Chương 87
Nó giống như ruột già của một sinh vật khổng lồ đã chết háo hức nuốt chửng những hy vọng mong manh của kẻ sống sót.
Tiểu Hoa bước ra từ bóng tối, đôi chân trần chạm xuống sàn đá lạnh giá và ẩm ướt.
Nước đọng trên mặt đất không phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang đang rên rỉ phía trên đầu.
Thay vào đó, nó hấp thụ mọi thứ, đen sì như mực tàu pha loãng trong nước tiểu của một kẻ điên loạn.
Không khí ở đây đặc quánh lại thành những mảng bám vô hình dính lên da thịt cô.
Mỗi bước đi đều tạo ra tiếng bộp nhẹ, nhưng âm thanh ấy bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian.
Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc mình trống rỗng một cách kỳ lạ.
Không phải là sự bình tĩnh của một thiền sư đắc đạo, mà giống như ai đó đã dùng dao cạo sạch sẽ những mảnh ký ức còn sót lại trong não bộ cô.
Cô nhớ mình vừa làm gì?
Một vòng tròn tro tàn?
Những bàn ghế đang thở?
Hay đôi mắt mở to từ bên kia cánh cửa đen tối?
Tất cả chỉ là những mảnh vỡ mờ nhạt, như hình ảnh trên một tấm gương cũ kỹ bị rạn nứt dưới mưa axit.
Cô đưa tay lên trán, cố gắng xoa đi cảm giác choáng váng ấy.
Làn da ở cổ tay trái nóng rực lên.
Vết xăm — thứ mà cô không nhớ mình có từ bao giờ — đang đập mạnh theo nhịp tim của một con thú hoang bị thương.
Nhịp điệu đó nhanh hơn bình thường gấp ba lần.
*Thump-thump.
Thump-thump.*
Mỗi cú đập đều mang theo một tiếng thì thầm xa xôi, khó phân biệt là ngôn ngữ nào, chỉ biết rằng nó nghe giống như tiếng khóc nghẹn của trẻ sơ sinh bị bóp cổ trong tử cung mẹ.
"Đừng nghĩ nhiều," Tiểu Hoa tự nhủ với chính mình.
"Nghĩ càng nhiều, chết càng nhanh."
Cô quay lại nhìn phía sau lưng.
Cánh cửa sắt gỉ sét mà cô vừa bước qua giờ đã đóng sập lại một cách im lìm.
Trên bề mặt kim loại đen thui đó, những vết trầy xước hình thành nên khuôn mặt của một người đang hét lên trong tuyệt vọng.
Không phải là kẻ thù nào cả.
Đó chính là gương mặt của Tiểu Hoa từ năm phút trước — khi cô còn chưa mất trí nhớ về hành động điên rồ vừa rồi.
Một cảm giác buồn cười lướt qua tâm trí cô.
Cô thực sự có vẻ đáng sợ như thế đó sao?
Hay chỉ đơn giản là cái chết đang cố gắng vẽ một bức tranh hài hước đen tối cuối cùng cho nạn nhân của nó?
Tiểu Hoa bĩu môi, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khóe miệng.
Nếu đây là lúc để hoảng loạn, thì cô đã chết từ lâu rồi.
Thay vì sợ hãi, cô quyết định xem xét tình hình như thể mình đang kiểm tra hóa đơn thanh toán tại một nhà hàng tồi tàn: giá cả cao, dịch vụ kém, và món ăn có khả năng gây ngộ độc nặng nề.
Cô bước tiếp vào sâu hơn trong hành lang tối đen này.
Những bóng đèn trên trần nhà bắt đầu tắt ngấm theo từng đoạn ngắn phía sau gót chân cô, như thể chúng đang sợ hãi sự hiện diện của một thực thể nào đó đi cùng với cô.
Không phải là Tiểu Hoa.
Mà thứ gì đó nặng nề và cổ xưa hơn nhiều lần so với linh hồn nhỏ bé này.
Cuối hành lang, một cánh cửa gỗ chờ sẵn.
Trên cánh cửa khắc hai chữ Hán lớn: .
Cô đẩy cửa bước vào.
Bên trong là một không gian tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe được tiếng máu chảy trong tai mình.
Kệ sách chạy dọc bốn bức tường, phủ đầy bụi thời gian.
Trên mỗi cuốn sách, nhãn đều ghi cùng một dòng chữ: .
Và ngồi giữa căn phòng, trên chiếc ghế gỗ cổ kính, là một người đàn ông lưng còng với mái tóc bạc trắng buộc gọn sau gáy.
Ông ta không quay lại khi Tiểu Hoa bước vào.
Đôi mắt mù lòa vẫn hướng về phía cuốn sách đang mở trên đùi.
"Cô đã quên tên mình chưa," ông ta nói, giọng trầm đục như tiếng gió thổi qua khe đá.
"Hay là quên rằng mình đã chết nhiều lần rồi?"
Tiểu Hoa dừng lại cách lão ba bước chân.
"Bác là ai?"
"Người ghi nhận cô," Lão Mục trả lời.
"Người duy nhất nhớ cô qua từng chu kỳ.
Người đã chôn cất cô bốn lần rồi đào lên."
Ông ta đặt cuốn sách xuống, đứng dậy với sự chậm rãi của một người đã sống quá lâu.
"Đi với tôi.
Có thứ cô cần thấy."
Lão Mục dẫn Tiểu Hoa xuống một cầu thang đá ẩm mốc phía sau kệ sách, dẫn đến một căn phòng bí mật dưới lòng đất.
Ở giữa phòng là một bồn nước hình tròn, mặt nước đen kịt phẳng lì như tấm gương.
"Nghi thức Ghi Nhận Ngược," Lão Mục giải thích, giọng ông ta chùng xuống một nấc.
"Thế giới này không chỉ ghi nhận người trùng sinh.
Nó còn *ăn* ký ức của họ để duy trì sự ổn định."
Ông ta chỉ vào bồn nước.
Thả máu vào."
Tiểu Hoa nhíu mày.
"Tại sao tôi phải làm theo?"
"Vì nếu không, cô sẽ không bao giờ hiểu mình là gì."
Cô rút con dao găm nhỏ giấu trong tay áo, cắt một đường ngang lòng bàn tay trái.
Máu chảy ra — không phải màu đỏ.
Máu cô là màu bạc, ánh lên như kim loại lỏng dưới ánh đèn mờ.
Khi giọt máu bạc chạm vào mặt nước đen, những bóng người hiện lên bên trong bồn.
Không phải người chết.
Không phải ma quỷ.
Là những cỗ máy.
Hàng trăm bộ máy cơ khí khổng lồ, đặt sâu trong lòng đất, được nối với nhau bằng những sợi dây đồng đen kịt.
Chúng đang quay, đang nghiền, đang *tiêu hóa* thứ gì đó mà cô không nhìn rõ — nhưng cô đoán được.
"Lão Mục," cô nói, giọng khàn đặc.
"Bác là người tốt.
Mọi người trong trường đều nói vậy."
Lão Mục không đáp.
"Nhưng bác là người đã tuyển chọn và 'tinh chế' những thực thể như tôi.
Đúng không?"
Lão Mục cười nhẹ, một nụ cười không vui.
"Tôi đã mất đứa con gái duy nhất vì không thể giữ nó trong thế giới này.
Tôi cứu cô vì cô giống nó.
Nhưng tôi cũng giết cô, vì không có cách nào khác để giữ cô ở lại đủ lâu."
Lão Mục nhìn Tiểu Hoa bằng ánh mắt đầy hy vọng tàn nhẫn.
"Đổi máu đi.
Trở thành thực thể hoàn hảo.
Được Giao Thức chấp nhận."
Tiểu Hoa nhìn xuống vết cắt trên tay mình.
Máu bạc vẫn đang chảy.
Cô từ chối.
Cô dùng sức mạnh nội tại để làm rung động toàn bộ căn phòng.
Bồn nước đen nứt toác.
Những bóng cỗ máy vỡ tung, lộ ra những khuôn mặt quen thuộc mà cô từng gặp trong ký ức bị xóa — những người đã cho cô ký ức, rồi bị xóa khỏi thế giới.
Lão Mục lùi lại, ánh mắt mù lòa mở to ra.
"Cô… cô làm gì vậy?"
Khi các bóng người vỡ tung, Tiểu Hoa không thấy máu, mà thấy những vết xăm xuất hiện trên cơ thể cô.
Không phải là vết xăm vật lý.
Mà là những ký ức đau đớn nhất của cô — nỗi đau của sự mất mát, của sự cô độc — tự động hiện ra như một lớp da mới.
Giao Thức thế giới bắt đầu kêu lên.
Tiểu Hoa không thể bị nhận diện là một thực thể trùng sinh thông thường nữa.
Cô là thứ gì đó mới mẻ: một thực thể "còn nhớ".
Lão Mục hoảng sợ — không phải vì Tiểu Hoa mạnh lên, mà vì cô đã phá vỡ quy tắc "Ghi Nhận".
"Cô phá vỡ quy tắc rồi," ông ta nói, giọng run rẩy.
Tiểu Hoa nhìn lão, mắt cô bình thản đến đáng sợ.
"Quy tắc đó được tạo ra để bảo vệ những kẻ yếu đuối khỏi sự thật.
Nhưng sự thật là thứ duy nhất giữ tôi là người."
"Nếu xóa hết đau khổ," cô hỏi, "thì chúng ta còn là ai?"
Lão Mục gục xuống.
Không phải vì thua trận, mà vì ông ta nhận ra mình đã tạo ra một thứ mà thế giới này không có chỗ đứng.
Tiểu Hoa bước ra khỏi căn phòng, cơ thể cô giờ mang theo những vết xăm ký ức đang rỉ máu tâm linh.
Giao Thức thế giới im lặng — một sự im lặng đáng sợ hơn là tiếng kêu.
Từ trên cao, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
"Thực thể số 87 được ghi nhận là Lỗi Hệ Thống.
Đang xử lý."
Tiểu Hoa quay lại nhìn Lão Mục, người đang ngồi đó, mỉm cười một cách kỳ lạ.
"Cảm ơn cô đã cho tôi thấy nó."
Tiểu Hoa không hiểu ý nghĩa của câu nói đó cho đến khi cô nhìn xuống bàn tay mình, nơi một con số "87" đang dần mờ đi.
Thay vào đó, một tên gọi khác xuất hiện: .
Không phải là tên.
Là một mã số.
Và cô nhớ ra, mình chưa bao giờ là Tiểu Hoa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận