Trùng Sinh Từ Thần - Chương 3: Ký Ức Trở Lại
Tần Vô Kiệt tỉnh dậy trong căn phòng bệnh viện, ánh sáng trắng xóa chiếu thẳng vào mắt. Đầu hắn đau như búa bổ, những mảnh ký ức hỗn loạn xoay cuồng trong tâm trí.
"Ta... ta đã chết? Hay đây là kiếp sau?"
Hắn nhìn xuống bàn tay mình - bàn tay của một thiếu niên mười bảy tuổi, không phải bàn tay đẫm máu của Tần Vô Kiệt đại đế từng chinh chiến khắp chín thiên.
Đột nhiên, cánh cửa phòng mở ra. Một y tá trẻ bước vào, trên tay cầm bảng ghi chép.
"Em tỉnh rồi à? Anh bị ngất ở sân trường, may mà có bạn cùng lớp đưa vào đây kịp."
Tần Vô Kiệt im lặng, não bộ xử lý thông tin. "Sân trường... bạn cùng lớp... đây là thế giới hiện đại? Ta đã trùng sinh về thời điểm trước khi tu luyện?"
Hắn nhớ lại. Trong kiếp trước, hắn chính là Tần Vô Kiệt - đại đế thống lĩnh Cửu U thánh địa, tu vi đạt tới Thần Vương cảnh giới. Nhưng trong một lần đột phá, hắn bị đệ tử thân tín phản bội, thân tử đạo tiêu.
"Lâm Phong... ngươi dám phản ta!"
Nghĩ đến tên đệ tử phản bội, Tần Vô Kiệt nắm chặt tay, ánh mắt lóe lên sát cơ. Nhưng ngay lập tức, hắn kiềm chế lại.
"Không, hiện tại ta chỉ là một học sinh bình thường. Tu vi bằng không, thân thể yếu ớt. Phải từ từ..."
Y tá nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ. "Em có sao không? Cần gọi bác sĩ không?"
"Không, tôi ổn." Tần Vô Kiệt lắc đầu. "Cho tôi xuất viện."
"Xuất viện? Em mới tỉnh được nửa tiếng thôi!"
Nhưng Tần Vô Kiệt đã đứng dậy. Dù thân thể yếu ớt, ý chí của Thần Vương vẫn còn đó. Hắn cảm nhận được, trong thế giới này vẫn tồn tại linh khí, chỉ là cực kỳ loãng.
"Trước mắt cần nhất là khôi phục một chút tu vi, ít nhất đủ để tự vệ."
Hắn rời khỏi giường bệnh, bước ra hành lang. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, cảnh vật bên ngoài hoàn toàn xa lạ. Những tòa nhà cao tầng, xe cộ qua lại, con người mặc trang phục kỳ lạ...
"Thế giới này... thật đặc biệt."
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau: "Tần Vô Kiệt! Mày tỉnh rồi à?"
Hắn quay lại, thấy một thiếu niên tóc vàng đang vẫy tay. Trong ký ức hiện tại trỗi dậy, đây là Lý Tiểu Long - bạn thân từ nhỏ.
"Tiểu Long? Sao mày ở đây?"
"Còn nói! Mày đột nhiên ngất ở sân trường, tao với mấy đứa khác phải khiêng mày vào đây đấy!" Lý Tiểu Long bước đến, vỗ vai hắn. "Mày có sao không? Bác sĩ nói mày bị... cái gì đó về huyết áp."
Tần Vô Kiệt gật đầu. "Ổn rồi. Đi về thôi."
Trên đường về, Lý Tiểu Long không ngừng kể chuyện ở trường. Tần Vô Kiệt lắng nghe, đồng thời quan sát thế giới xung quanh.
"Thế giới này không có tu luyện giả, nhưng có công nghệ phát triển. Có lẽ đây là cơ hội để ta tu luyện theo con đường khác..."
Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt. Ở một góc phố phía trước, có một cửa hàng đồ cổ nhỏ.
"Linh khí? Ở đây sao?"
Tần Vô Kiệt dừng bước, ánh mắt tập trung vào cửa hàng. Trong kiếp trước, hắn từng là bậc thầy về nhận biết bảo vật. Dù tu vi không còn, nhãn lực vẫn tồn tại.
"Tiểu Long, mày về trước đi. Tao có chút việc."
"Ủa? Mày đi đâu?"
"Gặp một người quen." Tần Vô Kiệt nói, rồi bước về phía cửa hàng đồ cổ.
Lý Tiểu Long nhìn theo với ánh mắt nghi hoặc. "Thằng này từ hồi tỉnh dậy sao kỳ kỳ vậy?"
***
Trong cửa hàng đồ cổ, một ông lão đang ngồi đọc sách. Thấy Tần Vô Kiệt bước vào, ông ngẩng đầu lên.
"Chào cháu, cần tìm gì?"
Tần Vô Kiệt không trả lời, ánh mắt quét qua các kệ hàng. Đồ đạc phần lớn là đồ giả, nhưng ở góc tường bên trái, có một vật khiến hắn chú ý.
Một chiếc đĩa ngọc cũ kỹ, bề mặt phủ bụi, nhưng bên trong ẩn chứa một tia linh khí tinh thuần.
"Chiếc đĩa đó... bao nhiêu?"
Ông lão nhìn theo ngón tay hắn chỉ, cười nhẹ. "Cái đó à? Đồ rác thôi, cháu thích thì lấy đi."
"Không." Tần Vô Kiệt lắc đầu. "Ta muốn mua nó. Giá bao nhiêu?"
Ông lão ngạc nhiên. "Thật sự muốn mua? Thôi được, mười ngàn."
Tần Vô Kiệt móc túi - trong ví chỉ có vài trăm ngàn, tiền tiêu vặt hàng tháng. Hắn đưa ra mười tờ.
"Đây."
Ông lão nhận tiền, đưa chiếc đĩa cho hắn. "Cháu có mắt đấy. Tuy là đồ cũ, nhưng có lẽ hợp với cháu."
Tần Vô Kiệt cầm chiếc đĩa, lập tức cảm nhận được luồng linh khí bên trong. Đây không phải đồ thường, mà là một pháp khí đã mất hết linh tính, chỉ còn sót lại chút dư vị.
"Đủ để ta khởi đầu tu luyện rồi."
Hắn quay người rời đi, nhưng trước khi ra cửa, ông lão đột nhiên nói: "Cháu... không phải người bình thường phải không?"
Tần Vô Kiệt dừng bước, quay lại nhìn ông lão. Ánh mắt ông ta sáng lên một tia kỳ dị.
"Ông cũng vậy."
Nói xong, hắn bước ra ngoài, để lại ông lão ngồi đó với nụ cười bí ẩn.
Trên đường về, Tần Vô Kiệt ôm chiếc đĩa ngọc. "Thế giới này... không đơn giản như ta tưởng."
Và hắn không biết rằng, trong bóng tối, có một đôi mắt đang theo dõi hắn từ lúc rời bệnh viện...
[Chương sau: Bí mật chiếc đĩa ngọc và thế lực ngầm]
***
Trên đường về nhà, Tần Vô Kiệt ôm chặt chiếc đĩa ngọc. Luồng linh khí bên trong tuy yếu ớt, nhưng đủ để hắn khởi động lại con đường tu luyện.
"Trước tiên cần tìm một nơi yên tĩnh để hấp thụ linh khí này."
Hắn không về thẳng nhà, mà rẽ vào công viên gần đó. Tìm một góc khuất dưới tán cây cổ thụ, Tần Vô Kiệt ngồi xuống, đặt chiếc đĩa ngọc trên lòng bàn tay.
Hắn nhắm mắt, vận chuyển tâm pháp cơ bản nhất từ kiếp trước - "Cửu U Minh Đế Kinh". Dù thân thể hiện tại chưa tu luyện, nhưng ký ức về tâm pháp vẫn còn nguyên vẹn.
Từng tia linh khí mỏng manh từ chiếc đĩa ngọc chảy vào lòng bàn tay, theo kinh mạch đi vào đan điền. Cảm giác đó thật kỳ diệu - như một người sắp chết khát được uống ngụm nước đầu tiên.
Nhưng đột nhiên, Tần Vô Kiệt cảm thấy có gì đó không ổn. Linh khí từ chiếc đĩa không chỉ thuần khiết, mà còn mang theo... một ý thức?
Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa. Trên bề mặt ngọc, những đường vân bắt đầu sáng lên, tạo thành một bức tranh kỳ lạ - hình ảnh một ngọn núi cao chọc trời, trên đỉnh núi có một cung điện nguy nga.
"Đây là... Cửu U thánh địa? Nơi ta từng thống lĩnh trong kiếp trước?"
Tim Tần Vô Kiệt đập mạnh. Chiếc đĩa này không phải đồ thường, mà có liên quan đến Cửu U thánh địa!
Đúng lúc đó, một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu hắn: "Chủ nhân... là chủ nhân sao?"
"AI?!" Tần Vô Kiệt giật mình, nhìn quanh nhưng không thấy ai.
"Là tiểu đệ đây... Lệnh Hồ Linh... linh thể của Cửu U Lệnh Bài..."
"Lệnh Hồ Linh? Ngươi là linh thể của Cửu U Lệnh Bài?" Tần Vô Kiệt kinh ngạc. Trong kiếp trước, hắn từng sở hữu Cửu U Lệnh Bài - bảo vật chứng minh thân phận đại đế của Cửu U thánh địa. Nhưng sau khi hắn chết, không biết nó lưu lạc phương nào.
"Đúng vậy... sau khi chủ nhân bị hại, tiểu đệ bị thương nặng, linh thể suy yếu, bị phong ấn trong chiếc đĩa ngọc này... Chờ đợi chủ nhân tái sinh..."
Tần Vô Kiệt nắm chặt chiếc đĩa. "Ngươi biết ai đã hại ta?"
"Tiểu đệ... không nhìn rõ... chỉ biết đó là người chủ nhân tin tưởng nhất... Hắn dùng 'Cửu U Phản Hồn Chương' tấn công chủ nhân khi chủ nhân đang đột phá..."
"Cửu U Phản Hồn Chương..." Tần Vô Kiệt nghiến răng. Đó là bí kíp cấm thuật của Cửu U thánh địa, chỉ có đại trưởng lão và đại đế mới được học. "Lâm Phong... quả nhiên là ngươi!"
Nhưng Lệnh Hồ Linh tiếp tục: "Không chỉ Lâm Phong... còn có... còn có..."
Giọng nói yếu dần, hình ảnh trên chiếc đĩa mờ đi. Linh thể quá yếu, không thể duy trì giao tiếp lâu.
"Lệnh Hồ Linh! Còn có ai nữa?"
Nhưng không có trả lời. Chiếc đĩa trở lại trạng thái bình thường, chỉ còn sót lại chút linh khí yếu ớt.
Tần Vô Kiệt thở dài. "Có vẻ ta cần khôi phục tu vi thì mới có thể giúp ngươi hồi phục."
Hắn đứng dậy, quyết định về nhà. Nhưng vừa bước ra khỏi công viên, hắn thấy một chiếc xe đen đỗ trước cổng nhà mình. Bên cạnh xe, có hai người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm, đang nói chuyện với mẹ hắn.
Tần Vô Kiệt dừng bước, ẩn mình sau một bức tường. Bản năng của Thần Vương mách bảo hắn: những người này không phải khách thông thường.
Hắn lắng nghe.
"...bà yên tâm, chúng tôi chỉ muốn hỏi con trai bà vài câu thôi." Một người nói, giọng lạnh lùng.
"Cháu nó đi chơi với bạn, chưa về." Giọng mẹ hắn có chút lo lắng. "Các anh là ai? Có việc gì?"
"Chúng tôi từ... công ty bảo hiểm. Có vài vấn đề về hợp đồng cần xác nhận."
Lời nói dối quá lộ liễu. Tần Vô Kiệt biết họ không phải nhân viên bảo hiểm. Ánh mắt, tư thế, khí chất - tất cả đều cho thấy họ là người được đào tạo bài bản, có thể là vệ sĩ hoặc... đặc vụ.
Hắn nhớ lại cảm giác bị theo dõi từ lúc rời bệnh viện. Có lẽ những người này đã theo dõi hắn từ lâu, chỉ chờ cơ hội tiếp cận.
"Ta cần cẩn thận." Tần Vô Kiệt tự nhủ. Thân thể hiện tại quá yếu, không thể đối đầu trực tiếp.
Hắn quyết định không về nhà ngay, mà đi vòng ra phía sau, leo qua hàng rào vào sân sau. Từ cửa sổ phòng ngủ, hắn lén vào nhà mà không ai hay biết.
Trong phòng, hắn đóng cửa lại, lấy ra chiếc đĩa ngọc. "Lệnh Hồ Linh, ngươi có cách nào giúp ta nhanh chóng khôi phục tu vi không?"
Một lúc sau, một dòng chữ hiện lên trên bề mặt ngọc: "Tìm... Linh Mạch... dưới thành phố..."
Linh mạch? Ở thành phố hiện đại này?
Tần Vô Kiệt suy nghĩ. Trong kiếp trước, linh mạch là nơi linh khí tụ tập, thường ở núi cao hoặc rừng sâu. Nhưng ở thành phố đông đúc, làm sao có linh mạch?
Trừ phi... dưới lòng đất?
Hắn chợt nhớ đến một địa điểm: công viên Trung tâm, nơi có một cái hồ lớn. Trong lần đi dạo trước đây, hắn từng cảm thấy có chút khác biệt ở đó.
"Có lẽ ta nên đến đó xem."
Nhưng trước đó, hắn cần đối phó với những người lạ mặt ngoài cổng. Và quan trọng hơn, hắn cần biết: tại sao họ quan tâm đến một học sinh bình thường như hắn?
Phải chăng... họ cũng biết về chiếc đĩa ngọc? Hay biết về thân phận thực sự của hắn?
Tần Vô Kiệt nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng. "Dù các ngươi là ai, ta cũng sẽ không để các ngươi phá hoại cuộc sống mới của ta."
Và hắn không biết rằng, ở một tòa nhà cao tầng cách đó không xa, có một người đang ngồi trước màn hình máy tính, theo dõi mọi động tĩnh xung quanh nhà hắn.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ: "Mục tiêu Tần Vô Kiệt - đã tiếp xúc với vật thể đặc biệt. Tiếp tục theo dõi cấp độ A."
Cuộc săn đuổi thầm lặng đã bắt đầu, và Tần Vô Kiệt phải nhanh chóng trở lại sức mạnh xưa nếu không muốn trở thành con mồi trong tay những thế lực bí ẩn này...
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn