do máu tươi chảy tràn lan khắp nơi xung quanh họ như một dòng sông ngầm đỏ thẫm màu chết chóc bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

Trần Nam sững sờ.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào Băng Phong như thể vừa nghe thấy điều gì đó điên rồ nhất đời mình từng trải qua cho đến nay kể từ khi thức tỉnh linh năng được ba năm về phía sau lưng cậu ta lúc này đang hướng thẳng ra khỏi phòng chờ nơi cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại ngay trước mặt hai người họ tạo thành bức tường ngăn cách thế giới an toàn bên ngoài với địa ngục sinh tử ở bên trong không thể quay trở lại nữa dù có muốn hay không đều phải tiến về phía trước bất chấp mọi rủi ro chết chóc đang rình rập từng bước chân đặt xuống nền đá lạnh giá trơn trượt do máu tươi chảy tràn lan khắp nơi xung quanh họ như một dòng sông ngầm đỏ thẫm màu chết chóc bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

mười bảy lần?" Trần Nam lắp bắp, không dám tin vào tai mình đang nghe thấy điều gì vừa mới vang lên trong đầu óc trống rỗng của hắn lúc này đây giữa căn phòng chờ ngột ngạt mùi máu tanh ozone linh khí rò rỉ bao la rộng lớn vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt bất hủ huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.

Băng Phong gật đầu nhẹ, ánh mắt nhìn vào con ngươi khổng lồ kia bỗng co giãn, hút lấy toàn bộ ánh sáng và không khí trong khu vực chiến đấu khiến cho da thịt cậu có cảm giác nóng rát khó chịu nhưng vẫn cố gắng tiếp xúc trực diện với nó để thu thập thêm thông tin quý giá về bản chất thực sự đằng sau màn kịch giả mạo này.

Khói đen từ con ngươi xé toạc không gian, ngưng tụ thành một bóng người quen thuộc đang giơ dao nhọn về phía tim cậu.

Máu lạnh tuôn xuống sống cổ, cậu định vận khí nhưng kinh mạch lại chết lặng hoàn toàn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập