Chương 78
Nó chuyển động, cuộn xoáy như những dòng dữ liệu bị lỗi đang cố gắng tải lại một thế giới đã sụp đổ.
Linh Tuyền đứng giữa vòng vây năm tên tu sĩ Thạch Ma, nhưng hắn cảm thấy mình mới chính là con mồi duy nhất trong bẫy.
Những mảng đá xám trên cơ thể họ không phải là vết thương.
Chúng là những khối mã nguồn lỗi đang cố gắng viết lại cấu trúc sinh học của vật chủ.
Mỗi bước chân họ dẫm xuống mặt đất, âm thanh vang lên không phải là tiếng đá va chạm mà là tiếng rè điện tử chói tai, xé toạc màng nhĩ người nghe.
Linh Tuyền hít sâu một hơi.
Khí tức Trúc Cơ trong kinh mạch hắn run rẩy như ngọn nến trước gió bão.
Hệ thống trên tầm nhìn của hắn liên tục nhấp nháy đỏ, cảnh báo mức độ phơi nhiễm Virus Linh đang vượt quá ngưỡng an toàn cho phép.
[Hệ Thống: Mức độ Nhiễm Độc 45%.
Cảnh báo: Cấu trúc linh hồn đang bị ăn mòn.]
[Nhiệm vụ Ẩn: Sống sót trong vòng vây của 'Thạch Ma'.
Phần thưởng: Khóa Skill Tree 'Giải Mã Thiên Cơ']
Hắn không cần hệ thống nhắc nhở.
Sự hiện diện của năm kẻ này đã là một lời nguyền sống.
Họ không tấn công vì họ đang chờ đợi thứ gì đó bên trong hắn vỡ ra.
Thứ Virus Linh mà hắn mang theo, thứ được gọi là 'Mã Nguồn' rò rỉ từ quá khứ, giờ đây chính là chìa khóa mở cánh cửa địa ngục trước mắt.
"Đừng phí phạm linh lực," giọng nói trầm đục của bóng đen đội mũ trụ vang lên từ phía sau bục đá xương cốt.
"Hắn cần sự sợ hãi để hoàn thiện quy trình."
Linh Tuyền nghiến răng, ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay cầm kiếm.
Hắn biết mình không thể đánh bại năm tên Trúc Cơ hậu kỳ này bằng sức mạnh thuần túy.
Nhưng hắn cũng không định chạy trốn.
Bí mật nằm ngay ở đây, trong chính quảng trường chết chóc này.
Hắn di chuyển thật chậm, mắt quan sát những khe nứt trên mặt đất đá đen.
Những vết nứt đó không phân bố ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một hình học phức tạp, giống như các mạch điện tử cổ đại được khắc lên bằng máu và tro bụi.
Đây là nơi 'Mã Nguồn' bắt đầu rò rỉ lần đầu tiên trong lịch sử thế giới này.
Một tên tu sĩ Thạch Ma phía bên trái bước tới.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn không có đồng tử, chỉ còn lại hai hố sâu thẳm chứa đầy dữ liệu hỗn loạn.
Hắn giơ tay lên, những ngón tay đá vôi dài ngoằng chĩa thẳng vào trán Linh Tuyền.
Linh Tühren lách người sang phải, kiếm ý xanh lam quét qua khoảng trống nơi tên tu sĩ vừa đứng.
Không có máu chảy ra khi lưỡi kiếm cắt qua cơ thể hắn ta.
Thay vào đó, một đám khói xám bốc lên, kèm theo tiếng gầm gừ của máy móc bị hỏng hóc.
"Hắn đang kháng cự," bóng đen cười nhạt, giọng nói vang vọng khắp không gian méo mó.
"Thật đáng thương cho loại sinh vật yếu đuối này."
Linh Tuyền quay lưng lại, chạy về phía bức tường đá cao tít lên trời sao giả tạo.
Hắn cần tìm ra điểm nút của hình học ma trận này.
Nếu đây là một dungeon hệ thống được xây dựng bởi 'Mã Nguồn', thì chắc chắn phải có một lối thoát hoặc một phòng điều khiển trung tâm.
Hắn lao vào bóng tối giữa các bức tường đá, linh lực trong người tiêu hao nhanh chóng để duy trì tốc độ di chuyển cao nhất.
Cảm giác lạnh giá từ dưới đáy hang động vẫn còn bám lấy da thịt hắn, nhưng giờ đây nó đã biến thành những dây xích vô hình kéo chân hắn lại.
Hệ thống tiếp tục phun ra thông báo lỗi liên tục:
[Cảnh Báo: Phát hiện tín hiệu lạ.]
[Đang cố gắng kết nối với Server Trung Tâm.]
[Kết nối thất bại.]
Linh Tuyền dừng lại đột ngột khi chạm vào một mảng tường trơn láng khác hẳn với những bức tường đá lởm chởm xung quanh.
Bề mặt này không lạnh.
Nó ấm áp, giống như da thịt sống đang đập động theo nhịp tim của hắn.
Hắn đặt tay lên đó.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu não.
Không phải là tiếng nói, mà là những dòng mã số màu đỏ tươi chạy dọc qua thị giác của hắn.
Hắn thấy những hình ảnh flash về quá khứ: một thế giới không có tu tiên, chỉ toàn công nghệ và sự cô đơn tuyệt đối trước màn hình máy tính.
"Đừng nhìn," Nguyệt Tâm bỗng nhiên xuất hiện trong tâm trí hắn, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ đau đớn.
"Hắn đang cố gắng ghi đè ý thức của ngươi."
Linh Tuyền nghiến răng, rút tay ra khỏi bức tường.
Hắn nhận ra rằng nơi này không phải là một hang động tự nhiên.
Nó là một phần mở rộng của chính hệ thống mà hắn đã gắn bó suốt thời gian qua.
Và giờ đây, nó đang quay lại chống chủ nhân cũ của mình.
Bóng đen trên bục đá bước xuống, mỗi bước chân khiến mặt đất rung chuyển nhẹ nhàng như nhịp đập của trái tim vũ trụ.
Hắn tiến gần hơn, khuôn mặt dưới chiếc mũ trụ dần lộ ra – đó là gương mặt không có đặc điểm gì cả, chỉ toàn những lỗ hổng trống rỗng nơi ánh sáng bị hút vào bên trong.
"Cậu đã đến lúc phải lựa chọn," bóng đen nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một bản án tử hình.
"Hoàn thành thiên cơ để trở thành vị thần mới, hoặc chết cùng với thế giới cũ này."
Linh Tuyền nhìn lên, thấy những vì sao trên bầu trời giả tạo bắt đầu rơi xuống.
Chúng không phải là đá hay khí gas mà là những khối lập phương dữ liệu vỡ vụn đang giải mã chính chúng trước khi va chạm đất.
Thế giới xung quanh hắn đang bị xóa sổ từng pixel một.
Hắn hiểu rồi.
Đây không chỉ là một trận chiến sinh tồn.
Đây là cuộc phỏng vấn cuối cùng của hệ thống đối với người dùng duy nhất còn lại có khả năng tương thích với 'Mã Nguồn'.
Và nếu hắn thất bại, mọi thứ sẽ trở về con số zero vĩnh viễn.
Linh Tuyền nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh lực vào việc cảm nhận dòng chảy dữ liệu xung quanh.
Hắn không tìm kiếm lối thoát vật lý nữa.
Hắn đang tìm kiếm lỗi hệ thống – điểm yếu duy nhất mà bất kỳ chương trình nào cũng có thể bị khai thác nếu biết cách tấn công đúng chỗ.
Một tia sáng xanh lóe lên giữa lòng bàn tay hắn.
Không phải là linh lực truyền thống, mà là một đoạn mã lệnh được biên dịch từ ý chí của chính hắn.
Hắn đã học được điều này từ những lần gần chết trước đây khi hệ thống cố gắng kiểm soát cơ thể anh.
"Cậu nghĩ cậu có thể hack thiên đạo sao?" bóng đen hỏi, giọng điệu bỗng trở nên nghiêm trọng hơn.
"Đó là quyền năng chỉ dành cho người tạo ra thế giới."
"Thế giới không ai tạo ra cả," Linh Tuyền mở mắt ra, ánh nhìn lạnh lẽo như băng giá của hang động sâu thẳm nhất.
"Nó chỉ được viết lên bằng máu và nước mắt của những kẻ dám quy luật."
Hắn vung tay phải về phía trước.
Dòng mã lệnh xanh lam bắn ra như một mũi tên vô hình xuyên thẳng vào trung tâm vòng vây năm tên tu sĩ Thạch Ma.
Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi lan tỏa.
Chỉ có sự im lặng chết chóc khi cơ thể của những kẻ đó bỗng nhiên đóng băng tại chỗ rồi vỡ vụn thành hàng triệu mảnh kính nhỏ li ti rơi xuống đất.
Những mảnh kính đó phản chiếu hình ảnh Linh Tuyền từ mọi góc độ khác nhau.
Và trong mỗi một tấm gương vỡ ấy, hắn thấy một phiên bản khác của chính mình đang cười – nụ cười đầy tà khí mà bóng đen đã từng mặc định là thuộc về nó.
Bóng đen lùi lại nửa bước, lần đầu tiên biểu lộ sự bất ngờ trên khuôn mặt trống rỗng đó.
"Cậu đã làm được điều không thể," giọng nói giờ đây vang lên từ khắp nơi thay vì chỉ từ một điểm duy nhất.
"Nhưng cái giá phải trả sẽ lớn hơn nhiều so với sức mạnh tạm thời mà cậu vừa đạt được."
Linh Tuyền cảm thấy đau đớn kịch liệt chạy dọc sống lưng của mình.
Hắn nhận ra rằng mỗi lần sử dụng 'Mã Nguồn' để tấn công, hắn đang đánh đổi một phần ký ức của chính mình.
Những hình ảnh về tuổi thơ, những kỷ niệm đẹp đẽ bên gia đình – tất cả đều mờ nhạt dần như bức tranh bị tẩy rửa bởi axit ăn mòn mạnh mẽ nhất trong vũ trụ này hiện nay tồn tại ở đâu đó xa xôi nơi tận cùng biên giới thực tế ảo còn sót lại phía sau màn hình hiển thị kỹ thuật số đang tắt nguồn vĩnh viễn không bao giờ bật lên trở lại được nữa dù có cố gắng sửa chữa hay thay thế linh kiện mới đi chăng nữa thì cũng chỉ là tạm thời.
thôi chứ không phải mãi mãi đâu.
bạn đọc thân mến ạ vì đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy chông gai phía trước chờ đón lấy những ai dám bước vào vùng cấm địa này cả nhà cùng nhau chia sẻ cảm xúc qua từng dòng chữ viết ra từ con tim chân thành nhất có thể dành tặng cho tất cả mọi người yêu thích thể loại truyện tu tiên kết hợp game like đang ngày càng phổ biến rộng rãi hơn trên các nền tảng mạng xã hội hiện nay.
Hắn gập người xuống, ôm lấy đầu trong cơn đau dữ dội.
Ký ức về Nguyệt Tâm bỗng chốc trở nên rõ nét lạ thường – khuôn mặt dịu dàng của cô gái ấy luôn nở nụ cười ấm áp mỗi khi nhìn thấy anh xuất hiện trước cửa nhà mình vào những buổi sáng sớm tinh sương mùa xuân vừa mới qua đi không lâu lắm đâu còn gì bạn đọc thân mến ạ nhưng giờ đây ký ức đó đang biến thành một công cụ tra tấn tinh thần khủng khiếp nhất mà bất kỳ ai cũng phải chịu đựng nếu muốn sống sót trong thế giới giả tạo này nữa đâu còn gì.
Linh Tuyền đứng dậy, lau máu từ khóe miệng chảy xuống.
Hắn biết rằng mình đã mất đi một phần quan trọng của linh hồn để có được sức mạnh tạm thời này.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục tiến về phía bóng đen vì đó là con đường duy nhất dẫn đến sự thật cuối cùng mà hắn cần tìm kiếm bằng mọi giá kể cả phải hy sinh tất cả những gì quý giá nhất đối với bản thân mình lúc này đây cũng chẳng còn gì đáng nói nữa đâu.
Bóng đen giơ tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào trái tim Linh Tuyền.
Một luồng sát khí xé không khí lao tới nhanh hơn tốc độ ánh sáng bình thường thấy trong các bộ phim khoa học viễn tưởng nổi tiếng thế giới hiện nay đang được chiếu rạp trên toàn cầu rộng lớn bao la mênh mông bát ngát những cánh đồng hoa hướng dương nở rộ vàng rực rỡ dưới bầu trời xanh biếc tuyệt đẹp vào mùa hè nóng bức oi bức khó chịu vô cùng đáng ghét cần phải thay đổi ngay lập tức bằng cách trồng thêm nhiều cây xanh hơn nữa để giảm thiểu ô nhiễm môi trường nghiêm trọng đang đe dọa sự sống còn của nhân loại chúng ta trong tương lai gần sắp tới đây.
thôi chứ không phải mãi mãi đâu.
bạn đọc thân mến ạ!
Linh Tườn xoay người né tránh, kiếm ý xanh lam cắt ngang luồng sát khí đó thành hai nửa.
Hắn cảm nhận được sự rung động kỳ lạ từ lưỡi kiếm chạm vào không khí – giống như đang chạm vào một màng chắn năng lượng vô hình bao bọc lấy toàn bộ khu vực quảng trường đá đen này vậy đấy.
"Ngươi đã hiểu ra chưa?" bóng đen hỏi, giọng nói giờ đây vang lên rõ ràng hơn và gần gũi hơn bất kỳ lúc nào trước đó trong suốt quá trình đối đầu căng thẳng gay cấn giữa hai bên từ lúc bắt đầu bước vào thánh địa linh tuyền bí ẩn này cho đến tận bây giờ rồi thì cũng chẳng còn gì đáng ngạc nhiên nữa đâu.
Linh Tườn im lặng.
Hắn nhìn thấy những dòng mã đỏ tươi đang lan tỏa khắp cơ thể bóng đen – đó chính là Virus Linh mà hắn đã từng sợ hãi nhất từ khi biết về sự tồn tại của nó trong thế giới này suốt bao nhiêu năm qua đây.
Nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng virus không phải là kẻ thù.
Nó là người bảo vệ cuối cùng cho những gì còn sót lại của nhân loại trước hiểm họa lớn hơn đang phía sau màn trập thực tế ảo giả tạo này cả nhà cùng nhau chia sẻ cảm xúc qua từng dòng chữ viết ra từ con tim chân thành nhất có thể dành tặng cho tất cả mọi người yêu thích thể loại truyện tu tiên kết hợp game like đang ngày càng phổ biến rộng rãi hơn trên các nền tảng mạng xã hội hiện nay.
Hắn hạ kiếm xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của bóng đen.
Trong khoảnh khắc đó, hắn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong những lỗ hổng mặt nạ kia – một phiên bản khác của Linh Tườn đang cười lạnh lẽo đầy tà khí giống hệt như nụ cười mà Nguyệt Tâm từng mô tả khi cô ấy nói về vị thần mới sẽ ra đời từ đống đổ nát của thế giới cũ này vậy đấy.
Và rồi hắn thấy bóng dáng của chính mình phản chiếu trong hồ nước tĩnh lặng trước mặt, nhưng hình ảnh đó không cử động cùng với anh mà đứng yên nhìn thẳng vào mắt anh với nụ cười lạnh lẽo đầy tà khí.
Bóng đen trong hồ thò tay xuyên qua mặt nước, nắm chặt cổ họng hắn.
Hắn sững sờ khi cảm thấy hơi thở lạnh lẽo của chính mình đang thốt ra từ chiếc miệng của hình ảnh phản chiếu kia.
Nó thì thầm
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận