Chương 86

Hành lang tầng ba của ngôi trường cũ kỹ chìm trong một sự im lặng nặng nề, như thể không khí ở đây đã ngừng lưu thông từ lâu.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà rên rỉ liên tục, phát ra những tia sáng xanh lét nhấp nháy theo nhịp điệu bất thường, giống như tim mạch của một người sắp chết.

Mỗi lần ánh sáng tắt đi trong tích tắc, bóng tối lại nuốt chửng không gian, kéo dài các hình dạng méo mó của những bức tường xuống sàn nhà mục rữa.

Tiểu Hoa bước chậm rãi, đôi chân trần lạnh buốt tiếp xúc với lớp bụi dày đặc bám đầy đất sét và vụn gỗ.

Chiếc chìa khóa nhỏ nằm trong túi áo khoác rách nát của cô giờ đây không còn chỉ là một vật thể kim loại vô tri.

Nó nóng rực, rung động nhẹ nhàng nhưng dữ dội như trái tim thứ hai đang đập bên cạnh cơ thể cô.

Mùi hương formaldehyde từ chương trước vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nó trộn lẫn với mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và sắt gỉ tạo nên một hỗn hợp khứu giác gây buồn nôn.

Tiểu Hoa nheo mắt nhìn về phía cuối hành lang.

Ở đó là cánh cửa sắt màu xám xịt, sơn bề mặt đã bong tróc lộ ra những mảng kim loại đen sẫm ăn sâu vào cốt lõi cấu trúc.

Cô không hoảng loạn.

Sự bình tĩnh của Tiểu Hoa trong tình huống này gần như đáng sợ.

Cô chỉ đơn giản hít một hơi thật dài, cảm nhận từng phân tử oxy loãng đang len lỏi vào phổi mình rồi thở ra chậm rãi qua kẽ răng.

Cô biết rằng mỗi bước chân tiến thêm là một sự từ bỏ an toàn ít ỏi còn lại của chính mình.

Khi đứng trước cánh cửa sắt, ánh mắt sắc lạnh của Tiểu Hoa quét dọc theo các khe hở rỉ sét.

Không có khóa truyền thống, không có tay nắm.

Chỉ có những đường nét khắc sâu vào kim loại tạo thành hình dạng giống như một con mắt đang nhắm nghiền.

Cô đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo ấy.

Một cái lạnh thấu xương xâm nhập qua da thịt lan tỏa nhanh chóng khắp toàn bộ cơ thể trong tích tắc ngắn ngủi, đủ để khiến mồ hôi sống lưng đổ ra đầm đìa.

Nhưng thay vì rút tay lại, Tiểu Hoa ấn mạnh hơn nữa vào điểm trung tâm của hình khắc đó.

Chiếc chìa khóa trong túi áo bỗng chốc phát sáng lóa mắt xuyên qua lớp vải dày dặn.

Cánh cửa sắt mở ra với một tiếng kêu kéo dài, giống như than khóc của những linh hồn bị giam cầm hàng thế kỷ.

Bên trong là một không gian hẹp, thấp thoáng mùi hương hoa tử đinh hương đã héo úa.

Tiểu Hoa thò đầu vào nhìn quanh.

Ánh đèn mờ ảo từ bên ngoài hắt vào tạo thành những vệt sáng vàng hoe cắt ngang qua bóng tối, làm lộ rõ hình dáng của một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nằm giữa căn phòng cùng với cuốn nhật ký da màu xám đặt ngay ngắn trên mặt bàn.

Cô bước vào, đóng sầm cánh cửa lại phía sau lưng mình.

Ngay khoảnh khắc ấy, một giọng nói vang lên từ chính giữa căn phòng — nhưng không có ai ở đó.

"Tiểu Hoa, em đã quên mất lần thứ ba rồi, đúng không?"

Giọng đó là giọng của chính cô, nhưng sâu hơn, lạnh hơn, mang theo sự mệt mỏi của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều lần tái sinh.

Trên cổ Tiểu Hoa, một vết xăm mới xuất hiện — hình một con mắt nhắm nghiền, nóng rát như vừa được đánh dấu bằng sắt nóng.

Đây là "Vết Xăm của người quan sát".

Theo quy tắc thế giới này, những ai trùng sinh sẽ xuất hiện vết xăm — những đường vân bất thường trên da để thế giới nhận diện.

Nhưng cô nhớ rõ: chính cô đã từng dùng sức mạnh để xóa vết xăm cũ đi rồi.

Vậy tại sao nó lại quay lại?

Cú sốc đó khiến Tiểu Hoa đứng yên nguyên một chỗ, không dịch chuyển tí thiến nào, mặc dù trong cô dâng lên cảm giác bị theo dõi mạnh mẽ bao trùm lên toàn bộ cơ thể.

Cô cúi xuống nhặt cuốn nhật ký lên.

Trang đầu tiên đã bị xé rách nát tan tành, chỉ còn lại những mảnh giấy vụn nhỏ li ti vương vãi khắp sàn nhà.

Tiểu Hoa lật nhanh các trang tiếp theo.

Những dòng chữ viết bằng mực đen đã phai màu theo thời gian vẫn còn đọc được nếu tập trung cao độ.

"Họ không giết em," dòng chữ trên trang cuối cùng viết nghiêng ngoặc, như thể người viết vừa bị ai đó giật tay ra giữa chừng.

"Họ ghi nhận em."

Tiểu Hoa nhíu mày đọc đi đọc lại câu nói ngắn gọn nhưng đầy ẩn ý.

Bằng cách nào?

Và tại sao lại phải dùng từ ngữ hành chính quan liêu như thế này trong một tình huống sinh tử?

Cô ngẩng đầu lên nhìn vào tấm gương vỡ nằm trên sàn nhà phía trước mặt.

Hình ảnh phản chiếu của chính cô đang đứng đó, nhưng lại không khớp với tư thế hiện tại của cơ thể.

Trong gương, bóng người của Tiểu Hoa đang cúi xuống nhìn lên bằng một ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, cùng với nụ cười mỉa mai trên khuôn mặt nhợt nhạt.

Bóng người trong gương từ từ đưa tay lên chạm vào bề mặt kính vỡ.

Nó cầm một con dao găm.

Tiểu Hoa quay lại — không thấy ai.

Nhưng bóng người trên tường vẫn di chuyển độc lập.

Cô nhận ra quy tắc "Ghi Nhận": Thế giới này hoạt động dựa trên việc xác thực sự tồn tại của những thực thể đã trùng sinh.

Vết xăm là bằng chứng.

Nhưng bóng người không chủ — thứ bóng tồn tại khi chủ nhân đã biến mất — là lỗi của "Giao thức Sinh Tồn".

Nó đang lỗi thời.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trong căn phòng.

Một bóng hình nữ giới xuất hiện trước mặt Tiểu Hoa.

Cô Hiệu trưởng, người từng dạy cô những bài học đầu đời về đạo đức nhân cách.

Cô ấy không mang theo vũ khí nào cả, chỉ cầm trên tay một cuốn sổ cái dày cộm ghi chép đầy đủ thông tin chi tiết về tất cả những thí nghiệm thất bại trước đó của Giáo Chủ Quên Đi.

"Thế giới này cần sự ổn định," giọng nói trầm bổng của Cô Hiệu trưởng vang lên.

"Em là một thực thể trùng sinh, nhưng em đã sử dụng sức mạnh để phá vỡ chu kỳ.

Giao thức không thể ghi nhận hai lần tồn tại giống hệt nhau."

Cô ấy mở cuốn sổ cái ra, lật đến trang cuối cùng rồi đọc to lên bằng giọng điệu đơn không chút cảm xúc.

"Em phải chọn: Giữ lại ký ức và bị 'xóa tên' hoàn toàn, hoặc hy sinh ký ức để được 'tái ghi nhận'."

Cô Hiệu trưởng nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt thương hại, không thù hận.

"Tôi không giết em.

Tôi đang cố cứu em khỏi sự dằn vặt của việc biết mình đã chết rồi lại sống."

Tiểu Hoa hiểu rằng cô không chiến đấu với ác nhân, mà chiến đấu với chính cơ chế bảo vệ sự sống của thế giới này.

Cô nhắm mắt lại, hít sâu một hơi thật dài, tập trung cao độ vào việc hồi tưởng lại tất cả những ký ức còn sót lại trong đầu óc.

Cô không tấn công Cô Hiệu trưởng, cũng không phòng thủ.

Thay vào đó, cô dùng sức mạnh tột đỉnh của đấu khí cấp 4 thường nhân để cố gắng nhớ lại mọi thứ đã xảy ra trước khi bước vào vùng đất ký ức này.

Ký ức quay trở về như một cơn lũ quét dữ dội, xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo.

Vết xăm con mắt trên cổ Tiểu Hoa bỗng chốc phát sáng lóa mắt xuyên qua lớp da thịt mỏng manh.

Cô nhận ra sự thật kinh hoàng:

Vết xăm con mắt không phải là dấu hiệu của sự quan sát.

Nó là một lỗ hổng.

Mỗi lần cô dùng sức mạnh và mất ký ức, cô không bị xóa đi.

Cô bị thay thế.

Bản thân Tiểu Hoa hiện tại là một thực thể mới, được tạo ra từ đống ký ức cũ.

"Tiểu Hoa" gốc đã chết từ lâu.

Những gì cô nghĩ là "mất ký ức" thực chất là quá trình chuyển giao ý thức sang một thực thể mới, được thế giới "Ghi Nhận" là hợp lệ.

Cô Hiệu trưởng không cần theo dõi cô.

Cô ấy chỉ cần đăng ký thực thể mới.

Tiểu Hoa nhìn bàn tay mình, thấy vết xăm con mắt mở to — không phải để nhìn, mà để chống lại sự ghi nhận.

Cô đặt chiếc chìa khóa lên bàn, nhìn Cô Hiệu trưởng.

"Nếu tôi là thực thể mới, thì tại sao tôi vẫn nhớ cảm giác đau?"

Cô mỉm cười, một nụ cười không thuộc về ký ức nào.

"Có lẽ, Giao thức Sinh Tồn đã lỗi thời.

Vì nó không tính đến khả năng: Một thực thể có thể nhận thức rằng mình là giả."

Cô cầm chìa khóa lên, không mở cửa.

Cô dùng nó để cào vào vết xăm trên cổ.

Máu chảy ra — không phải màu đỏ, mà là màu trắng như sữa.

Cô Hiệu trưởng dừng lại.

Cuốn sổ cái trong tay cô ấy tự động bốc cháy.

"Cô… cô làm gì vậy?" Cô Hiệu trưởng lùi lại, mặt biến sắc.

Trong khoảnh khắc đó, Tiểu Hoa nhớ ra được một thứ: Không phải ký ức của mình, mà là tên thật của bóng người không chủ trong gương.

Nó không phải là cô.

Nó là chủ nhân của thế giới này, đang chờ đợi một thực thể đủ "đau" để thức tỉnh.

Tiểu Hoa bước ra khỏi phòng giam.

Cô không còn là nạn nhân.

Cô là một mối đe dọa cho chính "Giao thức".

Và đằng sau cánh cửa sắt vừa đóng lại, một tiếng cười khô khốc vang lên — không phải của Cô Hiệu trưởng.

Là của bóng người trong gương.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập