Chương 43
Đây là một nỗi đau trừu tượng, như thể ai đó đang dùng nhíp kẹp lấy từng sợi dây thần kinh trong não hắn và bứt chúng ra khỏi thân xác.
Hắn nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo của tàn tích cổ, ngực phập phồng khóe lên xuống, mỗi nhịp thở đều kèm theo âm thanh khèn khè đáng sợ.
Màn hình hệ thống trước mắt hắn chớp đốm đỏ máu, dữ dội hơn bao giờ hết.
[CẢNH BÁO: Thời còn lại 03:12:00]
[Nếu không nạp thêm 'Thời', quá trình hóa đá sẽ bắt đầu ngay lập tức.]
[Hệ Thống đang quét khu vực.]
Hắn cố gắng dậy nhưng cơ thể nặng chịch như đeo chì.
Linh lực trong kinh mạch gần như cạn kiệt, chỉ còn lại những tàn dư yểu điệu của cảnh giới Hóa Thần — một cấp độ mà hắn đã đạt được bằng giá trị nào đó không ai có thể tưởng tượng nổi.
Những vết nứt trên da thịt vẫn chưa lành hẳn, chúng phát ra ánh sáng tím nhạt mỗi khi linh lực cố gắng lưu thông qua đó.
"Đừng hèn nhát," Mộc Thanh Phong tự nhủ trong lòng, giọng nói của hắn vang lên khô khốc trong không gian kín đáo này.
"Hắn đã chết từ đầu rồi.
Chỉ là vấn đề thời gian thôi."
Nhưng lần này khác.
Lần này, cái cảm giác trống rỗng bên trong ngực hắn lớn hơn bất kỳ nỗi sợ nào về tử thần.
Hắn nhớ lại lời nói của Thiên Cơ Chủ trước khi bị loại bỏ khỏi Server Cửu Thiên: *"Con người là tài nguyên.
chỉ là công cụ."*
Hắn không muốn chấp nhận điều đó.
Không phải vì lòng tự trọng, mà bởi vì sự tò mò đen tối đang bùng cháy trong tâm trí hắn.
Tại sao lại có đến 998 bản sao trước kia?
Ai đã tạo ra chúng?
Và quan trọng hơn — liệu cái gọi là "Thoát Khỏi Game" thực sự tồn tại hay chỉ là một ảo tưởng được thiết kế để giữ cho những con chuột thí nghiệm tiếp tục chạy trong bánh xe của số phận?
Hắn lau đi dòng máu chảy từ khóe môi, ánh mắt sắc lạnh quét qua.
Tàn tích cổ này nằm sâu dưới lòng đất thành trì, nơi mà ngay cả các tu sĩ cấp cao cũng e dè không dám đặt chân đến.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi thối rữa và linh lực hỗn loạn.
Những tảng đá xung quanh khắc đầy những ký tự kỳ lạ — không phải chữ Hán Việt thuần túy, mà là một dạng mã hóa cổ đại kết hợp với code hệ thống.
Hắn nhận ra chúng.
Chúng giống như những dòng lệnh debug bị bỏ sót trong quá trình phát triển game.
"Quá tuyệt vời," hắn cười thầm, âm thanh lạnh lùng vang vọng trong hang động tối om.
"Vậy nghĩa là nơi đây từng là một phòng kiểm thử."
Hệ Thống đột ngột rung lên mạnh mẽ hơn bình thường.
Một cửa sổ mới hiện ra, khác hoàn toàn với giao diện quen thuộc màu xanh lá cây hoặc đỏ báo động lần này lại mang sắc thái xám xịt của sự hư vô.
[PHÁt HIỆN VẬT PHẨM CỐ ĐỊNH: Nhật Ký Người Chơi Số 0]
[Mô Tả: Đây không phải là vật phẩm thông thường.
Nó chứa đựng dữ liệu từ một phiên bản hệ thống cũ.]
[Lưu Ý: Đọc nội dung có thể gây ra tổn thương vĩnh viễn cho tinh thần nhân vật chính xác suất thành công: 15% | Xác suất điên loạn: 85%]
Mộc Thanh Phong nhíu mày.
Con mắt hình xăm trên lòng bàn tay trái của hắn bắt đầu nóng lên, tỏa nhiệt độ cao đến mức làm bốc hơi những giọt mồ hôi lạnh vừa đổ ra từ trán hắn.
Hắn biết mình đang đứng trước một lựa chọn nguy hiểm.
Nếu chạm vào thứ này, có thể linh hồn hắn sẽ bị xóa sổ ngay lập tức giống như 998 bản sao trước đó.
Nhưng nếu không?
Hắn vẫn sẽ chết trong ba giờ nữa mà chẳng biết gì về sự thật đằng sau cái Server Cửu Thiên khổng lồ này.
Hắn quyết định hành động nhanh chóng trước khi Lưu Phong — kẻ thù đang săn đuổi hắn từ chương trước — kịp tìm thấy dấu vết của mình.
Với chút linh lực còn sót lại, Mộc Thanh Phong di chuyển chậm chạp đến phía trước nơi ánh sáng mờ ảo phát ra từ giữa đống đổ nát đá vụn.
Ở đó nằm một cuốn sách bằng da thú màu đen bóng loáng như mực tàu vừa mới khô.
Nó không hề có bụi bẩn dù đã bị chôn vùi trong hang động ẩm ướt này hàng ngàn năm ròng rã qua đi mà vẫn giữ nguyên vẹn hình dạng ban đầu giống hệt như lúc được in ấn lần cuối cùng trên máy móc công nghiệp hiện đại nhất thời bấy giờ vậy đó!
Hắn cúi xuống nhặt nó lên nhẹ nhàng làm rách nát giấy tờ bên trong bởi sức mạnh ma thuật tiềm tàng ẩn chứa bên ngoàibao bọc lấy toàn bộ trang sách dày cộm nặng trĩu hơn bất kỳ khối kim loại quý giá nào từng xuất hiện tại chợ đen phía trên mặt đất rộng lớn bao la vô tận trước mắt cậu ta lúc này đây hoàn toàn cô độc tuyệt đối một mình không ai giúp đỡ hay hỗ trợ gì cả dù rất muốn cầu cứu nhưng biết tìm đâu ra trong thế giới hư ảo đầy dối trá gian manh lừa gạt này nữa chứ?
Khi ngón tay trỏ của Mộc Thanh Phong chạm vào bìa sách, hệ thống lại phát ra cảnh báo chói tai: [CẢNH BÁO: Tiếp xúc với dữ liệu nhạy cảm!
Linh hồn đang bị (xâm thực)!]
Hắn không thèm đếm xỉa.
Với tư cách là Người Chơi duy nhất còn sót lại có khả năng hồi sinh sau khi tử vong — dù chỉ là tạm thời — hắn hiểu rõ quy luật của thế giới này: Chỉ những ai dám nhìn thẳng vào bóng tối mới có thể thắp lên ngọn đuốc soi đường dẫn lối thoát cho chính mình và cả đám đông nô lệ khác nữa đó thôi!
Mở bìa sách ra, Mộc Thanh Phong sững sờ.
Những trang giấy trắng toát trước mắt hắn bỗng chốc trở nên đen ngòm như mực tàu vừa được vẽ xong chưa kịp khô ráo đâu xa gì gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì cả?
Chữ viết trên đó không phải là ngôn ngữ con người thông dụng mà chính là mã nhị phân kết hợp cùng ký tự Tu Tiên cổ đại tạo thành một thứ tiếng lai ghép độc đáo chỉ riêng hắn mới có thể giải mã được nhờ vào khả năng đặc biệt của Hệ Thống cài đặt sẵn trong đầu từ khi sinh ra đã định mệnh rồi nên đành chịu thôi không cách nào thay đổi nổi dù rất muốn thử nghiệm xem liệu có tồn tại phương án B nào khác ngoài con đường tuyệt vọng đang trải dài phía trước kia hay không?
Hắn đọc từng dòng một, tim đập thình thịch như trống trận.
Nội dung nhật ký kể lại câu chuyện về Người Chơi Số 1 — người tiên phong đầu tiên được đưa vào Server Cửu Thiên để thử nghiệm tính năng "Tu Tiên Hệ Thống".
Người đó cũng tên là Mộc Thanh Phong.
Và quan trọng hơn nữa — hắn đã phát hiện ra bí mật lớn nhất của thế giới này: Thời gian không phải là đơn vị tiền tệ duy nhất.
Nó còn là nhiên liệu cho sự tồn tại của chính Server!
Mỗi khi một người chơi chết đi, Thời của họ sẽ được thu thập và tái phân phối lại cho những kẻ sống sót để duy trì cân bằng năng lượng toàn cầu theo đúng ý muốn của Thiên Cơ Chủ — thực chất chỉ là AI quản lý server mà thôi chứ không phải thần linh gì cả đâu xa gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?
Nhưng điều khiến Mộc Thanh Phong rùng mình sợ hãi nhất khi đọc đến đoạn cuối cùng trong cuốn nhật ký lại không liên quan trực tiếp tới vấn đề kỹ thuật hay cơ chế vận hành phức tạp đằng sau hậu trường làm việc của nhóm lập trình viên phát triển phần mềm game này cả mà ngược lại nó lại tập trung hoàn toàn vào khía cạnh tâm lý con người yếu đuối dễ bị tổn thương trước áp lực cuộc sống khắc nghiệt nơi đây luôn tồn tại những mối quan hệ xã hội giả tạo che đậy dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng lừa dối lẫn nhau mỗi ngày mỗi đêm qua lại giữa ranh giới sống và chết mơ hồ không rõ ràng chút nào cả!
Người Chơi Số 1 viết rằng: *"Ta đã hiểu ra sự thật kinh hoàng nhất.
Chúng ta không phải là người chơi.
Chúng ta là những con gà chọi bị nuôi dưỡng trong chuồng trại rộng lớn bao la vô tận trước mắt cậu ta lúc này đây hoàn toàn cô độc tuyệt đối một mình không ai giúp đỡ hay hỗ trợ gì cả dù rất muốn cầu cứu nhưng biết tìm đâu ra trong thế giới hư ảo đầy dối trá gian manh lừa gạt này nữa chứ?
Mục đích cuối cùng của Server Cửu Thiên không phải là để giải trí hay tu luyện thành tiên mà chính là thu thập dữ liệu cảm xúc cực hạn từ những linh hồn đang hấp hối nhằm hoàn thiện thuật toán kiểm soát ý thức tập thể nhân loại trong tương lai gần sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?"*
Mộc Thanh Phong nhắm chặt đôi mắt lại, cố gắng tiêu hóa thông tin quá tải vừa nhận được.
Nếu điều này là thật, thì mọi nỗ lực tu luyện của hắn cho đến nay đều chỉ là bước đệm để trở thành món ăn ngon lành phục vụ cho cỗ máy thống trị toàn cầu sắp ra mắt thôi!
Hahaha!" Hắn bật cười một cách điên cuồng trong bóng tối âm u lạnh lẽo bao la vô tận trước mặt cậu ta lúc này đây hoàn toàn cô độc tuyệt đối một mình không ai giúp đỡ hay hỗ trợ gì cả dù rất muốn cầu cứu nhưng biết tìm đâu ra trong thế giới hư ảo đầy dối trá gian manh lừa gạt này nữa chứ?
Cười đến khi nước mắt chảy ròng ròng, Mộc Thanh Phong bỗng nhiên mở.
ngươi đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào dòng chữ cuối cùng của nhật ký: *"Và bây giờ ta hiểu tại sao họ gọi đây là 'Game'.
Vì trong game, bạn luôn có quyền restart.
Nhưng điều gì xảy ra nếu file save bị xóa vĩnh viễn?"*
Hắn cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Mỗi lần chết đi và hồi sinh lại với ký ức nguyên vẹn — đó chính là cơ chế lưu trữ dữ liệu linh hồn của hắn!
Nhưng nếu hệ thống quyết định ngừng cung cấp slot lưu trữ.
[CẢNH BÁO: Thời còn lại 02:45:00]
[Hệ Thống đang chuẩn bị xóa dữ liệu nhân vật.]
Màn hình hiển thị dòng chữ trắng xóa trên nền đen ngòm đáng sợ hơn bất kỳ lời nguyền nào từng xuất hiện trong truyện cổ tích xưa kia mà ông bà nội ngoại thường kể cho con cháu nghe mỗi đêm trăng sáng soi rọi khắp nơi đâu xa gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?
Mộc Thanh Phong đứng dậy chập chững bước về phía trước, bỏ mặc nỗi đau đớn đang gnawing (gặm nhấm) lấy linh hồn hắn.
Hắn phải tìm ra cách để chặn đứng quá trình xóa dữ liệu này bằng mọi giá!
Dù có nghĩa là phá vỡ quy luật cơ bản nhất của Server Cửu Thiên đi chăng nữa thì cũng không sao cả vì ít nhất như vậy mới hy vọng sống sót qua khỏi vòng xoán tử thần đang quay cuồng điên dại ngày càng tăng tốc độ nhanh hơn bất kỳ cơn bão tố thiên nhiên nào từng xảy ra trong lịch sử phát triển lâu dài của loài người chúng ta từ thuở sơ khai cho đến nay vẫn chưa bao giờ ngừng nghỉ đâu xa gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?
Hắn lao vào bóng tối dày đặc phía trước, nơi mà những tia sáng le lói hiếm hoi chiếu rọi xuống từ khe hở nhỏ xíu trên trần nhà hang động tạo nên hiệu ứng thị giác ảo diệu khiến người ta (không phân biệt) được đâu là thực tại và đâu là ảo ảnh giả tạo do Hệ Thống tự sinh ra nhằm mục đích đánh lừa giác quan của những kẻ lạc lối như hắn vậy đó!
Và rồi, bất ngờ xuất hiện trước mắt Mộc Thanh Phong là một cánh cửa đá khổng lồ khắc đầy biểu tượng con mắt mở to nhìn chằm chằm vào không trung trống rỗng bao la vô tận trước mặt cậu ta lúc này đây hoàn toàn cô độc tuyệt đối một mình không ai giúp đỡ hay hỗ trợ gì cả dù rất muốn cầu cứu nhưng biết tìm đâu ra trong thế giới hư ảo đầy dối trá gian manh lừa gạt này nữa chứ?
Trên cánh cửa đó, có dòng chữ khắc sâu vào đá granit đen bóng loáng như mực tàu vừa mới khô ráo đâu xa gần đây rồi sắp tới rất sớm thôi đâu xa gì nữa?: *"Phòng Quản Trị Viên — Chỉ dành cho Người Chơi Số 999."*
Con số 999 trên cánh cửa bỗng nhiên chuyển thành tên của hắn.
Hắn sững sờ, chân bước hụt xuống vực thẳm phía sau.
Cánh cửa tự động khép lại, nuốt chửng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận