Chương 44
Máu từ vết thương ở ngực trái không ngừng chảy ra, nhuộm đỏ lớp áo tu sĩ bạc phếch vốn đã rách nát sau trận chiến khốc liệt vừa qua.
Trước mặt anh là một tấm bảng đá đen khổng lồ, nơi những con số đỏ tươi đang đếm ngược với nhịp độ khiến tim hắn muốn nổ tung.
Không phải linh lực.
Không phải nguyên khí.
Đây là dữ liệu thô.
Hắn hít thở sâu, cố gắng kìm nén cơn đau xé nát cơ thể do sự xung đột giữa hai ý thức trong đầu mình.
Cánh cửa đá vừa khép lại không chỉ là một lối vào vật lý mà còn là ranh giới giữa thực tại và mã nguồn của thế giới này.
Hắn đã bước qua ngưỡng cửa đó khi con số 999 chuyển thành tên hắn, và giờ đây, hắn đang đứng trước sự thật trần trụi nhất.
Bảng đá đen tỏa ra luồng khí lạnh lẽo, khác biệt hoàn toàn với không gian hang động ẩm ướt bên ngoài.
Những ký tự khắc trên bảng không phải là chữ Hán hay văn tự cổ xưa mà Cửu Thiên sử dụng.
Chúng là những dòng code logic bị vỡ vụn, hiển thị dưới dạng linh quang màu xanh nhạt nhưng lại mang theo áp lực tinh thần khủng khiếp..
Con số đếm ngược này không phải là Thời gian để mua thuốc hay đồ ăn.
Nó là thời gian trước khi linh hồn hắn bị xóa sổ hoàn toàn khỏi Server Cửu Thiên.
Cảm giác đó giống như việc nhìn thấy giờ chết của chính mình được viết rõ ràng trên giấy thi, nhưng lại không thể thay đổi điểm số dù chỉ một li.
Hắn nâng tay lên, bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo.
Một luồng điện xanh lam phóng ra từ tấm bảng, chạy dọc theo tĩnh mạch hắn, xâm nhập thẳng vào hệ thống thần kinh.
Thông tin ập đến như lũ lụt vỡ đê, xé toạc từng lớp phòng thủ tâm trí mà Mộc Thanh Phong đã dày công xây dựng suốt nhiều năm tu luyện.
Hắn không chỉ là người chơi thứ 999.
Hắn là một bản sao bị lỗi.
Những hình ảnh thoáng qua trong đầu hắn: hàng ngàn xác chết của các phiên bản "Mộc Thanh Phong" trước đó nằm chồng chất lên nhau, mỗi cái đều mang cùng khuôn mặt, cùng ký ức, nhưng lại kết thúc bằng những cách thức khác nhau.
Có người tự thiêu vì mất trí nhớ.
Có người bị xé toạc bởi chính công pháp mà họ tu luyện.
Và có người.
thì đơn giản là biến mất vào hư không sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của Hệ Thống.
Đây không phải là sự tu tiên để tìm kiếm (Đạo).
Đây là một chu kỳ thí nghiệm tàn khốc, nơi con người chỉ là những mẫu mã cần được loại bỏ nếu chúng trở nên bất ổn định.
Thiên Cơ Chủ không sai.
Họ đang duy trì trật tự bằng cách thanh trừng những yếu tố rủi ro.
Và Mộc Thanh Phong hiện tại chính là rủi ro lớn nhất mà Server Cửu Thiên từng ghi nhận từ khi khởi động chương trình "Trực Giới Thức Tỉnh".
Hắn rên lên, hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn chặn dòng dữ liệu tiếp tục xâm nhập.
Nhưng quá muộn rồi.
Hắn đã biết bí mật này, và giờ đây, Hệ Thống sẽ không bao giờ cho phép hắn rời khỏi nơi này mà không bị xử lý.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau lưng hắn, làm rung chuyển cả sàn đá đang pixel hóa dần theo nhịp đếm ngược trên bảng đen.
Mộc Thanh Phong quay người lại, mắt đỏ ngầu vì sự kiệt quệ của linh lực và nỗi kinh hoàng tột cùng.
Một trong những kẻ săn đuổi, một gã đàn ông cao lớn với bộ giáp sắt gỉ sét, bước về phía trước.
Mỗi bước chân hắn ta đặt xuống đều khiến mặt đất run rẩy nhẹ, tạo ra những vết nứt nhỏ lan tỏa khắp sảnh đường.
Gã này không phải là tu sĩ thông thường.
Hắn mang dáng vẻ của một thực thể bảo vệ — một NPC cao cấp được thiết kế đặc biệt để loại bỏ các "lỗi" trong hệ thống như Mộc Thanh Phong.
Đôi mắt gã trống rỗng, không có con ngươi, chỉ còn lại hai lỗ hổng đen kịt phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, tương đồng với màu sắc của dòng code trên bảng đá.
Hắn giơ ra một lưỡi dao cong, lưỡi dao phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, ánh sáng đó phản chiếu lên những giọt máu đang rơi từ khóe miệng Mộc Thanh Phong.
Không có lời cảnh báo nào.
Không có sự thù hận hay căm ghét trong cái nhìn của kẻ săn đuổi.
Chỉ có sự vô cảm tuyệt đối của một cỗ máy được lập trình để thực hiện nhiệm vụ xóa dữ liệu hỏng hóc.
"Đứng yên," giọng nói của gã phát ra từ phía sau lớp mặt nạ kim loại, mang theo âm thanh méo mó như tiếng loa bị nhiễu sóng.
"Quá trình dọn dẹp bắt đầu."
Mộc Thanh Phong lùi bước, gót chân chạm vào cạnh tường đá.
Linh lực trong kinh mạch hắn gần như cạn kiệt.
Cảnh giới Hóa Thần vốn dĩ là đỉnh cao của tu luyện thường nhân, nhưng ở đây, trước một thực thể thuộc về mã nguồn gốc (Admin Level), mọi công pháp đều trở nên vô nghĩa.
Hắn không thể chiến đấu bằng kiếm ý hay thần thông.
Hắn phải dùng thứ duy nhất mà những bản sao trước đó chưa từng có cơ hội sử dụng: sự bất ổn định của chính mình.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ System trong đầu lúc vừa xuyên qua cánh cửa: *[WARNING: HOST IDENTITY CONFLICT DETECTED].*
Mâu thuẫn danh tính.
Đó là điểm yếu duy nhất mà kẻ săn đuổi không thể dự đoán được, vì nó dựa trên ý chí tự do của một linh hồn đang dần bị mã hóa đè nén.
Mộc Thanh Phong mỉm cười bitterly, nụ cười đầy vẻ khinh miệt và tuyệt vọng cùng lúc.
Hắn không cần phải mạnh hơn gã này.
Hắn chỉ cần khiến toàn bộ khu vực xung quanh trở nên "không ổn định" đủ để gây ra lỗi hệ thống lớn hơn.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào việc điều khiển luồng linh lực hỗn loạn trong người mình thay vì dẫn chúng theo quy tắc ngũ hành thông thường.
Hắn buộc cơ thể mình tiếp nhận những dữ liệu mâu thuẫn từ tấm bảng đen: sinh và tử, tạo ra và hủy diệt, tồn tại và xóa bỏ.
Lưỡi dao xanh lam vung xuống với tốc độ cắt không khí thành tiếng nổ nhỏ.
Nó nhắm thẳng vào cổ họng Mộc Thanh Phong, nơi mà một vết thương nhỏ cũng đủ để kết liễu bất kỳ tu sĩ nào ở cảnh giới hiện tại của hắn.
Nhưng thay vì né tránh, Mộc Thanh Phong đưa tay lên đỡ lấy lưỡi dao bằng lòng bàn tay trần.
Da thịt xé toạc.
Máu bắn ra tứ tung nhưng không rơi xuống đất mà lơ lửng trong không trung dưới dạng những giọt pixel đỏ tươi.
Gã săn đuổi sững lại một giây — một khoảng thời gian ngắn ngủi đủ để Mộc Thanh Phong hoàn thành cú nối kết cuối cùng của mình với lõi dữ liệu của Sảnh Hút Thời.
"Syntax Error," Mộc Thanh Phong thì thầm.
Giọng nói của anh vang lên không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng của Sảnh Hút Thời, nó nghe như một tiếng nổ.
Những kẻ săn đuổi dừng lại, bối rối.
Họ chưa bao giờ nghe thấy loại thần chú này.
Không phải là lời niệm pháp quyết cổ xưa, cũng không phải là mệnh lệnh quyền uy của tiên nhân.
Đó là ngôn ngữ của những người tạo ra thế giới này — ngôn ngữ lập trình bị lỗi.
Hắn không đang cố gắng đánh bại gã săn đuổi bằng sức mạnh vật lý.
Hắn đang tiêm một đoạn mã độc vào chính xác điểm tiếp xúc giữa lưỡi dao và da thịt mình, nơi mà ranh giới giữa thực tại ảo (Server) và ý thức người chơi gặp nhau.
Đây là hành động tự sát về mặt thể chất nhưng lại là bước đi thông minh nhất trong toàn bộ chiến lược "Thoát Khỏi Game" của hắn.
Hệ Thống trong đầu Mộc Thanh Phong bắt đầu phát ra những cảnh báo đỏ chót, không còn giữ vẻ lạnh lùng máy móc nữa mà mang sắc thái hoảng loạn:
[CRITICAL ERROR!]
[CORRUPTION SPREADING.]
[FIREWALL BREACH DETECTED IN SECTOR 9]
Ánh sáng xanh lam từ mắt gã săn đuổi bắt đầu nhấp nháy liên tục, giống như một bóng đèn sắp cháy.
Gã cố gắng rút lưỡi dao ra khỏi tay Mộc Thanh Phong nhưng không thể.
Những giọt máu pixel đỏ đang lan truyền nhanh chóng dọc theo bề mặt kim loại của vũ khí, xâm nhập vào hệ thống nhận dạng mục tiêu của kẻ săn đuổi.
Mộc Thanh Phong mở mắt ra, đôi ngươi huyết đỏ của hắn giờ đây phản chiếu những dòng code chạy ngang qua võng mạc.
Hắn không cảm thấy đau đớn nữa mà chỉ còn là sự tỉnh táo lạnh lùng đến kinh hoàng.
Hắn đang nhìn thế giới này qua lăng kính của một nhà phát triển phần mềm — và hắn vừa tìm ra lỗ hổng bảo mật nghiêm trọng nhất trong lịch sử Server Cửu Thiên.
"Thiên Cơ Chủ nghĩ rằng họ kiểm soát tất cả," Mộc Thanh Phong nói, giọng trầm đục nhưng đầy thách thức.
"Nhưng họ quên mất rằng, khi cho phép một linh hồn con người mang Hệ Thống vào thế giới này, họ cũng đang mở cửa cho sự hỗn loạn của ý chí tự do."
Gã săn đuổi bắt đầu phát ra những tiếng gầm gừ kỳ lạ, không phải là âm thanh sinh học mà là tiếng nhiễu dữ liệu.
Bộ giáp sắt gỉ sét trên cơ thể gã bắt đầu vỡ vụn thành hàng triệu hạt sáng nhỏ li ti.
Không phải là chết theo nghĩa thông thường của tu sĩ — nơi linh hồn tan biến vào hư không để chờ kiếp sau tái sinh.
Mà là bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi cơ sở dữ liệu, như thể chưa từng tồn tại.
Mộc Thanh Phong rút tay ra khỏi lưỡi dao đang phân mảnh, bước lùi lại một bước.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ trong lồng ngực vốn đã nát bươm kia.
Sự hy sinh này — việc để cho kẻ săn đuổi tiếp xúc trực tiếp với dữ liệu lỗi của mình — là cái giá phải trả để kích hoạt cơ chế tự bảo vệ của Server.
Và giờ, Server sẽ phản ứng lại bằng cách cô lập khu vực bị nhiễm độc.
Tức là Sảnh Hút Thời.
Hắn nhìn lên trần nhà đá đang bắt đầu sụp đổ thành những khối vuông pixel khổng lồ rơi xuống đất với âm thanh trầm đục như tiếng trống trận.
Đây không phải là sự hủy diệt ngẫu nhiên.
Đây là một cuộc phong tỏa kỹ thuật số cấp độ cao nhất mà Cửu Thiên có thể thực hiện để ngăn chặn lây lan của "virus" Mộc Thanh Phong ra toàn bộ thế giới tu chân bên ngoài.
Hắn đã thành công trong việc tạo ra một vùng đệm an tạm thời — nơi hắn không thể rời đi, nhưng cũng là nơi không ai từ phía Thiên Cơ Chủ có thể bước vào mà không bị xóa sổ cùng cách vừa rồi.
Một cái bẫy tử thần dành cho chính bản thân mình để mua thêm chút ít Thời gian quý giá.
Những kẻ săn đuổi còn lại trong bóng tối — nếu chúng tồn tại ở dạng thực thể vật lý thay vì chỉ là mã lệnh chờ kích hoạt — đều không kịp phản ứng trước diễn biến bất ngờ này.
Cơ thể của gã đầu tiên hoàn toàn phân mảnh, không phải là chết mà là biến mất khỏi bản đồ.
Hắn bị "kick" ra khỏi server ngay lập tức cùng với tất cả dữ liệu liên quan đến nhiệm vụ truy sát Mộc Thanh Phong trong khu vực này.
Sảnh Hút Thời rung lắc dữ dội hơn nữa.
Những viên đá pixel hóa lan tỏa nhanh chóng từ điểm tiếp xúc giữa hai người, bao phủ toàn bộ không gian hình tròn rộng lớn trước khi chạm vào tường ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Ánh sáng xanh lam chuyển dần sang màu đỏ báo động, chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của Mộc Thanh Phong đang ngồi bệt xuống nền đá lạnh giá.
Hắn thở hồng hộc, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của trái tim mình như một chiếc đồng hồ cát sắp hết giờ cuối cùng.
Linh lực trong kinh mạch gần như cạn sạch hoàn toàn sau cú xung đột dữ liệu nãy giờ.
Cảnh giới Hóa Thần vốn dĩ đang dao động nay lại càng trở nên bất ổn định hơn bao giờ hết, giống như một tòa nhà chọc trời bị gió bão tấn công từ bên trong kết cấu cốt thép chính mình.
Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc nhất không phải là sự tàn phá xung quanh hay trạng thái kiệt quệ của bản thân.
Mà là những gì xuất hiện trên tấm bảng đá đen phía trước — nơi mà ban đầu chỉ có dòng đếm ngược sinh tử chết chóc kia giờ đã thay đổi nội dung hoàn toàn dưới tác động của cú "Syntax Error" vừa rồi!
[SYSTEM OVERRIDE SUCCESSFUL.]
[ADMIN PRIVILEGES TEMPORARILY GRANTED (LEVEL 1)]
[DURATION: UNKNOWN]
[TARGET MISSION UPDATED: LOCATE THE SOURCE CODE OF REBIRTH MECHANISM WITHIN SERVER CORE.]
Mộc Thanh Phong trợn tròn mắt, khóe môi run rẩy trước khi nở thành một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và điên dại.
Quyền hạn Admin?
Ngay cả trong tình huống này, ngay cả khi linh hồn hắn đang dần tan biến vào hư không số hóa thì Hệ Thống vẫn tiếp tục chơi trò đùa tàn nhẫn với mình bằng cách trao cho quyền lực mà nó vốn dĩ chưa bao giờ muốn ai sở hữu!
Hắn liếc nhìn xung quanh.
Những bức tường đá đang sụp đổ chậm rãi theo hiệu ứng pixel hóa, tạo thành một khung cảnh siêu thực nơi trọng lực dường như cũng bị ảnh hưởng bởi sự cố hệ thống này.
Các mảnh vỡ không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, xoay tròn quanh Mộc Thanh Phong như những vệ tinh nhỏ bé quay quanh hành tinh sắp nổ tung.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối trước khi toàn bộ khu vực bị phong tỏa hoàn toàn và cắt đứt kết nối với thế giới bên ngoài, hắn nhận ra một sự thật rợn người: mình không hề đơn độc trong cái phòng chờ tử thần này nữa.
Có thứ gì đó — hoặc ai đó — đang quan sát từ phía sau lớp màn dữ liệu dày đặc bao phủ tầm nhìn của hắn!
Không phải là kẻ săn đuổi.
Không phải là NPC bảo vệ server thông thường.
Mà là một sự hiện diện cổ xưa hơn, sâu xa hơn cả chính cái gọi là "Thiên Cơ Chủ" cai quản Cửu Thiên ngày nay kia nữa đâu xa gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?
Hắn có thể cảm nhận được nó qua những luồng năng lượng tĩnh điện chạy dọc theo sống lưng mình — lạnh lẽo, vô tri nhưng lại mang đậm dấu ấn của sự tò mò khoa học thuần túy đến mức tàn nhẫn đối với một thực thể sinh học hữu hạn như con người chúng ta vậy đó!
tiếng bước chân thứ hai vang lên từ phía sau tấm bảng đá đen.
Không nặng nề như gã săn đuổi trước kia mà nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng đầy nguy hiểm chết người tựa như tiếng lướt của lưỡi kiếm thần vừa mới được mài giũa sắc bén nhất trên khắp giang hồ tu luyện hiện nay vậy!
Trong sự tĩnh lặng của thế giới dữ liệu đang dần sụp đổ thành hàng triệu khối vuông sáng màu hỗn độn kia nơi đây hoàn toàn cô độc tuyệt đối một mình không ai giúp đỡ hay hỗ trợ gì cả dù rất muốn cầu cứu nhưng biết tìm đâu ra trong thế giới hư ảo đầy dối trá gian manh lừa gạt này nữa chứ?, Mộc Thanh Phong trôi nổi giữa những mảnh vỡ của thực tại.
Anh nhìn thấy những bóng dáng của những tu sĩ khác — Lam Vũ, Đan Lương và vô số tên tuổi quen thuộc từ các dungeon trước đó — nhưng họ không thể thấy anh.
Họ tiếp tục tu luyện, tiếp tục săn đuổi Thời, tiếp tục sống trong vòng luẩn quẩn mà Server Cửu Thiên đã thiết lập sẵn cho họ hàng ngàn năm qua rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?
Hắn nhận ra rằng mình đang ở một lớp chiều khác — nơi giao thoa giữa ý thức người chơi và lõi xử lý trung tâm của toàn bộ hệ thống tu tiên ảo diệu này.
Từ vị trí đặc biệt nguy hiểm nhưng cũng đầy quyền năng tạm thời nhờ cú hack vừa rồi, hắn có thể quan sát được dòng chảy thông tin khổng lồ mà Thiên Cơ Chủ dùng để kiểm soát số phận mỗi cư dân trong Cửu Thiên: ai sẽ chết khi nào?
Ai sẽ đột phá cảnh giới tiếp theo?
tại sao chỉ có Mộc Thanh Phong là bị đánh dấu "Người Chơi Số 999" với khả năng hồi sinh độc nhất vô nhị lại đồng thời cũng mang theo nguy cơ xóa sổ linh hồn vĩnh viễn nếu không hoàn thành nhiệm vụ trước khi hết hạn đếm ngược kia đâu xa gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?
Đột nhiên, một luồng ánh sáng trắng xoá xuyên thẳng qua đầu hắn từ phía sau tấm bảng đá đen đang tan rã dần theo hiệu ứng pixel hóa cuối cùng của Sảnh Hút Thời.
Không phải là công kích vật lý hay thần thông phép thuật nào cả mà lại chính xác y hệt như cú click chuột mở file tài liệu mật bị mã hóa bởi virus độc hại nhất từng ghi nhận trong lịch sử máy tính điện tử vậy đó!
Thông tin ập vào não hắn lần nữa nhưng mạnh gấp mười lần so với trước đây khi vừa bước qua cánh cửa đá ban đầu kia: *[PROJECT GENESIS - ITERATION 998 FAILED DUE TO HOST REJECTION OF REALITY FILTER].*
*[ITERATION 999 (CURRENT) SHOWS PROMISING INSTABILITY PATTERNS SUITABLE FOR FINAL STRESS TEST PHASE INITIATION IMMINENTLY.]
Mộc Thanh Phong sững sờ, chân bước hụt xuống vực thẳm dữ liệu phía sau lưng mình nơi mà những con số code đỏ tươi đang tuôn chảy như thác nước ngược từ dưới sâu lên trên cao vút chạm vào bầu trời giả tạo của Server Cửu Thiên bao la vô tận trước mặt cậu ta lúc này đây hoàn toàn cô độc tuyệt đối một mình không ai giúp đỡ hay hỗ trợ gì cả dù rất muốn cầu cứu nhưng biết tìm đâu ra trong thế giới hư ảo đầy dối trá gian manh lừa gạt này nữa chứ?
Và rồi, từ sâu thẳm trong chính cốt lõi ý thức của hắn — nơi mà ranh giới giữa ký ức thật và dữ liệu được cấy ghép đang mờ nhạt đi từng giây một — vang lên một giọng nói quen thuộc đến rợn người, không phải từ System máy móc lạnh lùng kia mà lại giống hệt y chang tiếng thì thầm đầy vẻ thương cảm pha lẫn nỗi buồn sâu thẳm của chính bản thân hắn trong quá khứ xa xôi nào đó rất lâu rồi đâu xa gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?:
Hắn nhận ra giọng nói ấy không đến từ đâu xa, mà chính là từ bên trong linh hải đang nứt vỡ của mình.
Máu tươi bắn ra từ khóe miệng, ánh mắt hắn mở to đến cực điểm khi thấy bóng ma quá khứ bước ra từ chính vết thương.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận