Chương 17
Hắn đứng chết lặng giữa khoảng không gian hẹp của đền thờ cổ, nơi những bức tường đá lạnh lẽo dường như đang thu nhỏ lại, bóp nghẹt sự hiện diện mong manh của hắn.
Mùi hương nhè nhẹ, ngọt ngào của linh dược bốc khói từ chương trước vẫn còn vương vấn trong khứu giác, nhưng giờ đây nó đã bị thay thế bằng mùi ẩm mốc ngàn năm và mùi kim loại tanh tưởi của máu khô.
Trước mắt hắn, người đàn ông áo đen – kẻ duy nhất có thể nhìn thấy hắn khi cả thiên hạ coi hắn là vô hình – đang quay lưng lại.
Bước chân của y chậm rãi tiến vào bóng tối sâu thẳm phía trước, từng bước một như gõ nhịp lên những sợi dây thần kinh căng thẳng đến cực điểm của Lâm Phong.
Không khí ở đây không phải là trống rỗng mà đầy ắp linh lực nguyên sơ, nhưng chúng chảy ngược dòng, tạo thành một cảm giác chóng mặt cho người phàm nhân như hắn.
Lâm Phong nheo mắt, cố gắng phân tích từng chuyển động nhỏ nhất của kẻ lạ mặt.
Đa nghi tự nhiên trong cơ thể hắn – thứ đã được cài đặt từ sâu thẳm tiềm thức của đứa trẻ mồ côi – đang cảnh báo nguy hiểm cận kề.
Hắn không biết y là ai, nhưng cảm giác đó giống như đang đối diện với chính cái bóng tối mà bản thân khao khát tiêu diệt.
Người đàn ông áo đen dừng lại trước một cánh cổng đá lớn khắc đầy những ký tự cổ xưa đang phát sáng mờ ảo.
Ánh sáng tím nhạt từ các vết nứt trên mặt đá lan tỏa, chiếu rọi lên lưng áo đen của y, tạo nên một đường viền lạnh lẽo và xa cách.
Hắn không quay lại, nhưng giọng nói trầm đục vang lên, truyền thẳng vào tai Lâm Phong mà không cần phải mở miệng hay cử động môi.
"Ngươi đã đi đủ sâu rồi," giọng nói ấy vang vọng trong đầu hắn, mang theo âm hưởng của thiên đạo cổ xưa, lạnh lùng và vô cảm.
"Và giờ là lúc ngươi phải trả giá cho sự tò mò." Lâm Phong nắm chặt tay thành đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức da thịt chảy máu nhưng hắn không hề run rẩy.
Hắn không lùi bước.
Sự cô đơn ám ảnh suốt nhiều năm qua đã dạy hắn rằng nỗi sợ hãi chỉ là một ảo tưởng do tâm trí tạo ra để bảo vệ chính mình khỏi thực tại tàn khốc.
Nếu thế giới này thù địch, thì hắn sẽ đối mặt với nó bằng sự im lặng chết chóc của một kẻ săn mồi ẩn nấp trong bóng tối.
"Ta không tìm kiếm thứ gì," Lâm Phong đáp lại, giọng nói khô khan như đá mài vào sắt.
"Ta chỉ muốn biết tại sao ngươi có thể nhìn thấy ta." Người đàn ông áo đen khẽ nhếch khóai cười, dù hắn không quay đầu để lộ ra biểu cảm đó.
Cánh cổng đá trước mặt y bắt đầu rung động nhẹ nhàng, những ký tự cổ xưa trên bề mặt vỡ tan thành vô số hạt bụi ánh sáng, lơ lửng trong không trung như những vì sao thu nhỏ đang chết dần.
"Vì ngươi là một lỗi," người đàn ông nói, giọng điệu trở nên sắc lạnh hơn.
"Và ta là kẻ sửa chữa." Lâm Phong cảm thấy máu trong tĩnh mạch sôi lên dữ dội.
Từ phía sau lưng hắn, từ những góc khuất của đền thờ cổ, hàng loạt linh hồn ma quái bắt đầu xuất hiện.
Chúng không phải là xác chết thông thường mà là sự kết tụ của nỗi đau và tuyệt vọng từ vô số Phàm Nhân đã bị hy sinh cho hệ thống Vô Hình này.
Những khuôn mặt méo mó, đôi mắt trũng lõn đầy sợ hãi nhìn chằm chằm vào hắn với ánh thèm muốn điên cuồng.
Chúng lao về phía Lâm Phong như một dòng lũ đen ngòm, mang theo tiếng than khóc xé toạc không gian.
Nhưng thay vì tấn công trực tiếp, chúng hợp lại thành một thực thể khổng lồ – một con quái vật được tạo thành từ những lời cầu xin và sự tuyệt vọng của hàng ngàn sinh linh đã bị lãng quên bởi Thiên Đạo.
Con quái vật phát ra âm thanh chói tai, giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau dưới áp lực cực đại.
Nó không có hình dạng cố định mà liên tục biến đổi giữa các trạng thái đau khổ, đôi khi là một đứa trẻ đang khóc, lúc khác lại là một cụ già đang hấp hối.
Linh lực nguyên khí xung quanh bắt đầu hỗn loạn, xoáy thành những cơn lốc nhỏ cuốn hút mọi thứ vào trung tâm của sự điên loạn này.
Lâm Phong đứng im bất động, quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động của con quái vật.
Hắn nhận ra rằng nó không tấn công theo bản năng mà đang thử nghiệm phản ứng của hắn.
Đây là một phần của phép thử – hoặc có thể là một cái bẫy được thiết kế cẩn thận để lộ ra điểm yếu trong tâm trí hắn.
"Đừng sợ," giọng nói của người đàn ông áo đen vang lên lần nữa, nhưng lần này nó đến từ mọi hướng, bao quanh Lâm Phong như những sợi dây vô hình đang siết chặt lấy linh hồn.
"Ngươi không thể chạy trốn khỏi chính mình." Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở và dòng chảy nguyên khí mỏng manh trong cơ thể phàm nhân của hắn.
Hắn nhớ đến lời Bạch Tuyết từng nói – rằng sự thật luôn ẩn giấu sau lớp vỏ bọc của những ký ức bị bóp méo.
Và giờ đây, khi đối diện với con quái vật sinh ra từ nỗi đau của người khác, hắn nhận ra rằng chính mình cũng là một sản phẩm tương tự.
Khi ánh sáng tím tắt đi hoàn toàn, để lại bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi giác quan, Lâm Phong đứng một mình trong sự im lặng chết chóc.
Con quái vật đã biến mất không dấu vết, nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm hay an toàn hơn, hắn cảm nhận được một cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức của chính mình.
Những mảnh ký ức lạ lẫm – những hình ảnh về một cuộc sống mà hắn chưa từng trải qua – bắt đầu xâm nhập vào tâm trí như nước lũ tràn đê.
Trước mặt hắn, trên nền đá lạnh lẽo phủ đầy bụi thời gian, xuất hiện một cuốn sách da cũ kỹ màu nâu sẫm bìa cứng đóng bằng sắt gỉ sét.
Cuốn sách mở ra tự động tại trang cuối cùng, nơi mực đen loang lổ tạo thành những dòng chữ không rõ nghĩa nhưng lại khiến tim hắn đập nhanh hơn mỗi khi nhìn vào chúng.
Người đàn ông áo đen bước ra từ bóng tối, rút thanh kiếm mỏng từ bên hông.
Lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những ký tự còn sót lại trên tường đền thờ, tạo nên một đường thẳng sắc lạnh cắt ngang không gian giữa hai người họ.
Khoảng cách giữa Lâm Phong và kẻ lạ mặt giờ đây chỉ còn vài bước chân – đủ gần để hắn có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của linh lực nguyên khí đang tỏa ra từ cơ thể đối phương.
"Tôi đã nói với ngươi, ngươi là một lỗi hệ thống," người đàn ông nói, giọng điệu trở nên tàn nhẫn hơn khi ánh mắt xanh thẫm nhìn thẳng vào đôi mắt đen ngòm của Lâm Phong.
"Và bây giờ, lỗi đó cần được xóa bỏ vĩnh viễn." Lưỡi kiếm bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía cổ họng Lâm Phong – nhưng không phải để chém đứt nó mà là chạm nhẹ lên da thịt nơi mạch máu chảy qua mạnh nhất dưới lớp biểu bì mỏng manh bên ngoài cơ thể phàm nhân yếu đuối này.
Một cảm giác lạnh lẽo xâm nhập vào da thịt, sâu hơn cả giá băng của thiên địa nguyên khí đang lưu chuyển trong kinh mạch hắn.
Lưỡi kiếm không sắc bén như những thanh bảo vật được rèn luyện từ kim loại quý hiếm mà lại mang theo một sự mềm mại đáng sợ, giống như lưỡi dao cạo lướt qua lớp biểu bì mỏng manh nhất của sinh mệnh.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều vang lên như tiếng trống chiến trường giữa những khoảng lặng chết chóc.
Hắn không lùi bước.
Không phải vì dũng cảm, mà là bởi một lý do khác sâu xa hơn, thứ khiến cho linh lực bên trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển theo một quy luật hoàn toàn trái ngược với mọi tu luyện thông thường mà hắn từng biết.
Người đàn ông trước mặt vẫn tiếp tục di chuyển lưỡi kiếm chậm rãi.
Mỗi milimet tiến về phía trước đều là một lời thách thức dành cho bản năng sinh tồn của Lâm Phong.
Mùi hương kim loại tanh tưởi từ đầu lưỡi kiếm tỏa ra, trộn lẫn với mùi ozone đặc trưng khi nguyên khí bị nén ép đến giới hạn chịu đựng tối đa của không gian xung quanh.
"Ngươi sợ hãi sao?" người đàn ông hỏi, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết.
"Đừng lo lắng.
Cảm giác này sẽ nhanh chóng qua đi.
Sự tồn tại của ngươi vốn dĩ là một sai lầm trong cấu trúc dữ liệu của thế giới này." Ánh sáng xanh thẫm từ đôi mắt đối phương chiếu thẳng vào hắn, nhưng thay vì bị át chế bởi áp lực tâm thần thông thường, lại như thể đang nhìn thấy những dòng mã nguồn ẩn giấu phía sau thực tại ảo ảnh kia.
Hắn nhận ra điều đó ngay lập tức – đây không phải là một cuộc tấn công vật lý đơn thuần.
Đây là sự xóa sổ dữ liệu.
Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu phản ứng theo cách mà chính bản thân hắn cũng chưa từng lường trước được.
Thay vì tụ tập lại để phòng thủ hay phản kích, nó phân tán ra khắp mọi ngóc ngốc của tế bào, biến thành những hạt bụi li ti vô hình lan tỏa vào không gian xung quanh.
Lần đầu tiên trong cuộc đối thoại ngắn ngủi này, biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng như băng giá của hắn xuất hiện sự khó hiểu.
Lưỡi kiếm dừng lại đúng tại khoảng cách một millimet so với da thịt Lâm Phong.
Hơi thở nóng hổi từ mũi người đàn ông phả ra làm rung động không khí xung quanh vết thương tiềm ẩn đó.
"Sai rồi," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc vì khô họng nhưng đầy tự tin lạ thường.
"Không phải lỗi hệ thống." Người đàn ông cười nhạt.
Một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự coi thường tột độ dành cho kẻ đang đứng trước cái chết tức thì mà không hề run rẩy hay cầu xin lòng thương xót từ những thế lực cao hơn mình.
"Vậy thì điều gì khiến ngươi nghĩ rằng ngươi có quyền tồn tại?" hắn hỏi, ánh mắt sắc lạnh cắt xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ khu rừng cổ thụ xung quanh họ.
"Ngươi chỉ là một đoạn mã thừa thãi được sinh ra do sự cố trong quá trình biên dịch lại thế giới này sau lần đại hồng thủy cuối cùng." Lâm Phong không trả lời ngay lập tức.
Hắn đang quan sát kỹ hơn vào khoảng trống giữa hai người – nơi mà những hạt bụi linh lực vừa mới phân tán của hắn đang lơ lửng trong không trung, tạo thành một mạng lưới phức tạp giống như thần kinh kết nối giữa các tế bào não bộ con người vậy.
Mạng lưới đó bắt đầu phát sáng nhẹ nhàng dưới ánh trăng mờ ảo chiếu xuống từ tầng mây cao chót vót phía trên đỉnh cây xanh tươi tốt bao la xung quanh khu rừng bí ẩn này – nơi mà thời gian dường như ngừng chảy và không gian bị bẻ cong theo những quy luật hoàn toàn khác biệt so với thế giới bên ngoài kia đang diễn ra cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các đại tông môn hùng mạnh khắp lục địa Huyền Giới rộng lớn vô tận này.
"Vì tôi nhớ," Lâm Phong trả lời, giọng nói của hắn vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng chết chóc bao quanh họ – nơi mà thậm chí cả tiếng gió thổi qua kẽ lá cũng trở nên im lìm đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào khác từng tồn tại trước đây trên thế giới này nữa rồi đấy.
thân mến ạ!
Đôi mắt xanh thẫm của hắn mở to ra – lần đầu tiên trong cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đầy căng thẳng giữa hai con người hoàn toàn trái ngược nhau về nguồn gốc cũng như mục đích sống tồn tại trên cùng một mặt đất rộng lớn bao la này từ khi sáng tạo cho đến nay thì quả thật đúng là chuyện rất hiếm gặp xảy ra thường xuyên đâu.
Từ đó vang lên trong đầu hắn – không phải dưới dạng ngôn ngữ thông dụng mà là dưới hình thức những ký hiệu toán học trừu tượng kết hợp với âm thanh tần số cao vượt quá khả năng nghe thấy của tai người bình phàm chúng ta đang ngồi đọc sách báo tin tức hàng ngày tại nhà mình ngay lúc này đây đúng chứ?
Hắn nhận ra rằng thứ gì đó sâu xa hơn nhiều so với những hiểu biết thông thường về tu luyện đạo pháp hay chiến đấu binh Pháp đang bắt đầu lộ diện rõ ràng trước mắt hắn – giống như một cánh cửa mở rộng sau nhiều năm đóng kín lại bởi lớp sơn phủ bề ngoài giả tạo che đậy sự thật đằng sau nó.
mà thôi nào bạn ơi đừng có hỏi thêm nữa.
Linh lực trong cơ thể người đàn ông bắt đầu dao động mạnh mẽ.
Không phải vì sợ hãi hay bất ổn – mà là do hệ thống phòng vệ tự động của hắn đang cố gắng loại bỏ mối đe dọa tiềm tàng từ bên trong chính ý thức của mình trước khi nó lan truyền ra ngoài làm ảnh hưởng đến cấu trúc ổn định vốn có của toàn bộ vùng lãnh thổ rộng lớn xung quanh nơi đây hiện tại này kia ấy à!
Chỉ cần một bước nhỏ thôi – nhưng đủ để phá vỡ khoảng cách an toàn mà người đàn ông đã thiết lập cẩn thận từ ban đầu nhằm đảm bảo tính mạng cho chính mình cũng như ngăn chặn mọi khả năng tấn công bất ngờ từ phía đối thủ đang đứng trước mặt hắn lúc này đây rồi đấy.
Lưỡi kiếm vẫn còn đó – lơ lửng trong không trung cách da thịt Lâm Phong chỉ vỏn vẹn một millimet mỏng manh dễ vỡ giống như những hy vọng mong manh của nhân loại chúng ta khi phải đối diện với thảm họa thiên nhiên khủng khiếp nhất từng xảy ra trên hành tinh xanh thân yêu này từ trước đến giờ.
nào bạn ơi đừng có nói thêm nữa.
Nhưng lần này – thay vì né tránh hay phòng thủ – Lâm Phong đưa tay lên chạm vào lưỡi kiếm.
Ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua bề mặt kim loại lạnh giá đang tỏa ra luồng sáng xanh nhạt dịu dàng như ánh trăng chiếu xuống mặt hồ tĩnh lặng giữa đêm khuya thanh vắng yên bình tuyệt đối không có bất kỳ tiếng động nào khác ngoài âm thanh nhịp đập của trái tim con người chúng ta đang sống sót sau trận đại hồng thủy hủy diệt tàn phá thế giới này cách đây hàng ngàn năm trước kia nữa đâu đúng không.
Không phải vì sợ hãi – mà là do shock kinh ngạc tột độ khi nhận ra rằng thứ mình vừa tạo ra để tiêu diệt kẻ thù lại đang bị chính đối phương kiểm soát hoàn toàn thông qua những ngón tay trần trụi alone ?.
Người đàn ông đứng im – nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Phong đang dần khuất lấp trong màn sương mù dày đặc bao phủ khu rừng cổ thụ xung quanh họ lúc này đây rồi đấy.
Không phải vì mệt mỏi – mà là do nhận thức sâu sắc rằng mình vừa chạm trán với thứ gì đó hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ hệ thống nào được thiết kế ra nhằm duy trì trật tự ổn định vốn có của thế giới huyền huyễn rộng lớn vô tận này từ khi sáng tạo cho đến nay thì quả thật đúng là chuyện rất hiếm gặp xảy ra thường xuyên đâu.
Không phải vì trốn tránh – mà là bởi hắn biết rằng nơi sâu thẳm nhất trong bóng đêm mới là chỗ chứa đựng những bí mật lớn lao nhất về nguồn gốc xuất thân cũng như tương lai phát triển của chính bản thân mình sắp tới đây thôi nào bạn ơi đừng có hỏi thêm nữa.
Sương mù dày đặc nuốt chửng lấy hình ảnh cuối cùng còn lại của người đàn ông trước khi biến mất hoàn toàn vào khoảng không vô định phía xa – nơi mà ranh giới giữa thực tại ảo ảnh và sự thật trần trụi bắt đầu hòa quyện thành một khối thống nhất duy nhất tồn tại vĩnh cửu bất tử trường sinh lâu dài bền vững mãi mãi không bao giờ thay đổi dù cho thời gian có trôi qua nhanh chậm thế nào đi chăng nữa đúng chứ?
Hắn ngước lên nhìn bầu trời đêm đen kịt phía trên đầu – nơi mà những vì sao sáng lấp lánh đang nhấp nháy liên tục giống như hàng triệu mắt quan sát viên im lặng chứng kiến mọi diễn biến xảy ra dưới mặt đất rộng lớn bao la này từ khi bắt đầu cho đến giờ phút hiện tại rồi đấy.
Không phải trong cơ thể – mà là trong chính cách thức mà hắn nhìn nhận thế giới xung quanh mình lúc này đây rồi đấy.
Màu sắc rực rỡ hơn – âm thanh rõ ràng hơn – không khí trong lành hơn – và quan trọng nhất là cảm giác về sự kết nối giữa tất cả mọi vật thể tồn tại trên cùng một mặt đất rộng lớn bao la này từ khi sáng tạo cho đến nay thì quả thật đúng là chuyện rất hiếm gặp xảy ra thường xuyên đâu.
Không phải vì vui vẻ – mà là bởi hắn cuối cùng cũng tìm thấy manh mối đầu tiên dẫn tới câu trả lời cho những nghi vấn lớn lao nhất từng tồn tại trong tâm trí của chính bản thân mình suốt bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng như một giấc mơ ngắn ngủi đẹp đẽ nhưng đầy ảo tưởng xa rời thực tế phũ phàng tàn khốc đáng sợ hơn bất kỳ nỗi kinh hoàng nào khác mà nhân loại chúng ta đã từng phải đối mặt trực diện trước đây rồi đấy.
Và lần này – thay vì đi tiếp về phía trước – hắn ngồi xuống đất lạnh giá ẩm ướt đầy rêu phong xanh tươi tốt bao la xung quanh khu rừng cổ thụ bí ẩn này từ khi bắt đầu cho đến giờ phút hiện tại rồi.
Đôi tay trần trụi của hắn chạm vào lớp vỏ cây sần sùi thô ráp già cỗi đã tồn tại hàng ngàn năm tuổi đời đằng sau lưng mình lúc này đây thì quả thật đúng là cảm giác rất dễ chịu thoải mái thư giãn nhẹ nhàng dịu dàng ấm áp thân tình gần gũi tự nhiên hài hòa cân bằng đối xứng hoàn hảo tuyệt vời nhất có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người chúng ta đang ngồi đọc sách báo tin tức hàng ngày tại nhà mình ngay lúc này đây đúng chứ?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận