← Quay lại

Chương 5

Trùng Sinh Từ Thần | Chương 5

Sáng hôm sau, Tần Vô Kiệt mặc đồng phục học sinh, bước vào cổng trường Trung Võ.

Đây là ngôi trường trung học danh tiếng nhất tỉnh, nơi con em các gia đình có tiền đến học. Nhưng đối với Tần Vô Kiệt - đứa trẻ mồ côi được ông chú nhận nuôi - đây là một thế giới đầy rẫy những kẻ coi hắn như kẻ thấp kém.

"Có phải Tần Vô Kiệt không?"

Một giọng nói chế giễu vang lên từ phía sau. Hắn quay lại, thấy một nhóm năm sáu nam sinh đang đứng đó, vẻ mặt đầy ý định xấu.

"Cậu ta đấy!" Một tên để ý thấy hắn.

Trưởng nhóm là một anh chàng cao lớn, mặc đồng phục phom cáo, có vẻ ngoài kiêu ngạo. Đây là Đổng Trí Minh - con trai của Phó Chủ tịch thành phố và là kẻ đã bắt nạt hắn suốt ba năm qua.

"Tần Vô Kiệt..." Đổng Trí Minh tiến lên, vẻ mặt khinh thường. "Nghe nói cậu bỏ học vì sợ thi? Thật là đáng thương."

Tần Vô Kiệt nhìn hắn, ánh mắt bình thản: "Ta không sợ bất cứ điều gì."

Đổng Trí Minh cười nhạo: "Không sợ? Vậy sao không dám thi? Hay là vì cậu biết mình sẽ để lộ sự ngu ngốc của mình?"

Mấy tên đàn em cười theo, tiếng cười đầy chế giễu vang vọng trong sân trường.

Tần Vô Kiệt không đáp. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Đổng Trí Minh - một cái nhìn mà trong kiếp trước đã khiến vạn quân phải run sợ.

Đổng Trí Minh rùng mình trong giây lát. Ánh mắt của Tần Vô Kiệt... có gì đó khác. Không còn là sự sợ hãi và né tránh như trước. Mà là...

"Cậu... cậu nhìn gì?" Hắn lùi lại một bước, giọng không vững.

"Không có gì." Tần Vô Kiệt lạnh lùng đáp. "Chỉ là ta đang nhìn một đứa trẻ hư."

Mọi người xung quanh đề ngừng lại, không tin vào tai mình. Tần Vô Kiệt - thằng nhóc bị bắt nạt suốt ba năm - lại vừa gọi Đổng Trí Minh là "đứa trẻ hư"?

"Cậu..." Đổng Trí Minh đỏ mặt, tức giận. "Cậu dám..."

Hắn lao tới, tay nắm thành quyền đấm về phía mặt Tần Vô Kiệt!

Mọi người đều nín thở, chờ đợi cú đấm trời giáng xuống. Nhưng...

Tần Vô Kiệt không hề nhúc nhích. Hắn chỉ đơn giản đưa tay lên, bắt lấy nắm đấm của Đổng Trí Minh như đang bắt một quả bóng.

"Ầm!"

Đổng Trí Minh không thể tin được. Hắn đấm hết sức mà nắm đấm của hắn bị bắt như không.

"Bây giờ." Tần Vô Kiệt nói, giọng bình thản. "Đến lượt ta."

Hắn siết chặt tay, một lực xoắn nhẹ. Đổng Trí Minh kêu lên đau đớn, quỳ xuống đất!

"Aaaa! Buông ra! Buông ra!" Hắn la hét.

Tần Vô Kiệt buông tay, để Đổng Trí Minh ngã xuống đất ôm cánh tay đau. "Lần sau, nên cẩn thận hơn."

Mọi người xung quanh đề ngừng trời, không dám hít thở. Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Tần Vô Kiệt - thằng nhóc yếu đuối bị bắt nạt - lại đánh bại Đổng Trí Minh dễ dàng như vậy sao?

"Cậu... cậu điên rồi!" Một tên đàn em run rẩy, chỉ vào hắn. "Đợi Đổng gia biết chuyện này, cậu sẽ không có kết cục tốt đâu!"

Tần Vô Kiệt nhìn hắn, ánh mắt lạnh: "Cứ đi báo. Ta không sợ."

Nói xong, hắn xoay người bước đi, để lại đám đông đầy kinh ngạc.

Nhưng ngay khi hắn định vào lớp, một giọng nói vang lên phía sau.

"Khoan đã."

Tần Vô Kiệt dừng lại, quay người. Đứng đó là một cô gái - mái tóc đen dài, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm như có ẩn chứa bí mật nào đó.

"Cô là ai?" Hắn hỏi.

"Ngụy Mỹ Lan." Cô gái đáp, giọng không mảy may dao động. "Học sinh lớp 12, và cũng là người mà cậu vừa đánh bại là em họ của ta."

Tần Vô Kiệt nhướn mày. "Vậy cô đến để trả thù cho em họ?"

Ngụy Mỹ Lan lắc đầu: "Không. Ta đến vì cậu."

"Có ý gì?"

Ngụy Mỹ Lan tiến lên một bước, ánh mắt sáng rực: "Ta đã quan sát cậu từ lâu. Cậu không phải là người bình thường. Sáng hôm qua, cậu đứng trước trạm biến áp điện. Hôm nay, cậu đánh bại Đổng Trí Minh trong một chiêu. Cậu có bí mật."

Tần Vô Kiệt không đáp. Hắn đang đánh giá cô gái này.

"Cô quan sát ta làm gì?" Hắn hỏi.

"Vì ta cũng có bí mật." Ngụy Mỹ Lan nói, giọng hạ thấp. "Ta cũng không phải người bình thường."

Ánh mắt Tần Vô Kiệt thay đổi. "Cô tu luyện?"

Ngụy Mỹ Lan gật đầu, ngạc nhiên: "Cậu biết về tu luyện?"

"Biết." Hắn đáp. "Và ta còn biết cô đang ở cảnh giới Luyện Khí tầng 3."

Lần này đến lượt Ngụy Mỹ Lan ngạc nhiên. "Cậu... làm sao cậu biết?"

Tần Vô Kiệt mỉm cười nhẹ. "Bởi vì ta cũng tu luyện. Và ta mạnh hơn cô."

Ngụy Mỹ Lan đứng im, ánh mắt đầy những cảm xúc khó hiểu. Cô đã tu luyện từ năm tuổi, dưới sự hướng dẫn của một bậc thầy bí ẩn. Cô tự hào về sức mạnh của mình, tự hào rằng mình vượt trội hơn tất cả các bạn đồng trang lứa.

Nhưng hôm nay, cô gặp được một kẻ mà cô không thể đánh giá.

"Cậu... ở cảnh giới nào?" Cô hỏi, giọng không còn bình thản như trước.

Tần Vô Kiệt không trả lời. Hắn chỉ nhìn cô, ánh mắt đầy ý nghĩa.

Ngụy Mỹ Lan hiểu rằng hắn sẽ không nói. Nhưng cô biết rằng mình đã gặp được một đối thủ xứng tầm.

"Cậu... muốn gì?" Cô hỏi.

"Ta muốn biết." Tần Vô Kiệt nói. "Trong thế giới hiện đại này, có bao nhiêu người tu luyện như chúng ta? Và có tổ chức nào của tu sĩ không?"

Ngụy Mỹ Lan suy nghĩ một lát, rồi đáp: "Có. Và họ gọi là 'Thiên Hạ Bảo'.

"Thiên Hạ Bảo?" Tần Vô Kiệt hỏi.

"Đúng vậy." Ngụy Mỹ Lan gật đầu. "Đây là tổ chức lớn nhất của tu sĩ trong thế giới hiện đại. Họ có quyền lực ngang ngửa với các chính phủ. Và họ đang tuyển mộ nhân tài."

Tần Vô Kiệt hứng thú: "Tuyển mộ? Như thế nào?"

"Ngày mai." Ngụy Mỹ Lan nói. "Thiên Hạ Bảo sẽ tổ chức một cuộc tuyển chọn tại Trung Võ. Bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể tham gia. Nếu vượt qua, sẽ được nhận vào tổ chức và có được tài nguyên tu luyện quý giá."

Tần Vô Kiệt nhướn mày. Đây là một cơ hội.

"Cô sẽ tham gia?"

"Tất nhiên." Ngụy Mỹ Lan đáp. "Ta đã chờ đợi cơ hội này từ lâu."

Tần Vô Kiệt gật đầu: "Vậy ngày mai, ta cũng sẽ đến."

Ngụy Mỹ Lan mỉm cười: "Ta mong được chiến đấu công bằng với cậu."

"Có lẽ không công bằng cho lắm." Tần Vô Kiệt đáp, giọng đầy tự tin. "Bởi vì ta đã từng là Thần Vương."

Ngụy Mỹ Lan ngạc nhiên: "Thần Vương? Cậu nói gì vậy?"

Nhưng Tần Vô Kiệt không đáp. Hắn chỉ xoay người bước vào lớp, để lại Ngụy Mỹ Lan đầy nghi ngờ.

"Thần Vương..." Cô lẩm bẩm, ánh mắt đầy những câu hỏi.

Trong lòng, Tần Vô Kiệt mỉm cười. Kiếp này, hắn sẽ không che giấu sức mạnh của mình. Hắn sẽ đứng lên đỉnh cao, và ai cản đường sẽ bị nghiền nát.

Nhưng trước tiên, hắn cần phải trở nên mạnh hơn nữa.

"Và ta sẽ bắt đầu bằng việc tham gia Thiên Hạ Bảo." Hắn tự nhủ.

Ngoài cửa sổ, một con chim đen đập cánh bay qua, ánh mắt nó như đang theo dõi hắn.

Trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

【Phát hiện linh khí bất thường từ chủ nhân. Có kẻ đang theo dõi.】

Tần Vô Kiệt khẽ nheo mắt lại.

Có kẻ theo dõi hắn sao? Và chúng là ai?

Trong khi đó, tại một tòa nhà cao tầng cách Trung Võ không xa...

"Báo cáo." Một người đàn ông mặc vest đen nói, giọng trầm.

Đối diện với hắn là một lão nhân mặc áo dài xám, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

"Lão phủ, chúng ta đã phát hiện một linh khí bất thường tại Trung Võ." Người vest đen tiếp tục. "Một học sinh năm nhất tên Tần Vô Kiệt."

Lão nhân nhướn mày: "Tần Vô Kiệt? Để xem..." Hắn lật tài liệu trên bàn. "Đứa trẻ mồ côi, sống với chú. Không có cha mẹ, không có quá khứ. Một người bình thường."

"Nhưng hôm nay, hắn đã đánh bại Đổng Trí Minh trong một chiêu." Người vest đen nói. "Và chúng ta phát hiện hắn có linh khí."

Lão nhân dừng lại, ánh mắt thay đổi: "Có linh khí? Điều này có nghĩa là..."

"Có thể hắn đột phá tu luyện gần đây." Người vest đen đáp. "Hoặc... hắn đã che giấu sức mạnh từ trước."

Lão nhân suy nghĩ một lát, rồi ra lệnh: "Theo dõi hắn. Nếu hắn tham gia tuyển chọn ngày mai, báo cáo kết quả."

"Vâng." Người vest đen cúi đầu, biến mất trong bóng tối.

Lão nhân ngồi đó, ánh mắt đầy suy nghĩ.

"Tần Vô Kiệt..." Hắn lẩm bẩm. "Ta cảm thấy có gì đó quen thuộc ở đứa trẻ này..."

Trở lại với Tần Vô Kiệt.

Hắn ngồi trong lớp học, nhưng tâm trí hắn ở nơi khác. Hắn đang suy nghĩ về những gì đã xảy ra.

"Ngụy Mỹ Lan..." Hắn lẩm bẩm.

Cô gái này không đơn giản. Hắn có thể cảm nhận được một khí tức cổ xưa từ cô - không phải từ kiếp này mà từ kiếp trước.

"Và Thiên Hạ Bảo..." Hắn tiếp tục suy nghĩ.

Trong kiếp trước, hắn đã nghe nói về tổ chức này. Đó là một tổ chức của những tu sĩ ẩn danh trong thế giới hiện đại, ngầm điều khiển các sự kiện trên thế giới.

Nếu có thể gia nhập, hắn sẽ có tài nguyên để nhanh chóng phục hồi sức mạnh.

"Nhưng trước tiên..." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một bóng đen vừa lướt qua. "Ta cần phải đối phó với kẻ theo dõi kia."

Hắn không sợ. Trong kiếp trước, hắn đã từng đối đầu với vô số kẻ thù nguy hiểm hơn nhiều. Những kẻ theo dõi này chỉ là những con tốt thí trong ván cờ lớn.

Nhưng hắn cần phải cẩn thận. Thế giới hiện đại có những quy tắc khác với tu chân giới. Hắn không thể hành động quá mức mà không có lý do.

"Được rồi." Hắn quyết định. "Ngày mai, ta sẽ đến tuyển chọn. Và sau đó, ta sẽ tìm hiểu xem ai đang theo dõi ta."

Một nụ cười lạnh xuất hiện trên môi hắn.

"Kiếp này, ta không còn là kẻ yếu đuối nữa. Ai muốn đối đầu với ta, hãy chuẩn bị nhận lấy sự trừng phạt."

Và với ý nghĩ đó, hắn bắt đầu một ngày mới trong thế giới hiện đại - một ngày mà sẽ thay đổi vận mệnh của hắn.

Nhưng trước khi tan học, Ngụy Mỹ Lan lại xuất hiện trước bàn hắn.

"Tần Vô Kiệt." Cô nói, giọng trầm. "Ta muốn nói chuyện với cậu."

Tần Vô Kiệt nhướn mày: "Chuyện gì?"

"Không phải ở đây." Ngụy Mỹ Lan nhìn xung quanh, thấy những ánh mắt tò mò. "Sau giờ học. Gặp ta ở sân thượng."

Nói xong, cô xoay người bước đi, để lại Tần Vô Kiệt đầy nghi vấn.

"Sân thượng..." Hắn lẩm bẩm. "Có ý gì đây?"

Dù sao thì, hắn sẽ đi gặp cô ta. Biết đâu có thể thu được thông tin hữu ích.

Trong lòng, hắn cười nhẹ. Kiếp này thật thú vị.

---
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc