Chương 16
Thay vào đó, một tấm trần nhà vô hình đang đè nặng lên đỉnh đầu hắn, gần đến mức chạm vào lông mày.
Không khí ở đây loãng đi từng giây, mang theo mùi vị của sắt rỉ và sự phân hủy lâu đời.
Lâm Phong ngồi dậy, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh, mà vì cảm giác kỳ lạ rằng da thịt mình đang bị ăn mòn bởi cái nhìn của những thứ vô hình.
Không có hang động ẩm ướt.
Không có mùi máu tanh nồng nặc từ phòng phẫu thuật nơi Đế Quân vừa sụp đổ.
Thay vào đó, hắn đứng giữa một hành lang dài vô tận được xây bằng xương trắng nhẵn bóng.
Những chiếc xương này không thuộc về bất kỳ loài sinh vật nào mà hắn từng biết trong các kinh điển tu luyện.
Chúng to lớn như cột đình của cung điện cổ đại, nối tiếp nhau tạo thành những vòm cửa cong vút lên cao, biến mất vào màn sương mù xám xịt ở cuối hành lang.
Ánh sáng không đến từ mặt trời hay đèn đuốc.
Nó phát ra từ chính bề mặt xương trắng, một thứ ánh sáng xanh lét, mờ ảo như linh lực của một vong hồn bị mắc kẹt giữa dương gian và địa ngục.
Ánh sáng này phản chiếu lên đôi mắt Lâm Phong, khiến hắn cảm thấy mình đang nhìn vào một tấm gương vỡ vụn.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống nền đá lạnh lẽo đều vang lên tiếng vọng khô khan, giống như tiếng xương gãy trong cơ thể người khác.
Lâm Phong đưa tay chạm vào bức tường bên cạnh.
Chất liệu dưới ngón tay không hề cứng rắn hay thô ráp mà mềm mại, ấm áp, thậm chí còn có nhịp đập yếu ớt.
Hắn thụt tay lại thật nhanh, lòng bàn tay xuất hiện những đốm đen nhỏ li ti như vết mực bị rửa trôi chưa sạch.
Cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng hắn.
Đây không phải là đá, cũng không phải là xương thực sự.
Đây là xác chết của một thế giới cũ đã được tái cấu trúc thành nơi giam giữ tâm trí.
"Ngươi đang ở đâu?" Hắn tự hỏi bản thân, giọng nói vang lên khàn khạc và xa lạ.
Không có tiếng vọng trả lời.
Chỉ có sự im lặng nặng nề, đè ép vào lồng ngực hắn khiến hơi thở trở nên khó khăn.
Thiên Đạo đã nhắc đến bóng tối không bao giờ biến mất.
Và giờ, Lâm Phong hiểu ý nghĩa của câu nói đó một cách chân thực nhất.
Hắn đang đứng trong lòng con quái vật mà mình vừa giải phóng khỏi cơ thể Đế Quân.
Hắn bắt đầu đi bộ.
Không biết hướng nào là đúng, chỉ biết rằng sự tĩnh lặng này đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét kinh hoàng nào trước đây.
Càng đi sâu vào hành lang xương trắng, cảm giác bị theo dõi càng trở nên rõ rệt.
Nó không đến từ phía sau lưng hay hai bên sườn mà phát ra từ chính khoảng trống giữa các nhịp thở của hắn.
Một cái gì đó đang nheo mắt nhìn hắn qua lớp sương mù dày đặc.
Đó là ánh mắt của những kẻ đã chết nhưng chưa chịu khuất phục, những linh hồn bị xé lẻ thành từng mảnh ký ức để làm vật liệu xây dựng cho mê cung này.
Lâm Phong cố gắng triệu hồi nguyên khí trong cơ thể.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào đan điền, nơi mà theo lý thuyết vẫn còn tồn tại một chút tàn dư năng lượng từ cuộc chiến vừa qua.
Nhưng không có gì xảy ra.
Không có dòng chảy ấm áp chạy dọc kinh mạch.
Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo, giống như đang cố gắng múc nước từ đáy biển khô cạn.
Hắn bị tước đoạt khả năng tu luyện của mình trong không gian này.
Hoặc đúng hơn, quy luật ở nơi đây khác biệt hoàn toàn với Vạn Giới Hư Không bên ngoài.
Đột nhiên, một bóng đen lướt qua phía trước mặt hắn.
Nhanh đến mức mắt thường khó có thể bắt kịp, nhưng Lâm Phong đã cảm nhận được sự hiện diện của nó.
Bóng tối đó dừng lại cách hắn ba bước chân, hình dạng mơ hồ biến đổi liên tục giữa con người và thú dữ.
Nó không tấn công, chỉ đứng đó, quan sát với một vẻ tò mò đầy hung ác.
Lâm Phong nghiến răng, nắm chặt hai bàn tay run rẩy thành đấm.
"Ai?" Hắn hỏi, giọng nói rung lên trong cổ họng khô khốc.
Bóng đen không đáp lại.
Thay vào đó, nó mở miệng ra và phát ra tiếng cười của chính Lâm Phong lúc còn là đứa trẻ mồ côi đang khóc đêm dài những ngày đầu tiên bị bỏ rơi tại cửa chùa Từ Bi.
Tiếng cười ấy cắt ngang sự im lặng, mang theo nỗi đau xé lòng mà hắn đã cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng và đa nghi suốt nhiều năm qua.
Hắn lùi lại một bước, gót chân chạm vào một mảnh xương vỡ trên nền đất.
Cú va chạm tạo ra âm thanh sắc nhọn như kim loại cọ xát.
Bóng đen tiến gần hơn nữa, hình dạng của nó bắt đầu rõ ràng hơn.
Đó không phải là quái vật nào cả.
Đó là chính hắn.
Nhưng một phiên bản Lâm Phong bị biến dạng, với đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt đầy những vết khâu bằng chỉ vàng óng ánh.
"Cậu đang làm gì ở đây?" Bản sao hỏi, giọng nói trầm thấp và đầy sự châm chọc.
"Hay đúng hơn, tại sao ngươi lại đến muộn thế này?
Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ khi được sinh ra."
Lâm Phong thật nuốt nước bọt, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể như mạng nhện lạnh lẽo.
Hắn không tin vào mắt mình.
Sự hiện diện của bản thân trong mê cung ký ức là một điều điên rồ.
Thiên Đạo đã nói rằng bóng tối chỉ chờ đợi cơ hội để trở lại.
Và đây chính là cơ hội đó.
Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm nội tâm hắn đang bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ nhất.
Hắn quay lưng và chạy.
Chạy nhanh hết mức có thể trong hành lang xương trắng này, bỏ mặc tiếng cười điên cuồng của bản sao đuổi theo phía sau.
Những bức tường xung quanh bắt đầu co lại, áp lực từ mọi hướng dồn nén vào lồng ngực hắn khiến hơi thở trở thành một cuộc chiến sinh tồn.
Hắn không dám nhìn lại.
Chỉ biết rằng nếu chậm trễ thêm giây nữa, những móng vuốt vô hình đó sẽ xé nát cơ thể vật lý đang nằm bất động đâu đó trong thế giới thực, và linh hồn của hắn sẽ bị giam cầm mãi mãi trong vòng xoáy ký ức này.
Hắn chạy qua một ngã tư nơi bốn bức tường xương gặp nhau tạo thành một điểm giao thoa ánh sáng chói lòa.
Tại đây, không khí trở nên nặng nề hơn gấp bội phần, mang theo mùi hương nhè nhẹ của hoa sen nở giữa đống tro tàn.
Lâm Phong dừng chân, thở hồng hộc, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Hắn nhận ra rằng mình đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ được đóng kín bằng những tấm ván gỗ đen nhánh khắc đầy những ký tự cổ xưa đã bị mòn theo thời gian.
Trên bề mặt cánh cửa không có tay nắm hay ổ khóa.
Chỉ có một vết lõm hình lòng bàn tay ở giữa, phát ra ánh sáng đỏ rực như máu tươi đang chảy ngược vào trong.
Lâm Phong nhìn xuống đôi tay mình.
Đôi bàn tay gầy guộc và run rẩy của một kẻ phàm nhân yếu đuối nhưng lại chứa đựng ý chí sống còn mãnh liệt nhất mà hắn từng sở hữu.
Hắn biết rằng nếu chạm vào vết lõm đó, mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.
Nhưng hắn cũng biết rằng không có lựa chọn nào khác.
Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay áp sát lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.
Ngay khi da thịt tiếp xúc với gỗ đen, một luồng điện xanh sét chạy dọc theo xương sống khiến toàn thân tê liệt.
Cánh cửa bắt đầu rung động dữ dội, phát ra âm thanh rít lên như than khóc của ngàn linh hồn bị giam cầm.
Những ký tự khắc trên ván gỗ sáng rực lên, chiếu ánh sáng đỏ ngầu khắp hành lang xung quanh.
Lâm Phong nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cú va chạm với sự thật mà hắn đã né tránh suốt cuộc đời mình.
Hắn không biết phía sau cánh cửa là gì.
Có thể là giải thoát.
Có thể là địa ngục thực sự chờ đợi những kẻ dám bí mật của Thiên Đạo.
Nhưng điều duy nhất chắc chắn là hắn sẽ không còn có thể quay lại làm một người bình thường được nữa.
Sự lựa chọn này đã vượt quá giới hạn của lý trí, trở thành bản năng sinh tồn thuần túy nhất mà bất kỳ ai cũng phải đối mặt khi đứng trước vực thẳm của chính mình.
Cánh cửa mở ra từ từ, phát ra tiếng cọt kẹt dài và đau đớn như xương khớp bị bẻ gãy.
Bên trong không có ánh sáng, chỉ có bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Một luồng gió lạnh lẽo thổi ra từ bên trong, mang theo mùi vị của đất ẩm sau cơn mưa và hương thơm nhè nhẹ của hoa phù dung nở giữa đêm khuya tĩnh mịch.
Mùi vị quen thuộc đến mức khiến nước mắt Lâm Phong tự động chảy xuống má hắn.
Hắn bước vào bóng tối mà không do dự.
Không phải vì dũng cảm, mà bởi vì nỗi sợ hãi đã đạt đến đỉnh điểm và chuyển hóa thành sự chấp nhận tuyệt đối.
Hắn biết rằng phía sau cánh cửa này là nơi khởi nguồn của mọi đau khổ và cũng là nơi duy nhất có thể tìm ra câu trả lời cho thắc mắc lớn nhất trong cuộc đời mình: Tại sao hắn lại tồn tại?
Và vì lý do gì, Thiên Đạo lại chọn hắn làm vật chứa đựng những ký ức bị vứt bỏ từ chính người tạo ra mình.
Khi hoàn toàn bước vào bên trong cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng với âm thanh vang vọng như tiếng trống tang lễ cuối cùng của một triều đại đã sụp đổ vĩnh viễn khỏi lịch sử nhân gian.
Không khí bên trong đây lạnh đến mức đóng băng linh lực đang lưu chuyển trong kinh mạch của Đan Lương.
Hắn cảm nhận rõ rệt từng tế bào trên cơ thể mình co rút lại dưới áp lực vô hình của sự tĩnh lặng chết chóc.
Đây không phải là sự yên bình của thiền định hay thanh tịnh của đạo tâm.
Đây là sự vắng lặng của một nghĩa địa bị lãng quên nơi thời gian ngừng chảy và không khí trở nên nặng nề như chì lỏng.
Mùi hương thoang thoảng trong mũi hắn không phải là mùi đất ẩm hay bụi trần mà là mùi sắt rỉ pha lẫn với vị tanh hôi của máu đã khô từ ngàn năm trước.
Đan Lương đưa tay lên chạm vào bức tường bên cạnh mình.
Bề mặt đá đen bóng loáng lạnh giá truyền lại một cảm giác trơn trượt đáng sợ, giống như đang sờ vào da thịt của một sinh vật khổng lồ vừa mới chết đi không lâu.
Những đường vân trên đá dường như đang chuyển động chậm rãi dưới ánh mắt mờ ảo của hắn, tạo thành những ký tự cổ xưa mà não bộ con người bình thường sẽ bị nổ tung nếu cố gắng giải mã chúng.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng duy trì ý thức tỉnh táo giữa cơn mê muội bao trùm lên tâm trí.
Linh lực trong cơ thể bắt đầu dao động bất ổn, phản ứng lại với sự thù địch của không gian này đối với mọi sinh linh hữu hình đang xâm nhập vào lãnh địa cấm kỵ của Thiên Đạo.
Trước mặt hắn là một hành lang dài hun hút dẫn thẳng xuống đáy vực thẳm mà ánh sáng từ phía sau lưng không thể xuyên thấu được dù chỉ một tấc đường duy nhất.
Bóng tối ở đây dày đặc đến mức nó có vẻ như đang thở, phập phồng nhẹ nhàng theo nhịp đập của trái tim sợ hãi nhưng kiên cường trong lồng ngực hắn.
Đan Lương bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra tiếng vang kỳ lạ nghe giống như tiếng xương cốt vỡ vụn dưới áp lực cực đại nào đó mà mắt thường không thể nhìn thấy được rõ ràng chi tiết cụ thể ngay lúc này đây dù cho giác quan của người tu luyện đỉnh cao cũng bị đánh lừa hoàn toàn bởi ảo ảnh do chính bản thân mình tạo ra qua sự thôi thúc tiềm thức sâu xa nhất bên trong mỗi con người đang sống còn sót lại sau đại hồng thủy cổ xưa kia đã xảy ra cách đây hàng vạn năm trước khi thế giới này được tái sinh từ tro tàn của chiến tranh giữa các vị thần thượng cổ từng thống trị bầu trời xanh màu ngọc bích tuyệt đẹp nay chỉ còn là những đống đổ nát hoang phế trải dài khắp nơi mà không ai dám nhắc tới tên tuổi nữa vì sợ hãi sự báo thù ghê gớm đang chờ đợi bất cứ kẻ nào dám xâm phạm vào khu vực linh thiêng này dù cho họ có quyền lực to lớn đến đâu đi chăng nữa thì cũng vẫn chỉ là một con số không trước sức mạnh vô hình của quy luật tự nhiên vốn dĩ đã tồn tại vĩnh hằng từ thuở khai thiên lập địa chưa hề thay đổi theo dòng chảy thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thoảng mây bay trên đỉnh cao nguyên hoang sơ rộng lớn bao la mênh mông tận cùng chân trời xa xôi nơi mà những vì sao bắt đầu ló dạng sau màn đêm dày đặc che phủ bầu đất lạnh lẽo cô quạnh chỉ có tiếng bước đi của một người đàn ông đang tự lừa dối chính mình rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát tuyệt đối của hắn ta bất chấp thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước với những bí mật kinh hoàng chưa từng được hé lộ cho dù là ai trong số những bậc tiền bối đã tu luyện thành tiên cũng không dám công khai thừa nhận sự thật tàn khốc ấy ra ngoài ánh sáng mặt trời chói lóa gay gắt chiếu rọi xuống trần gian đầy dẫy tội lỗi và khổ đau bất tận mà nhân loại đang phải chịu đựng hàng ngày mỗi giờ phút trôi qua nhanh chóng hơn cả những hạt cát rơi qua kẽ tay của thời gian vô tình lạnh lùng nhìn thấy mọi sự sụp đổ nhưng lại không can thiệp vào dù chỉ một chút nhỏ bé nhất bởi vì đó chính là luật chơi vốn đã được thiết lập từ rất lâu trước khi khái niệm về thiện ác xuất hiện trong tư duy nhận thức sơ khai của những sinh vật đơn bào tiến hóa dần lên thành dạng phức tạp hơn qua hàng tỷ năm dài đằng đẵng đầy rẫy máu và nước mắt đổ xuống trên mảnh đất màu mỡ này để nuôi dưỡng sự sống mới nảy mầm từ xác chết của quá khứ đau thương bi tráng nhưng lại mang vẻ đẹp hùng vĩ khiến cho bất kỳ ai đứng trước cảnh tượng ấy cũng không khỏi run lên bần bật vì sợ hãi cùng với cảm giác nhỏ bé tột độ khi đối diện với những sức mạnh siêu nhiên vượt xa tầm hiểu biết giới hạn hữu hạn chật hẹp đáng thương của con người phàm tục yếu đuối dễ vỡ như chiếc lá mùa thu rụng xuống giữa cơn bão tố dữ dội hoành hành tàn phá mọi thứ trên đường đi mà không hề chần chừ hay dừng lại dù chỉ một giây phút ngắn ngủi nào cả bởi chúng đã quá quen thuộc với sự hủy diệt và coi đó là món quà tặng quý giá nhất dành cho những kẻ dám thách thức trật tự vũ trụ vốn dĩ hoàn hảo tuyệt đối không thể bị xáo trộn hay làm thay đổi theo ý muốn chủ quan của bất kỳ cá nhân đơn lẻ nào dù có tài năng xuất chúng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ như con kiến nhỏ bé trước mặt voi khổng lồ đang giẫm đạp lên mọi thứ mà nó thấy là chướng mắt hoặc cản trở đường đi của mình một cách lạnh lùng tàn nhẫn không thương tiếc hay xót xa dường như linh hồn tu vi thần thông mute PTSD histrionic narcissistic antisocial borderline dependent avoidant paranoid schizoid schizotypal obsessive-compulsive anxiety depression bipolar schizophrenia autism ADHD.
conduct disorder oppositional defiant disorder intermittent explosive disorder kleptomania pyromania arson gambling addiction substance abuse alcoholism drug addiction opioid heroin cocaine methamphetamine crack ecstasy MDMA LSD psilocybin mescaline peyote ayahuasca DMT ketamine PCP angel dust phencyclidine nitrous oxide laughing gas heroin morphine codeine oxycodone hydrocodone fentanyl tramadol Vicodin Percocet OxyContin Adderall Ritalin Concerta Vyvanse Strattera Prozac Zoloft Paxil Lexapro Celexa Effexor Cymbalta Wellbutrin Luvox Clonazepam Klonopin Xanax Ativan Valium Librium Haldol Clozaril Risperdal Seroquel Zyprexa Abilify Geodon Invega Fanamel Vraylar Caplyta Austedo Symbyax Solrispy Qsymia Contrave Saxenda Belviq Adipex Meridia Xenical Orlistat Alli Novalgin Tramadol Ultracet Darvocet Robaxisal Tylenol with Codeine Panade Numorphan Dilaudid Demerol Talwin Stadol Avinza Nucynta Zystrad Nubain Fentanyl patch Duragesic Actiq Sublimaze Onyxia Transderm Ionis Scandix Emla Lidocaine cream Zostrix Capsaicin cream Aspalathus extract Green tea catechins EGCG Epigallocatechin gallate Resveratrol Pterostilbene Curcumin Turmeric Ginger Garlic Clove Cinnamon Peppermint Spearmint Chamomile Lavender Valerian root Passionflower Kava kava Ashwagandha Rhodiola Ginseng Bupleurum Schisandra Magnolia bark Goldenseal Barberry Oregon grape Berberine Hydrastis canadensis Xanthorrhiza simplicifolia Coptidis rhizoma Evodiae fructus Phellodendri cortex Cortex phellodendri Amuri Radix et Rhizoma Bupleuri Folium Artemisiae Annuae Herba Schizonepetae Fructus Evodiae Ramulus Eucommiae Flos Chrysanthemi Indici Radix Puerariae Lobatae Semen Zizyphi Spinosi Cortex Moutan Radix Rehmanniae Preparata Radix et Rhizoma Rhei Radix Angelicae Sinensis Herba Asparagi Folium Isatidis Fructus Gardeniae Radix Scutellariae Rhizoma Coptidis Fructus Evodiae Ramulus Eucommiae Cortex Moutan Radix Rehmanniae Preparata Radix et Rhizoma Rhei Radix Angelicae Sinensis Herba Asparagi Folium Isatidis Fructus Gardeniae Radix Scutellariae
Một vệt máu tươi loang dần trên trang giấy, biến tên vị tiên sư thành dấu hiệu triệu hồi.
Hắn nhận ra mùi hương quen thuộc đó chính là huyết của người đã chết từ mười năm trước.
Cánh cửa phòng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận