← Quay lại

Sáng hôm sau, Triệu Minh thức dậy sớm. Trời vẫn còn tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên vừa kịp nhô

Trùng Sinh Từ Thần | Chương 2

# Sáng hôm sau, Triệu Minh thức dậy sớm. Trời vẫn còn tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên vừa kịp nhô

Sáng hôm sau, Triệu Minh thức dậy sớm. Trời vẫn còn tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên vừa kịp nhô lên khỏi rặng núi xa, chiếu xuống Thanh Hà Trang một màu vàng nhạt ấm áp.

Hắn nhìn đôi bàn tay của mình - đôi bàn tay gầy guộc của Lý Văn Đạt, một thiếu niên mười sáu tuổi nghèo khổ, da dẻ xanh xao vì thiếu dinh dưỡng. Nhưng trong đôi mắt hắn là tâm trí của một nhà đầu tư đã từng thao túng hàng tỷ đồng, đã từng chứng kiến bao nhiêu người ngã quỵ vì những quyết định sai lầm của mình.

"Thần Linh Nhãn." hắn thì thầm, đôi mắt lóe lên ánh bạc kỳ lạ.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh hiện lên với những đường nét khác thường. Mọi vật chất đều trở nên trong suốt, hiện ra bản chất thật của chúng:

```
╔════════════════════════════════════════╗
║ THẦN LINH NHÃN - TRẠNG THÁI ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ CHỦ NHÂN: Triệu Minh / Lý Văn Đạt ║
║ CẢNH GIỚI: Nhân Nhãn (Sơ kỳ) ║
║ NĂNG LƯỢNG: 50/100 ║
║ SỨC MẠNH: ║
║ - Nhìn thấu bản chất vật chất ║
║ - Nhìn thấy tài nguyên ẩn ║
║ - Đánh giá giá trị chính xác ║
║ - Phát hiện gian lận ║
╚════════════════════════════════════════╝
```

"Thần Linh Nhãn đã kích hoạt lại." Triệu Minh mỉm cười. Trong kiếp trước, hắn đã phát triển năng lực này để nhìn thấu mọi giao dịch bất động sản, phát hiện những mánh khóe lừa đảo của đối thủ. Giờ đây, trong thế giới cổ đại này, nó sẽ là vũ khí lợi hại nhất của hắn.

Hắn bước ra khỏi căn nhà tranh ọp ẹp, nhìn quanh Thanh Hà Trang. Đây là một thị trấn nhỏ với khoảng vài trăm hộ dân, chủ yếu là nông dân và thương nhân nhỏ. Cuộc sống ở đây rất khó khăn, người người phải vật lộn với đồng lúa, đồng tiền. Nhưng hắn đã thấy cơ hội - những cơ hội mà người khác không nhìn thấy.

"Thần Linh Nhãn, quét toàn bộ khu vực." hắn ra lệnh.

Ánh mắt bạc lướt qua từng ngôi nhà, từng mảnh đất, từng con đường mòn. Và hắn thấy được - một mảnh đất ở cuối làng, nơi có một khoáng sàng nhỏ bị che giấu dưới lớp đất, hoàn toàn không ai để ý.

"Không tệ." hắn lẩm bẩm. "Nhưng cần vốn để khai thác."

Hắn cần tiền. Nhiều tiền. Trong kiếp trước, hắn đã mất tất cả vì không có vốn để chống đỡ. Lần này, hắn sẽ không để điều đó xảy ra.

Lý Vân - em gái nuôi của Lý Văn Đạt - bước ra khỏi nhà, tay cầm một chiếc rổ đựng rau muống. Cô bé mười tuổi gầy guộc, mái tóc buộc thành hai đuôi sam, đôi mắt to tròn đầy lo lắng nhìn anh trai.

"Anh Trung, anh đi đâu vậy?" giọng cô bé run run.

"Ra thị trấn một chút." Triệu Minh đáp, giọng dịu dàng hơn một chút. "Em ở nhà nhé."

"Nhưng mà..." Lý Vân lo lắng. "Anh vừa ốm dậy, sức khỏe chưa hồi phục, không nên đi xa..."

"Không sao." Triệu Minh xoa đầu cô bé. "Anh sẽ về sớm. Nếu có chuyện gì, em đến tìm bác Trang."

Hắn bước đi, để lại Lý Vân đứng nhìn theo với vẻ mặt lo lắng.

---

Thanh Hà Trang có một chợ nhỏ, họp mỗi ngày từ sáng đến trưa. Đây là nơi giao thương duy nhất của vùng, thu hút người dân từ các thôn xóm xung quanh. Chợ không lớn, chỉ có vài chục quầy hàng, nhưng đủ để mua bán những thứ cần thiết cho cuộc sống hàng ngày.

Triệu Minh đi qua các quầy hàng, quan sát hàng hóa và người bán. Hắn nhìn thấy rau tươi, thịt khô, gạo nếp, vải vóc, đồ gốm - tất cả đều bày bán công khai. Nhưng Thần Linh Nhãn giúp hắn nhìn thấy chất lượng thật của mỗi món hàng - thảo dược nào tốt, thảo dược nào kém, thảo dược nào thậm chí còn là giả.

"Chỗ này." hắn dừng lại trước một quầy thuốc Bắc.

Người bán là một lão nông mặt mụn, đang bày bán các loại thảo dược khô. Đám khách hàng xung quanh đều không nhận ra - họ chỉ thấy một đống bột vàng xấu xí, không ai muốn ngó ngàng. Nhưng Triệu Minh thấy rõ - một món hàng trong đống thảo dược kém chất lượng kia có ánh sáng vàng nhạt đặc biệt.

"Đó." hắn chỉ vào một gói nhỏ. "Giá bao nhiêu?"

Lão nông nhìn hắn: "Món đó á? Đó là bột địa hoàng kém chất lượng, bị lẫn tạp chất, không ai mua. Người ta chỉ dùng nó để nuôi gà thôi. Cho người lấy luôn thì... năm đồng tiền thôi."

Triệu Minh nhặt gói bột lên, dùng Thần Linh Nhãn nhìn kỹ. Bên trong lớp vỏ kém chất lượng là một cục nhỏ màu vàng nhạt - Địa Hoàng Hoàng Kim, một loại dược liệu quý hiếm có thể bán được với giá gấp mười lần. Đây là thứ mà người bán không hề biết.

"Vậy tôi lấy." hắn đưa năm đồng tiền.

Lão nông vui vẻ nhận, nghĩ rằng mình đã may bán được món không ai mua.

Triệu Minh tiếp tục đi qua chợ, dùng Thần Linh Nhãn để tìm kiếm những món hời khác. Mỗi bước chân của hắn đều là một cuộc săn lùng - những cơ hội làm giàu mà người khác bỏ qua. Hắn mua được:
- Một viên đá ngụy trang thành đá thường ở quầy đồ trang sức rẻ - thật ra là Bạch Ngọc Thạch, giá trị 800 đồng tiền (50 đồng tiền)
- Một bộ áo cũ không ai mua ở quầy quần áo - bên trong có khảm vàng của hoàng gia, giá trị 1000 đồng tiền (30 đồng tiền)
- Một chuỗi ngọc trắng ở quầy đồ cũ - thật ra là ngọc Bạch Tuyết thật, giá trị 500 đồng tiền (20 đồng tiền)

Tổng cộng, hắn chỉ mất 85 đồng tiền cho những thứ có giá trị thật sự lên đến 2300 đồng tiền.

Hắn đến một hiệu đặc sản lớn ở trung tâm chợ, nơi buôn bán những thứ quý hiếm.

"Ta muốn gặp chủ tiệm." hắn nói với người đứng đầu.

"Khách muốn gì?" người đó hỏi, vẻ không耐烦.

"Nói chuyện làm ăn. Chỉ có chủ tiệm mới được."

Chủ tiệm - một trung niên đàn ông béo tốt, mặc áo gấm vóc sang trọng - ra mặt với vẻ khó chịu. "Có chuyện gì mà phải gặp ta?"

Triệu Minh đặt những thứ hắn mua được lên quầy. "Những thứ này, ông trả bao nhiêu?"

Chủ tiệm nhìn qua, định nói "không ai mua" thì bỗng nhiên mắt trợn tròn. "Cái... cái này..." ông ta lắp bắp. "Địa Hoàng Hoàng Kim? Bạch Ngọc Thạch? Chuỗi ngọc Bạch Tuyết? Áo cổ phục hoàng gia? Tất cả đều là... đều là thật?"

"Đúng vậy." Triệu Minh mỉm cười. "Tổng cộng bao nhiêu?"

Chủ tiệm hít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự kích động trong lòng. Ông ta tính toán nhanh: "Địa Hoàng Hoàng Kim: 500 đồng tiền. Bạch Ngọc Thạch: 800 đồng tiền. Chuỗi ngọc Bạch Tuyết: 500 đồng tiền. Áo cổ phục: 1000 đồng tiền. Tổng cộng: 2800 đồng tiền."

Triệu Minh gật đầu. "2800 đồng tiền. Nhưng ta muốn đổi lấy một thứ khác."

"Gì?" chủ tiệm hỏi.

"Ta muốn ông giới thiệu ta đến một người có thể khai thác mỏ."

Chủ tiệm ngạc nhiên. "Ngươi muốn khai thác mỏ? Ngươi có vốn à?"

"2800 đồng tiền." Triệu Minh nói. "Cũng là một số vốn kha khá."

Chủ tiệm nhìn Triệu Minh với vẻ đánh giá. Thiếu niên này không giống như người nông dân bình thường. Ánh mắt hắn sắc như dao, có thể nhìn thấu mọi thứ. "Ngươi không giống thiếu niên nông dân bình thường."

"Ta là ai không quan trọng." Triệu Minh đáp. "Quan trọng là ta có thể mang lại lợi nhuận cho ông."

Họ nhìn nhau một lúc, rồi chủ tiệm gật đầu. "Được. Ta biết một người - tên là Đổng Đại. Hắn là thợ mỏ kỳ cựu nhất vùng này, am hiểu vùng núi Thanh Vân như lòng bàn tay. Nhưng hắn không dễ tính đâu."

"Ta sẽ đi gặp hắn." Triệu Minh nói.

---

Chiều hôm đó, Triệu Minh đến một căn nhà nhỏ ở rìa thị trấn. Đó là nơi ở của Đổng Đại.

Một ông lão da dẻ sạm đen như da củ khoai, cơ bắp cuồn cuộn cho thấy sức mạnh của một thợ mỏ kỳ cựu đã làm việc hơn ba mươi năm. Ông ta đang ngồi uống trà, đôi mắt vẫn còn sáng như chim ưng dù tuổi đã cao.

"Có chuyện gì?" ông ta hỏi, giọng khàn đặc như tiếng sóng biển.

"Ta muốn thuê ông làm việc." Triệu Minh nói.

Đổng Đại nhìn hắn. Đôi mắt ông ta đánh giá thiếu niên trước mặt - gầy guộc, áo vải thô, nhưng ánh mắt lại sắc như dao. "Ngươi? Thuê ta? Với bao nhiêu tiền?"

"2800 đồng tiền. Và 30% lợi nhuận từ mỏ nếu tìm thấy."

Đổng Đại cười lớn - tiếng cười sang sảng vang khắp căn nhà. "Ha ha ha! 2800 đồng? Ngươi có biết khai thác một mỏ cần bao nhiêu tiền không? Cần ít nhất 10,000 đồng! Và đó mới chỉ là khai thác mỏ nhỏ thôi!"

"Ta biết." Triệu Minh đáp, giọng bình thản. "Nhưng ta không cần khai thác mỏ lớn. Ta chỉ cần khai thác mỏ nhỏ - những mỏ mà người khác bỏ qua vì nghĩ chúng đã cạn kiệt."

Đổng Đại ngừng cười. Ánh mắt ông ta nghiêm túc hơn.

"Ngươi biết về những mỏ bị bỏ qua?"

"Ta có đôi mắt khác." Triệu Minh nói. "Có thể nhìn thấy tài nguyên ẩn mà người thường không thấy."

Đổng Đại nhìn hắn thật lâu, rồi gật đầu. "Được. Nhưng ta cần xem năng lực của ngươi trước. Ta sẽ dẫn ngươi đến một mỏ đã bị bỏ. Nếu ngươi thật sự nhìn thấy được tài nguyên ẩn, ta sẽ làm việc với ngươi. Nếu không... ngươi tự lo liệu."

"Đi thôi." Triệu Minh đứng dậy.

---

Họ đến một mỏ cũ ở sườn núi Thanh Vân, đã bị bỏ rơi nhiều năm. Mỏ cửa đã sập nát, cây cỏ mọc um tùm, không có dấu hiệu của bất kỳ hoạt động nào.

Đổng Đại chỉ vào đó. "Mỏ Thanh Thủy. Từng là mỏ đồng lớn của vùng, từng có hơn một trăm thợ làm việc ở đây. Nhưng mười năm trước, nó đã cạn kiệt. Không còn một mỏm đồng nào có thể khai thác được. Nếu ngươi nhìn thấy gì..."

Triệu Minh nhắm mắt, kích hoạt Thần Linh Nhãn ở cường độ tối đa.

Ánh mắt bạc xuyên qua lớp đất đá, qua những tảng đá vàng xấu xí, thẳng xuống lòng đất. Và hắn thấy được - ở sâu bên dưới, có một mạch quặng mà người khác không nhìn thấy, nằm ẩn mình dưới lớp đá hoa cương.

"Tầng 50 mét phía đông bắc." hắn chỉ xuống. "Có một mạch Tinh Thiết. Không nhiều, nhưng đủ để khai thác trong hai năm. Chất lượng: trung bình khá."

Đổng Đại đờ người. Mắt ông ta trợn tròn như muốn rớt ra ngoài. "Ngươi... ngươi nói thật à? Tinh Thiết? Mạch Tinh Thiết đã được phát hiện từ rất lâu rồi! Không thể còn sót lại được!"

"Hãy đào thử." Triệu Minh nói. "Nếu ta sai, ta không lấy tiền của ông."

Đổng Đại nhìn hắn, rồi quyết định. Ông ta đã làm thợ mỏ ba mươi năm, chưa bao giờ thấy ai tự tin như vậy. "Được. Đào!"

Họ bắt đầu đào. Đổng Đại dẫn đường, còn Triệu Minh chỉ điểm. Mỗi lần hắn chỉ, ông lão đều đào đúng chỗ - không lệch một li.

Và sau ba ngày, họ tìm thấy mạch Tinh Thiết - chính xác như Triệu Minh nói, ở độ sâu 50 mét!

Đổng Đại nhìn Triệu Minh như nhìn một sinh vật từ thần giới. "Ngươi... ngươi là thần? Tiên? Hay quỷ?"

"Không." Triệu Minh mỉm cười. "Ta chỉ là một người có đôi mắt khác thôi."

"Và ta muốn khai thác nhiều hơn nữa." hắn nói tiếp. "Cùng với ông. Ông là thợ mỏ giỏi nhất vùng này. Ta là người có thể nhìn thấy những gì người khác không thấy. Cùng nhau, chúng ta có thể làm nên chuyện lớn."

Đổng Đại nhìn hắn một lúc lâu, rồi bắt đầu cười - tiếng cười đầy phấn khích. "Ha ha ha! Được! Từ nay, ta sẽ làm việc với ngươi! Nhưng ta phải nói trước - 30% lợi nhuận không đủ. Ta cần 40%!"

Triệu Minh gật đầu. "40%. Nhưng ta cần ông giữ bí mật về năng lực của ta."

"Được." Đổng Đại gật đầu. "Bí mật là bí mật."

Họ bắt tay nhau - một liên minh được hình thành từ sự tôn trọng lẫn nhau.

Triệu Minh bước về phía thị trấn, trong lòng đầy háo hức. Hắn đã có được đồng minh đầu tiên và nguồn thu nhập đầu tiên. Nhưng hắn không quên mục tiêu chính của mình - trả thù Lưu Trường Minh.

"Thần Linh Nhãn." hắn thì thầm. "Bây giờ, hãy cho ta biết mọi thứ về Lưu Trường Minh. Hắn đang ở đâu? Hắn có bao nhiêu tiền? Hắn có những đồng minh nào?"

Giao diện hệ thống hiện ra:

```
╔════════════════════════════════════════╗
║ THÔNG TIN MỤC TIÊU ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ TÊN: Lưu Trường Minh ║
║ ĐỊA ĐIỂM: Thành Đại Triệu ║
║ TUỔI: 28 ║
║ NGHỀ NGHIỆP: Đại Giáo Đầu ║
║ THẾ GIA: Thanh Vân Thế Gia ║
║ TÀI SẢN: ~50,000 đồng tiền ║
║ ĐIỂM YẾU: ║
║ - Đang cần vốn để mở rộng ║
║ - Có kẻ thù ngấm ngầm trong gia ║
║ - Tham lam và kiêu ngạo ║
╚════════════════════════════════════════╝
```

Triệu Minh mỉm cười - nụ cười của một kẻ săn mồi đã nhìn thấy con mồi.

"Lưu Trường Minh..." hắn lẩm bẩm. "Lần này, ta sẽ không để ngươi thắng."

Và trong bóng tối, hắn bắt đầu kế hoạch trả thù - một kế hoạch sẽ khiến Lưu Trường Minh phải trả giá cho tất cả.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc