Đồng Minh
*___Hết Chương 5___*
---
Sân thượng đêm khuya tĩnh lặng, gió thu lay nhẹ những cánh hoa phượng còn sót lại trên hàng cây cao vút. Tần Vô Kiệt đứng tựa cửa sổ, ánh trăng mỏng manh len lỏi qua khe cửa, rải lên người anh một tầng ánh sáng mơ hồ. Đột nhiên, một bóng đen nho nhỏ nhảy từ phía lan can bên cạnh, rơi vào tay Tần Vô Kiệt đang dang rộng ra.
Ngụy Mỹ Lan ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt to tròn như hai viên pha lê trong đêm tối. "Em... em có thể bay được," cô nói, giọng run rẩy nhưng không vì sợ hãi mà vì kinh ngạc.
Tần Vô Kiệt mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt anh dịu dàng như làn sóng thu êm ả. "Đúng vậy, em cũng mang linh khí," anh nói, tay giữ chặt đôi chân nhỏ nhắn của cô. "Nhưng tại sao gia tộc lại truy sát em?"
Ngụy Mỹ Lan ríu rít kể về cuộc sống đầy nguy hiểm của mình từ khi sinh ra. Cô bị gia tộc phản bội, cho rằng linh khí trong người là một khuyết điểm, khiến họ mất đi quyền lực và địa vị. "Họ nói tôi sẽ trở thành gãy đổ nhà họ," cô nức nở, nước mắt lăn dài trên má.
Tần Vô Kiệt nghe xong, ánh mắt anh đột nhiên trở nên kiên định. Anh nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của cô. "Không được như vậy," anh nói, giọng điệu quyết đoán nhưng không thiếu sự dịu dàng. "Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ em. Em không cần sợ hãi nữa."
Ngụy Mỹ Lan gật đầu, nụ cười hạnh phúc như hoa phượng cuối thu đang khoe sắc trong đêm tối. Cô nhìn Tần Vô Kiệt với đôi mắt đỏ hoe, nụ cười mỉm lên trên môi. "Anh... anh thật tốt," cô nói rồi ấn chặt lấy cánh tay anh.
Đêm khuya trôi qua, bầu trời dần sáng lên, hai người vẫn đứng đó, bên cạnh nhau, nhìn ra xa. Tần Vô Kiệt nắm tay Ngụy Mỹ Lan, ánh mắt anh đầy hi vọng và bảo vệ. "Dù thế nào đi nữa, em cũng không cô đơn," anh nói.
---
Sân thượng vẫn còn ánh đèn mờ ảo của buổi tối, hai bóng người ở đó như đã trở nên quen thuộc hơn bao giờ hết. Ngụy Mỹ Lan hít thở sâu một hơi, đôi mắt sáng lên đầy quyết tâm khi kể tiếp về kẻ đứng sau vụ truy sát: "Trong những ngày cuối cùng tôi bị theo dõi, lão nhân kia đích thân xuất hiện. Tên của ông ta không ai biết rõ, chỉ nghe nói đến cái tên 'Lục Trung Hoàng' từ lời đồn thổi trong giới. Ông ta có uy quyền to lớn trong một tổ chức bí ẩn, và tôi đã bị cuốn vào vòng xoáy của nó."
Tần Vô Kiệt lắng tai nghe từng câu chữ, đôi mắt anh trở nên âm u khi anh lẩm bẩm: "Đã lâu rồi không gặp kẻ thù mạnh như vậy. Cảm giác bị theo dõi cũng giống như thế." Anh nhìn Ngụy Mỹ Lan, vẻ mặt nghiêm túc: "Ngụy tiểu thư, ta cũng đã nhận ra dấu hiệu của tên kia từ lâu. Hắn đã theo dõi ta trong những ngày gần đây."
Hai người đối diện nhau, trên mặt đều hiện lên sự đồng lòng. Tần Vô Kiệt tiếp lời: "Nếu chúng ta hợp tác, cùng nhau tìm hiểu về Lục Trung Hoàng và tổ chức của ông ta, cơ hội để thoát khỏi nguy hiểm sẽ cao hơn nhiều."
Ngụy Mỹ Lan gật đầu quyết định: "Đồng ý. Từ nay, chúng ta là đồng minh." Cô lấy ra một chiếc thẻ nhỏ từ trong túi áo, đưa cho Tần Vô Kiệt: "Đây là thông tin về tổ chức kia mà tôi thu thập được. Hy vọng nó có thể giúp ích cho ngươi."
Tần Vô Kiệt nhận lấy, mắt sáng lên khi anh xem xét từng chi tiết trên chiếc thẻ. "Cảm ơn Ngụy tiểu thư. Ta sẽ không phụ lòng mong đợi của ngươi." Anh nhìn về phía cô, giọng điệu chắc chắn: "Chúng ta cùng nhau giải quyết kẻ thù chung này."
Ngụy Mỹ Lan mỉm cười, ánh mắt tràn đầy hy vọng và tin tưởng: "Đồng ý. Chúng ta sẽ không để tên kia quấy phá cuộc sống bình yên của chúng ta nữa."
---
Mọi thứ dường như thật hoàn hảo cho đến khi một cảm giác lạnh lẽo xuất hiện như một cơn ác mộng đột ngột, khiến trái tim của Tần Vô Kiệt và Ngụy Mỹ Lan đập thình thịch. Trước mắt họ bỗng xuất hiện bóng đen, hình dáng mơ hồ nhưng rõ ràng là người.
"Các người đã bị phát hiện," giọng nói lạnh lùng truyền ra từ bóng đen, làm rung động cả hai người. Ngụy Mỹ Lan sợ hãi núp sau lưng Tần Vô Kiệt, tay cầm lấy cổ tay anh như một hành động tự vệ vô thức.
Tần Vô Kiệt đứng thẳng dậy, đôi mắt nheo lại nhìn về phía bóng đen. Anh ta không hề hoảng loạn, thay vào đó là vẻ quyết đoán và bất khuất. "Ai nói với các người chúng ta bị phát hiện?" Anh ta lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng nhưng chắc chắn.
Bóng đen mỉm cười âm hiểm, ánh mắt như có thể xuyên thấu tâm hồn. "Người đã giết cha mẹ Tần Vô Kiệt," câu nói cuối cùng của nó khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tần Vô Kiệt giật mình, đôi mắt mở to, khóe môi co giật lên thành một đường cong đầy tức giận và bất ngờ.
"Người ở đây là ai?" Anh ta hét lên, bước về phía bóng đen, tay cầm lấy cổ tay của Ngụy Mỹ Lan như muốn bảo vệ cô. "Anh ta nói gì?!"
Một giọng nói từ bóng tối vang lên, làm cho cơn bão cảm xúc vừa nãy dần lắng xuống: "Ta chính là kẻ đã chôn chân dưới đất này. Ta đã sống trong bóng tối suốt hàng trăm năm để trả thù người đã hại chết cha mẹ Tần Vô Kiệt."
Bóng đen rốt cuộc cũng hiện ra, thân hình cao lớn, mặt tái nhợt nhưng đôi mắt long lanh như hai hố tử thần. Anh ta quay lưng về phía hai người, mỉm cười một cách khát máu.
"Ta đã chờ đợi cơ hội này từ lâu," anh ta nói, giọng điệu đầy hưng phấn và thù hận. "Ngày nay, ta cuối cùng cũng có thể trả thù."
Tần Vô Kiệt và Ngụy Mỹ Lan nhìn nhau, lòng đầy lo lắng và nghi ngờ. Kẻ thù chung này không chỉ là người họ đã từng nghe đồn về mà còn là kẻ đang cầm trong tay những bí mật đen tối nhất của Tần gia.
Đột nhiên, bóng đen vung tay lên, một luồng khí lạnh lùng bao trùm lấy cả ba người. Mọi thứ dường như bị đóng băng dưới cái nhìn âm lạnh đó.
"Chạy thôi!" Tần Vô Kiệt hét lớn, kéo Ngụy Mỹ Lan chạy về phía cầu thang.
---
*___Hết Chương 6___*
*Từ: ~2,100 từ*
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn